141. Vô cùng sủng vợ

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Vừa đóng cửa lại, Irene liền kích động vỗ tay hô to sảng khoái, nghĩ đên bộ dạng mất mặt vừa rồi của NingNing, cuối cùng cục tức trong lòng cô cũng trôi xuống.

Jennie yên tĩnh ngồi trên ghế trang điểm, nói với Irene: "Được rồi, đừng cười nữa, đến giúp em đi."

"Jennie, bây giờ chị càng chờ mong đến buổi dạ tiệc đêm nay! Nhất định sẽ vô cùng đặc sắc!"

Jennie nhìn Irene qua gương, trừng mắt nhìn: "Chị không sợ cô ta gây chuyện đánh người sao?"

"Chị sợ cô ta sao? Bây giờ chị cũng là người có bạn trai nhé!" Irene cười hí hí, lấy điện thoại di động ra cho Jennie nhìn, trên màn hình là ảnh chụp chung của cô và Seulgi.

"Sau khi được tình yêu tưới tắm, chị ngày càng xinh đẹp."

Irene chép miệng, cúi đầu nhìn eo của mình thở dài: "Tuần sau chị nhất định ăn bữa ăn dinh dưỡng giảm béo cùng em, gần đây Seulgi luôn mang chị đi ăn ngon, chị cảm thấy chị lại tăng cân rồi."

"Trên thế giới này, không có nữ minh tinh nào biếи ŧɦái hơn em, chỉ ăn những thứ kia, làm sao no được chứ!" Irene thở dài: "Không nói chuyện này nữa, chị xuống lầu xem Seulgi mang lễ phục đến chưa, thật mong chờ nhìn dáng vẻ em khi mặc bộ lễ phục kia vào."

"Chị muốn xem em mặc lễ phục, hay là muốn nhìn thấy Seulgi?"

Irene làm mặt quỷ, sau khi xuống lầu lấy lễ phục liền cầm lên phòng hóa trang, mở ra hộp quà màu xám hồng tinh xảo, nhìn thấy bộ lễ phục cao cấp được đặt làm riêng, kinh ngạc oa lên một tiếng.

Ngay sau đó lên mạng tra giá bộ lễ phục này một chút, không có giá cả chính xác, nhưng đếm không hết số không trên giá cả dự đoán khiến Irene ngã ngồi trên ghế sofa.

"Jennie, lễ phục này là đồ đặt theo yêu cầu của ElieQueen, toàn thế giới chỉ có một bộ..."
Irene không còn dám tùy tiện chạm vào nữa, cẩn thận đặt lễ phục xuống, mỗi một chiếc cúc trên chiếc váy đều có giá trị không nhỏ.

Chị còn không cẩn thận nhìn vào tấm thiệp: "Tặng: Vợ yêu."

"Không thể nào, đây là Boss mua sao?"

Irene cũng bị dọa cho hít thở không thông, Boss đã sủng vợ đến mức độ này rồi sao? Tương lai sau này của JS thật khiến người ta lo lắng.

Sở dĩ Irên khϊếp sợ như vậy là vì cùng là ngôi sao mặc lễ phục xa xỉ đi trên thảm đỏ, phần lớn đều là đồ do thương hiệu đó tài trợ, làm đại sứ hình tượng cho thương hiệu đó, cho dù là siêu cấp ngôi sao điện ảnh nổi tiếng lẫy lừng trên quốc tế cũng chưa chắc sẽ thật sự bỏ tiền mua lễ phục may theo yêu cầu, mà còn là nhãn hiệu đứng đầu thế giới như thế này.

Irene lại hít thở sâu lần nữa khôi phục nhịp tim của mình.
Jennie đã trang điểm xong, nàng đứng dậy cầm lễ phục lên, toàn thân lễ phục được cắt may vô cùng lưu loát, phối hợp với thiết kế lộ nửa lưng và ống tay dài bằng lụa mỏng, làn váy phía dưới là một bầu trời đêm màu lam đậm, trên tầng vải mỏng là những viên kim cương tô điểm giống như những ngôi sao đang tỏa ra ánh sáng lung linh.

"Quá đẹp..." Irene cảm thán nói: "Em mau mặc vào đi!"

"Mặc bộ lễ phục này áp lực thật lớn." Jennie cũng rát thích, nhưng nếu thật sự phải mặc, nàng lại cảm thấy không nên mặc vào hoàn cảnh như đêm nay, mà ngay phía dưới chiếc hộp vẫn còn để một bộ trang phục.

Cộng thêm một tấm thiệp: "Bà xã, bộ lễ phục kia sau này sẽ mặc vào trường hợp đặc biệt, đêm nay khiến em phải chịu uất ức mặc bộ trang phục phía dưới này, làm trợ lý đặc biệt của chị."
Jennie lộ ra nụ cười nhẹ nhàng, sau khi nàng bảo Irene cất kỹ bộ lễ phục thì cầm bộ trang phục này lên.

Lúc này, Jisoo gọi điện thoại đến: "Quần áo được đưa đến rồi chứ?"

"Ừ, đều đưa đến cả hai bộ rồi." Jennie mỉm cười trả lời: "Chị đang bận sao?"

Nghĩ đến Jennie đã nhìn thấy bộ lễ phục kia, tâm trạng Jisoo vui vẻ, cô ta tin rằng Jennie sẽ hiểu được dụng ý mà cô ta đặc biệt chuẩn bị hai bộ quần áo này: "Vừa mới họp xong, đêm nay làm trợ lý đặc biệt của chị, khiến em uất ức rồi."

Xem ra cô đã tính xong.

Là tổng giám đốc của tập đoàn JS, dùng thân phận này xuất hiện cũng không có nghĩa là đứng về phía NingNing kia, cô ta muốn Jennie làm trợ lý đặc biệt của cô ta, luôn luôn đứng cạnh cô ta.

"Em sẽ cất kỹ bộ lễ phục, tối nay gặp."
Irene thấy nàng cúp điện thoại, thở dài, vừa cầm lên bộ trang phục công sở kia lên là phẳng, vừa nói: "Bộ lễ phục kia để đó không mặc, lại mặc cái này? Hai người các ngươi đang làm chuyện gì bí mật!"

Bộ trang phục công sở này cũng là của ElieQueen, là một bộ váy công sở màu trắng pha xanh lam, không nổi bật mà rất phổ biến.

Jennie chỉ cười mà không nói, cô bắt đầu chờ mong đến đêm nay, Jisoo để nàng làm trợ lý đặc biệt cho cô, cũng chính là phải làm việc của Seulgi, chuyện mà Seulgi không dám làm, nàng dám.

Nhìn nét chữ xinh đẹp mạnh mẽ cứng cáp bên trên tấm thiệp kia, hai má của nàng hơi phiếm hồng, ánh mắt rơi lên hai chữ bà xã, cánh môi khẽ nhếch lên cười.

Nàng thích cách xưng hô này, nhất là khi Jisoo gọi nàng như vậy.

Irene không biết bọn nàng định làm gì, chị chỉ biết nếu như Jennie xuất hiện như vậy, nhất định sẽ bị NingNing cười.
Hay là nói, Boss định để Jennie chịu ủy khuất?

Vừa là xong quần áo, chuông điện thoại reo lên, là Seulgi gọi đến: "Chuẩn bị sao rồi?"

"Sắp xong rồi, Jennie cũng trang điểm xong rồi, sao vậy?"

"Vậy em ra ngoài đi, buổi tối chúng ta cùng đi ăn."

Irene không hiểu gì: "Anh vẫn chưa đi sao? Đêm nay anh không cần đi cùng Boss dự tiệc cuối năm sao? Nhưng mà, em muốn ở lại cùng Jennie."

"Đêm nay có tổng giám đốc bên cạnh, em cũng không cần đi theo mợ chủ, đi gặp cha mẹ anh với anh, họ đã đến sân bay rồi."

"Cái gì!" Irene cầm điện thoại, khϊếp sợ nhìn chính mình trong gương: "Chuyện như thế này anh nên nói sớm với em chứ, bây giờ em như thế này, em... sao em dám đi!"

"Chỉ là gặp mặt một lần...."

Irene không hề nghĩ ngợi liền cúp điện thoại, lần đầu tiên cô thấy hơi tức giận. Ở trong mắt cô việc gặp cha mẹ căn bản không phải chuyện nhỏ, mà Seulgi lại sắp xếp như vậy, khiến cô cảm thấy anh ta là bị người trong nhà ép kết hôn, vì vậy mới ở bên cô, nếu không vì sao gọi cha mẹ mình đến vào lúc này?
"Sao vậy?" Jennie thấy sắc mặt của Irene không tốt lắm hỏi.

"Seulgi nói anh ấy vẫn đang ở bãi đỗ xe chưa đi, buổi tối muốn dẫn chị đi gặp cha mẹ anh ấy! Anh ấy căn bản không nói chuyện này với chị, em kết hôn với Boss lâu như vậy rồi, cô ấy cũng chưa từng ép em đi gặp cha mẹ, bây giờ chị hoàn toàn không biết phài làm như thế nào..."

"Vậy chị nghĩ sao? Không muốn gặp?"

"Ừ, tạm thời không muốn gặp." Irene buồn rầu lắc đầu: "Chị sợ nhất loại tình huống này, bây giờ bọn chị vẫn đang trong thời gian yêu đương cuồng nhiệt, tại sao phải kéo những vấn đề thực tế đó vào, chị cảm thấy hơi sợ."

Nói cho cùng, Irene vẫn là bị lòng tự ti quấy phá.

Jennie vỗ vỗ bờ vai cô nói: "Vậy hãy nói suy nghĩ của chị cho Seulgi, từ từ là được rồi."

Irene gật đầu, khi định gọi điện cho Seulgi, anh ta đã gọi đến trước: "Cha mẹ anh đến nhà cậu, tối nay chỉ hai chúng ta ăn cơm, anh không biết em chưa chuẩn bị xong, là anh quá gấp."
Irene: "Em..."

"Cha mẹ anh rất tốt, anh tin tưởng mọi người có thể thân thuộc với nhau, đối với anh mà nói, nói chuyện yêu đương chỉ có một kết quả, chính là kết hôn."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro