Chap 34 Mưu tính

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


  Trong tích tắc, thời gian nhanh như tia chớp, một khắc cũng không để Tĩnh Đào có cơ hội phản ứng lại tình huống trước mắt. Viên đạn vô tình, lướt qua chướng ngại không khí, cắm phập vào ngực Tĩnh Nam, thanh âm tiếp xúc giữa da thịt mềm mại cùng viên đạn vang vọng trong không khí, khiến Tĩnh Đào như bị kéo xuống đáy vực thẳm

''Tĩnh Nam!''

Tĩnh Đào sợ hãi, vứt bỏ khẩu súng trong tay, lao nhanh về phía Tĩnh Nam. Cảm giác tuyệt vọng một lần nữa lại xuất hiện biến thành từng tua quấn kéo lấy cô, lôi cô xuống đáy của địa ngục. Khoảng khắc Tĩnh Nam ngã khuỵu trên mặt đất, cũng là lúc trái tim Tĩnh Đào trực tiếp bị bóp nát. 

"Cô ta đáng chết!"

Sa Hạ nhàn nhã ngã người vào ghế, ánh mắt thản nhiên như vừa giết chết một con kiến, mạng rẻ mạt đến mức cô chẳng thèm để mắt. Thổi thổi khói bay ra từ nòng súng, hơi thuốc súng nồng nặc lan tỏa đến từng góc ngách, Sa Hạ một vẻ mặt hưởng thụ hương vị của súng, chẳng mảy may quan tâm đến việc bản thân vừa nổ súng bắn vào Tĩnh Nam

"Em đã từng nói, nếu giao ước của chúng ta không được thực hiện. Danh Tĩnh Nam một giây cũng không được tồn tại" 

"Tĩnh Nam em tỉnh dậy đi chứ?..."

Tĩnh Đào hoàn toàn đem lời nói của Sa Hạ ném ra sau đầu, đỡ Tĩnh Nam nằm vào vòng tay mình, nhẹ nhàng lay tỉnh hệt như muốn đánh thức người từ trong giấc ngủ tỉnh dậy. Thanh âm ngẹn lại nơi cổ họng, có chút khó khăn khi phát ra, Tĩnh Đào nhìn Tĩnh Nam không hề phản ứng, tâm trạng càng như rơi vào đáy cốc tuyệt vọng

"Đừng đùa với tôi nữa được không? Tiểu Danh à..."

Lời nói cuối cùng đem theo giọt lệ nóng bỏng rơi xuống, đôi mắt màu hổ phách bị che lấp bởi một màn sương mỏng, khóe mắt tồn đọng giọt lệ chói mắt lấp lánh như viên đá ngưng đọng từ băng tuyết. Một tổng tài cao cao tại thượng, một Tà chủ ác độc nhẫn tâm, ấy vậy lại vì một người con gái hai lần rơi lệ. Tình yêu luôn là viên kẹo ngọt ngào, là giấc mộng đẹp đẽ cho đến khi vị ngọt biến chất thành hương vị mặn đắng, đẹp đẽ qua đi thay vào là ác mộng. Thế nhưng tình yêu cũng như liều thuốc gây nghiện, trực tiếp thay đổi con người ta từ xấu thành tốt, cũng trực tiếp đem ta từ thiên thần hóa thân thành ác quỷ.

"Bình tổng a Bình tổng, không ngờ cũng có một bộ dáng như vậy"

Sa Hạ vẫn dáng vẻ của một vị nữ vương, kiêu ngạo cùng cao quí, câu từ sặc mùi mỉa mai từ tốn nói ra nghe qua như đang khen ngợi người khác. Tĩnh Đào quay đầu, híp mắt thu hết cử chỉ của Sa Hạ vào mắt, sát ý lóe lên nồng đậm thấy rõ trong ánh mắt. Cẩn thận hạ Tĩnh Nam nằm xuống, đau đớn vẫn ăn sâu vào xương tủy, tim gan dường như đều đã bị lộn ngược

"Tại sao cô dám hại Tiểu Danh?"

"Cớ gì em lại không dám?"

"Tại sao cô dám hả, Thấu Kỳ Sa Hạ!"

Tĩnh Đào đã tiến sát đến bên cạnh Sa Hạ, bộ dáng khát máu bày ra trước mắt, con ngươi run lên như hồi chuông cảnh báo sự giận dữ đã phá vỡ giới hạn. Sa Hạ ngước lên, khóe môi cong lên hình bán nguyệt ném cho Tĩnh Đào một nụ cười khinh bỉ

"Sa Hạ em thích giết ai thì giết, giết cô ta cũng như giết một con kiến!"

"Thấu Kỳ Sa Hạ!"

Tĩnh Đào gầm lên trong giận dữ, đưa tay bóp lấy cổ Sa Hạ, giơ cả người cô lên không trung. Điên cuồng cùng tức giận đem Tĩnh Đào hóa thành thú dữ, cô dùng hết sức nắm chặt cổ Sa Hạ, hận không thể lập tức bóp nát cổ họng cô ta. Sa Hạ hô hấp khó khăn, gương mặt cũng trở nên tím tái, cô cố gắng đá mạnh một cước vào bả vai Tĩnh Đào hy vọng nới lỏng độc thủ trên cổ. Tĩnh Đào nheo mắt, khinh thường liếc nhìn Sa Hạ dần dần mất đi không khí, quằn quại trong ranh giới giữa sự sống và cái chết, cô chỉ muốn lập tức tiễn cô ta xuống địa ngục, nhưng như vậy há chẳng phải quá dễ dàng với cô ta hay sao. Tĩnh Đào đưa tay hất mạnh Sa Hạ về phía cửa. Va đập không nhẹ khiến Sa Hạ phun ra ngụm máu, vệt máu chảy dài trên khóe môi rực rỡ như đóa hoa hiện diện trên khuôn mặt xinh đẹp. 

"Khoan...đã dừng lại!"

Tĩnh Đào thậm chí một tia lắng nghe cũng cảm thấy lười quan tâm, Tĩnh Nam chết rồi, cô mất cô ấy mãi mãi rồi, vậy thì cần lý trí để làm gì chứ. Nghĩ đến đây, đau đớn trong lòng lại càng thêm hung tợn hành hạ, Tĩnh Đào nắm lấy cổ áo Sa Hạ, khẩu súng không biết từ bao giờ đã nằm trong tay, thanh âm ghê rợn của ma quỷ trực chờ ngoạm lấy con mồi bất cứ lúc nào

"Tiểu Danh của tôi bị cô hại chết rồi! Sao cô lại động đến cô ấy, tại sao lại làm hại cô ấy"

Tiếng súng vang lên, khiến Sa Hạ sững sờ, khó tin nhìn Tĩnh Đào lạnh lẽo hơn tuyết mùa đông, trong mắt hoàn toàn là thù hận cùng căm phẫn, khiến cô không rét mà run. Viên đạn dính chặt vào cánh cửa phía sau Sa Hạ, tạo thành một lỗ hỗng không nhỏ không lớn, nếu phát đạn vừa rồi là nhắm vào thái dương cô mà bắn thì Diêm Vương quả thật đang điểm danh cô rồi 

''Bình Tĩnh Đào, bình tĩnh t...''

''Cô câm ngay cho tôi''

Tĩnh Đào thô bạo đem Sa Hạ một lần nữa ném vào góc tường, lực đạo có phần mạnh hơn lần trước. Sa Hạ chau mày, liếc nhìn Tĩnh Đào chẳng khác nào đầu trâu mặt ngựa muốn lấy mạng cô, đang từng bước tới gần

''Này, dừng lại đi, t...''

Lời vẫn chưa kịp thoát ra khỏi miệng, đạn chui ra khỏi nòng súng lại nhanh hơn một bước, tiếng súng vang lên bất chợt, nhanh đến mức chẳng kịp nhìn thấy đường bay của nó, mùi máu tanh đã xộc thẳng vào mũi nồng nặc

''Mẹ nó!''

Sa Hạ hít một ngụm lãnh khí, thuận miệng rủa ra tiếng, cúi xuống ôm lấy chân trái của mình, viên đạn bay xuyên qua da thịt, ghim chặt vào đùi cô, máu tươi đỏ rực theo đó chảy ra không ít. Tĩnh Đào hạ súng, gương mặt vô cảm tột độ, nhếch môi cười lạnh, đau? Một chút cũng không thể sánh với Tĩnh Nam.

''Như vậy mà là đau? Tôi sẽ cho cô biết thế nào là đau''

''Ấy ấy, dừng lại, dừng lại! Tớ là Trịnh Nghiên! Đừng bắn nữa!''

Tĩnh Đào khựng lại, cảnh giác vẫn không hề buông xuống, mang theo nghi vấn nhắc lại

''Trịnh Nghiên?''

''Mẹ kiếp! Là tớ, là tớ được chưa?''

'Sa Hạ' lui về sau, khó nhọc dựa vào tường, xé đi mảnh áo buột chặt đùi ngăn chặn đường chảy của máu, cô thật sự sẽ rất nhục nhã khi người ta nói một bác sĩ lại chết do mất máu. Tĩnh Đào nhướng mày đánh ánh mắt về phía 'Sa Hạ' , rõ ràng nghi vấn một chút cũng không giảm đi. Cho đến khi, dung nhan Sa Hạ dần dần bị thay thế bởi khuôn mặt tức tối của Trịnh Nghiên 

''Tiểu tổ tông, đã bảo là dừng lại mà, mẹ bà nó, cậu xem, tớ bị thương rồi, bị thương rồi!''

Trịnh Nghiên ném mặt nạ về phía Tĩnh Đào, oán than ôm lấy chân trái tội nghiệp của mình, cô muốn nổi nóng, cô muốn nộ khí. Tĩnh Đào nhìn mặt nạ trên tay, cả người rơi vào trạng thái trầm mặc. Xung quanh chỉ còn vang đi vang lại tiếng chửi rủa của Trịnh Nghiên

"Trịnh Nghiên...?"

"Vâng, là tớ được chưa?"

"Sao cậu giết tiểu Danh của tôi?"

"Hả? Khoán, khoán..."

"Sao cậu giết cô ấy"

Tĩnh Đào nắm lấy cổ áo Trịnh Nghiên xách ngược lên, trong mắt hằn lên tia máu, sát khí bủa ra vây lấy cả người Trịnh Nghiên, chỉ một chút một chút nhỏ thôi có thể lấy mạng người khác

"Bỏ tớ ra...tiểu tổ tông của tớ! Tĩnh Nam không chết, không chết được chưa!!!!"

Trịnh Nghiê gần như đem toàn bộ sức lực còn lại của mình mà gào lên. Thành công đem Bình tổng trở về trạng thái ổn định. Tĩnh Đào buông tay, quay đầu nhìn Tĩnh Nam vẫn đang nằm bất động , cả người loạng choạng phóng đến bên cạnh Tĩnh Nam, nhẫn tâm đem Trịnh Nghiên ném qua sau đầu.

''Máu còn không chảy, nhịp thở phi thường ổn định, chết khi nào mà chết!''

Tĩnh Đào bất ngờ, đưa tay chạm vào vị trí trúng đạn quả thật không hề có giọt máu nào, tim vẫn đập rất đều đặn, không ngờ cô lại bất cẩn đến mức chi tiết nhỏ nhặt như vậy cũng không nhìn ra. Trịnh Nghiên chảy đầy mồ hôi, siết chặt miếng vải trên chân, dùng hết sức ngăn lại đường chảy của máu, ghét bỏ liếc nhìn Tĩnh Đào, thanh âm cũng dần mất đi năng lượng

''Nếu cậu không muốn Tĩnh Nam của cậu chết thật, thì mau đi lấy hộp thuốc của tớ lại đây!''

Nhưng cuối cùng Trịnh Nghiên cũng phải đắng cay chịu đựng cơn đau nhìn Bình tổng dịu dàng ôn nhu, nhích từng bước chậm rãi đem Tĩnh Nam vào giường. Mãi cho đến khi, Tĩnh Đào cảm thấy Tĩnh Nam tất cả đều không gì trở ngại, mới bắt đầu nhớ đến Trịnh Nghiên đáng thương

''Cậu là đồ trọng sắc khinh bạn, đồ ăn cháo đá bát, đồ qua cầu rút ván''

Đã lượt bớt tám vạn từ ngữ phía sau, Tĩnh Đào rút khẩu súng quăng lên bàn, ý niệm cảnh cáo, tiện tay thảy mạnh hộp thuốc vào người Trịnh Nghiên, giọng nói trở nên lạnh lẽo

''Trịnh Nghiên, hôm nay cậu ăn trúng gan hùm phải không?''

''Chỉ là cho cậu nếm một chút cảm giác của tớ khi mất đi người mình yêu thương nhất ngay trước mắt thôi''

Trịnh Nghiên tựa tiếu phi tiếu, mi tâm nhíu chặt, đem viên đạn cắm sâu nới bắp đùi lấy ra, đầu đã thẫm đẫm mồ hôi, gương mặt cũng trở nên trắng bệch, duy chỉ có giọng nói vẫn mang theo điệu bộ giễu cợt

''Nhã Nghiên sẽ không sao''

''Dĩ nhiên cô ấy không sao, nhưng cậu thì có đấy''

Tĩnh Đào đình chỉ mọi động tác, nhướng mày nhìn Trịnh Nghiên chờ câu trả lời, nhưng kẻ nào đó lại lợi dụng việc công trả thù riêng, chỉ cười chứ không nói, nữa lời. Đem Bình tổng bức đến không chịu nổi, chấp nhận xuống nước van xin, Trịnh Nghiên mới hả hê, không nhanh không chậm nói

''Có hai việc lớn. Thứ nhất, việc cậu bỏ đi, đã làm Sa Hạ động sát tâm với Tĩnh Nam, tình hình hiện tại của Tĩnh Nam không thể chịu đựng thêm bất cứ độc tố nào hòa nhập với gen nữa, nếu không rất có nguy cơ trở thành người thực vật. Mà cư nhiên thuốc của Sa Hạ tiêm vào chứa một lượng lớn chất vô danh khi hòa nhập với độc đang trong cơ thể Tĩnh Nam sẽ biến chất thành chất độc cực mạnh''

Nói đến đây, biểu cảm của Tĩnh Đào liền trở nên dữ tợn, bàn tay siết chặt lấy mặt nạ, như xem nó là gương mặt thật sự của Thấu Kỳ Sa Hạ

''Chẳng lẽ cậu không thể nghiên cứu ra bất cứ thứ gì khắc chế sao?''

Trịnh Nghiên ngẩng đầu, đem tầm mắt phóng đến trên người Tĩnh Đào, đáy mắt lóe lên tia nghiêm nghị ít có, thanh âm mười phần chắc chắn, cùng tự tin

''Tớ dù sao cũng là bác sĩ tài giỏi nhất nhì trong giới y học, sao lại không thể, nhưng nơi này không an toàn, sớm hay muộn Sa Hạ cũng tìm tới. Tớ sẽ đưa Tĩnh Nam bay qua Paris, lánh thân và hảo hảo nghiên cứu thuốc cứu cô ấy được chứ?''

''Được, tớ sẽ sắp xếp, ngày mai chúng ta bay''

''Không phải là chúng ta, mà là tớ và Tĩnh Nam, khuya hôm nay, tớ sẽ đưa cô ấy đi bằng máy bay riêng. Cậu phải ở lại đây!''

''Tại sao tớ phải ở lại?''

''Đó là việc thứ hai mà tớ muốn nói, Sa Hạ đã quyết định họp hồi đồng quản trị, chính thức sát nhập Trụ Thiên vào Hoại Trụ!'' .

-----------End chap 34-------------

170119

by JYS

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro