Chương 85

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Khi Jung Hoyeon hỏi "Lẽ nào là Kim Tổng?", đôi mắt của nàng chợt xẹt qua một tia mờ mịt.

Không rõ là ngạc nhiên, là kỳ vọng, hay là dửng dưng.

Đang xuất thần thì ngón tay của Jeon Somin nhẹ nhàng phủ lên bàn tay nàng, nhẹ giọng hỏi: "Sao vậy? Sắc mặt không được tốt lắm."

Nàng liếc nhìn, rút tay về: "... Có chút việc riêng tư."

Park Chahyun uống một hớp trà đặc, thuận miệng nói: "Chaeyoung, mẹ nhỏ quan tâm con, con né tránh cái gì?"

Chaeyoung khẽ mỉm cười: "Ba ba không cho, vậy con không né nữa."

Dứt lời, nàng đưa tay về phía Somin, cong mắt: "Mẹ nhỏ, đến, cứ tùy ý sờ đi."

Jeon Somin dựa vào bàn, không chạm vào bàn tay kia, chỉ cười nói: "Đứa nhỏ này còn biết nói đùa."

Ngón tay nhỏ dài nâng tách cà phê trắng sứ. Đôi mắt khép hờ, quyến rũ tận xương.

Nàng yên lặng dùng nĩa nạo miếng bánh Cherry Cream Mousse trên đĩa, không chủ động tiếp lời.

* * *

Sau khi kết thúc buổi tiệc, Park Chahyun dẫn theo Somin đi trước.

Lên Maybach, Hoyeon nắm chặt tay lái, hỏi: "Lời mời vừa nãy có muốn đi không?"

Nàng trầm tư chốc lát: "Bảo hai mươi vệ sĩ cùng đi theo."

"Cô và Kim Tổng... hẳn không đến mức đánh nhau chứ?"

Chaeyoung lắc đầu: "Nếu như đúng là Soo, vậy dĩ nhiên không có chuyện gì. Nhưng nếu là ai đó muốn làm hại tôi trong bóng tối, dễ dàng lừa gạt tôi như vậy, chẳng phải là bị người ta chơi một vố?"

Đầu ngón tay của nàng vuốt ve gậy chống trong lòng bàn tay, giọng nói nhẹ dần: "Cẩn thận một chút, không có hại."

"... Cô nghĩ thật chu đáo."

Chuẩn bị xong mọi thứ, Jung Hoyeon lái xe đến khu nội thành mới.

Đến quán cà phê âm nhạc mà người giấu mặt đã hẹn, hai mươi vệ sĩ chia ra đứng rải rác ở lối vào quán cà phê. Hoyeon bảo vệ bên cạnh, cùng nàng vào trong.

Cách người kia chuyển lời là nhờ phục vụ đưa tờ giấy, trên giấy viết rõ số phòng cụ thể, vì thế hai người trực tiếp nhờ người phục vụ dẫn đến căn phòng đó.

Người phục vụ mở cửa phòng, giơ tay mời bọn họ vào.

Bước chân này, Park Chaeyoung căng thẳng không thôi.

Đột nhiên cảm thấy, bước chân này tựa hồ còn gian nan hơn tất cả những bước chân xuyên suốt quá trình phục hồi chức năng trong một năm qua cộng lại.

Ngón tay không khỏi khép lại, giữ chặt gậy chống đàn hương trong lòng bàn tay.

Vì đổ quá nhiều mồ hôi, nếu không giữ chặt e rằng sẽ trượt tay để nó rơi xuống mặt đất.

Trong phòng bài trí rất ấm áp, tông chủ đạo là màu cà phê nhạt. Trên kệ đen bày biện một ít đồ sứ có ý nghĩa kỷ niệm, xung quanh có những dây leo xanh mướt tinh xảo quấn quanh.

Trong không khí lượn lờ mùi hương thanh nhã của long diên hương.

Người giấu mặt mời nàng đến đang ngồi bên cạnh cửa sổ.

Khi nàng thấy rõ khuôn mặt người kia, ngón tay vừa mới siết chặt bỗng cứng đờ.

Một lát sau, chậm rãi thả lỏng.

Lim Chaehee(*) thấy Mục Tuyết Y đến, bèn chủ động đứng dậy, vẻ mặt tươi cười chào đón: "Chị Mục, chị đến rồi à, em chờ lâu lắm đấy."

(*) sợ mọi người quên nên mình nhắc luôn, đây là nhân vật 'tình nhân' của Hong Suzu trong phần II.

Jung Hoyeon hơi khom lưng, lễ phép chào hỏi: "Tiểu Lim tổng."

Một tháng trước, tập đoàn CH đã công bố Lim Chaehee là Tổng Giám đốc kế nhiệm, danh tính của nàng không còn là bí mật. Bây giờ mọi người đều biết, tiểu Lim tổng của tập đoàn CH tiếng tăm lừng lẫy đang bắt đầu dự án mới ở X.

Hơn nữa mọi người đều ngầm biết, đối tượng mà tiểu Lim tổng muốn hợp tác tám phần mười là tiểu Park Tổng.

Trước khi Park Chaeyoung quay về thành phố X thì Lim Chaehee đã nhiều lần nhắc tới hai chữ "Park thị" với những người khác.

Lim Chaehee đỡ nàng ngồi xuống, trên mặt vẫn mang theo nụ cười vui vẻ.

"Chị Park, chị thật là, ba ngày trước về thành phố X cũng không hẹn em ăn một bữa cơm. Hai tháng trước chị gửi đặc sản đến cho em, em đã ăn sạch rồi, lần trước em có nói trên KakaoTalk nhờ chị mua thêm món SnowFlake Crisp*, chị có nhớ không?"

*SnowFlake Crisp: là hỗn hợp bánh Nougat vị sữa dẻo kết hợp các loại trái cây khô như: nho khô, việt quất, thơm, hạt bí, dâu.

*ảnh minh họa*

Chaeyoung đặt gậy dựa vào ghế, cởi áo khoác đưa cho Hoyeon.

"Có mua, ngày mai tôi sẽ kêu người gửi cho em."

Lim Chaehee cười càng tươi: "Vui quá đi. Từ khi em nhậm chức, chị không còn rep tin nhắn của em trên KakaoTalk nữa, em còn tưởng thân phận của em khiến chúng ta trở nên xa lạ nên cứ lo lắng mãi."

"Không có. Chỉ là trước khi về thành phố X có nhiều thứ cần phải chuẩn bị, quá bận rộn. Không phải như em nghĩ."

Nàng sẽ không vì thân phận của Lim Chaehee mà xa lánh nàng ấy.

Bởi vì nàng biết thân phận thật của Lim Chaehee, mới giữ liên lạc với đối phương, không ngừng giao lưu làm quen.

Trong lúc Lim Chaehee lộ danh tính thật, nàng cần diễn xuất bộ dạng khó mà tin nổi.

Lim Chaehee gấp gáp đến độ tự mình gọi điện thoại giải thích với nàng: "Em thật sự không cố ý lừa chị, chẳng phải bởi vì em đang tìm đối tượng hợp tác sao? Chị Park, chị không thể trở mặt với em, nếu như chị trở mặt, vậy em biết hợp tác với ai bây giờ? Chị không hợp tác với em, vậy hai năm qua coi như em cho không Hong Suzu ngủ với mình!"

Nghĩ đến Hong Suzu, Chaeyoung không nhịn được cười.

"Đúng rồi, tôi luôn muốn hỏi em, sau khi em nhậm chức, tiểu Hong tổng thế nào rồi?"

Nàng ấy thở dài: "Chị cũng biết, giá trị thị trường của Lim thị gấp mười lần Hong thị, Hong gia bọn họ không trêu chọc nổi nhà em. Sau khi chị ấy biết danh tính thật của em thì đơ người mất năm phút đồng hồ, sau đó nhân lúc em lơ là mà bỏ chạy suốt cả đêm."

"Chắc cũng không đến nỗi, dù sao đã ngủ cùng em hai năm, cũng không có ngược đãi em."

"Chậc, cái này..."

Lim Chaehee bất đắc dĩ nhìn lên trời.

Park Chaeyoung dừng tay.

Mơ hồ ấp úng: "Tiểu Hong tổng sẽ không..."

Lim Chaehee nhún nhún vai: "Đúng là chị ấy có sở thích đó. Nhưng em tự nguyện, hơn nữa chị ấy kiểm soát rất có mức độ, chưa từng thật sự làm tổn thương em. Vốn em không bận tâm chuyện đó, nhưng Hong Suzu đúng là con gà chết bầm, không thể tiếp thu sự thật đã dùng roi da đánh em hai năm trời."

Jung Hoyeon da mặt mỏng ở một bên nghe thấy đỏ cả lỗ tai.

"..." Park Chaeyoung nhấp một ngụm cà phê, cau mày vì đắng.

Nàng nhặt từng viên đường, cẩn thận bỏ từng viên vào bên trong cà phê: "Vậy em định làm gì?"

Khuôn mặt thiếu nữ non nớt của Lim Chaehee biểu lộ một nụ cười khó hiểu.

"Không vội, em đã phái người đi bắt chị ấy. Hai năm qua chị ấy đánh em 7324 roi, em nhớ như in. Chờ bắt được, em sẽ trói chị ấy ở chỗ mà chị ấy từng trói em trước đây, một roi, một roi, một roi, tất cả đều đòi lại."

Jung Hoyeon không khỏi thầm than, cô gái này thù dai thật.

Chaeyoung vội ho một tiếng: "Được rồi, nói chuyện làm ăn."

Chaehee gật đầu: "Đúng đúng, em đặc biệt mời chị đến đây để thảo luận một mối làm ăn."

"Nói."

"Hôm qua em gửi bản kế hoạch '...' vào hộp thư của chị, chị đọc nó chưa?"

"Đọc rồi."

"Vậy chị thấy thế nào?"

"Triển vọng không tệ, có thể thử một lần."

Lim Chaehee nở nụ cười: "Vậy thì tốt quá, chỉ cần chị đồng ý, chúng ta có thể bắt tay thử lần hợp tác đầu tiên."

Nàng ấy cầm điện thoại lên, mở giao diện đưa cho Chaeyoung xem.

"Công ty chuyên về chip đã sản xuất một lô hàng nhỏ, lô hàng đầu tiên có thể được đánh bóng trong tương lai. Nếu chị muốn lấy, em sẽ gọi sang California để lấy lô hàng này trước, chị xem qua một chút."

Chaeyoung cầm điện thoại của Chaehee đánh giá một lúc.

"... Được. Tôi sẽ ký hợp đồng trước sáu giờ chiều mai rồi kêu người gửi cho em."

Chaehee xua xua tay: "Ơ kìa, một lô hàng mẫu thì không cần ký hợp đồng đâu, đừng khách sáo mà."

Chaeyoung mỉm cười: "Vẫn nên ký. Đụng chạm đến lợi ích, dù chỉ một tệ cũng không nói ân tình."

Lim Chaehee giơ ngón cái: "Haha, không hổ là tiểu Park Tổng em nhắm tới từ lâu, quả là công tư phân minh."

Hai người trao đổi về những dự án khác trên bàn cà phê.

Sắc trời dần muộn, bàn bạc gần như xong xuôi, từng người tạm biệt nhau rồi quay về nhà.

Trước khi đi, Chaehee dặn dò: "Ngày mai ký hợp đồng xong còn phải đợi một tuần. Một tuần sau chúng ta gặp lại nhau ở đây, em và chị sẽ thảo luận về những chi tiết nhỏ khác."

"Được."

* * *

Một tuần sóng yên gió lặng.

Vì không có cơ hội gặp mặt như buổi dạ hội thương mại lần trước, Chaeyoung không có gặp lại Jisoo.

Không phải nàng muốn tránh mặt cô, chỉ là...

Dù gì cô đã bị bỏ lại hai lần, nàng không có cách nào suy đoán tâm tình của cô bây giờ.

Không phải nàng không muốn kể cho cô nghe chuyện của một năm qua.

Nhưng nếu Jisoo đã quyết định từ bỏ, hoặc bắt đầu một cuộc sống mới, nàng không thể dùng căn bệnh của mình như một mối đe dọa đạo đức, quấy rầy quỹ đạo cuộc sống của cô.

Vì vậy lần này, nàng đã giao quyền chủ động cho Jisoo.

Nàng ở Park thị làm tiểu Park Tổng, sống trong mắt công chúng, Jisoo có thể gặp nàng ở bất cứ đâu nếu cô muốn, nàng chỉ im lặng chờ đợi.

Chờ đối phương sẵn sàng, hai người sẽ gặp lại nhau.

Nhưng chờ đợi lúc nào cũng rất dày vò.

* * *

Lại mơ thấy ác mộng.

Cơn ác mộng không sao đếm xuể suốt mấy năm qua.

Nàng mơ thấy quá khứ, bản thân đang tập luyện phục hồi chức năng. Chân chạm đất như đang đạp lên trăm ngàn mảnh vỡ thủy tinh, mồ hôi và nước mắt nhuộm ướt đẫm áo sơ mi mặc trên người.

Nhưng thứ đau đớn hơn cả việc phục hồi chức năng là quá trình trị liệu tâm lý. Không ngừng hoài nghi bản thân, không ngừng phá vỡ thế giới của chính mình rồi xây dựng lại.

Kiềm chế phần "Điên" trong đầu, tự nhủ với bản thân về những cực khổ ngày qua ngày, cố gắng sống tiếp.

Phải sống sót như một người bình thường.

Uống thuốc trị trầm cảm còn nhiều hơn cả ăn cơm.

Có một lần bỏ viên thuốc vào miệng, vì không uống nước kịp, thuốc đắng tan ra trên đầu lưỡi.

Quá đắng.

Sau đó lúc tập luyện, đổ mồ hôi khắp người.

Nàng không khỏi nghĩ ngợi, uống nhiều thuốc như vậy, phỏng chừng mồ hôi lúc này vô cùng đắng.

Trong nháy mắt sực tỉnh.

Tỉnh dậy từ giấc mơ, vị đắng nơi đầu lưỡi vẫn chưa tản đi.

Park Chaeyoung ngơ ngác nhìn trần nhà, khó khăn nuốt nước bọt.

Cũng may...

Cũng may đã chịu đựng được.

Điện thoại bên gối bỗng đổ chuông.

Nàng cố thoát khỏi cảm giác trong mơ, dụi dụi mắt, đánh thức sự tỉnh táo.

Nàng liếc nhìn tên người gọi, tiếp điện thoại.

"Chaehee?...Tôi biết hôm nay là thứ bảy, nhưng lần trước đã hẹn buổi tối mới đến quán cà phê bàn chuyện..."

Lim Chaehee bất lực cười: "Còn bàn gì nữa, lô hàng đã bị hải quan tạm giữ, lần giao dịch này coi như thất bại."

Chaeyoung cau mày: "Tình hình thế nào?"

"Chị xem thời sự hai ngày trước rồi chứ, gần đây Nevada xảy ra dịch bệnh. Chúng ta lại đi ngang qua Nevada khi vận chuyển hàng hóa. Oan chết đi mất, chỉ đi ngang qua thôi, cửa xe cũng không có mở. Nhưng lệnh cấm không cho phép, dù chỉ dính chút không khí của vùng dịch bệnh cũng không thể đi qua hải quan, thế là bị khấu trừ."

Chaeyoung lau mồ hôi trên trán: "Khấu trừ thì khấu trừ, chuyện này chúng ta cũng đâu thể kiểm soát."

Chaehee cười khẽ: "Ban đầu em cũng nghĩ là do bản thân xui xẻo, nhưng chị đoán xem? Em gọi thuộc hạ điều tra, hóa ra là có người cố ý báo cáo với hải quan."

Nói tới đây, Lim Chaehee cất cao giọng: "Chị có biết người báo cáo là người của ai không?"

Park Chaeyoung gần như đoán được.

"Haizz—" Chaehee thở dài một tiếng.

"Chính là Kim Tổng thân yêu của chị đó."

Park Chaeyoung: "..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro