Chương 43

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Không gian u ám trong căn nhà gỗ cứ thế đông cứng một hồi lâu. Có nhiều lí do khác nhau khiến cả bốn người đều toát mồ hôi lạnh. Soyeon ấn mình trong tấm vải kín mít từ đầu đến chân nhẩm thấy tình trạng bất động này không thể tiếp tục lâu, bèn huých huých vài cái vào vai Soojin đầm hồng, rồi hất mặt xuống chỗ trống dưới gầm bàn ra hiệu gì đó.

Soojin từ lúc biến mình thành bộ dạng này tới giờ hoàn toàn không thể liệu được bước tiếp theo phải làm gì, chỉ biết nén hận chăm chăm nghe theo Soyeon. Cô theo hướng nhìn của Soyeon liếc xuống chỗ dưới chân, nhìn thấy một quả bóng bay lớn có nối một ống dài. Cô chợt hiểu hóa ra cấp dưới của mình chu đáo lo rằng sẽ bị phát hiện khi mở miệng nên chẩn bị sẵn cả khí Heli để biến giọng.
Trong lúc cô lén lút, nhẹ nhàng luồn ống nối vào phía trong tấm mạn che mặt phủ xuống tận cổ thì Soyeon nhanh chóng hít lấy một ngụm khí từ quả bóng giấu trong áo choàng, chị cất giọng the thé để thu hút sự chú ý của hai khách hàng đặc biệt.

“Xin chào hai mỹ nhân xinh đẹp, chúng tôi có thể giúp gì cho hai người?”

Yuqi và Shuhua có hơi giật mình vì chất giọng quái lạ đó liền liếc mắt nhìn nhau rồi ngập ngừng trả lời

“Chúng..chúng tôi muốn xem tử vi”

“Vậy ai trong hai ngươi muốn xem trước”

“Tôi” Yuqi vứt sợ hãi qua một bên giơ tay trả lời.

Đúng lúc Soyeon lo lắng định mở miệng câu kéo thời gian thì một giọng nói léo nhéo rất đặc trưng của thái giám ngày xưa vang ra từ trong chiếc mạn che mặt đỏ. Mặc dù chị biết tác dụng của khí Heli sẽ biến giọng của người ta thành rất quái dị nhưng đổi đến mức biến thái như thế này thì đúng là không chấp nhận được.

“Rất tiếc, hôm nay cô đã đắc tội quá nhiều lần với một người, chướng khí dày đặc nên ta không thể tiên đoán được vận mệnh.”

Soyeon bên cạnh chỉ biết đường câm nín. Thậm chí đã đến bước này thì cuộc đời  chị vẫn khổ sở với hai người ấy

"Người tiếp theo ” cô phẩy tay gọi lớn

Shuhua đang ngồi ngẩn ngơ bất ngờ bị gọi liền giật mình, nàng vào đây chỉ vì Yuqi lôi kéo, hoàn toàn không có ý định sẽ xem xem vận mệnh gì cả

“A..tôi chỉ đi theo cô ấy thôi, tôi không có xem tử vi” nàng ấp úng lắc đầu

“Đã vào đây thì xem như chúng ta có duyên, mau lại đây’’ cô sốt ruột giục

“Tôi…”

“Mộng Thắm cô cô đã nói vậy thì ngươi cứ lại đây đi” Soyeon góp giọng hùa vào, đắc ý nhấn mạnh cái tên gọi khiến chân mày cô giật giật mấy cái

Rồi từ từ Shuhua cũng bị thuyết phục mà nhấc người ra khỏi ghế, từ từ đi lại chỗ họ và ngồi xuống, hai bàn tay siết chặt lấy phần vải hai bên đùi khiến nó nhăn nhúm lại vì hồi hộp.

Soojin mỉm cười đắc ý vì kế hoạch diễn ra theo đúng lộ trình, vội vàng hít một hơi khí Heli từ tốn cất giọng

“Ngươi có thể hỏi ta bất cứ điều gì mà ngươi muốn”

“Tôi..tôi..”

“Yahh Shuhua, cậu thử hỏi về Soojin đi, hỏi xem chị ta có bồ bịch bên ngoài không?” Yuqi ngồi cạnh huých vai nàng nói

“Hả? có thể hỏi cả những cái đó sao?” Shuhua tròn mắt

“Tuyệt đối không có chuyện đó, chị ta yêu thương cô vô bờ bến thì làm sao có thể làm ra những loại chuyện như vậy” cô đen mặt đáp

“Sao … bà biết?

Soojin lập tức sượng miệng, vừa rồi vì quá nóng lòng nên có vẻ đã nhanh miệng quá mức. Soyeon thấy cô diễn dở như vậy liền bình tĩnh lao vào cứu vớt “Vì Mộng Thắm cô cô đây có biệt tài là chỉ cần nhìn vào mắt người đối diện là có thể biết được mọi việc xoay quanh người đó”

“Đúng..đúng vậy” cô gật đầu lia lịa

“Thật ra tôi cũng tin tưởng chị ấy lắm, chị ấy luôn thương yêu tôi mà” Shuhua mỉm cười, bàn tay mân mê lớp vải trắng trên vùng bụng tròn của mình

“ Nhưng ta thì không thấy vậy” Soojin lấy lại bình tĩnh, bắt đầu đến cao trào kế hoạch

“Sao ạ? Chúng tôi..có vấn đề gì sao ạ?” nàng bối rối hỏi

“Ta nhìn thấy trong mắt ngươi có rất nhiều ưu tư, rõ ràng là có tâm trạng, có phải ngươi vẫn chưa toàn tâm toàn ý tin tưởng vào cô ta?”

“Cái đó..tôi không rõ nữa” nàng cúi mặt cắn môi

“Ta chân thành khuyên ngươi hãy mau nói rõ lòng mình, nếu không tương lai phía trước của hai ngươi vô cùng u tối”

“Thật vậy sao? Nhưng tôi không biết phải làm sao cả, tôi..”

“Gánh nặng trong lòng ngươi quả thật rất nặng, ngươi không định nói với cô ta thật sao?"

Shuhua im lặng, cả người cũng bất động trong vài phút khiến Yuqi cũng lo lắng nhìn nàng. Còn hai thầy trò thầy bói kia cũng nín thở chờ nhất cử nhất động của nàng, đã đến mức này mà còn thất bại thì xem như công sức vất cả đi.

Một lát sau, nàng thở hắt một hơi như đã quyết định xong điều gì, đôi mắt dần chuyển sang một điểm vô định nào đó nhỏ giọng nói

“Vì đó là sự sợ hãi của riêng tôi"

Khóe mắt cô giật giật vài cái, hai tay siết chặt vào nhau dưới gầm bàn chờ đợi để lắng nghe những câu nói tiếp theo của nàng

“Tôi đã yêu chị ấy từ những ngày đầu tiên, thậm chí là khi chúng tôi vừa gặp. Tôi biết thân phận của hai chúng tôi là một rào cản rất lớn, vậy mà tôi vẫn cố chấp và lặng lẽ yêu chị. Vì chị ấy là mối tình đầu tiên nên tôi rất trân trọng những cảm xúc ấy. Nó vốn dĩ sẽ rất đẹp nếu không có cái đêm khủng khiếp đó…Tôi đã bị chị ấy cướp đi thứ quý giá nhất, còn bị chà đạp, mắng nhiếc bởi người tôi đang rất yêu…Tôi lúc đó đau đớn lắm…tôi nghĩ rằng mình sẽ sợ hãi chị đến suốt đời nhưng cho đến gần đây…tôi lại được yêu thương bởi chị. Rất khó tin nhưng là thật, chị ấy mỗi ngày đều chứng minh cho tôi thấy tình yêu của mình, đều quan tâm chăm sóc tôi rất chu đáo, chị ấy mỗi ngày đều có vun đắp lòng tin nơi tôi, mong tôi quên đi quá khứ bắt đầu với chị một cuộc sống mới nhưng…nhưng tôi không làm được, tôi vẫn còn bị ám ảnh rất nhiều, nhất là những lúc chị ấy muốn..gần gũi…Tôi thấy sợ khi những hình ảnh khủng khiếp đó tái hiện trong đầu mình. Chị ấy rất tốt, cũng đã nỗ lực hết sức để bù đắp, vậy mà tôi vẫn không thể quên đi, từ lâu tôi cũng đã không xem đó là lỗi của chị nữa nên tôi không thể nào nói với chị điều này, tôi không muốn chị phải lo lắng, tôi thật ngu ngốc, đúng không?”

Khi Shuhua kết thúc câu chuyện bằng nụ cười gượng gạo thì không gian xung quanh cũng đặc quánh trong yên lặng. Xen kẽ chút bức bối đó là tiếng thút thít nho nhỏ của Yuqi, cô bạn thân đã không thể kiềm được nước mắt khi nghe phút trải lòng của nàng

“hức..hức..Shuhua à, tớ xin lỗi tớ không biết trước  đây cậu chịu nhiều đau khổ như vậy, huhu là tớ vô tâm”

“Không sao Yuqi à, chuyện qua rồi mà, hiện tại tớ rất hạnh phúc cậu không thấy sao?”

“Huhu tớ sẽ băm chết tên khốn ấy, huhu, Shuhua oaoaoao”

Soojin phía bên này cũng không khá hơn Yuqi là mấy. Cô thật sự bật khóc đến nơi rồi. Tại sao cô chưa từng nghĩ rằng cô khốn nạn như thế, tội lỗi của cô nó chất chồng đến thế? Cô đã làm gì với nàng vậy? Lúc ấy cô đã làm gì với người đang yêu cô nhiều đến vậy?

Cô từng nghĩ rằng bấy nhiêu yêu thương quan tâm lo lắng cho nàng trong thời gian này là nhiều, là đủ. Vậy mà hôm nay cô mới đắng lòng nhận ra chừng ấy không thể lấp đầy thương tổn cho nàng. Cô phải làm sao để nàng có thể quên đi tất cả đây?

Soyeon dù không phải là người trong cuộc nhưng cũng nhói lòng không kém. Chị phần nào hiểu được cái khó của cô và nàng, sức lực có hạn nên có muốn cũng không thể nhúng tay vào sâu thêm. Cái gì cô cần biết cũng đã rõ. Shuhua cũng nói ra hết nỗi lòng của mình. Kế hoạch đến đây kết thúc được rồi.

Chị lẻn ra phía sau bức màn chắn, bấm một tin nhắn gửi đi cho Yuqi với nội dung là đang chờ hai người ở quán nước gần cổng ra vào rồi quay trở ra, đúng lúc Yuqi và Shuhua cũng vừa rời đi. Chị bước tới gần chỗ Soojin vẫn đang bất động, vỗ vai cô vài cái

“Nào, đi thôi. Lần này nếu họ đến nơi mà không thấy chúng ta thì rắc rối lớn đó”

“Soyeon à, cậu nói giờ tôi phải làm sao?” Giọng cô khản đặc, ánh mắt mông lung khổ sở ngước nhìn chị

“Trước mắt cậu hãy đứng lên thay quần áo đã, từ từ sẽ tìm ra cách mà. Bây giờ đã nghe được tâm sự của cô ấy thì cậu nên vui mừng mới phải, chuyện sau này để sau hãy tính”

“Ừ, nghe cậu vậy”

………………..
Đêm hôm ấy, cô vẫn như thường lệ ngồi ôm nàng trên sofa và xem TV. Nhưng khác mọi ngày ở chỗ cô không thể tập trung xem bất cứ cái gì ngoài việc ngắm nhìn khuôn mặt hiền lành, vui vẻ của người trong lòng mình. Suốt mấy tiếng đồng hồ lặng lẽ ngắm nhìn nàng là khoảng thời gian cô không ngừng dằn vặt bản thân. Cảm giác tội lỗi ngỡ qua đi rất lâu vậy mà hiện tại lại quay về xâu xé lòng cô.

Cuối cùng cô cũng đầu hàng với việc kèm nén bản thân, để mặc hai hàng nước mắt lăn khỏi đôi mắt lãnh đạm của mình. Bao lâu rồi Soojin cô đã quên cách để khóc, vậy mà hiện tại, dù nước mắt đã ướt sũng gò má thì cô vẫn không cảm thấy vơi đi chút nào cảm giác bất lực đang đè nặng.

Cô phải làm gì để xóa đi quá khứ trong nàng và tô vẽ ngày mai cho cả hai bây giờ?

………
“Nhìn sắc mặt cậu thế này, đêm qua ngủ không ngon sao?” Soyeon  lên tiếng hỏi thăm khi sáng sớm nhìn thấy cô đến công ty với hai bọng mắt vừa sưng vừa đen

“Không có gì, đêm qua..nghĩ hơi nhiều thôi"

“Cậu có nghĩ ra cách gì chưa? Có cần tôi giúp gì không?”

“Không cần đâu…tạm thời tôi chưa nghĩ ra gì cả”

Soojin vò đầu chán nản ngả người lên ghế, vật qua vật lại một lúc chợt nghĩ đến điều gì đó liền bật dậy, vội vàng mở máy tính gõ lấy gõ để.

“Này, cậu muốn làm gì thế?” Soyeon tò mò hỏi

“Tôi muốn tỏ tình với Shuhua một lần nữa!!!"


Sau bữa tối, Shuhua dọn dẹp bát đũa rồi lại tiếp tục vùi đầu vào mấy cuộn len xanh và trắng, thỉnh thoảng nàng lại ngẩng đầu kì lạ nhìn về phía cầu thang. Nàng không biết Soojin bận bịu gì mà từ lúc từ công ty về thì luôn rúc trong phòng ngủ. Khi nãy cô có xuống nhà ăn cơm tối nhưng xong xuôi lại vội vàng chạy đi. Mỗi ngày đều có cô ngồi cạnh ôm nàng xem TV bỗng dưng thành thói quen, giờ cái sofa này chỉ mình nàng ngồi sao thấy nó rộng rãi dư thừa quá.

Lúc nàng buồn chán cúi xuống vuốt ve chơi đùa với Haku  thì bỗng cô từ đâu xuất hiện, ra vẻ bí mật chìa tay về phía nàng

“Chị dẫn em đi xem cái này”

“Vâng” nàng gật đầu, có chút tò mò và phấn khích khi đan tay mình vào tay cô.

Soojin mỉm cười rồi siết những đầu ngón tay thêm chặt vào nhau, sau đó từ tốn dẫn đường cho nàng đến chỗ cầu thang. Hai người không nhanh không chậm cùng nhau bước lên từng bậc một rồi men theo hành lang lấp lánh ánh đèn từ từ tiến về phía phòng ngủ.

Shuhua hồi hộp cắn môi, nghiêng đầu nhìn cô. Soojin dù đã chuẩn bị tâm lý rất nhiều nhưng lúc này cũng ít nhiều lo lắng. Chợt cô quay sang, nhỏ giọng hỏi nàng

"Em chuẩn bị tinh thần chưa?”

“Dạ…”
Cạch. Cánh cửa phòng được bàn tay hắn nhẹ nhàng mở ra.

Và Shuhua há hốc mồm trước cảnh tượng mà mình nhìn thấy.

Căn phòng rộng lớn trước giờ trông đã có phần xa hoa nay lại càng rực rỡ hơn với những ngọn nến thơm lung linh rải rác khắp nơi. Sàn nhà ngập trong những cánh hồng nhung đỏ thắm, mỗi bước đi đều mang đến cảm giác mềm mại, bồng bềnh không thực. Nhưng điều khiến nàng ngỡ ngàng nhất chính là trần nhà trang trí bởi hàng ngàn cành hoa hồng buông rũ khiến người ta tưởng chừng kia chính là một rừng hoa được nhìn ngược.

Cô mỉm cười âu yếm  nắm lấy tay nàng sau đó kéo nàng ngồi xuống chiếc giường lớn cũng được xếp một trái tim bằng cánh hoa lên grap trắng muốt. Rồi dưới ánh mắt ngỡ ngàng của nàng cô từ từ quỳ xuống, hai tay vẫn giữ lấy bàn tay của nàng một cách nâng niu.

“Shuhua, em cứ yên lặng và nghe chị nói thôi, được chứ?”

Nàng lặng lẽ gật đầu.
“Chị biết trong những ngày qua em vẫn còn rất nhiều lo lắng và suy nghĩ mà không muốn nói cho chị biết. Chị cũng biết những lỗi lầm mình đã gây ra cho em không phải một sớm một chiều là có thể bù đắp hay quên đi. Chị nhận ra thời gian qua dù có cố gắng đến mấy mình cũng không thể có được em trọn vẹn vì vết thương trong lòng em vẫn chưa biến mất, chị rất hối hận vì ngày xưa đã hành xử như một tên khốn hèn nhát, chỉ biết đổ hết tội lỗi và đay nghiến em để bảo vệ danh dự cho bản thân. Là chị đã nhẫn tâm chà đạp tình cảm của em, khiến em và con phải sống một khoảng thời gian dài trong hoảng sợ và ám ảnh đến tận bây giờ, chị xin lỗi..Shuhua à..chị xin lỗi”

Shuhua vô cùng ngạc nhiên khi nghe những lời cô nói, đó chẳng phải là những điều nàng luôn giấu kín sao? Và nàng càng ngạc nhiên hơn nữa khi nhìn thấy nước mắt cô bắt đầu lăn dài trên khuôn mặt góc cạnh.

Nàng vội đưa tay ôm lấy gò má cô, dùng những đầu ngón tay của mình lau đi vệt nước nóng hổi ấy và cắn chặt lấy môi ngăn khóe mi mình đừng nhòe đi.

“Cho nên…Shuhua à? Em có thể nào tin tưởng chị hoàn toàn không? Có thể nào lại yêu chị trọn vẹn lần thứ hai không? Để chị có thể bên cạnh em, mang cho em hạnh phúc đến suốt cuộc đời, được không em?”

Cuối cùng nước mắt nàng cũng trào ra khỏi khóe mi, long lanh rơi xuống. Người phụ nữ của cuộc đời nàng cuối cùng cũng đã rơi nước mắt vì nàng, vì tình yêu với nàng, thử hỏi nàng làm sao có thể ngăn được hàng trăm loại cảm xúc đang vỡ òa trong tim mình.

Trước khi những tiếng nấc nghẹn ùa đến, nàng đã thấy mình vòng tay quanh cổ cô thật chặt, run rẩy trong hạnh phúc mà kêu lên rất rõ rằng

“Em chỉ cần có chị, những thứ khác sẽ quên đi. Em sẽ không nhớ, không nghĩ gì nữa. Em yêu chị”

Soojin vươn tay vuốt lên mái tóc mềm của nàng mà nhoẻn miệng cười sung sướng trong hạnh phúc vô bờ.  Chầm chậm hai đôi môi tìm đến nhau trong  biển cảm xúc dạt dào và cả vị mặn của nước mắt.

Cứ thế âu yếm càng nhiều, nồng nàn càng nhiều, cho đến khi lưng nàng chạm vào những cánh hồng đỏ mịn rải khắp chiếc giường rộng lớn. Họ tách nhau ra một chút rồi lại chìm đắm vào một nụ hôn khác cuồng nhiệt hơn, đậm đà hơn.

Một khúc dạo đầu đầy mê đắm cho vũ điệu đêm tình bất tận.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro