Chương 1: Diệt gia

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng



----Tại nhà Cự gia-----

Hôm nay là ngày sinh nhật đứa con gái đầu lòng của Cự Minh và Giải Như - Cự Giải. Cô bé ngay từ khi còn nhỏ đã rất xinh xắn, ngoan ngoãn và học rất giỏi. đặc biệt hơn, dù chỉ mới năm tuổi nhưng đã có thể cầm súng và thành thạo hai loại võ là Taewondo và Karete.

Nhưng khi vừa mới bắt đầu chuẩn bị thổi nến thì.... ĐOẢNG... tất cả các cửa kính ở đây đều bị đập bể làm mọi người ở đây hoảng sợ, bỏ chạy toán loạn. Trong số những vị khách khôg mời mà đến thì có lẽ hai vợ chồng nhà ông Cự chắc chắn không thể không biết đến vị thủ lĩnh đứng đầu trong tốp đó, ông Thiên Phong. Ông cười to lên mà nói:

- Cự Minh! Hôm nay là sinh nhật con gái ông mà sao lại không mời tôi?... Vậy là không nên!

- Ông... ông đến đây l...làm gì? - Ông Cự run lên mà nói. Nhưng trước sự xuất hiện của người này, ông nghi ngờ rằng có thể hôm nay sẽ xảy ra một trận đổ máu tại Cự gia này

- Ahaha... còn đến làm gì nữa, đến đây để dự sinh nhật của con gái yêu của ông chứ sao... ahaha - Thiên Phong lại cười và nói tiếp - Nhưng đặc biệt hơn, hôm nay tôi đến có mang theo một món quà rất đặc biệt cho cả gia đình ông

- Là... là gì? - Nói đến đây, ông Cự càng khẳng định suy nghĩ của mình là đúng. Nhưng đặc biệt hơn, dù ông có chết cũng không sao, chỉ là liệu sau khi ông chết vợ con ông có được an toàn không? Họ sẽ phải sống thế nào?

Nhưng ông ấy chưa kịp suy nghĩ tiếp thì ông Thiên Phong đã lên tiếng:

- Đó là ... - ông ta giơ súng lên trời và ''ĐÙNG''

Sau khi tiếng súng vang lên thì một loạt người cầm súng bắn về tứ phía mà nhằm vào người Cự Gia để giết chết họ. Và chỉ phút chốc thôi, Cự Gia đã trở thành một biển máu, chỉ trừ còn mỗi gia đình nhà ông Cự là còn sống, nhưng chẳng mấy chốc họ cũng sẽ đổ xuống. Thiên Phong kêu người đưa họ đến chỗ thờ của tổ tiên của nhà họ Cự. Trong lúc đó, Cự Minh cố gắng cầu xin ông Thiên tha cho vợ con mình:

- Tôi xin ông, nể tình bằng hữu bao năm mà tha cho vợ con tôi, cho dù ông muốn tôi làm gì cũng được... tôi van lạy ông!

- Bằng hữu? hừ... tôi cũng không ngại gì nói với ông, đối với tôi, ông như một con cờ mua vui thôi. Nhưng... tôi có thể nể tình ông từng làm trò tiêu khiển cho tôi... tôi có thể suy nghĩ một chút mà tha cho họ, chỉ cần... - ông ta ngân dài mà lại gần chỗ bà Cự đang ôm con khóc, nâng cằm bà và quay qua chỗ ông Cự đang bị bọn người ông Thiên giữ chặt - chỉ cần ông để cho Giải Như về làm vật ấm giường cho tôi và... để đứa con ông khi lớn lên kế chân mẹ nó, làm vui tôi mỗi đêm là được. Ông thấy cuộc trao đổi này hay chứ? Ahaha - ông ta lại cười khoái lên.

- Phụt... - Bà Cự phun nước bọt lên mặt ông Thiên mà chửi - tôi sống làm người nhà họ Cự, chết cũng làm ma họ Cự. Dù có chết cũng không làm ô uế thanh danh nhà họ Cự.

''Chát''

Thiên Phong tát mà Cự một cái mà mắng:

- Con tiện nhân, rượu mời không uống mà muốn uống rượu phạt. Được! hôm nay ông chiều... hừ - quay qua chỗ ông Cự mà ra lệnh - Tụi mày... lột da ông ta ra, lột đến khi nào không còn da thịt thì giết ông ta, còn đứa con gái, đem trói lại, đợi đến khi nào tao xử lí xong con tiện nhân này thì tính tiếp.

- Rõ! - Đám tay sai của ông ta ra lệnh.

Nói là làm, bọn chúng trói Cự Giải lại và từng tên, từng tên một bước đến ông Cự, dùng dao cắt từng miếng da thịt ông.

- A....A...A.... - Tiếng ông Cự đau đớn mà hét lên, trước cảnh đó, Cự Giải không khỏi đau xót thay cha, cô nhìn về phía Thiên Phong đang đùa mẹ mình với đôi mắt thù hận. Cô cố gắng khắc sâu hình dáng của ông ta và đám người đang lột da cha mình, đồng thời cố gỡ trói tay mình ra.

Còn bà Cự thì bị Thiên Hạo xé từng mảnh vải trên cơ thể ra, bà vừa khóc, vừa lắc đầu mà van xin ông ta:

- Không... Không... Xin ông đừng làm vậy mà... huhu

Nhưng Thiên Hạo Phong như một con sói bị bỏ hoang, không nghe thấy gì mà mút mát từng tấc da của bà Cự và tay cũng không vừa mà mò xuống dưới hai quả núi của mà xoa nắn nó...

Trước cảnh mình bị làm nhục trước bàn thờ gia tiên nhà họ Cự và nhìn cảnh chồng mình bị cắt từng miếng thịt, máu me đầy người mà chết chết vì mất máu, bà không còn cách nào nên nhìn về phía Cự Giải mà căn dặn:

- Ngân Nhi! Con phải sống thật tốt, đừng vì cha mẹ... mẹ xin lỗi vì không thể bảo vệ con!

Nói rồi bà Cự cắn lưỡi tự sát, mắt mở to nhìn Thiên Phong như muốn giết ông ta. Còn ông Vương, khi thấy bà ấy chết thì đứng dậy, chỉnh sửa trang phục, buông một câu:

- Tẻ nhạt... hừ

Sau đó ông ta quay lại thì thấy Cự Minh máu me đầy người, chết lúc nào không hay thì nở một điệu cười vô cùng khoái trí. Nhưng chưa được bao lâu thì không thấy Cự Giải đâu nên quay qua đám tay sai hỏi:

- Người đâu?

- Xin... xin lỗi lão đại! hình như là bỏ chạy rồi - bọn chúng khép nép mà trả lời

Thiên Phong tức điên lên mà chửi bọn họ:

- Một lũ ăn hại, có một đứa con nít mà trông chừng cũng không xong! - Ông ta nhìn một hồi và ra lệnh - Cho nổ bom! - sau đó mau chóng chạy ra ngoài.

------------

Còn về phía Cự Giải, khi gỡ được dây, định chạy đi gọi người tới cứu thì bị một tên giữ cửa bắt, may mắn có một cậu bé chừng 7 - 8 tuổi kéo núp vào bức tường tối. Nhưng chưa được bao lâu thì căn biệt thự đó bị tiếng bom làm nổ cháy. Cậu bé đó mau chóng đưa Cự Giải chạy ra ngoài. Nhưng đang chạy thì cột trần nhà đổ xuống, Thiên Ngân thấy vậy nên liền đẩy cậu ra nên đã bị cây cột đè vào chân, không chạy được. vì bom nổ khá mạnh nên họ khó thoát ra được, mà cây cột thì to nên khi kéo ra, chân cô như đã bị gãy. May mắn chỗ Cự Giải đang đứng là gần bể bơi, biết mình không thể thoát ra đã kêu cậu bé đó chạy đi, khổ nỗi cậu ta không chịu nên cô cầm lấy mảnh thủy tinh gần đó, đặt lên cổ, uy hiếp:

- Nếu cậu không nhảy xuống đó, tôi sẽ chết trước mặt cậu cho xem!

Vì sợ cô làm thật nên cậu bé đồng ý, nhưng trước khi nhảy, cậu đưa cho cô một sợi dây chuyền hình khóa nhạc và nói:

- Thiên Yết! Qùa tặng cậu, nhớ giữ!

Nói rồi cậu ta nhảy xuống, đồng thời căn biệt thự cũng:

''BÙM''

Cả nơi đây chỉ trong một đêm đã biến thành một nơi đổ nát.

-------END CHƯƠNG 1----------

Mới Chương 1 mà đã chết chóc T^T Mọi người cho ý kiến nhé =)) nhớ ủng hộ chuyện của Vy ^_^

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#ngontinh