Chương 27

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Buổi sáng hôm sau, Trường Giang vừa mở mắt ra thì thấy bóng lưng to lớn phía cửa sổ, mùi thuốc lá khiến anh khó chịu mà hơi nhăn mặt. Phát giác được anh đã tỉnh dậy, hắn xoay người bước đến gần anh, khuôn mặt anh tuấn áp sát mặt anh, môi hắn nhẹ hôn lên má anh một cái.

"Chúng ta có khách."

Nói xong hắn liền xoay người đi mặc quần áo.

Khách? Là ai?

Trường Giang tò mò bước đến cửa sổ nhìn, nhìn thấy người mà Huỳnh Trấn Thành gọi là khách kia khiến anh sửng sốt, chính là Hàn Khiết. Anh ấy đến đây rồi, không được, không thể để anh gặp nguy hiểm. Trường Giang đi về phía Huỳnh Trấn Thành, bắt lấy cánh tay cứng rắn, ánh mắt khẩn cầu nhìn hắn.

"Để tôi nói chuyện với anh ấy đi, đây sẽ là lần cuối cùng tôi gặp anh ấy, xin... cậu."

Huỳnh Trấn Thành nhìn thẳng vào mắt anh, giống như muốn nhìn thấu Trường Giang. Hắn đưa tay xoa lấy khuôn mặt anh.

"Chỉ được đứng bên trong."

Trường Giang muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi, nhẹ gật đầu đồng ý.

"Tiểu Giang... Tiểu Giang."

Hàn Khiết đứng bên ngoài cánh cổng, vừa thấy anh không nhịn được kêu lên. Khuôn mặt Trường Giang không có bất kì cảm xúc nào, khuôn mặt lạnh tanh nhìn Hàn Khiết.

"Hàn Khiết anh về đi, từ nay về sau cũng đừng tìm em nữa."

"Tiểu Giang em đang nói gì vậy?"

"Em biết lời em nói anh đều nghe rõ. Hàn Khiết, chúng ta kết thúc đi."

"Có phải em bị hắn uy hiếp không? Có chuyện gì hãy nói với anh, anh cùng em giải quyết, em đừng một mình chống chọi như vậy, nghe anh, Tiểu Giang."

"Là em tự nguyện."

"Không phải... Em nói dối. "

"Hàn Khiết lời em nói đều là thật. Huỳnh Trấn Thành hắn có rất nhiều thứ mà anh không có, hắn cho em một cuộc sống giàu sang, cho em những món đồ xa xỉ, cho em đồ ăn ngon còn đắt tiền, còn có ba mẹ em hắn cho họ sống ở căn biệt thự gần biển để an hưởng tuổi già. Anh nhìn xem hôm qua hắn vừa tặng em chiếc đồng hồ này, anh biết không trị giá của nó đủ để mua rất nhiều căn nhà, và đây chỉ là một trong những món đồ hắn tặng cho em. Những thứ này ở bên anh em không thể có được."

Vừa nói Trường Giang vừa giơ tay mình lên cho Hàn Khiết thấy rõ chiếc đồng hồ đắt tiền mà Huỳnh Trấn Thành tặng anh.

"Em nói dối, em nói dối. Anh không tin."

"Em biết hiện tại rất khó để anh chấp nhận. Nhưng anh hiểu rõ mà, tình cảm dù có sâu đậm đến mấy nhưng lại không vật chất thì làm sao có thể sống vui vẻ được."

"Nhưng em không phải là loại người như vậy."

"Con người không ai là không thay đổi cả. Chỉ là sớm hay muộn bản tính thật sẽ lộ ra mà thôi."

"Anh không tin, ngày đó rõ ràng em cũng rất hạnh phúc. Rõ ràng em cũng rất vui vẻ mà."

"Thật ra ngày đó chỉ là giả dối, em chính là đóng kịch, cuộc sống túng quẫn như vậy em không muốn trải nghiệm lần hai."

"Trường Giang."

"Hàn Khiết."

"Anh đừng ngu ngốc như vậy nữa được không, về đi."

"Sau này cũng đừng đến tìm em nữa. Cuộc sống hiện tại chính là cuộc sống mà em muốn, xin anh đừng đến làm phiền em thêm một lần nào nữa."

"Sau này mong anh sống tốt. Quên em đi và hãy tìm một người thật lòng yêu anh."

Đột nhiên một bàn tay cứng rắn ôm chặt lấy anh.

"Trường Giang mưa rồi vào nhà thôi."

"Ừm, đi thôi."

Trường Giang liền xoay người cùng Huỳnh Trấn Thành đi về phía cửa chính, giờ phút này nước mắt đã không thể kìm giữ được nữa mà tuôn trào, anh không lau đi cũng không khóc lên chỉ lặng lẽ rơi nước mắt. Bi thương đến tột độ, lòng đau như hàng trăm vết dao cắt xẻ. Anh hiểu được rồi, hiểu được cảm giác phải đoạn tuyệt với người mình yêu là cảm giác gì rồi, chính là cảm giác đau đến thấu xương, tuyệt vọng muốn gục ngã. Nếu như không có bàn tay cứng rắn đang làm điểm tựa cho anh, Trường Giang không biết chính mình còn có thể đứng vững được nữa hay không, chân tay đã mềm nhũn từ khắc nào.

Đi được mấy bước thì trời bắt đầu mưa, chân Trường Giang không nhanh không chậm bước về phía trước nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống, rơi đến lợi hại. Từng giọt từng giọt rồi sau đấy trở nên xối xả, cuốn trôi đi những giọt nước mắt bi thương, khung cảnh hiện tại thật sự rất đau lòng.

Nhưng đã không thể quay đầu.

Anh rất muốn xoay người lại nhìn Hàn Khiết, nhìn xem anh ấy đã đi hay chưa hay là vẫn đang đứng ở đó hứng chịu cơn mưa.

Nhưng không thể.

Phải dập tắt toàn bộ hi vọng.

"Thật xin lỗi."

Trường Giang lẩm bẩm nói lời xin lỗi.

Có một số việc nếu như đã cố gắng quá nhiều lần nhưng vẫn không đạt được kết quả mà mình mong muốn đó gọi là số mệnh. Anh và Hàn Khiết đã cố gắng nhiều như vậy vẫn không cách nào ở bên cạnh nhau một cách hoàn hảo được, đây chính là số mệnh đã an bài. Nếu đã như vậy chi bằng rời nhau, không nên làm hao tốn thêm thời gian và sức lực nữa. Để anh ấy có thể gặp một người mới, xây dựng một hạnh phúc mới.

Như vậy cũng tốt.

Hạnh phúc của tôi và anh ấy vốn thật rất mỏng manh, tương lai khó có thể an nhàn vui vẻ bên nhau được. Anh ấy đáng được hạnh phúc. Không nên vì tôi mà phải chịu thương tổn nữa, mọi thứ cứ để tôi gánh vác đi.

Hôm nay mưa rất lâu, lòng người cũng không ngừng giông bão...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro