Chap 27

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

 Có sao nói vậy, hệ thống ở phương diện hỗ trợ vẫn là rất chính xác, định vị đưa ra là đánh dấu ngay tại thời điểm này, sẽ di chuyển theo Park Jimin, hơn nữa còn ghi chú các kiến trúc xung quanh.

Thật ưu tú a, Kim Jennie quyết định sẽ không khịa hệ thống vài ngày.

Park Jimin sinh hoạt vô cùng đơn giản, hơn nữa rất có quy luật: ba ngày liên tiếp đều là sáng ở trong công ty, cơm trưa xong bắt đầu di chuyển ổn định, hẳn là đang trên xe, sau khi đến nơi thì cơ bản là không dịch chuyển nữa. Nơi hắn đi chính là trung tâm thương mại, Kim Jennie đánh giá đại khái, ngày giỗ của mẹ ruột hắn sắp tới rồi, có thể là hắn đi chọn lựa vật kỷ niệm linh tinh. Nhìn ra được là vô cùng để ý, đổi vài cái trung tâm.

Đây là cơ hội tốt trời cho?

Kim Jennie vịn cửa phòng Kim Jisoo, mắt trông mong đưa ra yêu cầu của mình: "Tỷ tỷ, chúng ta đi ra ngoài dạo phố nha ~"

"Kỳ nghỉ còn có mấy ngày, vết thương của tỷ tỷ cũng gần khỏi hẳn rồi, mỗi ngày đều ở nhà rất nhàm chán, chúng ta đi ra ngoài chơi đi."

Bởi vì chuyện cãi nhau lần trước, Kim Jisoo vẫn luôn có chút áy náy không thể nói đối với nàng, bởi vậy không có do dự không có rối rắm, trực tiếp gật đầu đồng ý.

Chỗ đi đương nhiên chính là trung tâm thương mại mà Park Jimin đang dạo.

Chuyện Kim Jisoo bị tấn công mạng lúc trước đã qua đi, hơn nữa ảnh những người đó chụp lén cô có chứa tâm tư bôi xấu, không giống bản thân cô lắm, bởi vậy cũng không gây ra chú ý lắm.

Mọi người nhiều nhất là cảm thấy hình ảnh mỹ nữ cùng nhau dạo phố thật đẹp đẽ, sau đó chụp vài tấm ảnh thôi.

"Em cố ý hẹn chị ra ngoài chơi một chuyến, là để tới trung tâm thương mại dạo sao?" Kim Jisoo đã mất đi hứng thú đối với loại địa phương này, cô đè kính râm xuống, bắt đầu tìm xem có đồ nào thích hợp với Kim Jennie không.

"Đã thật lâu em không có dạo phố chung với tỷ tỷ, huống chi em còn chưa tới trung tâm thương mại bao giờ." Kim Jennie cười tủm tỉm, hoàn toàn không cảm thấy lớn như vậy mà chưa đi trung tâm thương mại bao giờ có cái gì đáng tiếc.

Rốt cuộc người sống trên đời không có khả năng mọi chuyện đều được như ý, có lẽ mười mấy năm cực khổ trước đây của nàng, đều là bởi vì có thể gặp được Kim Jisoo thì sao?

Tưởng tượng như vậy, những quá khứ nan kham trước đó, tựa hồ cũng trở nên tốt đẹp hơn chút.

Kim Jennie bây giờ giống như là một thiếu nữ bình thường đi dạo phố, ăn ăn uống uống nói nói cười cười, nàng dựa theo bài đăng trên mạng, dẫn Kim Jisoo đi tiệm bánh ngọt trên tầng thượng.

Đồ ngọt hương vị là không tồi, nhưng Kim Jisoo ăn vào cũng không quá kinh ngạc, cô nhìn Kim Jennie từng miếng bánh kem xuống bụng, đôi mắt đều híp lại, nhịn không được cũng cười theo, đồ ngọt trước mặt tựa hồ cũng ngon lên trông thấy.

Chưa ăn xong nửa cái bánh kem, lực chú ý của Kim Jennie đã bị định vị hấp dẫn, nàng buông nĩa lau lau miệng, nói mình đi vệ sinh một xíu.

Hệ thống thấy một màn như vậy vô cùng vui mừng, thì ra Kim Jennie vẫn nhớ đến việc chính, không có đơn thuần coi chuyến đi hôm nay thành hẹn hò.

Nàng vào nhà vệ sinh nữ rửa tay, mặt ngoài là đang soi gương, trên thực tế là đang nhìn điểm định vị đỏ bay giữa không trung. Mắt thấy Park Jimin cách nàng ngày càng gần, nàng vẫy vẫy bọt nước trên tay, cúi đầu đi ra ngoài, mục tiêu chính xác mà đụng vào người đang đi tới.

"Thật xin lỗi." Nàng vội vàng xin lỗi, ngẩng đầu nhìn về phía người bị nàng đâm, ngây ngẩn cả người, "Kang tiên sinh, sao anh lại ở đây?"

Park Jimin nhiều năm như vậy đã sớm luyện được bản lĩnh vui buồn không hiện, nhưng sau khi nghe được những lời này, vẫn trầm mặt xuống.

Hắn hổ thẹn vì Kang gia, càng không muốn có nửa điểm quan hệ với Kang Heemin, nữ nhân trước mắt lại trực tiếp coi hắn thành Kang Heemin, có thể nói là dẫm chính xác ngay điểm mấu chốt của hắn.

"Cô nhận sai người." Hắn bỏ xuống những lời này rồi lập tức rời đi.

Khoé môi Kim Jennie mang theo cười, dường như lơ đãng thêm một câu: "Đúng là nhận sai, thật sự xin lỗi, anh với Kang tiên sinh bề ngoài thật sự rất giống, không biết còn tưởng rằng hai người là anh em đó."

Bước chân Park Jimin khựng lại.

Hắn với Kang Heemin nếu chỉ nhìn mỗi ngũ quan thì kỳ thật là rất tương tự, nhưng bình thường sẽ không có ai liên hệ hai người lại với nhau, chính là vì khí chất của hắn có thể ảnh hưởng phần lớn đến ấn tượng đầu tiên của mọi người đối với hắn.

So sánh với Kang Heemin trầm ổn, hắn thập phần phóng khoáng, nhưng đồng thời lại bởi vì gia đình thân sinh cùng với trải nghiệm cuộc sống, cho nên luôn mang theo chút âm trầm không giấu được. Khi hắn trầm mặt xuống nhìn chằm chằm người khác, khí thế không giận tự uy kia có thể làm người tê dại cả đầu.

Nhưng không bao gồm Kim Jennie.

Nàng hơi hơi nâng cằm lên, phát ra là tiếng nói nhu nhược lại đáng thương, trong ánh mắt lại hàm chứa kim đâm: "Vị tiên sinh này, anh nhìn tôi như vậy làm gì? Thật đáng sợ nha."

"Cô là ai?"

Kim Jennie cảm thấy bản thân có thể là bị cái hệ thống không đứng đắn ảnh hưởng, ở thời khắc mấu chốt thế này, nàng buột miệng thốt ra lại là một câu: "Tôi đại khái là...... Người xây dựng xã hội hài hoà?"

Park Jimin: "......"

Đời này hắn chưa từng cạn lời như vậy.

Hắn có chút không kiên nhẫn, đang định tiếp tục truy vấn, một giọng nữ bỗng nhiên vang lên ở sau lưng: "Em à, sao còn chưa quay lại?"

Sau đó Park Jimin liền thấy một hồi biểu diễn múa đổi mặt.

Kim Jennie vừa nãy còn mang theo ác ý khiêu khích, tiến lên một bước hạ giọng xuống, nói một câu dài, cả dấu chấm câu cũng khong có: "Tôi tên Kim Jennie đại học Seoul khoa Mỹ thuật tôi quen biết Kang Heemin anh nếu có gì muốn hỏi thì đi trường học tìm tôi."

Khi Park Jimin còn đang tiêu hoá câu nói này, nàng lùi về sau nửa bước trước, làm động tác lấy đà, sau đó đẩy hắn ra vội vã chạy về phía trước, bổ nhào vào trong lồng ng.ực Kim Jisoo.

"Vừa nãy em đụng vào vị tiên sinh kia, hình như anh ấy có chút tức giận, nhưng em đã xin lỗi rồi." Nàng dùng sức nhéo bàn tay, hốc mắt nhanh chóng phiếm hồng, "Tỷ tỷ anh ta thật đáng sợ a, chúng ta nhanh đi đi."

Park Jimin: "......"

Nữ nhân này sao có thể làm được rõ ràng những câu nói đều là nói thật, nhưng lại có thể đạt được hiệu quả là làm vặn vẹo tình huống thật?

Kim Jisoo nhíu mày nhìn dáng người đĩnh bạt nơi xa, nam nhân bộ dáng ẩn ẩn có chút quen thuộc: "Em gái tôi vừa nãy đụng vào anh, tôi xin lỗi anh. Nhưng anh doạ tới em ấy rồi, làm phiền anh cũng nói xin lỗi với em ấy."

Chỉ đi WC thôi mà cũng bị hai nữ nhân thay phiên khiêu khích, Park Jimin sau khi dựa vào bản thân thoát khỏi thân phận con ngoài gia thú để lên chức thì chưa từng phải chịu đãi ngộ như thế này. Hắn đã thật sự nổi giận, đang định phát tác, sau khi nhìn thấy rõ diện mạo của người tới, lập tức nuốt lời nói ngược vào.

"Cô là con gái út của Kim gia, Kim tiểu thư?" Hắn hỏi trên thực tế là câu khẳng định, "Nể mặt Kim tiểu thư, tôi có thể nhường nhịn một cái." Hắn đối diện Kim Jennie, thái độ không hề liên quan tới hai chữ thành khẩn, "Thật xin lỗi."

Kim Jisoo hừ lạnh một tiếng, đánh giá hắn từ trên xuống dười, cười: "Nói lời xin lỗi còn muốn tạo quan hệ sao? Bất quá cũng bình thường, người như anh tôi thấy quá nhiều, đã quen."

Cô vỗ nhẹ tay Kim Jennie: "Về sau người như vậy em còn phải gặp rất nhiều, bây giờ, cùng về nhà thôi."

Kim Jennie dùng sức gật đầu, bước nhanh đi theo cô, khi đến chỗ quẹo lại quay đầu nhìn thoáng qua.

Park Jimin đang nhìn theo phương hướng bọn họ rời đi, ánh mắt cực kì nguy hiểm.

Kim Jennie gãi gãi đầu, dưới đáy lòng thở d.ốc vì kinh ngạc.

Xong đời, nữ chủ kết thù với vai ác, rõ ràng trong nguyên tác, bọn họ không có giao thoa quá nhiều, Park Jimin chỉ một lòng nhắm vào Kang gia.

Hệ thống hận rèn sắt không thành thép: "Còn không phải đều là vì cô! Không có việc gì thì giả đáng thương méc méc làm chi?"

Kim Jennie hiếm thấy chột dạ: "Đây không phải là thói quen sao?"

Khó trách nàng lại là nữ phụ ác độc, tuỳ tiện kích hoạt cái kỹ năng bị động, liền đạt được hiệu quả châm ngòi ly gián.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro