10𓍼

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Hình như hắn thích O lạnh lùng rồi.

Không đúng, sao hắn có thể thích O lạnh lùng được chứ?

Pond nghĩ không ra.

Nhưng dù sao, vừa nhìn thấy Phuwin khóc là hắn liền đau lòng.

O ngọt ngào O mềm mại gì đó trong đầu đều biến mất hết, hắn chỉ muốn ôm chặt lấy Phuwin thôi.

"Vẫn đau đúng không?" Động tác của Pond rất nhẹ, bôi nước thuốc màu đỏ nâu lên chỗ bị thương của Phuwin một cách nhẹ nhàng. Ngón chân mà bị đập vào cửa đau cỡ nào, người chưa từng bị sẽ không thể biết được, nhưng Pond lại hiểu rõ. Khi còn nhỏ hắn rất nghịch, thường xuyên bị ngã, ngón chân bị va đập cũng không để ý đến ngày hôm sau chẳng thể đi lại được luôn.

"Mấy ngày tới không được xuống giường, bên viện nghiên cứu chút nữa anh sẽ xin nghỉ giúp em, nghỉ ngơi cho khỏe đã, có được không?" Pond nói.

"Nhưng mà -" Phuwin phản đối, dạo này viện nghiên cứu đang bề bộn.

"Không nghỉ phép thì chỉ có thể ôm em đi làm được thôi," Pond bổ sung, ngang ngược không nói lý: "Nghỉ ngơi hai ngày, nếu không có thể sẽ cà nhắc cả tháng đấy!"

Cuối cùng Phuwin vẫn xin nghỉ, dù chân được chườm đá, cũng đã bôi thuốc rồi nhưng bằng mắt thường vẫn có thể thấy rõ nó đang sưng lên.

Pond thu dọn hòm thuốc, dặn dò Phuwin không được lộn xộn rồi đi cất đồ.

Chờ Pond đi rồi, Phuwin mới thử cử động chân. Chỗ cổ chân vừa nãy được Alpha nắm lấy dường như còn lưu lại chút hơi ấm, Phuwin nắm chặt tay một cách mất tự nhiên, đầu cúi thấp, lỗ tai từ từ nhuốm màu đỏ.

Tay Pond có một lớp chai mỏng, không gây cộm, khi chạm vào da sẽ có chút ma sát, nóng đến phát hoảng.

Phuwin biết, đôi tay này cũng đã từng nắm lấy tay y, kéo y ra phía sau.

Nhưng lúc đó trái tim y không loạn nhịp như thế này.

"Shh-" Giây phút mũi chân vừa tiếp xúc với mặt đất, Phuwin chỉ cảm thấy đau như bị kim châm. Lúc nãy còn đỡ, chỉ hơi tê tê thôi, giờ thì đau toàn tập.

"Sao lại xuống rồi?" Pond còn sốt ruột hơn cả y, chạy nhanh tới đỡ lấy Omega không an phận. Pond chạy vội, lúc ôm y hơi dùng sức, bàn tay to rộng mạnh mẽ vừa vặn đáp xuống sau lưng Phuwin.

Phuwin quay mặt sang một bên, có hơi phiền muộn.

Quầng đỏ lan ra từ bên tai.

Pond cẩn thận thả người xuống, lại kiểm tra thêm lần nữa, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Cũng chính lúc này, Pond mới phát hiện ra lỗ tai đỏ bừng của Omega.

Là xấu hổ sao?

Hay là do cái khác?

Omega nhà hắn hình như hơi bị ngoan quá.

Trong lòng Pond như bị mèo cào một cái.

Vệt đỏ tiếp tục lan ra, mắt Omega đỏ lên vì khóc, rõ ràng khóc rất bình thường, chỉ im lặng rơi nước mắt thôi mà mí mắt với chóp mũi lại đỏ bừng lên.

Đáng thương cực kỳ.

Pond cảm thấy mình không phải là người nữa rồi.

Hắn bỗng nghĩ đến việc muốn làm Phuwin khóc dữ dội hơn, tốt nhất là tay bám lấy vai hắn hoặc là không bám nổi lấy vai hắn, ngón tay vô lực duỗi ra, muốn nắm lấy cái gì đó nhưng lại không nắm được.

Hắn muốn lay động, nhào nặn vân vê ánh trăng lạnh lùng ấy.

"Đang nghĩ gì thế?" Phuwin đột nhiên mở miệng.

"Không có gì." Giọng Alpha khàn khàn, đá trong bọc khăn lăn lông lốc xuống đất, Pond luống cuống thu dọn, kín đáo khom người lại.

Được rồi, không được nghĩ nữa.

Càng nghĩ càng...

Pond mất ngủ.

Sau khi ôm Phuwin về phòng ngủ, Alpha trở lại phòng ngủ lạnh lẽo của mình.

Phuwin đã ngủ rồi, khuôn mặt xinh xắn trắng nõn vùi trong chăn, ánh vàng ấm áp từ đèn ngủ rọi lên mái tóc của Omega, lộ ra vẻ mềm mại khó hiểu.

Ngoan quá đi.

Pond chưa từng thấy một Phuwin như vậy, đôi mắt Omega trong suốt, màu mắt nhạt chiếu ra bóng dáng của hắn, hơn nữa cũng chỉ có mình hắn.

Pond không muốn làm người nữa.

Phuwin chúc hắn ngủ ngon, Phuwin nói: "Anh cũng đi nghỉ sớm đi."

Alpha nghiến nghiến răng, trong tiếng "chúc ngủ ngon" của Phuwin mới miễn cưỡng nhớ ra mình là một A "đứng đắn".

A đứng đắn chỉ có thể không làm người trong thời gian đặc biệt mà thôi.

Pond bắt đầu rầu rĩ, Alpha xé một tờ lịch, đối chiếu với kỳ nhạy cảm lần trước của mình.

Hai mươi ngày.

Mười bảy ngày.

Mười lăm ngày.

...

Còn mười ba ngày lận.

Sao Alpha không thể có hai kỳ nhạy cảm trong một tháng được nhỉ?

Phiền thật.

Còn phải xé lịch suốt mười ba ngày nữa.

Vậy chính là ba trăm mười hai tiếng đồng hồ, mười tám nghìn bảy trăm hai mươi phút, một triệu một trăm hai mươi ba nghìn hai trăm giây.

Chịu không nổi.

_________________________________________

Chương mới lại tới ruiii nèeee mọi người bluann iii nhiều nhiều bluann trong hôm nay tui ga thim một chương nữa choo tui thíc đọc bluann của mọi người lắm cơ hehe

Mọi người tặng một ⭐️ trao động lực nhenn và đừng quên để lại bluann nhée

Chúc mọi người đọc truyện vuiii vẻe ạa🎀

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro