Chap 15

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Bữa tiệc năm mới của Moon gia được cố định tổ chức ở khu biệt thự phía Đông New York.


Con đường tư nhân rộng rãi đã sớm được quét dọn sạch sẽ, từng chiếc xe sang trọng được sắp xếp ở bãi dường như không thể thấy cuối bãi ở đâu. Đi đến cửa chính là tiếng âm nhạc nhẹ nhàng dễ nghe vang lên. Tám giờ đúng, tiệc tối bắt đầu.


Đại sảnh xa hoa mà tao nhã được bày thức ăn phong phú và được bày lên vô cùng đẹp mắt, phục vụ vô cùng lễ độ, mỗi vị khách quý đều là thương nhân nổi tiếng trên thương trường, phi phú tức quý (không giàu thì tài), giá trị con người bất phàm cho nên bữa tiệc này tuyệt đối là tiêu chuẩn của bữa tiệc thượng lưu.


Mặc dù khách khứa tập trung lại nhưng không ồn ã, những người quen biết thì chào hỏi lẫn nhau nhẹ giọng nói chuyện phiếm, không khí thân mật mà ấm áp.


Thân là gia chủ của Moon thị, vợ chồng Moon thị luôn nở nụ cười thân thiết với mọi người xung quanh, người hiếm khi xuất hiện như Moon Byul cũng mang theo vị hôn thê xinh đẹp hàn huyên với bạn bè trên thương giới. Mà đêm nay hấp dẫn mọi người nhất chính là thiên kim Nhị tiểu thư của Moon gia Hwasa. Cô mặc lễ phục màu đỏ tươi, thiết kế đơn giản nhưng đủ để tôn lên hết vóc người hoàn mỹ. Làn váy như một bông hoa đang nở, bắp đùi thon dài như muốn quyến rũ người. Tối nay cô như một ngọn lửa cuồng dã sáng rỡ khoác tay Moon phu nhân lễ phép chào hỏi khách khứa.


Bên cạnh Hwasa còn có một nữ nhân khác xinh đẹp không kém nhưng có hơi chút lạnh lùng, nếu quen biết với Moon gia thì sẽ biết đó là cô con nuôi của họ Moon,Jung Wheein, những năm trước nàng đều ngoan ngoãn ngồi một mình một chỗ, sao năm nay lại đứng bên cạnh vợ chồng Moon thị?


Chẳng lẽ Moon gia định đem Wheein công khai giới thiệu cho mọi người? Nghĩ thì có vẻ thật là tốt nhưng trên thực tế. . . . . .


"Hwasa, Wheein đây là Kwon chủ tịch của tập đoàn Kwon thị cùng con trai là Hyuk Woo." Moon phu nhân vỗ nhẹ tay con gái: "Hyuk Woo tốt nghiệp MBA của Havard, nó giúp bác Kwon quản lý công ty rất thành công, ngay cả anh trai của con cũng khen nó là đứa có tài, có cơ hội các con nên học hỏi làm quen một chút. Hyuk Woo, đây là Hwasa và Wheein."


"Bác gái, bác kêu cháu là Kevin là được rồi."


Moon Kiwang rất tự nhiên cùng hàn huyên với Kwon Chủ tịch. Moon phu nhân nở nụ cười thân thiết mà thỏa đáng đem con gái mình giới thiệu cho vị tuổi trẻ tài cao Kwon Hyuk Woo.


"Đúng rồi, Hwasa, con không phải đang muốn mở công ty sao? Vừa lúc Kevin có quản lý một công ty thời trang, danh tiếng vô cùng tốt, hai đứa có thể trao đổi với nhau nha."


"Moon tiểu thư muốn làm về thời trang sao?" Bị sắc đẹp của Moon tiểu thư mê hoặc, Kwon Hyuk Woo lập tức cười đến ngơ ngẩn: "Thật không ngờ Moon tiểu thư như vậy mà có thể làm được."


"Sao lại gọi là Moon tiểu thư, mọi người đều là chỗ quen thân, gọi là Hwasa là được rồi."Moon phu nhân ưu nhã quay đầu, hòa ái phân phó: "Wheein, con cũng nên học tập Kevin cho tốt, nó mặc dù xuất thân thế gia nhưng tính tình tốt lại không kiêu ngạo, con cũng nên trò chuyện cùng."


"Vâng" Wheein lên tiếng, giọng rất lễ độ.


Moon phu nhân hài lòng gật đầu, ánh mắt nhìn Wheein đầy vẻ hiền lành và thương yêu. Người ở bên ngoài nhìn vào cứ nghĩ là gia đình mẫu từ tử hiếu (mẹ hiền, con ngoan), nhi tuấn nữ mĩ (con trai đẹp trai, con gái xinh đẹp), thật đáng ghen tị.


Suốt cả đêm, Moon phu nhân nắm chặt tay Hwasa đem cô tự nhiên mà đi giới thiệu cho vô số người, một đống đàn ông anh tuấn trẻ tuổi, phía sau họ đều lóe lên vầng hào quang bốn chữ to: "Có tiền, có thế". Trong lúc nói chuyện thì ca ngợi đối phương có bao nhiêu ưu tú, đem bao nhiêu điểm mạnh phô hết ra ngoài sau đó thân thiết dặn dò Wheein nhất định phải cố gắng học tập bọn họ.


Sắc mặt Hwasa càng về sau càng khó coi, cha mẹ làm quá rõ ràng như vậy cô có muốn giả vờ không biết cũng không thể.


Bọn họ ngay trước mặt Wheein giới thiệu một đàn ông là kim cương độc thân. Trước mỗi vị đó nhất định phải hỏi Wheein xem vị đó có đủ ưu tú hay đủ xuất sắc, như vậy thừa biết là cố tình làm nhục Wheein. Khiến cho Hwasa muốn nổi giận.


Người khác nhìn vào thì thấy vợ chồng Moon thị cực kỳ yêu thương con mình, vì con gái mà giới thiệu đối tượng tốt đồng thời không quên dặn dò phải cố gắng học tập họ, quả thật là gia đình hòa thuận.


Nhưng trên thực tế là gì? Hwasa giận sắp nổ tung, người khác không hiểu nhưng cô quá rõ ràng. Cả đêm nay, cha mẹ dùng một thái độ hòa ái nhất để nói với Wheein rằng cái gì gọi là tương xứng, cái gì gọi là sự khác biệt.


Có thể xứng với Hwasa ít nhất phải thân thế hiển hách, gia tài bạc vạn mà Wheein chỉ là một cô nhi nghèo, không có gì cả, thậm chí bây giờ còn dựa vào Moon gia thì có tư cách gì nhúng chàm vào con gái bảo bối của Moon gia?


Giết người đau nhất không phải là lưỡi dao sắc bén mà là dao cùn. Vợ chồng Moon không hổ là người giao tiếp lịch sự trên thương trường nhiều năm, hiểu con gái tính quật cường, tính khí bốc hỏa. Bọn họ dứt khoát không trực tiếp trở mặt mà tránh đằng trước, vòng ra phía sau để chỉ cho Wheein thấy cái gì gọi là tuyệt đối, cái gì gọi là không xứng đáng.


Như thế này chẳng phải nhục hơn sao? Wheein là người có lòng tự ái rất mạnh, được Moon gia nhận nuôi, lại biết rõ thân phận của mình, cẩn thận tuân thủ tất cả để cho mình không phải nợ ân huệ của Moon gia quá nhiều. Chỉ cần nàng có khả năng, nàng sẽ kiên quyết không nhận của Moon gia một hào.


Chỉ là không nghĩ đến, bọn họ ở chung một chỗ mà tình cảm phát triển quá sớm, đến giờ Wheein vẫn chưa thể tự lập được nên mới bị sỉ nhục như vậy. Có thể thấy hôm nay Wheein đã bị sỉ nhục đến mức nào.


Nhưng Wheein vẫn có thể đứng ở nơi đó, tao nhã lịch sự mỉm cười, hoàn mỹ diễn vai con gái của Moon gia, lễ phép chu đáo như không nhìn ra ý tứ của vợ chồng Moon thị.


Thậm chí trước đó...Hwasa thở dài, nghĩ đến tin nhắn nhận được trước bữa tiệc cô mới có thể nhịn được đến bây giờ, tất cả vì tin nhắn kia. Chỉ có hai chữ rất đơn giản "Nhẫn nại". Nhưng Hwasa hiểu tất cả, Wheein không phải không biết con đường để hai người đến với nhau rất khổ cực nhưng nàng không thèm để ý, thậm chí vì cô mà nhẫn nại. Nếu hàn có thể thì dĩ nhiên cô cũng làm được,cô không phản đối Wheein


Không thể không thừa nhận, cha mẹ của cô dùng chiêu này quá ác vừa giới thiệu cho cô người môn đăng hộ đối, vừa thầm hung hăng làm nhục Wheein. Bọn họ cũng khá hiểu Wheein, biết lòng tự ái của nàng mạnh, để cho nàng có thể biết khó mà lui.


Bọn họ chắc là nghĩ rằng, Hwasa gặp gỡ những người đàn ông anh tuấn, tinh anh, nhiều tiền xong sẽ phát hiện ra cô thích một nữ nhân với hai bàn tay trắng là một chuyện ngu xuẩn. Nhưng có tiền thì sao? Tiền mà thôi, cô Hwasa có rất nhiều tiền, chưa cần nói đến tiền cha mẹ cho, chỉ cần tiền ông bà nội để lại cho cô thì cũng đủ sống mấy đời rồi. Cô còn cần chọn người có tiền sao?


Muốn để cho cô Wheein mà yêu người khác sao? Làm gì có chuyện đó. Đôi mắt Hwasa không tự chủ mà nhìn sang người đẹp đang đứng bên trái mẹ, hàn của cô. Của cô, thật là từ sở hữu thật tốt đẹp.


Tối nay Wheein không giống như ngày thường, mặc đồng phục hoặc mặc đồ ở nhà rất thoải mái, tuổi trẻ mà mang đầy vẻ ngây thơ. Tối nay thì khác.


Ánh mắt của Hwasa rơi trên người Wheein, sắc mặt khó coi cũng tạm hòa hoãn ra một chút. Nàng đang chiếc áo cô đã tặng cùng với chiếc quần âu đơn giản mà tinh tế vừa nữ tính nhưng cũng rất anh khí, cô quả nhiên không chọn sai màu. Cái màu này khiến cho đôi mắt đen của Wheein thêm sâu hơn, da càng trắng hơn, so với đám nam nhân như sói kia nổi bật hơn mấy phần .


Cứ như vậy nhìn cũng đã khiến Hwasa xúc động vô cùng, thật muốn đưa tay tháo từng cúc áo ra rồi thay nàng cài lại vuốt phẳng vạt áo cho nàng


Có thể là do ánh mắt của Hwasa quá mức nóng bỏng khiến cho Wheein cảm thấy được, nàng nhẹ nhàng ngước mắt liền chạm ngay ánh mắt của cô. Sau đó hai người không thể tránh nổi cứ nhìn sâu vào mắt nhau đem bao nhiêu nhiệt tình khát vọng dâng lên như nước thủy triều.


End chap 15

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro