Chương 29

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Đến gần trưa thì nhóm người đi tới biệt thự cạnh biển của Lan Ngọc, trong biệt thự có rất nhiều phòng, mọi người chọn phòng cho mình xong thì bắt đầu chuẩn bị đồ nướng, bởi vì đã nói chuyện với người ta trước rồi nên các nguyên liệu nấu ăn ở đây đều được chuẩn bị xong, thậm chí thịt nướng cũng đã được ướp đâu vào đấy, xiên nướng các loại cũng được xiên sẵn rồi.

Đám Diệp Anh phụ trách mang đồ lên ban công lớn ở tầng hai, nàng mặc một chiếc áo khoác mỏng đứng ở lan can tầng hai hóng gió biển và nghe tiếng sóng biển.

Cô rửa sạch tay rồi đứng cạnh đó nướng xiên, dùng một tay rắc gia vị lên trên, thấy Lan Ngọc mang rượu lên thì nhíu mày, cô ấy cười hì hì nhanh chân tới đứng cạnh Thùy Trang.

Lan Ngọc: "Mãi mới được đi chơi mà, cậu nói có đúng không?"

Nàng dở khóc dở cười: "Cậu hỏi Diệp Anh đi."

Lan Ngọc nháy mắt: "Cậu đồng ý thì cậu ấy cũng đồng ý."

Cô ấy không chờ nàng trả lời, nhanh chóng chạy trở lại khui mấy lon bia ra, vừa khui vừa cười hớn hở với Thùy Trang.

Nàng vốn đã rất thả lỏng, cảm thấy năm tháng trôi qua thật yên bình, đây là thứ mà đời trước bản thân chưa từng có, bừng tỉnh lại, giật mình nhận ra ở đời trước cuộc sống thế này mà nàng mong muốn chỉ thiếu một bước, chỉ cần bước thêm một bước đó là có thể có được.

Thùy Trang may mắn biết bao nên sau đó mới có thể buông chấp niệm, làm lại một lần nữa, lại may mắn dường nào Diệp Anh mới không thay đổi sơ tâm.

Cô cắn một miếng trên xiên thịt đã nướng chín, cảm thấy mùi vị không tệ, lúc ấy mới đưa phần dư còn lại cho nàng ăn, cây xiên bằng sắt vẫn còn hơi nóng, Thùy Trang đứng đó im lặng không lên tiếng ăn hết một xiên rồi gật đầu với Diệp Anh, công nhận tay nghề của cô.

Thùy Trang: "Diệp Anh ah."

Cô liếc mắt sang: "Hả?"

Nàng nói: "Cậu thật tốt."

Diệp Anh đắc ý: "Giờ em mới biết bà đây đối tốt với em!"

Mọi người chơi rất vui vẻ, Thùy Trang cũng chơi với bọn họ còn cô thì nhìn nàng, không để uống một ngụm rượu nào, thật ra nàng có thể uống rượu, tửu lượng còn rất khá.

Trước khi trùng sinh, nàng hay lấy rượu giải sầu, Diệp Anh đập bỏ rượu mấy lần rồi cũng không để ý tới nàng nữa, sau đó cả hai cùng uống chung với nhau, nàng uống một hớp, cô uống cả một chai, Thùy Trang cảm thấy Diệp Anh điên rồi, sau đó sững sờ không chạm vào rượu nữa.

Buổi chiều cả đám đi ngủ hết, nàng không ngủ được, dứt khoát cầm áo khoác xỏ giày đi ra bờ biển, lúc Diệp Anh ra tìm thì nàng đang ngồi ngây người trên bờ biển, trời lúc này không có ánh mặt trời ấm áp ban trưa mà lạnh hơn không ít, cô đi qua khoác cho một cái áo khoác tương đối dày, sau đó ngồi xuống bên cạnh.

Diệp Anh chống tay về phía sau, cong một chân lại, vai kề vai với nàng, không ai lên tiếng, yên lặng ngồi ở đó hơn nửa tiếng, cuối cùng Thùy Trang đứng dậy trước rồi cô mới đứng lên theo.

Cô hỏi: "Nghĩ gì thế?"

Nàng kéo áo khoác, đi về phía trước: "Diệp Anh ah, mấy ngày trước tớ nằm mơ, trong giấc mơ ấy tớ đi theo cậu là vì nhà họ Nguyễn, tớ xấu xa lắm, lúc đầu thì sợ cậu, sau đó thì ỷ vào việc cậu thích tớ mà đối chọi với cậu, nhảy với Minh Huy ở ngay trước mặt cậu, tớ..."

Diệp Anh kích động: "Em theo tôi? Chúng ta nói rõ hơn đi, có đi đăng ký kết hôn không, tôi, tôi có hôn em không?"

Thùy Trang: "..."

Nàng vốn thấy áy náy với Diệp Anh lại bị chọc cười, bản thân cũng không ngờ cô lại hỏi mấy câu này, còn đăng ký kết hôn thì bọn họ không kết hôn, đây là yêu cầu của Thùy Trang lúc ấy, nghĩ đến điều này, lại càng áy náy hơn một chút.

Nàng vẫn hỏi Diệp Anh câu mình muốn hỏi: "Cậu sẽ vì cái này mà không vui sao?"

Hai mắt cô sáng bừng: "Bà đây có thể để em theo tôi rồi thì có gì mà không vui?"

Thấy Lan Ngọc chạy tới, nàng không nói gì nữa.

Nhưng lúc cô ấy tới nơi thì mùi rượu thoang thoảng, Thùy Trang đứng sang bên cạnh kết quả giữa mùi rượu lại ngửi thấy hương xà phòng nhàn nhạt trên người Diệp Anh, có lẽ cô tắm rửa sạch sẽ rồi mới đi tìm mình, bỗng chốc nàng nhận ra hình như đời trước bản thân và Diệp Anh ở bên nhau, ngoại trừ lúc uống rượu trước mặt mình thì gần như không bao giờ ngửi thấy mùi rượu trên người cô.

Thùy Trang nghĩ thế thì mắt hơi ửng đỏ lên, đến lúc Diệp Anh và Lan Ngọc nhìn thì nàng muốn nói mắt bị dính bụi, nhưng hoàn toàn không có gió, mở miệng: "Lan Ngọc ah, mùi rượu của cậu xông vào mắt tôi rồi."

Lan Ngọc nghĩ nàng và cô cãi nhau, vỗ đùi:
"Lỗi của tôi, đều là lỗi của tôi, hay là tôi xuống bơi một lượt rồi lại lên?"

.......................

Đến tối, Lan Ngọc tìm trang thiết bị để ca hát, cô ấy lôi theo Quỳnh Nga hát, còn muốn kéo Diệp Anh dậy nhảy nhưng đều bị từ chối, Thùy Trang cảm thấy quăng cho cô ấy một cái nồi rất thảm nên cầm micro hát mấy bài, sau khi chơi hăng say, hai người bọn họ chơi với nhau trông rất hài hòa.

Lan Ngọc cầm micro vô cùng tập trung, cuối cùng nói một câu: "Tôi không là ca sĩ, thật đáng tiếc mà."

Quỳnh Nga chẳng nhìn nổi: "Thùy Trang, cậu đừng nghe Ninh ngơ chém gió, cậu ta chỉ hát đệm cho cậu thôi, cậu phải thu phí cậu ta, đây không phải hạ thấp trình độ của cậu thì là gì?"

Mọi người cười ầm lên, nàng không hát hay, cũng không có bao nhiêu kỹ thuật, nhưng giọng rất êm tai, tiếng hát của nàng cất lên dịu dàng như làn gió thổi qua lúc hoàng hôn.

Thùy Trang nghĩ đến việc Lan Ngọc cõng nồi cho mình: "Không thu phí, không thu phí."

Diệp Anh đứng đó nhìn nàng, trong mắt luôn có ý cười nhàn nhạt, cô muốn để nàng vui vẻ hơn một chút, phải bù đắp hết tất cả những gì ở thời thơ ấu xấu xí ấy mới được, cô vươn tay định tìm thuốc lá mới nhớ ra đã rất lâu rồi cậu không hút thuốc, cũng không mang theo nữa.

Lúc tối về ngủ, Thùy Trang vẫn nhớ đến Diệp Anh khi hai mươi sáu tuổi, ngủ rồi còn mơ tới nàng đi theo lúc trước, nàng nói với cô, nàng thích Diệp Anh, sẽ đối xử tốt, cô hai mươi sáu tuổi hỏi nàng muốn làm gì thì cứ nói thẳng, trực tiếp khiến Thùy Trang tức giận tới mức bừng tỉnh, kết quả sau khi tỉnh dậy, nàng thấy vừa buồn cười.

Đã đi chơi rồi thì phải chơi tới bến, hôm sau Thùy Trang và đám Diệp Anh đi lướt sóng, ngồi du thuyền, trưa thì ăn hải sản tươi, sau khi chơi điên cuồng xong thì ngay cả người giỏi lăn lộn nhất là Lan Ngọc cũng cảm thấy hơi mệt, trở về biệt thự ngủ một lúc, nhưng vì hôm sau là thứ hai nên bọn họ phải nhanh chóng trở về.

Nàng chơi rất vui, gò má hơi ửng hồng, sang đến chiều lại trở về ngủ trưa một lúc, cũng không thấy mệt nên lấy điện thoại nhắn tin cho Ngọc Huyền.

Trong hai ngày cuối tuần, ngoại trừ học bài ra thì Ngọc Huyền còn đăng thêm tranh vẽ vô cùng chất lượng, kết quả lượng fan của cô ấy đã tăng lên hơn tám trăm nghìn, lũ lượt gào khóc giục mau ra chap mới, Ngọc Huyền quả thực hối hận tại sao mình lại phát Instagram nói bọn họ đi biển chơi chứ, ai cũng mong chờ cô ấy đăng bài về chuyện đi biển.

[Huyền Ebe: Hu hu hu, couple của tui ngọt nhất.]

[Gấu Hường: Hả?]

[Huyền Ebe: Gửi nhầm rồi, hì hì.]

.......................

Cuối cùng đám Diệp Anh về đến căn hộ mà bọn họ ở chung, nàng đi vào nhà rồi nhanh chóng lấy điện thoại gọi cho ông nội Diệp, bởi vì trước đó ông bảo bọn họ đi chơi về thì gọi điện báo cho ông ấy.

Thùy Trang cầm điện thoại ra sofa ngồi: "Ông nội, bọn cháu về rồi ạ, chơi vui lắm luôn ạ, nhưng bây giờ hơi lạnh nên không dẫn ông đi cùng được, chờ sau này có cơ hội thì bọn cháu đưa ông đi chơi cùng nhé."

Ông vui vẻ đáp: "Được được được, lần sau cùng đi, nhưng cuối tuần này nhất định cháu phải về đó, đám nhóc kia không muốn về thì không cần phải về nữa, chẳng đứa nào bớt lo được, cũng không cho mấy đứa nó ăn quýt luôn."

Trước kia quýt là loại cây ăn quả ngọt nhất trong vườn cây, ít nhất ông nội cho là như vậy.

Sau khi cuộc gọi kết thúc, ông vui cười hớn hở.

Đám nhóc ranh kia nào biết nói mấy lời thân thiết dỗ ông ấy như đứa nhỏ Thùy Trang chứ.

Nàng muốn về phòng nghỉ lại thấy Diệp Anh đang nhịn cười, mặc dù không biết tại sao lại nhịn cười nhưng nàng cũng không hỏi, đi thẳng về phòng thay quần áo rồi chuẩn bị đi ngủ.

Có lẽ do đổi mùa nên Thùy Trang phải mua quần áo khác, bản thân nghĩ đến chuyện đi tìm thầy Phong làm thêm, không biết làm thế nào cả, tuần sau phải đi thăm ông nội nên chắc là tuần sau không thể đi gặp thầy Phong được, thật ra thì suy nghĩ lại một chút, bản thân cũng không dám chắc mình đến chỗ thầy là có thể làm thêm được, với tính cách ngang ngược của Diệp Anh thì chắc chắn sẽ không đồng ý, cho dù bên ngoài cô đồng ý thì cũng sẽ dở rất nhiều trò trong âm thầm ép nàng về.

Ở phòng khách, cuối cùng Diệp Anh cũng không nhịn nổi nữa cười phá lên, cô ngồi dựa vào ghế sofa: "Có giống cô vợ nhỏ của tôi không?"

Lan Ngọc ngồi cạnh uống nước Coca ừng ực: "Nè nè Diệp lưu manh, cậu tỉnh táo lên, Thùy Trang chỉ có tấm lòng lương thiện, đối tốt với ông nội chứ không có liên quan xíu nào đến cậu hết."

Sau đó lại là mấy ngày bận rộn đi học và ôn tập, thời tiết cũng càng ngày càng lạnh, Diệp Anh tìm tài xế đưa đón bọn họ đi học mỗi ngày, dù sao thì cũng rất ấm áp, mỗi ngày ở trường chính là hai người cùng nhau lên lớp, đến trưa thì bọn họ cùng nhau đi ăn cơm, lúc nghỉ giữa giờ cô thích đi tìm nàng, sau đó đến tối thì cùng nhau tan học về nhà.

................

Rất nhanh đã đến cuối tuần, Nguyễn Thành Nguyên và Trần Lệ Hoa đến tìm nàng, hai người họ thấy Thùy Trang thì không những không trợn mắt nhìn nữa mà còn cười, lấy lòng từng chút xíu một, nhưng trông hơi miễn cưỡng.

Thành Nguyên: "Thùy Trang, con theo bố mẹ về ăn một bữa cơm đi, đúng lúc bố mẹ có một số việc muốn nói với con."

Ông ta dừng lại một chút: "Cho dù con muốn cắt đứt quan hệ với bố mẹ thì chúng ta cũng phải gặp mặt nói rõ với nhau, đúng không, con chỉ nói đúng một câu chúng ta cắt đứt quan hệ thì tính là chuyện gì chứ?"

Thùy Trang: "Không phải đã chấm dứt sạch sẽ rồi sao?"

Thành Nguyên: "Con... Bố mẹ sinh con ra, con nói chấm dứt là chấm dứt luôn sao?"

Hôm nay nàng tan học khá là sớm, nghĩ bình thường Diệp Anh đều ở cổng trường chờ mình, cầm theo đồ ăn mà cô mua cho nên nàng đi thẳng từ trường ra ngoài, muốn mua đồ rồi đứng ở cổng trường chờ cô tan học, không ngờ hai người kia lại ở đây chờ nàng.

Tài xế nhìn thấy Thùy Trang đi ra thì nhanh chóng chạy ra, chú ấy cau mày đứng trước mặt nàng: "Tiểu thư Nguyễn, hay là cô lên xe trước đi?"

Thùy Trang: "Không cần đâu ạ."

Nàng nhìn sang Thành Nguyên và Lệ Hoa: "Hai người cứ nói luôn ở đây đi, muốn nói gì với tôi?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro