Chương 55

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Trứng vịt muối xong rồi nên Ngọc Khê liền xem lịch chọn một ngày tốt chuẩn bị khai trương.

Tam thúc hai ngày trước gọi điện thoại cho cậu, Ngọc Khê không ở đấy, cậu tiếp, nói việt quất trong nhà ra quả, đã có quả chín, hương vị rất ngon, cây cũng lớn hơn một ít, trái cây cực kỳ dày đặc, hẳn là có thể thu hoạch rất nhiều. Hai ngày trước cũng không biết là ai thả tin tức ra, có tiểu thương tới cửa thu trái cây. Muốn mua. Tam thúc hỏi giá rồi nói một tiếng với Ngọc Khê, hỏi cậu bán thế nào?

Cậu Ngọc Khê biết cháu mình trồng việt quất, lại không biết năm thứ nhất đã có thể kết quả, việt quất cũng chính là mâm xôi xanh, nhưng là thứ tốt, bọn họ công tác ở bệnh viện nhiều nên chú ý bảo dưỡng thân thể, mâm xôi xanh cũng là đồ tốt hiếm thấy, trong mâm xôi xanh chứa thành phần dinh dưỡng phong phú, nó không chỉ có dinh dưỡng tốt có tác dụng bảo vệ sức khoẻ, còn phòng ngừa lão hóa thần kinh não, cường tâm, kháng ung thư làm mềm mạch máu, tăng cường miễn dịch cho con người và sinh vật. Bởi hiện giờ không có thợ nuôi trồng mâm xôi xanh, cho nên trên đường bán đều là hoang dại, mâm xôi xanh hoang dại rất thưa thớt, muốn ăn cũng không dễ, mọi người trong nước lại không coi trọng mâm xôi xanh bằng nước ngoài. Trương Chí Huy vừa nghe nói giá thu mua mâm xôi xanh, liền không đồng ý, nhờ tam thúc từ chối người thu mua kia.

Cái giá thu mua quá thấp, chỉ giống như giá một loại hoa quả, hiện giờ giá mâm xôi xanh ở thủ đô còn đắt hơn cả thịt trâu thịt dê, hắn nhờ tam thúc của Ngọc Khê dùng thùng giấy cứng bỏ một ít gửi đến cho hắn, hắn nhìn xem chất lượng của mâm xôi xanh, còn kiểm tra qua thành phần dinh dưỡng có kém nhiều mâm xôi xanh hoang dại hay không. Nếu không khác lắm vậy trực tiếp bán tại thủ đô. Vừa có cửa hàng nhà mình, bán rất tiện.

Tam thúc Ngọc Khê nhận tin ngày thứ hai liền gửi đến, sợ lúc vận chuyển bị hỏng, còn dùng hòm gỗ, bên trong dùng chăn bông cũ bao lại. Sợ mâm xôi xanh thối nên còn dùng chuyển phát, hai ngày là đến, mâm xôi xanh loại một có thể để bốn ngày, của nhà Ngọc Khê để lâu hơn một ít, một tuần không thành vấn đề. Trương Chí Huy cũng đã quên mất vấn đề thời gian, may mà tam thúc của cậu nhớ dùng chuyển phát nhanh.

Mâm xôi xanh được đưa đến, Trương Chí Huy mở ra thì thấy, thật sự là hiếm lạ, quả lớn quả nhỏ không khác biệt lắm, tròn tròn như trân châu, màu xanh lam đậm. Trương Chí Huy rửa sạch rồi nếm thử, mùi vị tinh tế, chua ngọt ngon miệng còn mang theo hương thơm quả nồng đậm, làm người ta ăn liền ngừng không được. Hương vị ngon hơn bán trên đường. Kết quả một thùng mâm xôi xanh lớn, mình chỉ lấy trở về một ít cho người nhà nếm thử, những quả khác đều bị đồng nghiệp phân chia. Còn trả tiền theo giá thị trường, trả phí chuyên chở cao gấp hai lần giá tiểu thương thu mua.

Tuy báo cáo xét nghiệm thành phần dinh dưỡng trong mâm xôi xanh còn chưa đưa ra, nhưng Ngọc Khê thấy mâm xôi xanh nhà mình tuyệt đối còn tốt hơn cả hoang dại, cậu cũng muốn nhanh trở về xử lý vấn đề mâm xôi xanh. Cho nên cũng không chọn ngày lành gì, vội vàng chọn ngày vào tuần sau, sau đó khai trương tiệm. Cậu có chút khẩn cấp muốn về nhà.

Khai trương một ngày, mọi người đến cửa hàng sớm, treo tấm biển cửa hàng Lâm gia trước cửa lớn, sau đó lại đặt một cái bàn ở ngoài cửa, dùng mẹt tròn chứa trứng vịt muối, một đống trứng vịt muối xếp thành hình kim tự tháp, ánh mặt trời chiếu lên giống như trứng phỉ thúy, trứng vịt muối này đúng gọi là trứng phỉ thúy. Nhãn hiệu do chú Triệu xin giúp. Những chú dì của Ngọc Khê biết cậu muốn mở tiệm ở thủ đô nên chăm sóc rất nhiều, giấy phép buôn bán gì đó đều là họ làm giúp. Bớt cho Ngọc Khê không ít chuyện tình.

Bởi thủ đô không cho đốt pháo, khai trương cũng vô cùng đơn giản, có điều bên này vừa thu thập xong, lại có người đến chúc mừng.

“Võ quán Chấn Vũ đến chúc mừng cửa hàng Lâm gia khai trương.” Hàn Hạo Dương đến sớm nhất, tặng một chậu danh tác là cây rụng tiền bằng ngọc thạch cao một thước. Thân cây là một khối ngọc trạm khắc hoàn chỉnh mà thành, phía dưới thân cây màu nâu đậm, càng lên cao càng chuyển xanh, độ dày mỏng của lá cây nhìn giống như thật, bên trên cây còn xuyên đầy đồng tiền lỗ lớn vàng óng ánh, một tá mắt nhìn có khi tưởng là làm từ vàng, chỉ khi nhìn kỹ mới có thể phát hiện đây là phỉ thúy màu vàng mỡ gà, từng đồng tiền phỉ thúy chỉ lớn bằng móng tay cái, mặt trên còn khắc tự chiêu tài tiến bảo, chi chít treo đầy cây. Thứ này tuy nhìn tương đối tục khí, nhưng ngụ ý là tốt.

(Danh tác: Sản phẩm do người nổi tiếng, lành nghề làm. Cây rụng tiền: Một loại cây quý trong truyện thần thoại, khi rung có nhiều tiền rơi xuống, ví với người hoặc vật giúp kiếm được nhiều tiền. Chiêu tài tiến bảo: Bốn chữ thường khắc trên đồng tiền.)

“Hàn sư huynh, thứ này quá quý trọng.” Ngọc Khê có hơi ngượng ngùng. Bồn cây rụng tiền này không phải cứ dùng tiền là có thể mua được, thời gian ngắn vậy mà Hàn Hạo Dương đưa tới một cây rụng tiền như vậy, tiền tốn càng nhiều.

“So với trợ giúp của Lâm sư đệ đối với võ quán Chấn Võ của ta, không tính là gì. Chúc mừng Lâm sư đệ mở cửa đại cát.”

“Cơ gia Tây Bắc đến chúc mừng cửa hàng Lâm gia khai trương.”

“Đoan Mộc gia Tây Bắc đến chúc mừng cửa hàng Lâm gia khai trương.”

“Diệp gia Quảng Nam đến chúc mừng cửa hàng Lâm gia khai trương.”

Một cửa hàng nho nhỏ khai trương mà phố nhỏ sắp bị một hàng xe vây chật kín, người đến chúc mừng nối liền không dứt, đầu tiên Trương Chí Huy giật mình, tiếp vội lôi kéo Triệu Quốc Cường Dương Phi chờ thêm vài người đến hỗ trợ chiêu đãi khách.

Những người đến chúc mừng không chỗ nào không phải là người của các nhà có địa vị khá cao, rất nhiều người Ngọc Khê mới gặp lần đầu tiên, cũng may có Hàn Hạo Dương giới thiệu giùm, cũng không xem như xấu hổ. Những người này đến cũng chỉ định lôi kéo làm thân, cái khác không nói chỉ nhìn thực lực của Lâm Ngọc Khê đã đủ để họ làm như vậy.

Bởi vì chỗ này không lớn, những người này phần nhiều là nói vài lời chúc cát tường với Ngọc Khê, trong đó một bước là quen biết lẫn nhau. Còn nhiều thời gian, ai cũng đều biết giao tình không phải một ngày là có, hiện giờ có ấn tượng là tốt rồi. Ngọc Khê giữ họ lại định giữa trưa mời bọn họ ăn, nào biết những người này đều là người tinh ranh, biết nơi này Ngọc Khê cũng không chuẩn bị gì, cũng không lưu lại quấy rầy. Không có cách nào Ngọc Khê đành để mợ và dì Lâm cùng vài dì nữa đóng gói giúp trứng vịt muối, một nhà năm mươi quả. Lần này đưa hơn hai ngàn trứng vịt muối.

Cậu vừa làm thế khiến những người đến chúc mừng có chút dở khóc dở cười, dù sao bọn họ đến đều chỉ vì làm thân với Lâm Ngọc Khê mà thôi, thật đúng là không xem trọng tiệm nhỏ của cậu, hơn nữa đưa trứng vịt muối thấy thế nào cũng thấy buồn cười, có điều đã tặng vậy thì ăn thôi, vào buổi tối không ít người trong nhà bày một mâm trứng vịt muối, ăn một lần liền càng không thể cứu vãn nữa, hương vị thật ngon quá, kết quả Ngọc Khê vì vậy mà có được một đám khách hàng quen. Khiến trứng vịt muối của cửa hàng Lâm gia bỗng chốc bán được trên cả nước, tuy nơi khác không có chi nhánh, nhưng người ở nơi xa sẽ trực tiếp gửi đơn đặt hàng cho bọn cậu, hàng tháng chỉ riêng đơn đặt hàng từ nơi khác đã tương đương với mức buôn bán trong cửa hàng ở thủ đô.

Vào tối Ngọc Khê kiểm kê qua hạ lễ người ta đưa tới, trên tay những người này đều có tiền, các thứ đưa tới cũng không chỉ vừa đẹp mà vừa có tiếng, vật trang trí bằng ngọc thạch có mười hai cái, ngoại trừ cây rụng tiền của Hàn Hạo Dương thì còn cải trắng phỉ thúy của Cơ gia, tụ ngọc mọi chuyện như ý của Đoan Mộc gia là khá quý trọng. Chậu châu báu, cóc vàng chiêu tài tiến bảo cũng thu được vài cái, Ngọc Khê thấy mình mà mở chi nhánh cũng đủ dùng.

Tối Trương Chí Huy cẩn thận hỏi Ngọc Khê sao lại thế này, Ngọc Khê đem tình huống nói ra, Trương Chí Huy há to miệng có chút chưa thể tin, sao cháu ngoại trai của mình lại thành cao thủ võ lâm vậy.

Khuyên can mãi cuối cùng mới khiến cậuyên tâm, Ngọc Khê đem tất cả lễ đưa đến tứ hợp viện, hậu viện đông sương có một gian phòng nhỏ làm thành nhà kho, phía dưới vừa vặn có một tầng hầm ngầm. Trong tiệm chỉ đặt mấy thứ không quá quý trọng, trong đó Ngọc Khê thích mấy bồn cây nhất, nhìn trái nhìn phải thành ra mình cũng muốn mua.

Lần này khai trương rầm rộ xem như quảng các cho cửa hàng Lâm gia, ngày thứ hai trứng phỉ thúy liền bán ra hơn tám trăm, trong đó hai phần ba là khách hàng quen mua. Ngọc Khê nhìn tình huống như vậy vội đến cửa hàng đồ sứ mua thêm một đống vò, giá đắt hơn so với bọn cậu đặt làm không ít. Không có cách nào, Ngọc Khê không thể chờ, chỉ có thể như vậy.

Buổi tối nhân lúc những người khác đều đã ngủ Ngọc Khê bèn khắc trận pháp trên vò sứ, quen tay hay việc, hơn một trăm vò lớn cuối cùng đã chuẩn bị xong, bốn mươi lăm ngày một chu kỳ, mỗi ngày cho dù mua hai ngàn quả cũng đủ.

Làm xong hết thảy đã là bốn giờ, đúng là canh giờ trời tối nhất vào ban đêm của một ngày, Ngọc Khê rõ ràng cũng không định đi ngủ, cầm khăn lau lau vò, đột nhiên cảm giác phía sau có một trận gió nhẹ, Ngọc Khê dùng sức chợt lóe, thần thức thả ra cảm giác có một vật nhỏ, tốc độ vật nhỏ quá nhanh, không đợi Ngọc Khê thấy rõ đột nhiên vọt vào cậu, vẻ mặt Ngọc Khê hơi giật mình, hai tay cấp tốc nắm lại, cảm giác trên tay ấm áp, ý niệm trong đầu Ngọc Khê chợt lóe, theo bản năng xiết chặt tay, khiến vật nhỏ trong tay giãy dụa liên tục mà vẫn không thể cử động.

Giờ phút này cậu mới nhìn thấy mình đang nắm lấy cái gì, một con chồn rừng đầu nhỏ.

Tốc độ của vật nhỏ quá nhanh, cậu không bắt được hình ảnh của chồn rừng, hơn nữa màu sắc con chồn rừng này cũng không bình thường, giống như hấp thu ánh sáng quanh, thế nhưng có hiệu quả ẩn thân, người bình thường thật đúng là không cách nào phát hiện nó.

Đột nhiên lỗ tai Ngọc Khê động đậy, cầm lấy hai móng chồn rừng, mượn khung cửa sổ nam phòng nhảy qua. Xa xa một bóng người cấp tốc chạy trốn, Ngọc Khê biết người này chính là người phóng chồn, tuyệt đối không thể buông tha.

Nhắc tới tốc độ, đuổi theo ra một dặm, người nọ phát hiện mình không cách nào chạy trốn, đột nhiên quay người lại, trên tay có nhiều điểm sáng, đúng là ám khí. Ngọc Khê toàn thân vặn vẹo tránh thoát ám khí, ngón cái ngón giữa kết hợp bắn ra một đường chân nguyên lực, người nọ ngay cả phản ứng cũng không có liền hôn mê bất tỉnh.

Ngọc Khê nhìn xung quanh, lúc này phố nhỏ im ắng, không có ai đi qua, thu lại ám khí mà người nọ ném ra, Ngọc Khê đưa tay nắm đai lưng người nọ, bước nhanh đi về nhà.

Đưa người và chồn nhỏ vào phòng nhỏ kín phía tây hậu viện, một người một chồn đều bị chân nguyên lực của Ngọc Khê  giam cầm, tuyệt không có khả năng thanh tỉnh, hậu viện bởi không có gia cụ, đám Ngọc Khê không có ai ở, ban ngày cũng không hay đến. Khóa cửa cũng không sợ trẻ con đi vào.

Nhốt người xong, Ngọc Khê tiếp tục thu thập vò gốm sứ, khoảng năm giờ Ngọc Khê ra cửa, ra phố nhỏ mua mấy phần sữa đậu nành, còn có trên dưới một trăm cái bánh bao, mấy cân bánh quẩy. Khi chờ làm bánh quẩy, Ngọc Khê đến buồng điện thoại công cộng gọi cuộc điện thoại. Sau đó mang bữa sáng trở về, gặp người bán canh dê đầu đường, nhờ đưa một bát tô đến nhà.

Tống Cương Tống Cường ở lại kinh thành bắt đầu làm việc, còn ở tại trong nhà Ngọc Khê, bọn họ coi như là công nhân của Ngọc Khê, trước mắt công ty chưa an bày nơi ở, chỉ có thể ở nơi của Ngọc Khê. Đều do cậu mang đến, Ngọc Khê cũng không chú ý việc này. Nhà ở không cũng là không. Ngày thường bọn họ đều tự nấu cơm ăn, trước kia cửa hàng chưa khai trương nên đều do đại tỷ làm, hiện cửa hàng đã khai trương, bọn họ tự mình chuẩn bị. Bởi thiếu nhân thủ, lại mang đến tám người từ quê, bỏ thêm giường là ở đầy hai bên phòng.

Người trong đội sửa chữa không ít, ngoại trừ đồng hương của Ngọc Khê công ty còn tuyển một vài người, những người đó đều ở tại sân cũ Trương gia, Tằng Cốc nói, trước đành chiếm chỗ ở của bọn họ, chờ điều kiện công ty tốt hơn sẽ an bày ký túc xá, tứ hợp viện của hai người đều thu thêm một vài người vào ở, đến lúc đó khi sửa chữa cho bọn cậu sẽ giảm giá. Trương Chí Huy mắng hắn kiếm tiền còn kiếm trên người quen mình, có điều chỉ là nói giỡn mà thôi, chờ bọn cậu thu dọn nhà cửa xong chắc chắn tiện lợi.

Buổi sáng người bắt đầu làm việc đều đi rồi, Ngọc Khê tự muối chế trứng vịt muối, chị và anh rể đến tiệm, hiện giờ vừa khai trương chưa đến vài ngày, hai người còn chưa quen thuộc lắm, giờ cứ kết giao dần, chờ thêm vài ngày nữa là thuần thục, lúc đó chỉ cần thay phiên nhau là được.

Ngọc Khê rửa trứng vịt sạch sẽ rồi đem vào trong viện phơi, chợt nghe có tiếng xe đỗ ở cửa, Ngọc Khê ngồi không nhúc nhích, chờ khi người bước vào cửa mới ngẩng đầu, “Ý, Khương ca, anh ở thủ đô sao.”

Khương Sâm vừa vào sân liền nhìn thấy trứng vịt Ngọc Khê bày nửa sân, ngay ngắn chỉnh tề, cũng chỉ có cậu mới có thể làm ra chuyện bày trứng vịt chỉnh tề như vậy, “Vài ngày nay anh có chút việc, đáng tiếc bỏ lỡ trận tỷ thí phấn khích đó.” Vốn còn định đi cùng Ngọc Khê đến hội giao lưu, không ngờ chuyện trên tay chưa xong xuôi, bỏ lỡ trận chiến của Ngọc Khê cùng Vĩnh Tuệ thiền sư, thật sự rất đáng tiếc.

“Chuyện đó có tính là gì.” Ngọc Khê lắc đầu bày một quả trứng vịt cuối cùng trong bồn ra rồi đứng lên.

“Anh giới thiệu cho em một chút, đây là đồng nghiệp của anh, Khổng Tường Đông.” Khương Sâm chỉ chỉ người đàn ông khoảng hai bảy hai tám tuổi đi theo hắn vào.

“Tường Đông, đây là Lâm Ngọc Khê.” Khương Sâm giới thiệu.

Khổng Tường Đông đi theo đến cũng không rõ ràng nhiệm vụ của họ, chỉ biết là đến đón người, có điều nghe thấy Khương Sâm giới thiệu, nhất thời hai mắt mở to, “Cậu ấy chính là Lâm Ngọc Khê kia?”

“Đúng, cậu ấy chính là Lâm Ngọc Khê kia.” Khương Sâm cười cười, “Hiện tại em rất có danh tiếng ở cục bọn anh.”

Ngọc Khê trợn trừng mắt, “Em cũng không muốn có tiếng đâu.”

Khương Sâm đưa tay xoa xoa đầu Ngọc Khê, cảm giác vẫn mềm mại như thế, “Nhị oa tam oa đâu? Sao không gặp?”

“Theo mợ em và chị ra ngoài rồi. Đi thôi. Đi xem kẻ kia.” Ngọc Khê né tránh bày tay to của Khương Sâm.

Khương Sâm cười cười, thu tay, thấy dường như thiếu niên lại trưởng thành rất nhiều.

Ba người đi đến hậu viện, Ngọc Khê mở cửa sương phòng phía tây, “Đây, ở bên trong, cũng không biết người nọ huấn luyện thế nào, con chồn rừng trực tiếp xông vào em, một lần không thành công còn tiếp tục đến lần thứ hai. Em xem qua   móng vuốt của nó có dính độc tương tư oán. Hẳn chính là người ở Cáp thị.”

Khương Sâm đi vào phòng, trong phòng không có gia cụ gì, trống trơn bằng phẳng, một người một thú đã bị ném xuống đất.”Em làm thế nào? Hôn mê đã bao lâu.”

“Hơn sáu giờ, muốn đánh thức hắn sao?”

Khương Sâm nhíu mày, “Như vậy em có thể để hắn một giờ sau mới tỉnh không? Giờ tỉnh thì không dễ mang đi.” Hắn còn sợ người này tự sát, hắn ta lợi dụng chồn núi đã gây nên vài vụ án mạng, tuy bọn họ đã nắm giữ một vài người phía sau màn, nhưng chứng cớ còn chưa đủ.

“Vâng.” Ngọc Khê ngồi xổm xuống vỗ vài cái lên một người một chồn, “Con chồn nhỏ này nhất định phải nhốt cẩn thận, tốc độ nó rất nhanh. Hơn nữa trên móng vuốt có tương tư oán khả năng được bôi rất nhiều, ít nhiều còn có chút độc tính. Phải cẩn thận chút.” Con chồn nhỏ này hẳn là đấu thú, phỏng chừng đám Khương Sâm sẽ không bắt giết nó. Khả năng lưu lại thuần hóa lớn hơn.

Khổng Tường Đông xách một người một thú ra cửa, Khương Sâm phía sau nói mấy câu với Ngọc Khê, “Việc này bọn anh đã sắp tra ra, nhưng luôn không tìm được một người một thú này, phỏng chừng hai ngày nay sẽ thu lưới, hai ngày nay nếu thấy võ quán Sâm Điền thì phải chú ý.”

(Nhắc lại: Võ quán Sâm Điền là của Nhật Bản.)

“A, có quan hệ với bọn họ?” Ngọc Khê hỏi.

Khương Sâm lắc đầu, “Còn chưa tìm được chứng cớ, tuy nhiên lần này mục đích bọn họ đến không đơn thuần, vài ngày đầu có rất nhiều động tác nhỏ, nhưng sau khi em tỷ thí với Vĩnh Tuệ thiền sư xong thì bọn họ liền thành thật hơn. Người chúng ta bên này luôn trông chừng, chỉ nói em phải cẩn thận một chút, anh nghĩ khả năng bọn chúng tới tìm em không lớn.” Một trận chiến giữa Ngọc Khê và Vĩnh Tuệ thiền sư thật sự đã trấn trụ võ giả ngoại quốc, phỏng chừng một khoảng thời gian sau đó bọn họ sẽ rất thành thật, không thể nháo chuyện ở trong nước nữa.

Ngọc Khê gật đầu, hai người đi đến ngoại viện, Ngọc Khê vào phòng bếp lấy cho Khương Sâm một bọc trứng vịt muối, “Hiện trong nhà chỉ còn thừa cái này. Anh cầm đi để ăn cơm.”

Khương Sâm không từ chối xách qua, “Chờ xong vụ án mạng này, anh hẳn sẽ có ngày nghỉ, đến lúc đó còn đến nhà các em ăn chực đấy.”

“Đến đi, vừa vặn giúp em gặt hoa màu.” Ngọc Khê cười đùa.

“Vậy định rồi nhé. Đừng bảo tam oa anh đã tới, hôm nay không mang quà, tiểu gia hỏa lại giận anh.”

“Đợi đến khi anh đến nhà nhớ đem bé thỏ nhà anh theo, tam oa nhắc tới vài lần rồi.”

Khương Sâm gật đầu, “Bé thỏ hiện đã thành vật biểu tượng cho cục các anh. Béo sắp thành heo nhỏ rồi.”

Chú thích

Cóc vàng


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#đammỹ