Chương 23: Vết thương chồng chất

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Căn phòng làm việc chìm trong bóng tối, nhờ có ánh đèn đường hắt vào. Thật sự khó nhận ra phía sau bàn làm việc có người đang ngồi. Jungyun bước vào cửa nhìn hai người vệ sĩ khuôn mặt bầm dập vết thương tím đỏ. Tay điều bị gãy băng bó vải trắng. Anh ta sắc mặt trầm trọng đi thẳng lên lầu. Nhẹ nhàng mở cánh cửa phòng ra nhìn người đàn ông xoay lưng ra cánh cửa sổ. Trầm ổn, yên lặng đến hơi thở cũng khó nghe thấy.

Nhưng đâu ai biết rằng hôm qua, sau khi nghe tin Kim Yuna  mất tích. Một người luôn bình tĩnh như Park Jimin lại phát điên, tuy anh không gào thét giận dữ, chỉ là bàn tay nắm chặt đập mạnh vào chiếc bàn kính. Máu đỏ chảy ra ướt đẫm bàn tay rồi nhỏ giọt rơi xuống thảm. Nhìn cảnh đó các thuộc hạ điều khiếp vía.

Dĩ nhiên hai người vệ sĩ không thoát khỏi tội. Park Jimin  ra tay như một cơn gió mạnh mẽ tàn bạo. Mọi động tác như muốn lấy mạng người khác. Chỉ là anh vẫn còn đủ tỉnh táo nên mới tha chết cho bọn họ. Hả giận xong xuôi, mặc kệ bàn tay đầm đìa máu me, lạnh lùng quay lưng lên lầu. Cái gì cũng không nói.

Jungyun biết Park Jimin là đang tức giận. Sau khi quan sát camera, Yuna không phải bị bắt cóc mà có người đưa đi. Xác định diện mạo không ai khác chính là Yo Sehun, vị hôn phu của Yuna.

Yo Sehun tính ra cũng không vô dụng lắm. Hắn ta có một người bạn làm trong lãnh sự quán ở Pháp. Rất nhanh tìm cách đưa Yuna về nước. Nhưng để tìm được họ không quá khó. Khi Jungyun đuổi đến sân bay, bất ngờ nhận cuộc gọi của Park Jimin .Ngạc nhiên là anh lạnh nhạt ra lệnh bảo bọn họ quay trở về. Jungyun cắn răng không tình nguyện quay về theo ý của Park Jimin.

Mẹ nó! Anh ta mà bắt được sẽ cho tên đó một trận nhừ tử. Trong bóng tối tiếng Jungyun có chút dè dặt vang lên. " Cô ấy đi rồi..."

Tiếng nói Jungyun vừa dứt, anh ta hốt hoảng nhìn tình cảnh trước mắt.

Dựa theo ánh đèn mập mờ chỉ thấy ly rượu trong tay Park Jimin bị bóp nát, mãnh vỡ thủy tinh tất cả đều đâm vào trong lòng bàn tay, nhìn thấy ghê người.

Jungyun nhanh chóng bật đèn lên. Nhìn vết thương mới chồng chất lên vết thương cũ. Jungyun không kìm chế được cảm xúc, tức giận nắm đấm nện xuống bàn gỗ. " Tại sao anh không để em bắt hai người họ về.."

Hành động của Park Jimin, Jungyun không hiểu. Anh tức giận nhưng không cho bọn họ làm tổn thương đến Yuna. Anh xoay người, thong thả rút từng mảnh thủy tinh đang cắm vào da thịt mình ra. Không một cái nhíu mài như rằng người bị thương không phải là anh.

Jungyun mở tủ ý tế đưa tới bông cầm máu..

Anh không từ chối cầm lấy lau vết máu, một lúc Jungyun mới nghe anh lên tiếng. " Có nhiều chuyện ép buộc không phải là cách hay..." Anh đã thử nghiệm một năm rồi. Người tin ý như anh làm sao không nhận ra trong lòng Yuna luôn có khuất mắc. Cô vẫn lấn cấn chuyện của quá khứ. Và trong tâm trí muốn trở về.

Lần này xem như là sự lựa chọn chỉ đáng tiếc cô không chọn anh mà thôi. Anh nở nụ cười chua chát. Phất tay ý bảo Jungyun ra ngoài.

Jungyun nhìn vết thương của anh không ngừng chảy máu. " Anh Jimin .Vết thương của anh.."

-" Không chết được. Cậu ra ngoài đi.."

Hiểu rõ tính khí của anh, Jungyun gật đầu. Thở dài mở cửa định bước ra lại nghe tiếng Park Jimin vang lên ở sau lưng.

-" Nhớ lấy cô ấy là chị dâu của cậu.."

Jungyun quay đầu nhìn anh, như nhìn ra được điều gì đó. Anh ta nhanh chóng gật đầu. Rồi rời đi..

Park Jimin kéo mở hộc tủ, lấy ra tấm ảnh người con gái ngồi bên chiếc dương cầm. Vóc dáng mong manh kiều mị, khuôn mặt thanh thuần xinh đẹp đến nao lòng. Ngón trỏ lèm nhèm máu đỏ vuốt lấy khuôn mặt cô gái trong hình, vết máu dính lên tấm kính thủy tinh. Ánh mắt sâu hút khóa chặt gương mặt xinh đẹp ấy, môi mỏng nhếch lên nụ cười lạnh lẽo." Em giỏi lắm! Kim Yuna "

Em đủ bản lĩnh khiến tôi đau lòng đến tê liệt. Em dám xem nhẹ lời nói của tôi. Còn có, ngang nhiên bỏ trốn theo người đàn ông khác.

Ánh sao ngoài trời lấp lánh, anh yên lặng ngắm nhìn tấm hình cho đến khi sắc trời hừng đông.

___________________________________________

Chuyến bay đã quá giang lần thứ hai, Kha Nhi nằm thiếp đi trên ghế, giấc ngủ cô không yên giấc. Mơ màn tỉnh tỉnh mê mê, bên tai như vọng tiếng nói của ai đó. Không hiểu vì sao nơi ngực trái co rút, nhói lên từng hồi. Giọt nước mắt lẵng lặng rơi nhẹ trên mi. Yo Sehun ngồi bên quan sát, thấy cô hết nhíu mài là nói mớ gì đó. Anh muốn đến gần nghe rõ lại phát hiện cô đang khóc.

Yo Sehun hốt hoảng kéo cô vào lòng. " Yuna, Yuna..Em sao vậy..Yuna?"

Cô mở choàng mắt thấy mình bị Yo Sehun ôm chặt, cô vội vàng đẩy anh ra, chui vào một góc .Cảm thấy mặt mình ẩm ướt cô mới biết mình khóc.

Thấy sắc mặt anh khó coi, cô hít mũi gượng gạo." Em em không sao. Chỉ là mơ thôi..Em..em vào nhà vệ sinh một chút.."

Bàn tay vẫn còn hơi ấm của cô, Anh ta mất mát rút tay lại, nhẹ gật đầu .Nhường đường cho cô đi ra. Nhìn bóng lưng mang vẻ cô đơn như cố chạy trốn, trái tim anh thắt lại. Từ lúc gặp cô anh đã phát hiện thái độ cô rất khác lạ. Cô không cho anh chạm vào người cô, luôn tìm cách để trốn tránh. Yuna em đang có bí mật gì. Thời gian qua rốt cuộc em đã sống ra sao?

" Cạch"

Cánh cửa nhà vệ sinh vừa đóng lại, cô dựa vào thân cửa bất lực ngồi xuống ôm lấy thân mình, bật khóc nức nở. Miệng thì thào. " Jimin..Jimin.."

Từ lúc theo Yo Sehun lên máy bay. Trái tim cô như bị ai đó lấy dao đâm thủng. Vô cùng đau đớn, đau đến từng tế bào cả thở cũng rất khó khăn. Trong giấc ngủ cô cũng không ngon giấc, hình ảnh ngọt ngào của cô và Park Jimin  không ngừng quấy phá, bóp nghẹt hơi thở của cô.

Làm sao đây làm sao đây..Cô rất nhớ anh.!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#jinsoleu