Chương 17: Được cứu

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Lại là vị thái y lần trước, vừa mới chuẩn bị thay phiên công việc ra cung đã bị cung nữ của Kim quân hốt ha hốt hoảng kéo vào Thanh tiêu cung. Thấy Hiro đương hấp hối, mình đầy vết thương, thái y hít vào một hơi khí lạnh.

Vết thương này vừa nhìn thấy đã biết là do người ta đánh đập hành hạ, toàn thân không có chỗ nào lành lặn, trên tai còn một cái lỗ to trống hoác, thính giác có bị ảnh hưởng hay không thì phải tỉnh lại mới biết được, móng vuốt bốn chân đều bị long ra, máu thịt nhầy nhụa, xương đuôi như thể đã gãy lìa từng khúc...Hai tháng ba lần bị thương, lần sau còn nghiêm trọng hơn lần trước. Cái số con chó con này sao khổ như vậy chứ? Quả thực là bị nguyền rủa!
Thái y cẩn thận cắt lông trên người Hiro, bôi thuốc vào các vết thương hở miệng trên cơ thể chó con, trong lòng thương cảm khôn xiết.

Đầu ngón tay kề sát vào chóp mũi Hiro, sắc mặt Jaejoong tái xanh, "Thái y, tình huống của Hiro thế nào?"

"Hồi Kim quân, toàn thân Hiro có tất cả ba mươi bảy vết thương bên ngoài, xương đuôi gãy hoàn toàn, còn thính giác và khứu giác có bị ảnh hưởng hay không vẫn chưa thể biết được, đợi khi nó tỉnh, người tự thử một chút, ví dụ như vỗ tay sát lỗ tai nó, để thức ăn dưới mũi thử xem. Còn một chỗ chấn thương bên trong cần uống thuốc trong vòng nửa tháng để điều dưỡng." Thái y vừa bẩm báo vừa viết một đơn thuốc, giao cho thái giám theo hầu đi lấy.

Sắc mặt Jaejoong mỗi lúc một trắng theo lời thái y, lúc tiễn chân thái y ra cung, trên đầu rịn đầy mồ hôi lạnh. Vết thương nặng như vậy, nếu mình đến trễ nửa khắc thôi chắc chắn Hiro sẽ chết! Kéo chiếc chăn bông nhỏ đang đắp trên người Hiro lên, thấy mình mẩy hắn chỗ xanh xanh chỗ tím tím, vết thương lớn lớn nhỏ nhỏ, biểu cảm cậu thẫn thờ, một lúc lâu sau mới cảm giác được một cơn đau đớn không dứt tràn ra từ đáy lòng, truyền khắp thân thể. Chẳng qua là một con chó thôi, cớ sao lại khó chịu đến như vậy?

Lúc này Jung Đế cũng tỉnh lại, chân trước hắn nhúc nhích một chút, chầm chậm mở hai mắt ra. Trên mí mắt vẫn có một vết thương nhỏ, vừa động liền đau thấu người như kim châm muối xát, Jung Đế không nhịn được, kêu rên ư ử.

Nghe thấy âm thanh mỏng manh cất lên, Jaejoong ngừng thở, không chớp mắt nhìn chằm chặp vào cái cục be bé trong cái giỏ liễu, thấy cục cưng quả nhiên đã tỉnh, đầu tiên cậu thở ra một hơi, sau đó mặt lập tức đen kịt.

"Ông tướng con, rốt cuộc cũng tỉnh!" Bỗng nhiên Jaejoong đập bàn mấy cái, khiến đám người Dana giật thót. Hiro nằm trong cái giỏ liễu cũng run run theo.

Tốt rồi, thính giác không bị ảnh hưởng! Ruột gan vặn xoắn vị lo của Jaejoong cuối cùng cũng hơi hơi thả lỏng, sau đó nhanh chóng thay thế bằng biểu cảm nghiêm khắc, hung hăng la mắng, "Hiro có biết hôm nay suýt chút nữa thôi là chết tươi ngoài đường rồi? Hả? Bình thường ta dạy em như thế nào? Đã nói không biết bao nhiêu lần là đừng chạy đi chỗ khác! Lúc nào em cũng không nghe! Muốn bị dạy dỗ phải không? Con người trong cái cung này hủ bại và xấu xa đến mức không thể tưởng tượng được! Bị nhúng nước, bị ném đá, bị đạp, mấy cái đó chưa là gì hết, còn có mấy kiểu đáng sợ hơn! Vài người biến thái rất thích xử lý mấy con vật như em. Bọn họ quăng em lên cao rồi cho té phịch xuống, cạo sạch lông, đánh gãy bốn chân em, cắt tai và đuôi em nốt, còn cắt luôn tiểu Hiro, đợi khi em biến thành một con chó không tay không chân tựa cây gậy, bọn họ còn chặt đôi người em ra thành hai nửa, cuối cùng lôi ruột em ra, vòng trên cổ em! Em có muốn chết như vậy không hả? Hả? Muốn thì nói, nói xong ta đây không bao giờ quản em nữa, em thích chạy đi chỗ nào thì cứ chạy đến đó mà chơi!"

Jaejoong vừa quát tháo vừa đập rầm rầm, sắc mặt đám người Dana đứng bên cạnh bị mấy câu miêu tả tường tận đến từng chi tiết của cậu tái mét từ sớm, ghê tởm muốn nôn. Trời ạ, rốt cuộc Chủ tử từ đâu mà biết mấy thứ này? Đáng sợ! Cắt tiểu Hiro? Chó không chân như cây gậy? Rất tà ác a!!!

Jung Đế đẫng mặt ra nhìn gương mặt thịnh nộ của Jaejoong, bên tai vọng lại mấy câu đe dọa hết sức ghê tởm của cậu, nhưng chẳng biết vì sao không cảm thấy cậu khiếm nhã mất lễ nghi, ngược lại chỉ cảm thấy cậu ranh mãnh đáng yêu không chịu được.

Có thể lại thấy người con trai này thật tốt biết bao! Jung Đế muốn cười to, muốn vẫy đuôi, nhưng thân thể vừa nhúc nhích đã đau đến tê tâm liệt phê. Đuôi hắn đã gãy, bây giờ bị băng lại thành một cái chày cán bột.

"Chủ tử, người đừng mắng nữa, Hiro khóc rồi!" Ann ma ma không đành lòng, chỉ vào nước mắt không ngừng rơi xuống trên mặt Hiro nói.

Đây là phản ứng cơ thể khi quá đau, nhưng tiếc rằng Jaejoong không biết. Thấy cái đầu nhỏ của Hiro đương cố ngóc lên, đôi mắt tròn xoe ướt nước ngơ ngác nhìn mình, bên trong ngập tràn tình cảm quyến luyến cùng ỷ lại, trông đáng thương vô cùng, chỉ như thế thôi trái tim cậu liền mềm xuống.

"Ông tướng con này khóc cái gì! Bài học lần này em liệu mà nhớ kỹ cho ta, nếu còn trộm đi, xem ta có đánh gãy chân chó của em không!" Jaejoong giơ tay lên, làm bộ muốn phát, lúc hạ tay xuống lại nhẹ nhàng lau đi nước nơi khóe mắt Hiro. Cái kiểu ngoài mạnh trong yếu này dễ thương không nói nên lời.

Jung Đế cười hì hì, nhưng lúc phát ra cũng chỉ là âm thanh làm nũng rầm rì, ngậm một ngón tay Jaejoong, dùng lưỡi cẩn thận liếm rồi mút lấy cả buổi, chẳng muốn buông ra.

"Chắc là đói bụng rồi. Seulgi, em bê cháo của Hiro lên đây, ta đút nó ăn." Jaejoong đỡ trán, ỉu xìu vẫy vẫy tay với Seulgi. Nuôi chó cũng giống như nuôi một đứa bé, bất kỳ lúc nào cũng phải để mắt tới!

Seulgi quỳ gối vâng mệnh, nhanh chóng bưng một bát cháo gà được hầm nhừ lên. Jaejoong lót dưới cổ Hiro một miếng vải bông, sau đó múc một thìa cháo kiên nhẫn thổi nguội, cẩn thận từng li từng tí đưa đến miệng Hiro.

Jung Đế phối hợp mở miệng, liếm cháo sạch sẽ. Nước cháo nóng hổi lập tức khiến bụng hắn ấm lên, cũng sưởi ấm luôn cả trái tim hắn. Hắn phát hiện, chỉ khi đứng bên cạnh Jaejoong, hắn mới có thể yên tâm thả lỏng mình, dưới sự yêu thương an ủi, thậm chí là quát tháo giận dữ của cậu, cơn ác mộng hắn vừa trải qua đã biến mất như thể không tồn tại.

"Lúc ăn thì rất ngoan ngoãn." Rút miếng vải sạch dưới cổ Hiro, Jaejoong giúp hắn dịch dịch góc chăn, than thở một tiếng.

"Chủ tử, người hãy yên tâm, qua trận này nhất định Hiro sẽ biết ngoan. Chỉ tiếc lông của nó, bây giờ trụi lủi, so với trước càng xấu hơn!" Ann ma ma chê bai.

"Mẹ không chê con xấu, mặc quần áo vào rồi cũng chẳng nhìn ra được. Với lại hai tháng sau có thể mọc ra lông mới, nhất định xinh đẹp hơn trước kia nhiều lắm." Tâm trạng Jaejoong tốt lên, xoa xoa cái mũi nhỏ của Hiro dỗ dành.

'Trẫm là phu quân của đệ, không phải là con trai đệ! Nếu đệ muốn có con, sau này hãy sinh cho trẫm mấy đứa!' Đầu Jung Đế chảy mấy vạch đen sì, dùng cái chân trước đã bị băng thành cái bánh chưng cào cào ngón tay Jaejoong.

Ann ma ma, Dana, Seulgi bị lời nói của chủ tử nhà mình chọc cho cười rúc rich. Chủ tử luôn như thế này, cho dù mọi chuyện mệt mỏi khó khăn đến bao nhiêu cũng bình thản mà đối mặt, bởi vậy mà chẳng phải đau lòng khổ sở.

"Đúng rồi, nợ nần chuyện Hiro bị thương lần này nhất định ta phải đòi bằng hết. Ta còn chưa hoàn toàn thất sủng để cho người ta leo lên đầu ngồi, sau này còn có cách nào mà sống tiếp được!" Jaejoong nhíu mày, vẫy tay với Dana nói, "Em đi nói những chuyện ta nói với Hoàng hậu trước kia lặp lại một lần cho Hwang quý phi nghe, để cô ta biết được rốt cuộc ai mới là kẻ địch thật sự. Im Yoona muốn lôi ta xuống nước, sao ta cứ nghe theo ý nguyện của y thị được. Hwang quý phi được Hwang tướng dạy dỗ, xét về cơ mưu, trong hậu cung này không có mấy đàn bà đấu được với cô ta, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với vị Hoàng hậu tâm tính ngay thẳng kia! Im Yoona muốn cướp ngôi Hậu từ tay Hwang quý phi, cẩn thận ngã tan xương nát thịt!"

Dana vui vẻ vâng mệnh, chọn vài lễ vật đến Phượng loan cung.

Jaejoong nhìn về phía Seulgi ra lệnh, "Đi, nghĩ cách truyền mấy lời Tứ công chúa khuyên giải Nhị hoàng tử đến tai Hoàng thượng. Hoàng thượng cũng không chú ý nhiều đến Nhị hoàng tử, như vậy tất có lý do mượn chuyện người để nói chuyện mình. Tuy rằng ta không ra tay với con nít, nhưng ranh con ác độc như vậy vẫn nên giáo dục một chút!"

Quả nhiên Chủ tử tức giận lắm rồi, ngay cả Hoàng tử cũng mắng luôn! Seulgi lắc đầu, đi xuống bắt đầu làm việc.

Jung Đế nhìn về phía Jaejoong hồi lâu, lần đầu tiên cảm nhận được 'hương vị' được người khác che chở. Về phần đứa trẻ kia, hắn tỏ vẻ bản thân mình hoàn toàn không nghe thấy.

"Chủ tử, Hiro bị Tứ công chúa ném tới cửa cung chúng ta..." Ann ma ma nhịn không được nhắc nhở.

Jung Đế nghĩ rằng Ann ma ma muốn châm ngòi chia rẽ, lập tức ngửng đầu gườm gườm nhìn bà, trong mắt đầy sát khí.
"Ta biết, lát nữa ma ma đem hai cuộn gấm Tứ Xuyên lần trước Hoàng thượng thưởng cho ta mang qua chỗ Tứ công chúa, màu sắc khá tươi, bé gái mặc vào rất hợp. Đúng rồi, lúc trước chúng ta có làm một chiếc khăn tay, Tứ công chúa nhất định sẽ thích." Trong mắt Jaejoong có vài phần đau lòng, thở dài nói, "Dầu sao đứa bé này còn nhỏ, lại không có mẹ dạy bảo, làm việc thiếu suy nghĩ trước sau. Nó cứu Hiro rồi ném tới cửa cung của ta, cứ vậy mà nghĩ rằng mình đang khiêu khích ta, để ta ghi hận chuyện này trong lòng. Cũng chẳng lạ, trong lòng nó, ta chính là kẻ thù giết mẹ..."

Xoa xoa thái dương, Jaejoong không biết nên làm thế nào để cởi bỏ nút thắt hiểu lầm giữa mình và Tứ công chúa. Ann ma ma nói vài câu khuyên nhủ, rồi vào khố phòng tìm vải vóc.

Vốn đang lo lắng thê tử cùng con gái lại hiểu lầm thêm lần nữa, Jung Đế nghe xong cũng yên tâm, nheo mắt cười, lâm vào mê man. Trở về bên cạnh Jaejoong, cả người hắn đều thoải mái, vết thương chẳng thấy đau nữa.

﹡﹡﹡﹡

Trong Phượng loan cung, tiễn chân Dana, đại cung nữ Sunny của Hwang quý thấp giọng hỏi, "Nương nương, người tin tưởng lời của nàng ta sao?"

Hwang quý phi xua tay, ý tứ không rõ, khép mắt cân nhắc một lúc sau mới thở dài nói, "Phải tin, nhưng không thể tin hoàn toàn!"

Cô vốn cũng cảm thấy kỳ lạ với sự sủng ái đột ngột của Im phi gần đây, lại kết hợp với nhiều loại dấu hiệu trước kia cùng tình trạng xấu hổ chỗ Kim quân hiện thời đã tin được sáu bảy phần. Nếu như thế, cô đã không còn gì để chùn tay với họ Im nữa! Dựa vào địa vị Im phi trong lòng Hoàng thượng, nếu để ả ta có hoàng tự, hậu cung này còn có chỗ nào để mình và con cái sống yên ổn đây?

Phía bên kia, không đợi Seulgi truyền tin tức đến tai Hoàng thượng, Im Yoona đã gấp rút đẩy một phen. Seulgi nghe được tiếng gió, quyết đoán không tiếp tục hành sự. Lúc này Hoàng thượng đang kiểm tra bài học của Nhị hoàng tử, Nhị hoàng tử trả lời câu được câu không khiến Hoàng thượng giận tím mặt, khiển trách cậu ngang bướng cố chấp không thể dạy dỗ, tâm tính tàn bạo, khó có thể đảm đương việc lớn.

Đang lúc tình hình lập Hậu căng thẳng mà răn dạy Nhị hoàng tử như vậy, ý Hoàng thượng ở đây rõ ràng nói cho tất cả biết, hắn không vừa lòng với Nhị hoàng tử. Chúng triều thần muốn nịnh bợ Hwang tướng cũng phải nhìn sắc mặt Hoàng thượng. Tuy Hoàng thượng còn trẻ, nhưng phương cách trị quốc cũng không bình thường, vừa đăng cơ liền cất nhắc rất nhiều dòng dõi thế gia lâu đời, một lần nữa xáo trộn bố cục tiên đế đã sắp đặt, để cho nhiều bè phái quan viên khác nhau quản lý, tập trung hoàng quyền. Sau đó bỏ chính lược không dùng quan võ của tiên đế, bắt đầu trọng dụng Kim gia, tăng cường quân lực, hủy bỏ chế độ hòa thân, toàn lực chống lại Man di.

Một vị vua như vậy, vài năm nữa sẽ trở thành người như thế nào? Tất cả triều thần sao có thể không lo ngại? Tin tức kia trong cung vừa truyền ra đã khiến nhiều Ngự sự im lặng.

Hwang quý phi điều tra chuyện này, biết rõ Im Yoona làm trò quỷ sau lưng, tức giận đến mức cả người phát run, từ đây căm giận y thị đến tận xương tủy, hận không thể trừ khử cho thống khoái.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro