Chương 6 : CHỦ NHẬT ĐỊNH MỆNH

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Hôm nay là chủ nhật tiệm mì nhà nó rất đông khách nó phải thức dậy từ lúc sáng sớm để phụ mẹ dọn quán và đón khách. Cộng thêm việc dù là cuối tuần nhưng nó không thể chạy thoát trách nhiệm đi học cao cả của mình. 

Phải nói là đến giờ phút này đây tấm thân của nó đã mất đi sáu mươi phần trăm sức mạnh cơ thể mất rồi, kết thúc giờ học thêm toán nó reo mừng như thoát khỏi cảnh ngục tù không còn gì sung sướng bằng. 

- Chẳng ngờ một ngày cuối tuần lại kết thúc nhạt toẹt vậy ứ 

Minh Anh vừa đạp xe trên đường vừa suy nghĩ, phải chăng nó đã chăm chú suy nghĩ riêng tư đến nổi sắp có sự cố xãy ra nó cũng không nhận thức được. 

Rầm … 

Nó ngã nhào xuống đất, mới tỉnh ra rằng mình đang đạp xe trên đường. 
- Ui da ! 

Nó cảm thấy rát rát nơi đầu gối, vì đau nên nó dùng sức cố đẩy chiếc xe đạp ra. 
- Ai lại để xe giữa đường xá vậy trời! 
Bực dọc thêm vết trày nó cau có hét lớn. 

- Tôi mới là người hỏi cô câu đó.

Đang ngồi trong xe suy nghĩ điều gì, bống từ phía sau một cái húc mạnh thành tiếng đập tan suy nghĩ của Hoàng Long, anh điềm tĩnh xuống xe thì câu đầu tiên anh nhận được là sự la hét của nó, anh mới khàn giọng đáp lại nó.

- Gì chứ, đường xá không đi mà đổ xe như vậy, không xin lỗi lại còn đứng đấy quát mắng người khác. 

Bực bội thái độ hóng hách kia nó ngước mặt lên nhìn, thấy anh bây giờ nó muốn cười cũng không thể cười nổi nữa. Nó ngơ ngác nhìn quên cả sự đau rát. 

- Cô nhìn xem chổ này là nơi đổ xe hay là đường đi.
- Anh , anh … 

Đến lúc này nó mới nhìn thấy biển hiệu màu xanh kia, thầm khóc trong lòng tại “ tại sao lại bắt nó gặp anh trông hoàng cảnh mất mặt như thế này “ 
- Hì – nó cười trừ 
- Mà này thấy người khác gặp nạn anh cũng phải giúp chứ ! 
- Anh có phải con trai không vậy – giọng nói của nó có vẻ nặng hơn. 
- Lí do ? – Hoàng Long dững dưng nói.
- Này là tôi bị xe anh gây ra tai nạn này đó.
-Nhớ không lầm là cô tự đâm vào, hơn nữa vết trày này tự tôi có thể gay ra sao, cô tính sao với vết xước này. 
- Anh.. Anh …- đến đây không hiểu lí do vì sao mắt Minh Anh rưm rứm. 

Hoàng Long quay lưng đi vô cảm để lại Minh Anh ngồi nơi lề đường, mở cửa xe anh ngồi vào vô lăng , lặng người đi. 

“ Nhỏ vừa khóc phải không ??? “ tại sao lại có cảm giác khó chịu thế này. 
Ánh mắt lạnh đạm , Hoàng Long nhìn xa xăm hồi tưởng kí ức mà anh muốn quên.
“ Đau lắm , làm người ta té rồi bỏ đi vậy à huhu “ 
-  Thật là phiền ! – Hoàng Long nhíu mày nói.

Chấm dứt với những kí ức Hoàng Long quay trở lại chổ nó đang ngồi khoảng cách không xa với nó anh thấy được giọt nước mắt đang lăng dài trên đôi má của nó, thân hình bé nhỏ kia đang dắt xe.

- Có sao không ? 
-  Không sao ! tôi có thể tự đi được.
- Lên xe 
- Đạp sao được nữa vành xe cong rồi.

Nó nói tay thì chỉ vào chiếc xe đạp của nó, phải chăng nó ngốc quá hay là nó đang muốn chọc điên Hoàng Long. 

Hoàng Long không nói gì thêm chỉ chỉ tay vào xe của mình. 
-  Sao, lên xe đó ư ?

Hoàng Long gục đầu 

-  Nhưng xe tôi thì sao, vứt đây à ?
-  Bây giờ cô có đi không ? 

Nói xong rồi Hoàng Long quay lưng bước đi, không suy nghĩ gì thêm, nó đành phải bỏ xe lại nơi lề đường, chân khập khiễn đi theo Hoàng Long. 

Ngồi bên trong xe nó vừa thấy vui, vừa cảm thấy ngại ngùng thêm một chút lo lắng, nó chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày chủ nhật như vậy, cứ ngỡ rằng cuối tuần của nó sẽ kết thúc nhàm chán, nhưng không hiện tại nó đang ngồi trên cùng với người nó thích. 

Hoàng Long rút điện thoại gọi cho ai đó nó chỉ ngơ ngác nhìn Hoàng Long. 
- Trợ lí Trần anh đến đường số 5 **&$$()*(&$)&^&%$# 

Nói rồi Hoàng Long cúp mấy, quay sang phía Minh Anh trầm giọng hỏi 
- Cô ở đâu tôi đưa cô về ! 

Câu nói của Hoàng Long vừa dứt thì cũng chính là lúc cái bụng phản chủ của Minh Anh lên ngôi. 

Rột rột … 

- Tại sao lúc nào mày cũng muốn làm tao mất mặt vậy hã cái bụng kia ??? – suy nghĩ trong đầu Minh Anh.

Minh Anh méo mó thầm thương nhìn anh, đôi môi Hoàng Long khẽ cong nhẹ lên. 

Không cần chờ Minh Anh trả lời nữa, Hoàng Long nhấn ga, bắt đầu di chuyển suốt chặn đường chỉ có Minh Anh cứ dăm ba phút lại quay sang nhìn Hoàng Long rồi cười một mình. 
Minh Anh suy nghĩ ra điều gì đó, cười mĩm rồi quay sang Hoàng Long.  

- à à chuyện này , anh có thể giúp tôi không.
Minh Anh tươi cười nói, đáp lại lời nói của Minh Anh Hoàng Long chỉ lạnh lùng nói ngắn gọn một câu. 

- Chuyện gì ?  
- Anh có thể cho tôi mượn điện thoại gọi được không ? 

Hoàng Long không nói lời nào, đưa tay vào túi quần rút chiếc đưa thoại cho Minh Anh mà không thèm ngoái đầu nhìn một lần.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro