C37

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Hôm sau, vì hai nhân vật chính đã chuẩn bị từ trước, quá trình quay phim thuận lợi ngoài mong đợi.

Trong buổi sáng hai người quay bổ sung liên tục mấy cảnh thời niên thiếu, đa số là quay xa và toàn cảnh, nhấn vào ánh sáng và bối cảnh, rất nhẹ nhàng, đổi hướng sáng quay hai lần, chưa tới hai tiếng đồng hồ là hoàn thành hết.

Từ đây, lịch quay trở lại bình thường, lại bắt đầu những cảnh sau khi gặp lại của Bùi Nhiên và Triển Minh.

"Được rồi, ăn cơm trước đã, diễn viên ăn trước, ăn xong lập tức tẩy trang đổi tạo hình, cả hai chuyển sang tạo hình sau khi trưởng thành, tổ trang điểm và tạo hình chú ý." Lý Hi Thừa chỉ huy phó đạo diễn, "Theo sát Tây Thôn Lực, tỉa bớt một chút tóc sau ót cậu ấy thôi là được, phía trước đừng đụng vào, chuyên viên tạo hình xử lý được, đừng cắt quá tay."

Lý Hi Thừa châm chích: "Tây ảnh đế quý giá lắm, tóc ngắn đi một tí làm giảm cân nặng sẽ ảnh hưởng an nguy nước nhà, run tay lỡ cắt nhiều người của văn phòng cậu ấy sẽ lao đến sát phạt đó."

Kim Thiện Vũ nghẹn cười, Tây Thôn Lực luôn để ý cậu, thấy cậu cười liền gõ đầu cảnh cáo, đồng thời bất lực nói với Lý Hi Thừa: "Cháu còn chưa đi đâu ạ, mấy câu này chú để dành nói sau lưng cháu có được không?"

"Đừng chậm chạp làm trễ giờ!" Lý Hi Thừa nhíu mày, "Cảnh chiều nay rất quan trọng, tóc Kim Thiện Vũ cũng phải tỉa bớt, phải đổi từ nâu thành đen, nhưng giờ không có thời gian từ từ nhuộm tóc đâu, tạo hình dùng màu xịt đổi màu tóc cho cậu ấy ngay đi, vén tóc hai bên ra sau, chải tóc mái lên, để lộ cái trán trắng trẻo mịn màng."

"Màu da thế không được... Phải dặm thêm chút phấn, sửa cả chân mày nữa, sắc bén hơn một chút, những phần khác làm như trước đây là được." Chuyên viên tạo hình chỉnh đèn trong phòng, ngắm nghía một lúc rồi gật đầu cười, "Cậu Kim giữ gìn rất tốt, gần như không khác gì tạo hình lúc trước."

Kim Thiện Vũ bật cười, "Thật ra em gầy hơn một chút, chỉ không thấy rõ thôi."

"Quay phim vất vả quá mà, cường độ làm việc cao, ba bữa không đúng giờ, giấc ngủ lại không đảm bảo." Chuyên viên tạo hình cảm thán, "Đặc biệt là mấy tháng trước hay phải quay ngoại cảnh, quá thử thách thể lực các diễn viên."

Thôi Phạm Khuê nhớ tới khoảng thời gian ngày ngày nhìn Kim Thiện Vũ húp canh gừng cũng thổn thức không thôi, mọi người đang hồi tưởng thì một nhân viên gõ cửa, đứng ngoài nói vọng vào: "Cảnh của anh Tây đã bắt đầu rồi, thời gian ước lượng khoảng một tiếng, làm phiền cậu Kim chuẩn bị."

Chuyên viên đáp lời rồi hạ giọng cười, "Không nói nữa không nói nữa, tôi đi gọi người trang điểm."

Cậu nhân viên kia không biết nghe ai nói đùa gì mà ngập ngừng nói tiếp: "Với... Nếu cậu Kim muốn, trang điểm xong có thể đến trường quay xem trước..."

Kim Thiện Vũ ngẩng lên, nhân viên bên ngoài bất an nói: "Anh Tây bảo thế, tôi cũng không hiểu ý, thật ngại quá."

Tối qua hai người mất rất nhiều thời gian cho cảnh này, Kim Thiện Vũ biết Tây Thôn Lực định bảo cậu đến sớm xem anh diễn.

Kim Thiện Vũ đóng kịch bản đang cầm lại, cười, "Tôi biết rồi."

Kim Thiện Vũ nhờ chuyên viên trang điểm nhanh tay hơn, không tới nửa tiếng sau cậu đã chuẩn bị xong, vội chạy ra trường quay.

Tây Thôn Lực đã quay xong một cảnh, đang quay cảnh đứng cạnh thang máy.

Thời điểm trong cảnh này là khi Triển Minh và Bùi Nhiên vừa gặp lại không bao lâu, Triển Minh khổ công dốc sức dai dẳng bám riết lấy muốn "nói rõ ràng" với Bùi Nhiên.

Nhưng Bùi Nhiên tự cho là không còn gì để nói nữa, không đọc tin nhắn, không nhận điện thoại, không cho công ty bảo vệ thả anh ta vào.

Thật sự không muốn gặp Triển Minh hay không dám gặp Triển Minh, Bùi Nhiên tự hiểu rõ.

Triển Minh cực khổ tìm kiếm Bùi Nhiên nhiều năm, khó khăn lắm mới gặp lại được, không ngờ đã cảnh còn người mất. Anh không cam lòng, không tin Bùi Nhiên thật sự đã quên mình.

"Cháu đã lăn lộn trên thương trường nhiều năm rồi, khí chất lẫn cả con người cháu đều thay đổi, tính tình trầm tĩnh khéo léo rồi, gặp đả kích mạnh mấy cũng không biến sắc nữa." Lý Hi Thừa nhìn vào mắt Tây Thôn Lực, trầm giọng nói: "Cháu đã trở thành một người đàn ông chân chính, nhưng khi đối diện với cậu ấy... Tấm mặt nạ cháu đeo sẽ nứt một đường nhỏ, để lộ chút chân tình không khống chế được."

Lý Hi Thừa nói rất nhanh, Tây Thôn Lực tựa cạnh thang máy lẳng lặng nghe, khi Lý Hi Thừa nói đến đây, anh ngước lên nhìn về phía Kim Thiện Vũ...

Lý Hi Thừa nhìn theo ánh mắt anh, thấy Kim Thiện Vũ đến, ông gọi luôn cậu sang nói một lần.

"Cháu thì ngược lại với Thôn Lực, cậu ấy gặp lại cháu mới để lộ chân tình bị lãng quên nhiều năm, cháu thì vừa gặp cậu ấy lập tức giấu tâm tư mình đi." Lý Hi Thừa nhíu mày, nghiêm mặt nhắc nhở: "Cháu phải đưa mặt cứng rắn nhất của mình ra để đối chọi với cậu ấy, đối chọi với trái tim mình, hiểu chưa?"

Kim Thiện Vũ gật đầu, "Dùng hết sức mình để vạch giới hạn với mối tình đầu và thanh xuân của cháu."

"Hoàn mỹ." Lý Hi Thừa biết Kim Thiện Vũ đã sớm hiểu thấu nhân vật này, không nhiều lời nữa, quay lại nói với Tây Thôn Lực, "Cháu thì chú ý gồng lên một chút, đây chưa phải lúc cháu ngông cuồng nhất, cháu phải chừa không gian lại cho cảnh cuối, để tạo cách biệt, hiểu chưa?"

Tây Thôn Lực "Dạ", "Hiểu rồi ạ."

Lý Hi Thừa nhìn đồng hồ, giục, "Cảnh cuối ngày lát nữa phải 'bắt ánh nắng', chỉ được quay trong nửa tiếng thôi, điều chỉnh trạng thái cho tốt, đừng có NG nhiều."

Tây Thôn Lực ra hiệu sẵn sàng, nhân viên dọn chỗ.

"Tên khốn màn ba mươi bảy cảnh hai lần một! Action!"

Tây Thôn Lực mới giằng co với bảo vệ dưới lầu, vô tình thấy nhân viên giao hàng chạy lên chạy xuống các tầng giao hàng.

Tây Thôn Lực im lặng nhìn chằm chằm nhân viên giao hàng vài giây, cười lạnh, đột nhiên đứng thẳng người, buốt tóc, tức tức thay đổi sắc mặt, nhân lúc bảo vệ vừa quay đi liền sải chân về phía cậu giao hàng.

"Chào cậu, có đồ của công ty Kinh tế Đằng Quang tầng mười hai không? Các đồng nghiệp phải tăng ca của tôi đang sốt ruột lắm." Tây Thôn Lực cười lịch thiệp với cậu giao hàng, "Vừa lúc tôi đang định lên lầu, để tôi cầm giúp."

Tây Thôn Lực khí chất xuất chúng, ngoại hình lịch lãm, vải may tây trang phản chiếu thứ ánh sáng xa hoa sang trọng, tướng mạo của tầng lớp tinh anh đúng chuẩn, lại nói chính xác tên cụ thể của công ty trên tầng mười hai, cậu giao hàng bận chóng cả mặt không hề nghi ngờ, vội vội vàng vàng mở thùng lấy hai phần ăn ra đưa Tây Thôn Lực, còn không quên cảm ơn, Tây Thôn Lực cầm lấy túi đựng hàng của cậu nhân viên, cười nhẹ, "Không có gì."

Cậu nhân viên cúi đầu sắp xếp lại thùng hàng, Tây Thôn Lực nhân lúc cậu ta không chú ý liền nhón luôn chiếc nón đồng phục để bên cạnh.

"Cắt!"

Lý Hi Thừa ra hiệu cảnh này đã xong, mọi người tức tốc chuyển sang cảnh sau.

"Tên khốn màn ba mươi bảy cảnh ba lần một! Action!"

Trong toilet, Tây Thôn Lực cởi áo vest tiện tay vò lại ném qua một bên, tiếp tục thoăn thoắt cởi nút tay áo xăn lên cao, rồi đội chiếc nón in XX giao tận nơi lên, kéo thấp vành nón, xách túi đồ ăn vào thang máy.

Bảo vệ vừa chặn anh lại đã thay ca rồi, Tây Thôn Lực thuận lợi lẻn vào tầng công ty của Bùi Nhiên.

Trời bên ngoài đang tối đần, cả tầng mười hai gần như chẳng còn ai, Tây Thôn Lực bỏ đồ ăn xuống quầy tiếp khách không người, thong thả bước về phía phòng làm việc của Kim Thiện Vũ.

Tây Thôn Lực đứng giữa hành lang vắng, lẳng lặng nhìn dõi theo bóng Kim Thiện Vũ trên bàn làm việc.

Tây Thôn Lực đứng đó rất lâu.

Đã từ lâu, lâu lắm rồi anh không được nhìn Bùi Nhiên trong thời gian dài như vậy.

Ráng chiều còn sót lại chiếu vào hành lang dài, ngược sáng, Tây Thôn Lực yên lặng đứng đó.

Ống kính thâu gần lại, khi máy dừng ở khung quay cận cảnh, Tây Thôn Lực kéo thấp vành nón, trong màn hình, qua ánh sáng mờ tối, hai mắt anh đỏ ửng.

Trong văn phòng, Kim Thiện Vũ bỗng đứng lên, như có thần giao cách cảm, cậu nhìn thấy Tây Thôn Lực đang đứng giữa hành lang.

Sắc mặt Kim Thiện Vũ tức khắc trở nên lạnh lẽo, không chút tình cảm.

Tây Thôn Lực sợ Kim Thiện Vũ lại gọi bảo vệ, sải chân vào văn phòng trước.

"Em không sợ mất mặt thì la lên đi." Tây Thôn Lực bước nhanh đến chỗ Kim Thiện Vũ, bịt miệng cậu trực tiếp đè lên tường, giọng khàn đi, "Đây là công ty của em đó..."

Kim Thiện Vũ cố nén cơn giận dữ dội, ra sức vùng vẫy, Tây Thôn Lực dùng hết sức mới chật vật giữ cậu lại được.

"Tôi, tôi..." Tây Thôn Lực cới chiếc nón trên đầu ra ném xuống, một tay kiềm chặt cổ tay Kim Thiện Vũ, xương hông ghì mạnh lên người cậu, thở hồng hộc cười nói: "Tôi lại đặc biệt thích em chống đối với tôi đó, em càng vùng vẫy tôi càng hưng phấn, cưng à... Mạnh lên nào, xem tôi có đè em xuống nổi không..."

Kim Thiện Vũ ngẩn ra, mắt đỏ bừng, lực giãy dụa đột nhiên tăng gấp mấy lần, Tây Thôn Lực không có thời gian rảnh để ăn nói quàng xiên nữa, hai người im lặng dùng hết sức vật lộn ẩu đả nhau sau chiếc bàn làm việc chật hẹp.

Rốt cuộc sức Kim Thiện Vũ vẫn yếu hơn, chốc lát sau, đột nhiên cậu buông lỏng, mắt thẫn thờ tựa vào tường, thôi không vùng vẫy.

Lồng ngực Tây Thôn Lực phập phồng kịch liệt, cẩn thận quan sát sắc mặt Kim Thiện Vũ, bắt đầu hối hận, bất an nói: "Tôi... tôi không biết kiểm soát... Có làm em đau không? Bùi Nhiên? Em đau chỗ nào?"

Kim Thiện Vũ rũ mắt, nói thật khẽ: "Ngực tôi đau..."

Tây Thôn Lực sửng sờ, mắt bỗng chốc ngấn lệ.

"Cắt!"

Lý Hi Thừa thở ra một hơi dài, hiển nhiên cũng không ngờ cảnh này lại thuận lợi đến thế, đang định nói gì thì thấy Kim Thiện Vũ luống cuống chạy tới chỗ Tây Thôn Lực, áy náy nói: "Lúc nãy em đẩy tay anh một cái không sao chứ? Em thấy hơi quá tay rồi, xin lỗi..."

Tây Thôn Lực lau khóe mắt, lắc đầu, "Không sao, vừa rồi tôi cũng không nhẹ nhàng mấy."

Kim Thiện Vũ mím môi, nói nhỏ: "Không... Lúc anh đẩy em vào tường, em cảm giác được anh lót tay sau lưng em..."

Tây Thôn Lực không ngờ Kim Thiện Vũ có để ý, mỉm cười, "Sợ cậu bị đập đầu."

Trong lòng cậu lập tức ấm lên.

Tây Thôn Lực cố ý chọc ghẹo: "Hay cậu xoa bóp cho tôi đi? Cổ tay trái tôi..."

Lý Hi Thừa không nhìn nổi nữa, giọng lạnh buốt: "Tây Thôn Lực đi nghỉ trước, Kim Thiện Vũ chuẩn bị cảnh tiếp theo."

Tây Thôn Lực không muốn nghỉ, định ở lại tham quan, Ninh Nghệ Trác chờ sẵn đi tới nói nhỏ vào tai anh vài câu.

Tây Thôn Lực "ừm" khẽ một tiếng rồi theo Ninh Nghệ Trác về phòng nghỉ.

Ninh Nghệ Trác áy náy nói: "Em đã cố gắng hết khả năng rồi, nhưng thật sự không tiếp xúc được với người có thẩm quyền, lại sợ khiến những người khác trong đoàn chú ý, chuốc phiền phức cho Kim Thiện Vũ, liền... nhờ chị Mẫn Đình giúp."

Tây Thôn Lực đã lường trước chuyện này không phải dễ, liền nói: "Không sao, chị ấy lấy được không?"

"Lấy được rồi, mới gửi đến." Ninh Nghệ Trác lấy máy tính bảng ra, mở video đưa cho Tây Thôn Lực, nói: "Chị Mẫn Đình nói còn có chuyện khác muốn nói với anh, dặn khi nào anh nghỉ thì gọi cho chị ấy."

Tây Thôn Lực lơ đễnh gật đầu, "Ừ... Em ra canh cửa đi, đừng cho ai vào."

Tây Thôn Lực cầm điện thoại, im lặng xem video thử vai của Kim Thiện Vũ.

Video dài bốn phút, anh xem xong rất nhanh.

Nói công bằng, buổi thử vai của Kim Thiện Vũ, theo tiêu chuẩn của Tây Thôn Lực, chỉ có thể nói là tàm tạm.

Cậu phát huy bình thường, ít nhất không tốt như tại phim trường hiện nay.

Tây Thôn Lực nhớ lại cảnh vừa rồi, xem video, cách biệt rất lớn.

Thử vai thế này để Lý Hi Thừa chấm không chắc gì sẽ đậu.

Tây Thôn Lực hơi nheo mắt, khẽ thở ra.

Anh gọi cho Kim Mẫn Đình.

Chị bắt máy ngay, Tây Thôn Lực cười, "Làm phiền chị rồi... Xử lý gọn gàng chút, đừng để ai biết em đang tìm cái này."

Chuyện đó đương nhiên Kim Mẫn Đình biết, nhưng chị không định nói chuyện giữ bí mật với Tây Thôn Lực, nhẹ giọng bảo: "Cậu bảo Nghệ Trác tìm cái này, vì cảm thấy... Việc Kim Thiện Vũ được nhận rất kì lạ à?"

Tây Thôn Lực cười khẽ, "Có gì mà kì lạ, em chỉ tò mò cậu ấy thử vai thế nào thôi."

Kim Mẫn Đình do dự một lúc, nói: "Không cần phải giấu chị, hôm nay lúc chị lấy video cho cậu đã phát hiện, việc Kim Thiện Vũ nhận vai, dường như thật sự có vấn đề."

Nụ cười trên mặt Tây Thôn Lực nhạt đi, "Nghĩa là sao?"

"Chị và phụ trách sản xuất phim này quen thân cũng lâu rồi, hôm nay trong lúc nói chuyện thuận miệng hỏi, phát hiện anh ta không hề biết gì về chuyện Kim Thiện Vũ nhận vai." Mẫn Đình ngừng một lúc rồi nói: "Chuyện liên quan đến cậu ấy dường như có điều khoản bảo mật trước lẫn sau, chỉ thế thôi đã quái lạ lắm rồi... Kim Thiện Vũ không người chống lưng không đầu tư, chỉ thử vai rồi được nhận bình thường, sao lại..."

Kim Mẫn Đình ngập ngừng định nói lại thôi.

Tây Thôn Lực cười nhạt, "Ý chị là sao?"

Kim Mẫn Đình cười gượng, "Chị có nói gì đâu... Chị chỉ cảm thấy chuyện này..."

Tây Thôn Lực ngắt lời Mẫn Đình, "Chị nghi ngờ Kim Thiện Vũ lấy được vai này nhờ thỏa thuận ngầm với ai đó."

Kim Thiện Vũ bật cười, "Chị có nói vậy đâu, chị..."

Kim Mẫn Đình bất đắc dĩ phải nói: "Được rồi, chị nghĩ vậy thật. Kim Thiện Vũ không tệ, nhưng buổi thử vai của cậu ấy không phải xuất chúng nhất lại được nhận. Phim điện ảnh đầu tay của một tiểu sinh thế hệ sau lại là vai chính đóng cặp với cậu, ai biết chuyện này cũng sẽ nghĩ như chị."

Tây Thôn Lực im lặng nghe Kim Mẫn Đình nói hết, lắc đầu cười, "Em chỉ lo cậu ấy có nỗi khổ khó nói nào, chị lại nghĩ đi đâu vậy."

Kim Mẫn Đình ngạc nhiên, "Cậu... không tin?"

Tây Thôn Lực nói: "Không tin."

Kim Mẫn Đình bật cười, "Tây Thôn Lực, không phải ai cũng ngậm thìa vàng từ khi vừa ra đời như cậu, muốn lên cao trong giới này khó lắm, dù cậu ấy có từng làm gì cậu cũng đừng bất ngờ quá, nhưng chiêu này thì hiểm thật, đề tài phim này không trợ giúp được nhiều cho tương lai sau này, có thể chỉ muốn được mang danh diễn viên điện ảnh? Cũng có thể..."

"Chị thử suy nghĩ đi." Tây Thôn Lực lạnh giọng ngắt lời Kim Mẫn Đình, "Nếu cậu ấy thật sự thông suốt chịu theo quy tắc ngầm thì trước đây có cần phải lăn lộn chật vật bấy nhiêu lâu, đóng bằng đó phim rác không?"

Kim Mẫn Đình nghẹn lời.

Tây Thôn Lực xem kĩ buổi thử vai trong máy tính, nói: "Hay là chị nghĩ với khí chất và mặt mũi như thế, ít người muốn dùng quy tắc ngầm với cậu ấy lắm?"

Kim Mẫn Đình cười gượng, "Cái này đúng là... hơi lạ."

Tây Thôn Lực phì cười, "Sao thế? Không nói xấu cậu ấy nữa à?"

"Không..." Kim Mẫn Đình ngại ngùng nói: "Chị ngạc nhiên đó, thi thoảng cậu cũng vào đúng trọng tâm quá, rất sáng suốt."

"Nếu phụ trách sản xuất đã không biết thì đừng liên lạc với anh ta nữa, đừng để có tin đồn không hay về Tiểu Vũ." Tây Thôn Lực dặn, "Nhưng đừng bỏ qua chuyện này, em cứ mập mờ cảm thấy... Biết rõ sự thật sẽ rất có lợi cho em."

Sau này Kim Thiện Vũ sẽ kí hợp đồng với Tinh Quang, Kim Mẫn Đình tưởng Tây Thôn Lực sợ đưa về cho chú mình một người không biết điều, gật đầu, "Ừ, chị cố gắng. Nhưng mà..."

Kim Mẫn Đình thắc mắc: "Sao cậu lại dám chắc chắn cậu ấy không... vào đoàn qua con đường đó?"

Tây Thôn Lực cúi đầu cười cười, thong thả nói: "Hôm tết em có giữ Tiểu Vũ lại nhà mấy ngày."

"Tối hôm đó em uống say mụ đầu quên mất chỉ có một cái giường, em nhường cho cậu ấy ngủ. Cả đêm... cậu ấy thật thà ở yên trong phòng."

"Cậu ấy không giả vờ giả vịt hỏi em chăn ở đâu gối ở đâu áo ngủ ở đâu; Không cố ý bán khỏa thân chạy ra hỏi sao vòi hoa sen không mở được; Không giả vờ nhớ nhà nói lạ giường... Cả đêm cậu ấy không hề xuống lầu tìm em."

Tây Thôn Lực vào nghề lâu năm, loại xảo quyệt nào mà anh chưa gặp, chiêu thức gì mà anh chưa nếm trải.

Tây Thôn Lực nói: "Nếu cậu ấy là loại người đó, có cơ hội như thế, sao lại không làm gì cả? Lúc đó em đang say, nếu cậu ấy giở trò khiêu khích em, nói không chừng thật sự đã..."

Hồi tưởng lại buổi tối ấm áp dịu dàng ấy, Tây Thôn Lực cười không nhận thức được, "Lúc đó em ngủ trên sofa, buổi tối cậu ấy hoàn toàn có thể lột sạch đồ chui vào chăn của em, sao cậu ấy không làm?"

"..." Kim Mẫn Đình im lặng vài giây, đờ đẫn nói: "Nói chuyện tử tế chút... Đừng có đồi trụy, cậu không thiết liêm sỉ không sợ người ta nghe nhưng chị thì sợ chuyện này lộ ra rồi không ém xuống được lắm."

Tây Thôn Lực cười ngạo mạn, "Ai thích nghe cứ nghe."

"Em nói câu nào cũng là thật, Tiểu Vũ cũng đâu có ngu ngốc gì, xem như tình nguyện chấp nhận dùng quy tắc ngầm với người ta, sao ban đầu cậu ấy không đến tìm em?" Tây Thôn Lực đáp cặp chân dài lên bàn trà, giọng lạnh băng, "Tất cả mọi người từ trên xuống dưới trong đoàn phim này, ngoài em ra, ai có tỉ lệ ngậm vàng cao đến độ đáng cho cậu ấy cam tâm tình nguyện cởi đồ ra chứ?!"

Lý Hi Thừa đẩy cửa vào, vừa kịp nghe thấy câu nói đại nghịch bất đạo trâng tráo dõng dạc ấy của Tây Thôn Lực.

Lý Hi Thừa thân là tổng đạo diễn của đoàn phim: "..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro