CHƯƠNG 40:Chế thuốc

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Mấy ngày nay Thái Anh không cần đi Khôn Ninh cung bận rộn công việc, nguyên nhân là cái gì? Dùng cách nói của Thái Anh chính là : công nhân bị thương, ở phòng tĩnh dưỡng là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Đương nhiên, cái này cũng không phải là tự nàng yêu cầu , mà là Trí Tú tự mình đến Khôn Ninh cung xin Hoàng Hậu phê chuẩn . Thái Anh tóm lại vẫn là một người không chịu ngồi yên , trước không nói vì nhờ cao trị phỏng mà chỗ bị phỏng đã không còn đau đớn, chỉ bằng việc nàng suy nghĩ cả đêm rốt cục xác định được phương pháp trị liệu cho bệnh của Hiền Phi , nàng cũng đã có đủ lý do để buổi sáng sau khi rửa mặt liền lập tức đi đến Nhiễm Lê cung một chuyến.

"Hiền Phi nương nương cát tường." Bên trong tẩm cung, Thái Anh hành lễ với Hiền Phi đang nằm trêи giường. Tình huống của Hiền Phi tựa hồ so với mấy ngày hôm trước còn nghiêm trọng hơn một chút, nhìn dung nhan tuyệt mỹ lại tái nhợt kia của nàng , trong lòng Thái Anh không khỏi sinh ra một chút thương tiếc.

"Tiểu Anh Tử. . . Chính là. . . Nghĩ ra được phương pháp trị liệu sao ?" Hiền Phi vô lực hỏi.

"Đã nghĩ ra , nhưng mà. . ." Thái Anh nhẹ liếc mắt sang cung nữ cùng thái giám đang cung kính đứng ở một bên , không nói thêm gì nữa.

"Các ngươi. . .lui ra đi." Hiền Phi cố sức khoát tay, ý bảo các nô tài trong tẩm cung trừ bỏ Thái Anh, tất cả đều lui ra.

"Dạ." Vài người trăm miệng một lời, cúi đầu rời khỏi tẩm cung. Chỉ để lại Thái Anh đứng ở trước giường Hiền Phi, đợi mấy nô tài lui ra liền đến bên giường bắt mạch cho Hiền Phi, một bên bình tâm tĩnh khí cảm thụ nhịp đập, một bên nói với Hiền Phi : "Hiền Phi nương nương, phương pháp trị liệu đã nghĩ ra rồi, chính là châm cứu phối hợp với uống thuốc, chỉ là. . ." Thái Anh không nói thêm gì nữa, chuyện như vậy dù sao cũng thật sự có chút khó có thể mở miệng.
"Chỉ là cái gì?" Hiền Phi hỏi.

"Uống thuốc thì dễ rồi, còn về châm cứu. . .phải cần Hiền Phi nương nương cởi hết toàn bộ xiêm y. . .Bởi vì huyệt vị cần châm cứu. . .Ách. . ." Thái Anh không biết làm sao để tiếp tục nói tiếp, đành phải quắt miệng hướng về phía trước thổi khí.

". . ." Hiền Phi trầm mặc nhắm lại hai tròng mắt, ở trước mặt một thái giám loã thể, tuy rằng đối phương là một hoạn quan, nhưng cũng xem như là nửa nam nhân. . .Mình sao lại có thể. . .

"Hiền Phi nương nương, ngài nghĩ thế nào? Châm cứu này phải mỗi ngày làm một lần, mỗi lần phải là một canh giờ." Thái Anh bổ sung : "Hơn nữa khi châm cứu sẽ sinh ra cảm giác như bị bỏng , ngài phải nhịn xuống. . . Chỉ cần có chút sai lầm, hậu quả thiết nghĩ không chịu nổi."

"Đau cũng được, cảm giác bị bỏng cũng không sao, bổn cung sẽ nhẫn được. . .Nhưng mà, không nên cởi hết quần áo đi? Bổn cung. . .Còn ngươi. . .Muốn bản cung. . .Như thế nào. . . " Hiền Phi nói năng lộn xộn , tuy rằng trêи mặt chưa nhiễm đỏ ửng, lại vẫn đang cảm giác được một trận ngượng ngùng.
". . ." Thái Anh không nói lời nào, nàng đương nhiên hiểu được băn khoăn của Hiền Phi. Chẳng lẽ phải nói cho nàng biết mình là nữ tử sao? Nhưng mà, vạn nhất nói rồi về sau nàng đem chuyện này nói cho những người khác thì làm sao bây giờ? Vậy mình chẳng phải là phạm vào tội khi quân? ! Thái Anh ở trong lòng rối rắm, không có phát hiện chân mày mình đã cau thành hình dạng bánh quai chèo.

Quên đi, chữa bệnh quan trọng hơn. . .Thái Anh ở trong lòng tự nói với mình, ngẩng đầu lên không ngừng hít sâu, ngón tay cái không ngừng chà xát với ngón trỏ, tránh đi ánh mắt Hiền Phi, nói: "Hiền Phi nương nương, ngươi và ta cùng là nữ tử, có cái gì phải băn khoăn đâu? !"

"Ngươi nói. . .Khụ khụ khụ. . ." Hai tròng mắt Hiền Phi kinh ngạc mở thật to, nàng không thể tin được nhìn vào sườn mặt Thái Anh, kịch liệt ho khan nói: "Khụ khụ khụ. . .Ngươi. . .Ngươi thật sự là. . .nữ tử? ! ! !"
"Hiền Phi nương nương không tin?" Thái Anh nhẹ nhướn mày, nắm lấy một bàn tay Hiền Phi đặt lên trước ngực mình. Cho dù nàng mặc buộc ngực, tay Hiền Phi vẫn là có thể cảm giác được nơi mềm mại kia bất đồng với nam tử . Như điện giật rút về bàn tay mình, trong đầu Hiền Phi hiện ra hình ảnh lúc trước cùng Thái Anh hôn môi , nàng là nữ tử. . .Nàng đúng là nữ tử. . .Nữ tử cùng nữ tử hôn môi. . .Đầu óc Hiền Phi rối loạn, tâm càng thêm hỗn độn. . .

"Lần này đã tin chưa. . ." Khoé miệng Thái Anh gợi lên mỉm cười, nói: "Nếu không phải vì giúp ngươi chữa bệnh, ta sẽ không bại lộ giới tính của mình. Tóm lại, ta nhất định sẽ chữa khỏi bệnh của ngươi, yên tâm đi."

"Ngươi. . .Cớ gì ?. . .Cớ gì. . .lấy thân phận hoạn quan. . ." Hiền Phi hỏi.

"Ta có nguyên nhân của ta, cái này ngươi không cần biết. . " Thái Anh giúp Hiền Phi dịch lại góc chăn, đứng dậy khom người tới gần nàng nói: "Hiền Phi nương nương, coi như thù lao chữa bệnh cho ngươi, ta hy vọng ngươi có thể giúp ta giấu diếm chuyện này."
"Bổn cung không phải người lắm miệng. . ."

"Vậy là tốt rồi, từ ngày mốt nô tài sẽ mỗi ngày đúng hạn lại đây giúp Hiền Phi nương nương ngài thi châm trị liệu." Thái Anh đứng dậy hướng nàng làm cái lễ nói: "Hiền Phi nương nương hảo hảo tĩnh dưỡng, nô tài cáo lui."

"Ân. . ." Hiền Phi khẽ gật đầu, quay đầu nhìn theo bóng dáng Thái Anh rời khỏi tẩm cung, trong lòng không ngừng trào ra nghi vấn về nàng.

Ai, chỉ mong nàng có thể giúp ta bảo thủ bí mật. Thái Anh thở dài, do dự xem bây giờ đi Thái y viện trước hay là về phòng ngủ một giấc trước . Các loài hoa ở ngự hoa viên đang tranh nhau khoe sắc, Thái Anh chắp tay sau đít đi trêи con đường nhỏ trải đá, điều hay ho nhất của Hoàng cung này chính là bất luận ngươi đi đến cung nào, đều phải đi ngang qua ngự hoa viên nằm chính giữa Hoàng cung. Chỗ bị phỏng trêи cánh tay có chút ẩn ẩn đau đớn , Thái Anh ôm cánh tay, hoàn toàn không có chú ý tới nam nhân trung niên mặc Hoàng bào đang đứng ở chỗ cách nàng không xa.
"Tiểu Anh Tử." Giọng nam trầm ổn mà thấp trọng truyền đến, làm cho Thái Anh bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh. Hoàng Thượng? Hắn như thế nào lại ở chỗ này ? ! Chẳng lẽ bộ dáng không quy củ của mình vừa rồi đều bị hắn thấy được? Thần kinh Thái Anh nháy mắt căng thẳng, nàng vội vàng quỳ gối trêи mặt đất, thanh âm có chút run rẩy nói: "Tiểu Anh Tử tham kiến Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vạn tuế , vạn tuế , vạn vạn tuế. Nô tài vừa rồi không thấy Hoàng Thượng ở chỗ này, thỉnh Hoàng Thượng thứ tội."

"Đứng lên đi." Trung niên nam nhân sắc mặt có chút bệnh trạng tái nhợt, nhưng không ảnh hưởng đến khí phách cửu ngũ chí tôn của hắn. Nam nhân hướng về bọn thái giám đi theo phía sau hắn phất phất tay , đám nô tài lập tức cung kính cúi đầu thối lui đến một chỗ cách nam nhân hơn mười thước. "Tiểu Anh Tử, trẫm vốn đã muốn phái người đi Khôn Ninh cung tìm ngươi, không nghĩ tới lại trùng hợp gặp ngươi ở đây. . .Ha hả ha hả." Nam nhân bước đến bên cạnh Thái Anh, ánh mắt thâm thúy nhìn phong cảnh ở xa xa , nói: "Trẫm hỏi ngươi, viên vĩ ca Hoàng Hậu cho trẫm dùng là của ngươi làm?"
"Là nô tài làm." Thái Anh cúi đầu nói.

"Ha hả ha hả, không tồi không tồi." Nam nhân nâng tay vỗ xuống bả vai Thái Anh, Thái Anh sợ tới mức thân mình run lên, hoàn toàn không rõ hắn nói không tồi là cái ý tứ gì, trêи thế giới này trừ bỏ lòng của nữ nhân không đoán được, tâm tư Hoàng Thượng lại càng đoán không ra.

"Nô tài, nô tài không rõ ý của Hoàng Thượng." Thái Anh nói.

"Trẫm muốn ngươi giúp trẫm. . ." Hoàng Thượng ánh mắt sắc bén, xoay người nhìn sườn mặt Thái Anh, nói: "Trong Hoàng cung này tuy là có tình dược, nhưng hiệu quả cực kém. . . Trẫm hy vọng, ngươi đem thuốc này thay đổi một chút, làm cho hiệu quả của chúng mạnh hơn. . ."

Náo loạn nửa ngày là muốn ta làm xuân dược cho a? ! Thái Anh âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, ở trong lòng mắng một câu : "Sắc lang" , sau đó cung kính nói với nam nhân : "Hoàng Thượng yên tâm, nô tài nhất định sẽ làm ra loại xuân. . .Tình dược để cho ngài hài lòng."
"Ân, vậy ngươi lui ra đi. Trẫm đã phái người phân phó rồi , dược liệu và công cụ của Thái y viện ngươi cứ tuỳ ý lấy sử dụng. Ba ngày sau trẫm sẽ phái người tới chỗ ngươi lấy thuốc, nếu là làm tốt , trẫm chắc chắn sẽ trọng thưởng."

"Dạ, nô tài lập tức trở về chế thuốc cho Hoàng Thượng." Thái Anh nửa khom người, cẩn thận thối lui về phía sau , đến khi lui tới phạm vi cách tầm mắt nam nhân mới thẳng lưng lên đi đến Thái y viện . Chuyện Hoàng Thượng tự mở miệng giao phó , tất nhiên là không thể chậm trễ rồi.

Từ Thái y viện lấy được cái loại dược liệu cần thiết cùng với ngân châm, Thái Anh đem chúng bày biện trêи bàn trong phòng mình , cẩn thận mài chế thành bột phấn. Chế tác xuân dược so với vĩ ca dễ dàng hơn nhiều, Thái Anh đo lường dược lượng chính xác, sau đó đem thuốc bột đã mài tốt cẩn thận trộn vào với nhau , chia nhiều không được, chia ít cũng không được.

Thùng thùng thùng, đang lúc Thái Anh chuẩn bị đem loại thuốc bột cuối cùng trộn vào trong hỗn hợp, ngoài cửa vang lên tiếng đập cửa nặng nhẹ có tiết tấu. "Từ từ. . ." Thái Anh nhẹ hô một tiếng, buông thuốc trong tay đi ra mở cửa. "Nhị công chúa?" Thái Anh nhìn Trân Ni tóc đen dài xõa xuôi sau lưng đứng ở cửa , cùng tiểu thái giám Tiểu Điêu Tử đang vẻ mặt tức giận nhìn mình, hoàn toàn không hiểu vì sao các nàng lại đột nhiên tới chỗ của mình.

"Bổn cung nghe nói cánh tay của ngươi bị phỏng, nên đem theo chút thuốc trị phỏng cho ngươi." Trân Ni khóe miệng cười tà quyến rũ, nói: "Như thế nào? Không mời bổn cung vào trong sao ?"

"Nhị công chúa, mời vào." Thái Anh làm cái động tác mời , nhớ tới thuốc trêи bàn còn thiếu một loại chưa trộn vào, lập tức đi đến trước bàn cầm lấy thuốc bột vừa rồi cẩn thận trộn vào trong hỗn hợp.
"Tiểu Anh Tử, thuốc này là. . .?" Trân Ni nhìn Thái Anh đang chuyên tâm trộn thuốc bột, hỏi.

"Đây là xuân dược, tên tục công chúa hàng đêm kêu." Thái Anh nói đơn giản, giật mình nhận ra mình lỡ mồm nói ra chuyện không nên nói, lập tức che miệng giải thích : "Không đúng không đúng, đây là kim sang dược bình thường thôi, kim sang dược. . .Ha hả. . .Ha hả. . ."

"Nga? Kim sang dược sao?" Trân Ni rất có thâm ý đích hướng Thái Anh cười cười, hướng về phía Tiểu Điêu Tử phóng cái ánh mắt , sau đó kéo Thái Anh đến bên giường để cho nàng đưa lưng về phía bàn, nói: "Đến, để cho bổn cung nhìn xem chỗ phỏng của ngươi."

" Cái này. . .Không tốt đi." Thái Anh do dự , dù sao nàng không phải là Trí Tú, mình như thế nào không biết xấu hổ đem chỗ phỏng trêи cánh tay cho nàng xem đây.
"Không có gì phải ngại. . ." Trân Ni ôn nhu nói, lại nghe thấy Tiểu Điêu Tử ở phía sau ho nhẹ một tiếng , lập tức nói: "Ngươi đã không muốn cho bổn cung xem, bổn cung cũng không miễn cưỡng. Đây là cao trị phỏng , nhớ rõ mỗi ngày sáng tối thoa một lần."

"Tiểu Anh Tử đa tạ Nhị công chúa." Thái Anh cảm kϊƈɦ nói, trong lòng nghĩ Nhị công chúa này nội tâm thật sự tốt quá, cư nhiên riêng lại đây cho ta thuốc trị phỏng , nếu về sau có cơ hội, nhất định phải hảo hảo báo đáp nàng.

"Không cần đa tạ, đêm nay bổn cung cho ngự thiện phòng làm vài món ăn, không biết ngươi có nguyện ý bồi bản cung cùng nhau hưởng dụng hay không ?" Trân Ni dùng ngón tay điểm nhẹ lên bả vai Thái Anh, nói: "Mang theo nhạc khí đặc biệt kia của ngươi , bổn cung muốn nghe ngươi xướng khúc."

"Nhị công chúa cũng đã mở miệng, nô tài nào có thể không đi ?" Thái Anh ha hả cười nói: "Đêm này nô tài nhất định sẽ mang theo đàn ghi-ta đi."
"Như thế thì tốt." Trân Ni xoay người nói với tiểu thái giám bên cạnh : "Tiểu Điêu Tử, chúng ta trở về thôi." Nói xong, lại ngoái đầu nhìn Thái Anh cười khuynh thành , mang theo Tiểu Điêu Tử rời khỏi phòng.

Uy? Trân Ni đi rồi, Thái Anh có chút buồn bực đem thuốc bột đã phối tốt cất vào trong bình nhỏ, lầm bầm lầu bầu : "Là ảo giác của ta sao ? Tại sao ta cảm thấy được thuốc bột này ít đi rất nhiều đây ?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro