2.

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Ba năm trước

Vào một đêm đông giá lạnh, bên ngoài tuyết rơi trắng xóa , ánh đèn trong phòng chiếu lên thân ảnh người con trai cặm cụi bên chiếc bàn sắc

Trên bàn nằm là một thân thể ngọc ngà, toàn thân phủ một lớp da trắng ngần, phần bụng có một khe hở có thể nhìn thấu hết những mạch điện phía trong

Nằm trên bàn, là một người máy đang được chế tạo sắp hoàn thành

Một người máy mang hình hài con người

Làn da trắng như tuyết, mái tóc dài đen huyền, khuôn mặt đẹp đến hoàn hảo, đôi môi đầy đặn hơi hồng hồng, cằm thon gọn, long mi cong dài, gương mặt mang vẻ quyến rũ của người đàn bà quyền lực

Thân hình lồi lõm rõ ràng, bầu ngực đầy đặn nối tới vòng eo con kiến cùng cặp mông săn chắc, cuối cùng là đôi chân thon dài

Từ khuôn mặt cho đến thân hình đều là những cái đẹp nhất, tạo nên sự hài hòa tuyệt đối, nhìn bề ngoài hoàn toàn không khác gì một con người

Duy nhất chỉ có một điểm - mọi thứ trên người cô là giả, cô không thể ăn như người bình thường, cô không thể dính nước, không thể và không thể nhiều thứ

1h đêm

Lúc phòng thí nghiệm gần như vỡ tan dưới công việc bận rộn của anh, đột nhiên vang lên tiếng la lớn

"Thành công rồi"

Ngồi vào bàn phím máy tính, anh chăm chỉ lập trình từng hành động cho cô, những phong tình cơ bản của một con người

Bắt đầu từ bây giờ, mọi hành động của cô điều được thực hiện dưới tay của anh, cô sẽ chỉ biết đến những gì được cài đặt, mỗi ngày làm theo nó

Dưới bàn tay của anh, một đống sắc vô tri vô giác cũng có thể biến thành một cô gái xinh đẹp, mang hình hài của con người

Năm đó giải Nobel được tổ chức, anh dẫn theo cô vào tham gia. Lúc này cô chẳng qua là một cổ máy có hình hài con người được anh điều khiển

Bán giám khảo nhìn anh thuyết giảng một lúc rồi buông ra câu nói lạnh lùng khiến anh ngỡ ngàng

"Đó chẳng qua chỉ là một cổ máy được bao bọc bằng một lớp da, điều này ai cũng có thể làm được. Khi nào anh có thể làm nó biết cười, biết nói và biết suy nghĩ như một con người, hãy trở lại đây"

Anh mang theo thất vọng rời khỏi

Ba năm trôi đi, anh cật lực làm việc, bằng trí thông minh cùng sự trợ giúp của những thiết bị tiên tiến, anh thành công tạo nên một cỗ máy có đến 70% giống con người

Từ một cỗ máy mỗi ngày khởi động, chạy chương trình, phân tích dữ liệu và hoạt động dưới sự điều khiển từ xa của anh. Bây giờ mỗi ngày cô mở mắt, làm việc và suy nghĩ mà không cần đến sự tác động của anh

Anh bắt đầu dạy cô cách đọc, cách nói, cách viết, ý nghĩa của mọi thứ trên đời, cô đem lời dạy của anh từng chữ ghi nhớ, cất vào mỗi một góc trong bộ nhớ của mình

Từ ngày cô học được cách sống như một con người, hệ thống trong con người cô cũng được nâng cấp, cô có thể tự suy nghĩ theo cách riêng của mình, giống như lý trí của con người

Nhưng hai điều duy nhất của cô mà anh không có cách nào làm nó tốt hơn

Cô có một cơ thể y hệt con người, nhưng chúng không thể dính nước...

Cô có một đôi mắt đẹp, nhưng nó không có hồn...

Anh tự nói với lòng mình, anh sẽ hoàn thiện cô về mọi mặt, nhất định không bao lâu nữa cô sẽ làm được tất cả những điều mà bây giờ cô không thể

Thành công tìm đến anh... nhưng cũng chính lúc đó, thứ quan trọng nhất của anh không còn!...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro