Chương 18: nguyên tắc 3 không

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

- Tổng giám đốc, bên sân khấu LA bỗng dưng cắt mất buổi trình diễn cũa An Nhiên rồi. Họ nói không đủ chi phí nên cắt bớt đi. - Thư kí của Thiên Ân vừa nhận được điện thoại liền thông báo với Thiên Ân.


- Tổng giám, bên phía công ty mỹ phẩm NK vừa thông báo sẽ không hợp tác cùng chúng ta về việc mời An Nhiên làm người đại diện nữa. - Quản lý của An Nhiên lo lắng nói.


Thiên Ân khẽ nhíu mày, mọi chuyện sao lại xảy ra cùng một lúc như vậy.


- Tổng giám, những kế hoạch sắp tới của ca sĩ An Nhiên đang bị các đối tác từ chối hết, tôi thật sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra. - Quản lý lại tiếp tục nói.


- Cô ta biết chuyện chưa. - Thiên Ân hỏi.


- An Nhiên biết rồi, cô ấy đang làm loạn tại phòng chờ ngoài kia, đòi hủy hợp đồng với công ty chúng ta với lý do chúng ta không tạo được điều kiện cho cô ấy.


- Anh ra ngoài chấn an An Nhiên trước, tôi sẽ giải quyết chuyện này. - Thiên Ân nói. - Còn thư kí Hà, cô nhanh chóng liên hệ với công ty mỹ phẩm NK, hẹn tổng giám đốc bên ấp gặp mặt.


- Dạ, thưa tổng giám đốc. - Cả hai cùng nói.


Cả hai bước ra khỏi văn phòng tổng giám đốc. Thư kí Hà liền nói với Quản lý của An Nhiên.


- Nếu An Nhiên đi khỏi Thiên Ân thật, công ty chúng ta sẽ khó khăn. - Thư Kí Ha tỏ ra lo lắng.


- Tôi cũng đang có suy nghĩ đó, có lẽ chúng ta phải nhanh chóng tìm công ty khác thôi. - Vị quản lý lắc đầu.


- Anh thân thiết nhất với cô ấy, hãy khuyên cô ấy đừng bỏ đi trong giai đoạn khó khăn này. Dù sao thì Thiên Ân chính là đưa cô ta đến thành công hôm nay. - Thư kí Hà đề nghị.


- Cô thật sự không hiểu sao, là An Nhiên đang muốn qua bên The Win. Cô nghĩ xem The Win lớn mạnh như vậy, không có ca sĩ nào không muốn đến với họ.


- Chắc gì họ muốn tiếp nhận cô ta.


- Cô không biết gì rồi, trước kia An Nhiên và Nguyễn tổng của The Win có qua lại. Tuy hiện tại họ đã đường ai nấy đi, nhưng trong sự kiện của Nguyễn gia vừa qua An Nhiên đã có thiệp mời.


- Quản lý, anh nói đúng rồi. Xem ra chúng ta phải tìm kiếm công việc khác thôi, An Nhiên thật sự ra đi thì Thiên Ân xem như mất hết. Cả hai đều ủ rũ vì sắp tới đây có lẽ họ phải chạy đi khắp nơi để tìm việc tại công ty tốt hơn, Thiên Ân hiện tại đang ngày càng không phát triển.


*************


Tuấn Anh đưa bản kế hoạch đến trước mặt Khánh, đây là chiến lược mà anh đang thực hiện nhờ thế lực của The Win để ép công ty Thiên Ân đến chết.


- Làm tốt lắm. - Khánh nhìn qua hài lòng. - Hôm nay Kelly sẽ đến đây làm việc, cậu hãy hướng dẫn cô ta hiểu thêm về công việc.


- Nguyễn tổng, anh biết rõ Kel là người của Thiên Ân vì sao còn đưa cô ấy vào The Win. - Tuấn Anh thắc mắc.


- Một con vịt nếu chúng ta bắt nhốt nó sẽ biết nó đang làm gì... còn hơn thả nó đi khắp nơi sẽ rất khó kiểm soát. - Khánh nhớ lại chuyện My dùng hai tay bịt lại phía sau tắm màn cửa liền khẽ cười. - Nguyễn Văn Khánh tôi lại đi sợ một con vịt xấu xí ư.


Tiếng gõ cửa vang lên, Tuấn Anh mở cửa thì nhìn thấy My đang đứng bên ngoài liền mời vào.


- Nguyễn tổng, cảm ơn anh đã chiếu cố. - My cúi đầu chào.


- Tôi nhận người là nhìn vào khả năng của họ, không phải vì mối quan hệ vì vậy cô không cần cảm ơn tôi. - Khánh đóng lại tập tài liệu trước mắt nhìn My nói. - Tuấn Anh sẽ hướng dẫn cho cô về công việc của một thư kí, tôi tin người thông minh như cô My đây sẽ nhanh chóng thích nghi tốt.


- Vâng, tôi sẽ cố gắng. - My nhìn sang Tuấn Anh. - Mong anh chỉ giáo


- Cô Kel, quá khách sáo rồi. - Tuấn Anh đáp.


Tuấn Anh đưa My đến vị trí làm việc của cô, đây là một chiếc bàn rộng được đặt phía ngoài phòng tổng giám đốc.


- Kelly, công việc này cũng không phải là đơn giản hy vọng cô có thể cố gắng giúp The Win chúng tôi. - Tuấn Anh mở lời.


- Tôi tất nhiên sẽ cố gắng hết sức mình.


- Tôi sẽ nói sơ qua những công việc chính. - Tuấn Anh nói. - Buổi sáng cô đến hãy ghé qua phòng nước pha cho Nguyễn tổng một ly cafe không đường, sau đó đặt trên bàn làm việc của anh ấy. Những bản hợp đồng đối tác gửi qua cô hãy xem xét qua và mang vào cho Nguyễn tổng duyệt sau đó gửi về từng bộ phận, tôi là trợ lý của anh ấy nên sẽ phụ giúp cô một phần. Trong những buổi họp, cô hãy ghi lại những điểm quan trọng lại để khi cần Nguyễn tổng sẽ hỏi lại, và một điều quan trong... - Tuấn Anh ngập ngừng. - Đừng xen vào việc riêng của Nguyễn tổng, xem như không nghe, không thấy, không nói.


My gật gù.


- Rồi cô sẽ nhanh chóng làm quen nhanh thôi.


- Cảm ơn anh, tôi cũng hiểu đôi phần rồi. - Tôi có việc phải đi trước, chúc cô làm việc tốt. - Tuấn Anh bước đi.


Tuấn Anh vừa bước đi thì điện thoại trên bàn My reo lên. Cô nhanh chóng nghe máy.


- Cho tôi cafe. - Khánh lạnh lùng ra lệnh.


- Dạ, thưa tổng giám. - My vội đáp.


My nhanh chóng đứng dậy đi về phía thang máy nhưng chợt nhận ra mình không biết phòng nước trong tòa nhà rộng lớn này ở đâu. Nơi này chỉ có cô và Khánh, Tuấn Anh đã rời khỏi từ lục nãy.


- Cộc... cộc. - Tiếng gõ cửa vang lên. Khánh nhíu mày, cô ta là siêu nhân vịt sao, pha cafe cho anh nhanh như vậy,


- Vào đi. - Khánh nói. My đẩy cửa bước vào, Khánh không nhìn thấy cafe của mình liền nói.


- Cafe của tôi đâu?


-À... tôi có việc muốn hỏi anh. - My ấp úng.


- Việc gì?


- Tôi muốn hỏi anh, pha cafe ở đâu. - My nói. Khánh tức nghẹn lời, hiện tại là cô ta đang hỏi tổng giám đốc của tập đoàn The Win chỉ đường cho cô ta đến phòng nước sao?


- Cô xuống tầng 2, rẽ phải đi thẳng qua phòng tạp vụ, rẽ trái rồi đi qua kho, sau đó rẽ phải hết hành lang sẽ gặp. - Khánh nuốt giận nói.


- Cảm ơn, tôi sẽ nhanh chóng mang cafe đến. - My nhanh chóng rời khỏi phòng Khánh.


Cuộc đời My, cái gì cũng giỏi giang chỉ có chuyện tìm đường là tệ nhất. Cô không biết là mình đã lạc vào mê cung của cái rẽ trái rẽ phải của Khánh bao lâu rồi.


- Chị ơi... cho em hỏi. - My vui mừng nhìn thấy một người phụ nữ đi ngang qua.


- Xin lỗi, tôi đang rất bận. - Người kia nhanh chóng bỏ đi.


My đứng chết trân không thể xác định mình đang ở đâu... muốn quay lại tìm đường về cũng không thể nhớ mình đã rẽ trái rẽ phải như thế nào.


Khánh nhìn đồng hồ không thể tập trung làm việc được, cô gái đó từ lúc bắt đầu đi đến thời điểm hiện tại đã hơn 1h đồng hồ chưa quay lại.


Trong lòng có chút bất an, không lẽ cô ta có chuyện gì rồi sao. Khánh nhanh chóng bước ra khỏi phòng mà đi tìm My. Khánh đi khắp nơi nhưng vẫn không nhìn thấy My, cô ta lại chạy đi nơi nào chứ, chỉ nhờ pha một ly cafe lại muốn bỏ việc luôn sao. Khánh đi đến phòng thông tin để quan sát camera tìm kiếm My.


- Tồng giám đốc, có chuyện gì sao? - Nhân viên phòng thông tin nhìn thấy Khánh liền bất ngờ.


- Mở tất cả hình ảnh lên, tôi muốn tìm một thứ. - Khánh ra lênh.


- Dạ, Nguyễn tổng. - Nhân viên nhanh chóng bật chế độ chia màn hình để nhìn thấy nhiều camera một lần.


- Tổng giám đốc muốn xem tầng nào ạ.


- Tầng 2.


Quang cảnh tầng hai hiện ra, Khánh đã xác định được vị trí của My liền nhanh chóng rời đi không nói một lời.


- Nguyễn tổng tìm thứ gì vậy nhỉ, ở tầng kho này thì có gì phải tìm sao?


- Đừng nhiều chuyện, mau làm việc đi. - Một nhân viên khác nói.


Khánh đi đến nơi mà My đang ngồi mong đợi có ai đó đi ngang qua sẽ nhờ họ chỉ đường nhưng hy vọng chỉ là hy vọng mà thôi. Từ phía xa cô nghe thấy tiếng bước chân đang đi lại gần mình hơn, My vui mừng đứng lên thì Khánh cũng vừa bước tới trước mặt.


- Hàn... Nguyễn tổng. - My bất ngờ thốt lên.


- Cô làm gì ở đây? - Khánh hỏi.


- Tôi đi pha cafe cho anh. - My đáp.


- Cafe đâu? - Khánh nhìn xuống tay My mà nói.


- Tôi bị lạc đường. - My cúi mặt. - Xin lỗi anh, tổng giám đốc.


Anh quay lưng bước đi. My đi phía sau Khánh, nhìn anh ta từ phía sau mới thật là cuốn hút nha, bờ vai rộng cùng chiều cao đáng mơ ước kia nhìn Khánh phải là một người mẫu nam mới đúng hơn là vai trò tổng giám đốc khô khan.


Cửa thang máy mở ra, Khánh bước vào quay lại nhìn My đang nhìn chằm chằm mình.


- Cô còn làm gì ở đó nữa, mau bước vào.


- À, xin lỗi. - My giật mình nhanh chóng bước vào. - Nhưng tôi chưa pha cafe cho anh mà.


- Không cần nữa. - Khánh nói. - Từ ngày mai cô không cần phải pha cafe cho tôi, cũng không được rời khỏi tầng 10 nữa bước nếu không có tôi.


- Vâng. - My gật đầu, như vậy cũng tốt... cô cũng chẳng muốn bị lạc lần thứ hai.


Tầng 10 mở ra, Khánh đi trước phía sau là My bước ra liền nhìn thấy An Nhiên đang ngồi ở bên ngoài. Nhìn thấy Khánh liền nhanh chóng bước đến ôm anh vô cùng tình tứ.


- Thế Bảo, anh đi đâu vậy... em đợi anh nãy giờ. - An Nhiên nũng nịu nói.


- Chúng ta vào phòng nói chuyện. - Khánh ôm eo An Nhiên bước đi.


An Nhiên nhìn về phía My liền ngạc nhiên. - Cô ta không phải đã gặp lần trước ở buổi tiệc sao?


- Chào cô. - My gật đầu.


- Cô ta hiện tại là thư kí của anh. - Khánh đáp.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro