Chương 12: Đại nạn

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Tuy rằng thiên tính của chó con hoạt bát năng động, nhưng nếu không để mắt chăm sóc cũng sẽ mắc phải chứng trầm cảm. Đặc biệt chúng cũng rất nhạy cảm với cảm xúc con người, chủ nhân vui vẻ chúng cũng vui vẻ, chủ nhân đau lòng chúng cũng yên lặng theo, chủ nhân mắc bệnh, chúng còn có thể chủ động chăm sóc. Đây là loại động vật rất thông minh, một khi đã muốn nuôi thì phải làm tròn trách nhiệm.

Mạnh Tang Du vừa sợ vừa lo A Bảo mắc chứng trầm cảm thật, cả ngày đều mang chú bên người, chơi đùa với chú, làm những món ăn đa dạng mới mẻ cho chú ăn, để thân thể ốm o của A Bảo lên vù vù như quả khinh khí cầu được thổi phồng vậy.

Chu Vũ Đế đau đớn nhưng cũng hạnh phúc, vừa say mê Đức phi dịu dàng yêu thương, vừa nóng lòng tìm đường về xác. Nhưng trải qua lần hoảng loạn lúc trước, Đức phi lại bắt đầu trông giữ hắn cẩn thận hơn, đi đến chỗ nào cũng có một cái đuôi dài theo sau, sợ hắn nghịch ngợm rồi mất tích.

Như thế quá bốn năm ngày, sáng sớm hôm nay, Đức phi thay một bộ xiêm y khá đơn giản, mang theo A Bảo vào bếp ăn nhỏ của Bích tiêu cung, chọn nhiều nguyên liệu quý chuẩn bị nấu canh.

“Nương nương, người lại nấu canh cho A Bảo uống sao?” Bích Thủy cùng Ngân Thúy phụ giúp xử lý nguyên liệu, cười hì hì.

A Bảo nghe vậy, thân thể bé nhỏ cọ tới cọ lui bên chân Đức phi, cái đuôi khoan khoái vẫy qua vẫy lại. Trước kia, mỗi lần Đức phi mang canh canh cháo cháo gì đó tới, hắn không thèm nhìn đã bảo Thường Hỉ đổ, bây giờ nghĩ lại thì chỉ có một câu nói mới hình dung được bản thân lúc đó —— đang ở trong phúc mà không biết hưởng! Tuy tay nghề Đức phi so ra kém hơn đại trù (đầu bếp) Ngự thiện phòng, nhưng những món ăn có hương vị gia đình càng khiến người ta hưởng thụ.

“Không, canh này nấu cho Hoàng thượng.” Mạnh Tang Du xua tay, dặn dò Phùng ma ma, “Ma ma đi hỏi thăm một chút xem trước mắt Hoàng thượng đang làm gì. Canh này nấu xong chúng ta sẽ mang qua cho Hoàng thượng.”

“Nương nương, người làm gì…” Phùng ma ma nhíu mày, nhìn thoáng qua những cung nữ khác trong phòng ăn, ép mấy lời định nói xuống cổ họng. Bây giờ thấy chủ tử nhà mình đi lấy lòng Hoàng thượng, trong lòng bà khó chịu như ăn phải ruồi bọ vậy.

Cái đuôi không ngừng vẫy của A Bảo cứng lại, vừa ư ử vừa dùng móng vuốt cào váy Đức phi. Thật đáng buồn là Đức phi lại không hiểu hắn đang kháng cự, còn lấy chân cọ cọ cái mông đầy thịt của hắn nữa.

“Ma ma đi đi! Đã yêu cầu Hoàng thượng tứ hôn cho anh trai, cũng nên tỏ vẻ một chút.” Mạnh Tang Du buồn cười vẫy tay. Phùng ma ma quả uốn cong thành thẳng, thật sự ngay thẳng đáng yêu.

“Vâng, nô tì đã biết.” Phùng ma ma chỉnh chỉnh sắc mặt, sau khi quỳ gối vâng lệnh liền phái người hỏi thăm tình hình Càn Thanh Cung.

Trong lúc chờ người hỏi thăm quay về, canh đã nấu xong, bỏ vào trong hộp thức ăn, mùi thơm nồng nàn xuyên qua khe hộp lan vào không khí, khiến người ta thèm nhỏ dãi. Đức phi ngồi ở bên bàn, sửa sang một bồn hoa thanh tùng nho nhỏ. A Bảo ngồi trên bàn, lúc thì nhìn hộp thức ăn, lúc thì lại xem Đức phi, bàn chân vừa nhấc lên, dường như muốn gỡ nắp hộp lại sợ Đức phi phát hiện.

Phùng ma ma rũ mắt cười thầm, đối với con vật quỷ quái tinh nghịch này càng ngày càng thích. Có nó bên cạnh, nương nương cười nhiều hơn lúc trước bao nhiêu.

“Đã về rồi? Hoàng thượng ở đâu?” Đức phi đặt cây kéo nhỏ xuống bàn, đột ngột lên tiếng, khiến A Bảo mới vừa đặt được cái chân trước lên nắp hộp phát hoảng. A Bảo lập tức thu chân lại ngồi thẳng, bỏ qua ý tưởng làm đổ luôn hộp thức ăn, lại không chú ý đến khóe mắt Đức phi đầy ý cười.

“Hồi nương nương, người vẫn nên chọn ngày khác đi. Sáng nay khi lâm triều, các quan Ngự sử kéo nhau nhắc lại chuyện lập Hậu, Hoàng thượng giận tím mặt, phất tay áo bỏ đi, sau đó chém giết mấy vị quan với tội bịa đặt sinh sự. Bây giờ người đi thật không tốt!” Phùng ma ma nhỏ giọng hồi bẩm.

“Ồ? Vậy thôi đi.” Mạnh Tang Du lơ đễnh xua tay, thì thầm, “Nếu còn tiếp tục như vậy, Hoàng thượng kiên trì không được bao lâu. Họ Thẩm muốn tranh đoạt ngôi Hậu với họ Lí, Thẩm Tuệ Như không có con nối dòng chính là thương thế trí mạng của bọn họ, hơn nữa lại có tin đồn Hoàng thượng bị thương căn cốt, lần này họ Thẩm tất bại. Trừ phi Hoàng thượng có thể lập tức để Thẩm Tuệ Như mang thai, nắm quyền loại bỏ tin đồn.”

“Nương nương, người còn cân nhắc chuyện đó làm gì? Phải trái cũng không liên quan tới chuyện chúng ta.” Phùng ma ma bĩu môi nói.

“Thói quen thôi, không có cách nào. Vậy qua vài ngày sau đi, chờ tâm trạng Hoàng thượng tốt lên lại tính.” Mạnh Tang Du cười mỉm, mở nắp hộp, múc một bát canh ra, bày biện trước mặt A Bảo rồi vỗ vỗ cái đầu lông xù của chú, dịu dàng nói, “Nhanh ăn đi! Biết em mơ ước thật lâu.”

Chu Vũ Đế dùng bàn chân ôm lấy ngón tay Đức phi cọ cọ, sau đó cảm thấy mỹ mãn thì vùi đầu ăn canh, trong mắt không còn dịu hòa mà tràn ngập ánh sáng lạnh lẽo. Thẩm thái sư và Lý tướng đấu nhau càng kịch liệt càng tốt, hắn mới có nhiều thời gian đi tìm về thể xác của mình. Thẩm Tuệ Như đã không đáng tin cậy, vậy thì đi Càn Thanh Cung tìm Thường Hỉ xem sao, mong Thường Hỉ không để hắn thất vọng.

Uống canh xong, Chu Vũ Đế ôm cái bụng tròn vo nằm trên đùi Đức phi, nheo mắt hưởng thụ Đức phi âu yếm từng chút một, miệng không tự giác phát ra tiếng rên rỉ ầm ì.

Cái dáng vẻ không mấy tiền đồ này của hắn khiến Ngân Thúy cùng Bích Thủy run rẩy cả vai, khó khăn lắm mới nuốt ngược tiếng cười nảy lên cổ họng xuống. A Bảo rất kiêu ngạo, nghe thấy người ta cười mình nhất định trốn đi.

Mạnh Tang Du trìu mến mỉm cười, chăm chú nhìn bé cưng biếng lười của mình, trong lòng thương không chịu được.

Cái bụng được xoa thư thái, uống xong canh cũng tiêu hóa tốt rồi, Chu Vũ Đế bò lên, nhảy lên trên giường có hộp châm tuyến bên cạnh, ngậm tú cầu bên trong ra, đưa đến tay Đức phi. Làm một đấng nam nhi, hắn tất nhiên không thích mấy trò đàn bà này, nhưng hắn cũng đâu có cách nào quên được ảm đảm trong mắt Đức phi khi lần trước hắn không muốn chơi đâu. Nàng đã thích vậy rồi, cùng nàng chơi cũng không sao, chẳng phải đã quyết định nuông chiều nàng từ trước hay sao?

“A Bảo muốn chơi tìm tú cầu?” Mạnh Tang Du ngẩn người, chần chờ hỏi lại.

“Gâu gâu!” Tiếng sủa của A Bảo còn mang theo nét đáng yêu của chó con, dễ thương không để đâu cho hết.

“A Bảo thật thông minh, so với chú chó Rasshi còn thông minh hơn!” Mạnh Tang Du cảm thán, luồn tay xuống hai chân trước A Bảo ôm lấy, cái trán tựa vào trán chú, nhẹ nhàng vuốt ve, ý cười hồn hậu trong đôi mắt phượng như mang cả bầu trời đầy sao vào trong, sáng lạ thường.

(Ở đây Tang Du có nhắc đến cụm 神犬拉西 , sau khi tra cứu thì mình nghĩ chị ấy nhắc đến bộ phim hoạt hình “Thần khuyển Rasshi” do Nhật Bản sản xuất, chuyển thể từ tác phẩm “Lassie Come Home” của nhà văn người Anh Eric Knight. –Quả thực đây là lần đầu mình biết phim này…

Tham khảo thêm: zh.wikipedia.org/wiki/%E5%90%8D%E7%8A%AC%E8%90%8A%E8%A5%BF#.E6.A6.82.E8.A6.81)

Chu Vũ Đế ớ phía đối diện, trong mắt toát ra mê say nồng nàn, kìm lòng chẳng đặng đưa lưỡi liếm liếm mắt nàng, dùng tư thế thành kính nhất, cẩn trọng nhất của bản thân.

Mạnh Tang Du cười khẽ hôn trả, buông A Bảo vẫn chưa hôn đã xuống, cầm lấy tú cầu chạy vào trong ánh mặt trời bên ngoài điện. Chu Vũ Đế đuổi theo, nghiêng tai lắng nghe tiếng cười ngập tràn vui vẻ của nàng, trái tim cũng bay lên theo.

Chơi nửa canh giờ, Mạnh Tang Du hơi mệt mỏi, ôm A Bảo trở lại tẩm điện. Thay A Bảo đắp chăn, thấy chú ngủ say sưa, cô mới có thể ngã người vào giường, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Một khắc sau, A Bảo lặng lẽ mở mắt trộm nhìn Đức phi, thấy cô ngủ thực sự sâu, trong điện cũng không có người trông coi, lập tức xoay người bò dậy, chạy thẳng tới lối ra cửa hông quen thuộc. Thị vệ cửa đang thay ca, đây là thời cơ chuồn êm tốt nhất.

Hai tháng, bởi vì Đức phi chăm sóc chẩn thận, hắn lớn hơn rất nhiều, thân thể vốn bằng một bàn tay bây giờ đã dài nửa thước, bước chân, thính giác và khứu giác đều trở nên vô cùng nhạy bén, trong Ngự hoa viên ‘tả xung hữu đột’, nhanh chóng tiếp cận Càn Thanh Cung.

Nấp ở một góc xa cửa cung, Chu Vũ Đế nhẫn nại chờ thời khắc thị vệ lơi lỏng. Đúng lúc này, Thường Hỉ tay cầm phất trần mang theo hai thái giám khác đi ra khỏi Càn Thanh Cung, hướng đi đến Ngự hoa viên.

Ánh mắt Chu Vũ Đế sáng lên, lập tức đuổi theo. Miệng không thể nói, phải làm như thế nào mới có thể khiến Thường Hỉ chú ý và tìm được cơ hội tiếp xúc đây? Chu Vũ Đế âm thầm cân nhắc, bất tri bất giác đã tới một căn đình hóng mát có vị thế ngắm phong cảnh đẹp nhất Ngự hoa viên.

Trong đình hóng mát, Thẩm Tuệ Như ngồi ở chủ vị, đang dùng lò sưởi nhỏ hâm nóng một bầu rượu, cách đó không xa là những đóa sơn trà nở rộ trong vườn. Rượu thơm cùng sơn trà xinh đẹp, cảnh vật này thơ họa khó có thể miêu tả được. Vài phi tần khác ngồi quanh bên người cô ta, vừa chậm rãi nhấp một ngụm, vừa nói cười an nhàn. Cô ta không mở miệng một lần, hai mắt hơi khép, khẽ mỉm cười, hệt như tấm lòng yên tĩnh như nước, con người đạm mạc như cúc, lịch sự tao nhã không nói nên lời.

Người khác càng tươi đẹp tôn lên vẻ thanh cao của cô ta, người khác càng ồn ào lại làm nên cho sự tĩnh lặng cô ta có. Đây vốn là những hương vị Chu Vũ Đế yêu nhất, nhưng bây giờ gặp lại một Thẩm Tuệ Như như vậy, hắn chỉ cảm thấy đờ đẫn, bởi vì hắn biết cái dáng vẻ không màng tranh giành này hoàn toàn là ngụy trang. Học thức tài năng không thua đàn ông, mưu cơ thủ đoạn sao kém đàn bà? Trước kia là hắn có mắt không tròng, là vải thưa che mắt thánh!

Lúc Chu Vũ Đế chìm trong suy nghĩ, Thường Hỉ đã bước nhanh đến hành lễ với Thẩm Tuệ Như, sau đó cung kính nói, “Nô tài tham kiến Lương phi nương nương, Hoàng thượng triệu nương nương đến Ngự thư phòng tùy giá, mời nương nương dời bước.”

Thấy thái độ khiêm nhường đến mức vậy của Đại tổng quản, ánh mắt của những phi tần bên cạnh lóe lên. Thẩm Tuệ Như ra vẻ không hề hay biết, lười biếng giương mắt, nâng tay nói, “Vậy thì đi đi.”

Thường Hỉ khom người dẫn đường, vài phi tần phẩm cấp thấp hơn Thẩm Tuệ Như đều vội vàng đứng dậy quỳ gối hành lễ, đồng thanh nói, “Cung đưa nương nương!”

“A! Đây không phải là chó của Đức phi nương nương ư? Sao lại chạy đến chỗ này?” Một phi tần ngẩng đầu, đột nhiên thấy con chó con cách đó không xa kêu lên.

“Nương nương cẩn thận, nô tài xử lý con súc sinh này cho ngài.” Bởi vì Lương phi từng bị con chó này cào phải, lại thoáng nhìn qua ánh sáng lạnh lẽo lóe lên rồi biến mất trong mắt Lương phi, Thường Hỉ lập tức lấy lòng, bước vội đến tự mình túm A Bảo, xách lớp da trên gáy của chú mà ném chú ra thật xa.

Nô tài đáng chết! Sao mi dám? Chu Vũ Đế chỉ ngẩn ra trong một cái chớp mắt đã bị Thường Hỉ tóm lấy, trên gáy đau đớn kinh khủng, trong lòng lại giận dữ, quay đầu cắn mạnh vào cổ tay Thường Hỉ.

Thường Hỉ kêu đau một tiếng, không khỏi nảy sinh ý nghĩ ác độc, quẳng chú xuống đất rồi đá thêm một đá. Lần đá này dùng toàn sức, khiến thân thể bé bỏng của A Bảo văng xa mấy trượng, ùm một tiếng rơi vào hồ sen bên cạnh đình hóng mát.

Còn chưa kịp cảm nhận đau đớn, nước lạnh bốn phía lập tức xộc vào mũi, cơn sợ hãi bọc kín lấy, Chu Vũ Đế ra sức giãy dụa, chìm chìm nổi nổi trong nước, ăng ẳng kêu.

“Con cún này nhìn rất đáng thương, vẫn nên cứu nó đi?” Một phi tần nhỏ tuổi nhất nhịn không được mở miệng xin tha, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn Lương phi, A Bảo đang chìm nổi trong nước cũng dùng ánh mắt chờ mong hướng về.

“Vật cưng có bổn phận của vật cưng, nếu quên bổn phận của mình cũng không phải tìm đường chết sao? Cái dáng đạp nước của nó cũng rất hay! Đã chết còn có thể lấy lòng bản cung, nó chết coi như cũng có ý nghĩa.” Lương phi búng những móng tay ánh vàng rực rỡ, ngữ khí rét lạnh ghê người.

Trong lòng biết người này ngôn tại ý ngoại, chúng phi đều nhất tề cúi đầu, âm thầm ngạc nhiên.

Thường Hỉ nịnh nọt cười, khom người phụ họa, “Nương nương nói chí phải. Hoàng thượng đang chờ, mời nương nương.”

Lương phi liếc mắt nhìn A Bảo đang đau khổ giãy dụa, thời gian sống càng lúc càng ngắn, sung sướng nhếch môi, nhẹ nhàng rời đi. Đợi cho đến khi Lương phi đi xa, vài phi tần cũng không dám cứu A Bảo sắp chìm xuống, sắc mặt tái mét tản ra.

Bọn người đi hết, Chu Vũ Đế vẫn đang giãy dụa hoảng loạn trong nước bỗng nhiên bình tĩnh lại, bốn chân khoác nước, từ từ bơi lên bờ. Trời sinh chó biết bơi, trải qua cơn luống cuống ban đầu, hắn rất nhanh đã tìm được cách bơi. Nhưng ý giết chóc cùng hận thù lạnh lùng trong mắt Lương phi khiến hắn quyết đoán lựa chọn cách diễn trò. Sự thật chứng minh, nếu như hắn không diễn, nhất định hôm nay Lương phi sẽ không buông tha hắn. Đợi hắn trèo được lên bờ, nói không chừng còn có thể kêu cung nhân dùng gậy tre đánh hắn, mãi cho đến khi hắn chết chìm mới thôi.

Đối với một con chó con, sao cô ta lại hận thù đến như vậy? Giải thích duy nhất đó chính là giận cá chém thớt, cô ta đem hận thù đối với Tang Du đổ hết lên người mình. Mà Thường Hỉ, vốn là trung thành với mình lại cung kính với cô ta như vậy, chỉ nghe lệnh cô ta, chỉ sợ đã mua chuộc từ lâu.

Hừ, Thẩm Tuệ Như, ngươi làm rất khá! Chỉ mong đến lúc đó ngươi có thể nhận được lửa giận của trẫm! Chật vật trèo lên bờ, trong mắt Chu Vũ Đế tràn ngập những tia sáng sắc lạnh.

Lắc nước trên người đi, Chu Vũ Đế cố nén cơn đau trong bụng, lê bước về phía Bích tiêu cung. Bây giờ xem ra Thường Hỉ cũng không đáng tin cậy. Diêm Tuấn Vĩ là Thống lĩnh ám vệ của mình, nhiều thế hệ chỉ nguyện trung thành cho Hoàng tộc, lòng trung thành của gã là không thể nghi ngờ. Nhưng gã xuất quỷ nhập thần, vô ảnh vô tung, muốn tìm được gã còn khó hơn so với lên trời. Làm sao bây giờ? Có nên nói cho Tang Du biết thân phận thật của trẫm hay không?

Chu Vũ Đế cúi đầu nhìn thân thể ướt nhẹp của mình, chân trước dính đầy bùn đất, tạm thời đè ý tưởng này xuống. Hình ảnh bản thân mình trong lòng Tang Du vốn là không thể chịu nổi, bây giờ lại dùng bộ dáng này xuất hiện trước mặt nàng…Hắn lắc đầu, không dám nghĩ tiếp nữa. Hắn không nỡ xa rời khuôn mặt cười rực rỡ của nàng, luyến tiếc vòng ôm ấm áp, càng thương nhớ nụ hôn môi ngọt ngào kia. Nếu biết mình chính là A Bảo, nhất định nàng sẽ dựng lên bức tường phòng bị thật dày, rốt cuộc không thể tới gần được nữa.

Chu Vũ Đế thất hồn lạc phách bước, lúc ngơ ngẩn ở ngã ba, hắn quẹo vào nơi những Hoàng tử Công chúa học tập. Lúc này đã kết thúc giờ học, các Hoàng tử Công chúa mang theo thư đồng của mình, tốp năm tốp ba tự đi về tẩm điện của mình.

“Á, cái cục xấu xí kia là gì thế?” Thư đồng Nhị hoàng tử chỉa vào Chu Vũ Đế ở chỗ rẽ đường mòn, hỏi to.

Dáng dấp của giống chó ngoại tộc này vốn nhỏ, lớp lông trên người thấm nước bết vào nhau, trên đường đi lại dính rất nhiều bùn đất tro bụi, khiến mọi người nhìn không ra vẻ bề ngoài vốn có, quả thực xấu kinh dị.

“Đây là chó hay là con chuột lớn?” Tam công chúa kéo kéo vạt áo huynh trưởng ruột của mình tò mò lên tiếng.

“Nó là cái gì chẳng liên quan, đuổi nó đi ngay lập tức! Đỡ phải bẩn mắt bổn Hoàng tử!” Nhị hoàng tử nhíu mày, mệnh lệnh với mấy người hầu cùng thư đồng bên cạnh mình.

Bây giờ cậu chính là người có khả năng ngồi vào vị trí Thái tử nhất, xuất thân lại cao sang, có rất nhiều người muốn nịnh bợ cậu. Nghe Nhị hoàng tử vừa cất giọng, vài gã hầu liền đi lên xua đuổi cái con vật xấu xí không ra hình kia, một thư đồng biết ý, nhặt một cục đá trên con đường mòn trong hoa viên, ra sức ném vào thứ kinh dị kia.

Chu Vũ Đế vốn bị đá đến nội thương, không còn sức né, chưa kịp di chuyển đã bị cục đá đập vào lưng, lập tức ngã nhào trên mặt đất, rên rỉ không ngớt. Phỏng chừng tiếng rên rỉ của hắn khiến Nhị hoàng tử hứng thú, ánh mắt cậu sáng lên, cũng nhặt một cục đá, nói với đám người hầu đang vây quanh con vật ghê người, “Đừng đuổi nó đi, tránh ra hết, đừng cản mắt bổn Hoàng tử!”

Một cục đá được ném với sức lực cực lớn đập thẳng vào chân Chu Vũ Đế, khiến hắn tỉnh lại từ cơn đau rêm khắp người, chỉ nghe giọng nói lạnh ngắt của Nhị hoàng tử vang lên, “Đồ xấu xí kia chạy nhanh lên! Không chạy bổn Hoàng tử sẽ ném đá mi đến chết!” Vừa dứt lời, thư đồng Nhị hoàng tử đã nhặt một cục đá khác bỏ vào lòng bàn tay cậu, thay thế cục đá cậu vừa mới ném lúc nãy.

Không chạy cũng bị ném, chạy cũng bị ném, vẫn nên chạy thì hơn! Nếu may mắn còn có thể giữ được mạng! Chu Vũ Đế không còn hơi sức nghĩ được điều gì khác, lập tức vùng lên chạy về hướng ngược lại.

Vài cậu thư đồng khác đã nhanh chóng vây lại, cầm đá trong tay dí dí về phía hắn, ép hắn chạy hướng chỗ Nhị hoàng tử. Nhị hoàng tử muốn chơi, bọn họ phải đảm bảo Nhị hoàng tử chơi vui vẻ. Chu Vũ Đế không thể không quay đầu, chạy về phía Nhị hoàng tử. Nhị hoàng tử cười ha ha, không ngừng ném đá về phía hắn, rất nhiều đá sượt qua bên người, nhưng cũng có rất nhiều cục đá khác nện thẳng vào cơ thể hắn.

Tiếng đá rơi sắc nhọn vang lên không dứt bên tai, xen lẫn trong đó là tiếng Hoàng tử cùng mấy thư đồng cười vang, còn có Tam công chúa, Thất công chúa thờ ơ lạnh nhạt, vỗ tay khen lấy khen để. Chu Vũ Đế cảm giác khung xương trong cơ thể mình như gãy vụn, trái tim rơi vào vực sâu vạn trượng. Đây chính là những đứa con hắn vẫn hằng thương yêu đây sao? Không thể nhìn ra đâu là thông minh lanh lợi, hiếu thuận lễ phép, ánh mắt ác độc trên gương mặt non nớt kia khiến hắn vô cùng sợ hãi.

Chết không rõ ràng trên tay con trẻ, hắn vừa thảm thương vừa buồn cười bao nhiêu đây? Xuống suối vàng không có mặt mũi nào gặp lại liệt tổ liệt tông họ Cổ! Chu Vũ Đế cắn răng, cố gắng duy trì tỉnh táo, ra sức cử động bốn chân đã tê liệt từ sớm, di chuyển sang trái rồi chạy sang phải, rốt cuộc cũng suôn sẻ thoát khỏi vòng vây của Nhị hoàng tử.

Một thiếu niên khí chất lạnh lùng thanh khiết, dáng người cao lớn tuấn tú đi tới. Thấy người thiếu niên này, ánh mắt Chu Vũ Đế sáng lên, tốc độ nhanh hơn chạy về phía cậu. Đây chính là Đại hoàng tử, tính cách rất ôn hòa, nhất định sẽ không làm hại hắn. Đại Hoàng tử là con trai của Thục phi đã qua đời, mà Thục phi vốn là người phụ nữ đầu tiên của hắn, tất nhiên tình cảm cũng khá đặc biệt. Nhưng bởi vì lúc đó hắn còn trẻ không biết sự đời, cũng không hiểu được cách cầm chừng tình cảm cá nhân, để đám đàn bà trong hậu cung đố kị ghen ghét Thục phi, cuối cùng hương tiêu ngọc vẫn. Từ đó về sau, hắn đã chôn giấu tình cảm bản thân mình xuống nơi sâu nhất trong đáy lòng, không để bất cứ ai dễ dàng nhìn thấy nữa. Đối với Đại hoàng tử, dầu hắn yêu thương nhưng không biểu hiện ra mặt, cũng bởi vậy Đại hoàng tử mới có thể yên bình lớn lên trong cung cấm này khi không có mẫu phi che chở.

Thấy con vật chạy về phía mình, Đại hoàng tử ngẩn ra, lại thấy đám người Nhị hoàng tử đuổi theo phía sau, chàng mím môi, lập tức xoay người đi sang một hướng khác. Chu Vũ Đế tưởng đuổi kịp, lại bị thư đồng phía sau Đại hoàng tử đá ra. Cái đá này rất nhẹ, chỉ là xua đuổi mà thôi.

“Đi, vì một con chó mà chống lại Nhị hoàng đệ, không đáng giá.” Đại hoàng tử thấy thư đồng thương cảm, chân mày không khỏi nhíu chặt. Giọng nói chàng như giếng cạn không sóng, không hề có sức sống niên thiếu.

“Vâng!” Thư đồng tuân mệnh, lại dùng chân nhẹ nhàng đẩy đẩy Chu Vũ Đế một chút, như thể thúc giục hắn nhanh chóng chạy đi.

Lúc Chu Vũ Đế lấy lại tinh thần trước trái tim băng lạnh của Đại hoàng tử, Nhị hoàng tử đã đuổi đến nơi, một đám người lại vây quanh hắn, những cục đá như mưa ào ào rơi xuống, đập mạnh vào người hắn, ‘đầu rơi máu chảy’, không một chỗ nào là lành lặn.

Lại bị một cục đá đập vào ót, Chu Vũ Đế tru lên một tiếng rồi ngã xuống, hổn hển hít thở từng hớp không khí, cũng mất sạch sức lực bò dậy. Nhị hoàng tử tiến lên, nhe răng cười, dùng mũi chân nghiền nát đuôi hắn, tiếng xương gãy răng rắc vang lên, bốn chân Chu Vũ Đế run rẩy, sắp chết ngất.

“Dừng tay!” Một giọng nói lạnh băng nhưng trong trẻo vang lên, ngăn hành vi tàn nhẫn của Nhị hoàng tử lại.

“Tứ hoàng muội, bọn tôi chơi là việc của bọn tôi, liên quan gì đến cô?” Nhị hoàng tử còn chưa mở miệng, Tam công chúa đã đi lên trước, cao giọng hỏi vặn.

Người vừa đến là một cô bé khoảng bảy tám tuổi, tuy còn bé nhưng vô cùng xinh đẹp, hơn nữa lại mặc trên người bộ cung trang xa hoa, tăng thêm vài phần sang trọng cùng uy nghi. Đây là Tứ công chúa được Hoàng hậu sinh ra, là con gái chính tông duy nhất của Chu Vũ Đế, thân phận cao hơn so với Nhị hoàng tử một bậc. Áy náy đối với Hoàng hậu, mà đây cũng là con gái ruột thịt, Chu Vũ Đế yêu chiều cô bé không thèm che giấu. Trong cung cấm này, rất ít người dám đắc tội cô.

“Chỉ là một con vật yếu ớt nhưng vẫn muốn giết hại, nhưng càng tàn nhẫn hơn là tụ tập, ỷ đông hành hạ nó đến chết, loại hành vi này không phải chỉ dành cho kẻ quá mức hèn hạ không có tài cán nào sao? Hành động này của Nhị hoàng huynh có bao nhiêu phong thái cùng tấm lòng của một Thái tử? Còn nữa, đây không phải là một con chó bình thường mà là thú cưng của Đức phi nương nương. Nếu như Đức phi nương nương truyền chuyện này đến tai phụ hoàng, nhất định sẽ có chuyện không hay với Nhị hoàng huynh, xin Nhị hoàng huynh cân nhắc.” Tứ công chúa cất bước tiến lên, chậm rãi nói.

Mặt Nhị hoàng tử hết trắng lại hồng, đỏ xong về trắng, cuối cùng nhấc chân lên, không muốn hành hạ A Bảo nữa, dẫn một đám người từ từ đi mất.

“Ôm lấy nó, chúng ta đi.” Tứ công chúa cụp mắt, chỉ vào con chó con đang hấp hối nói.

Chu Vũ Đế khó khăn mở mắt ra, nhìn đăm đăm vào khuôn mặt bé nhỏ non nớt của Tứ hoàng nữ, tâm trạng lúc lên lúc xuống, phức tạp khôn kể. Đứa con gái này quả nhiên không phụ công sức hắn cẩn thận dạy dỗ, tuy còn bé nhưng đã có khí chất cùng trí tuệ như vậy, có vài phần giống với Tang Du. Mà Tam công chúa cùng Nhị hoàng tử…Nhớ tới trận đánh cực kỳ tàn ác lúc nãy, ác cảm trong lòng Chu Vũ Đế cuồn cuộn dâng lên. Cho dù đó là con cái của mình, nhưng sau khi bị đối xử như vậy, hắn không thể yêu thích được nữa. Lại thêm việc tuổi mụ Nhị hoàng tử đã mười hai, theo lý đã nên biết chuyện, lại lấy việc làm nhục động vật yếu ớt làm trò vui, có thể thấy tâm trí tư tưởng yếu ớt tầm thường thế nào, tính tình tàn bạo bao nhiêu, Đại Chu tuyệt đối không thể giao vào tay một người như vậy được. Chờ cho đến khi hắn về lại thân xác cũ, nhất định phải khiến họ Lý từ bỏ suy nghĩ này đến cùng.

Tứ công chúa chậm rãi bước đến Bích tiêu cung, thấy cửa cung cách đó không xa, chỉ vào bồn hoa ven đường nói, “Ném nó vào đây.”

“Công chúa, người không đưa chú cún này về sao? Nó bị thương như vậy rồi, nếu để trên đường sẽ chết mất.” Cô cung nữ lớn tuổi hơn với Tứ công chúa một chút do dự mở miệng.

“Bỏ!” Trên khuôn mặt bình tĩnh của Tứ công chúa bỗng nhiên xuất hiện một nét tàn nhẫn. Chu Vũ Đế mở to mắt, kinh ngạc trước thay đổi bất chợt của cô bé.

Cung nữ không dám do dự nữa, vừa vội vừa nhẹ nhàng đặt chú chó con xuống giữa bồn hoa. Phong lan um tùm chung quanh lập tức che kín thân thể nhỏ bé của chú, nếu người nào đi ngang qua, cho dù nhìn kỹ cũng khó phát hiện.

“Công chúa…” Đôi mắt cung nữ thương hại nhìn về phía bồn hoa.

“Đi thôi! Nó là chó Đức phi, Đức phi có thù giết hại mẫu thân với bản công chúa, bản công chúa không tự tay bóp chết nó đã coi như nhân từ! Đừng có nhiều lời!” Ngữ khí Tứ công chúa lạnh như băng, nhấc chân muốn đi.

Người hại chết mẫu hậu con là trẫm, không liên quan gì tới Tang Du! Ngọc Đồng, nếu con muốn hận, người con hận phải là trẫm mới đúng! Trái tim Chu Vũ Đế như bị kiếm sắc chém chặt, đau cái đau của đứa con gái mất mẹ, lại đau lòng Tang Du vô tội nhưng liên lụy. Tất cả đều là lỗi của trẫm! Hay là để trẫm bám vào cơ thể một con chó là sự trừng phạt của ông trời? (Lời tác giả: Là thật! Đúng chứ còn gì, là thần linh ta đây nghiêm phạt nhà ngươi!)

Lòng đau như cắt, hối tiếc không kịp, Chu Vũ Đế không thể kiềm chế phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào.

Nghe thấy tiếng con chó con rên rỉ, bước chân Tứ công chúa đang rời đi ngừng một lát. Lại dợm thêm vài bước, cuối cùng cô bé khẽ cắn môi, lạnh giọng ra lệnh với cung nữ bên người, “Nhổ hết phong lan bên cạnh nó đi, đễ dễ thấy một chút. Nó sống hay chết phụ thuộc vào việc Đức phi có thể tìm được nó kịp thời hay không.”

“Thưa vâng!” Cung nữ vui vẻ vâng mệnh, tay chân lanh lẹ nhổ hết phong lan bên cạnh A Bảo không còn một cành. Như thế, chỉ cần cung nhân đi ngang qua đây chú ý một chút sẽ phát hiện được ngay.

Chu Vũ Đế nhẹ nhàng thở ra, nghe bước chân ngày càng xa của con gái, chậm rãi nhắm hai mắt lại. Một giọt, hai giọt, vô số giọt mưa xối ướt cả người hắn, mang đến hơi lạnh xuyên thấm xương thịt, khiến tinh thần mơ hồ của hắn tỉnh táo được một lát. Hắn chịu đựng cơn đau nhức, co quắp thân mình di chuyển bốn chân, vừa run run, vừa phác họa khuôn mặt tươi cười minh diễm phi phàm của Mạnh Tang Du trong đầu. Nụ cười ấy rực rỡ như ánh mặt trời, chỉ cần nghĩ tới đã khiến trong lòng hắn được từng lớp hơi ấm phủ lấy, trái tim mệt mỏi lạnh giá cũng được hơi ấm bọc kín, bắt đầu nhảy lên thình thịch.

Tang du, Tang du…Trong lòng hắn thổn thức cái tên kia hết lần này đến lần khác. Ngoại trừ gương mặt cô gái ấy, cả nụ cười, cả nụ hôn cùng vòng ôm âm ấm, rốt cuộc Chu Vũ Đế không còn nhớ được gì khác nữa.

Thời điểm con người sắp chết thường nhớ tới người và những việc khắc cốt ghi tâm với mình. Chỉ tiếc, khi hiểu được điều này đã quá muộn! Chu Vũ Đế than thở, suy nghĩ dần dần đắm vào hỗn loạn. Trong thảng thốt, dường như hắn nghe thấy tiếng gọi liên hồi của một cô gái nào đó cứ quanh quẩn bên tai, nghe sốt ruột lắm. Chìm trong ảo giác, hắn thỏa mãn mỉm cười.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro