17: Cấm túc

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Trí Tú vừa dùng điểm tâm xong liền muốn xuất môn, Vân Nhi cùng Tiểu An vội chạy nhanh ra ngăn cản nàng.

Vân Nhi hỏi: "Tiểu thư, người đây là muốn đi đâu?"

Trí Tú dùng ánh mắt. "Biết rõ còn cố hỏi" đánh giá các nàng: "Đương nhiên phải đi tìm tẩu tẩu."

Tiểu An hảo tâm nhắc nhở: "Lão gia nói người phải ở trong phòng tự sám hối ba ngày."

"Chỉ cần các ngươi không nói cho cha biết thì cha sẽ không biết được". Trí Tú nói xong liền muốn đi ra.

Tiểu An vội vàng chặn cửa: "Tiểu thư, nếu người còn muốn Tiểu An hầu hạ người, vậy xin người ngoan ngoãn đừng đi a!".

Trí Tú hung tợn hướng nàng huơ nắm đấm: "Nha đầu chết tiệt kia, ngươi dám uy hiếp ta?".

Tiểu An lại một chút cũng không sợ, còn không khỏi oán trách: "Tiểu thư người đã quên mất a, lần trước giúp ngươi nói dối, ta cùng Vân Nhi mỗi người phải chịu năm đại bản, bị trừ mất hai tháng tiền tiêu vặt. Ta thì còn hoàn hảo, nhưng mẫu thân của Vân Nhi bị bệnh cần uống thuốc, tháng ấy không có tiền, thiếu chút nữa đã không giữ được mệnh của lão nhân gia."

*đại bản: thanh gỗ dẹt to để đánh người như ở trong công đường ý.

"Có việc này sao? Kỳ thực ta đã quên mất." Trí Tú suy nghĩ một chút, nói: "Như vậy thế này đi, ta đưa trước cho các ngươi hai tháng tiền tiêu, không cần lo nữa, hơn nữa ta cũng không xuất phủ, chỉ là đến phòng tẩu tẩu thôi, đi một vòng rồi sẽ về".

Trí Tú vẫn ngăn lại: "Không được, lão gia đã nói, nếu còn có lần sau thì ta và Vân Nhi sẽ phải cuốn gói chạy lấy người. Nguyệt Nhi, Cát Nhi người ta cũng hầu hạ chủ tử, nhưng một chút cũng không cần lo lắng sợ hãi, ta cùng Vân Nhi đi theo tiểu thư, lại mỗi ngày phải chịu đánh chịu mắng, tiểu thư, người nói chúng ta có oan hay không?".

Trí Tú hoàn toàn không nói gì, thất bại trở lại ngồi trên ghế, đúng thật là nàng sợ ra cửa sẽ đụng phải phụ thân, liên luỵ đến Vân Nhi, Tiểu An lại bị đánh. Không đi được, nhưng bắt nàng ngồi ngây ngốc trong phòng, còn không nhàm chán đến chết sao? Lập tức buồn bực, nâng má hờn dỗi.

Vân Nhi biết nhìn mặt mà đoán ý người khác, thấy nàng phiền muộn liền cười đề nghị: "Nếu không tiểu thư luyện chữ đi?".

Trí Tú nào có tâm tình mà luyện, đột nhiên linh quang chợt loé, nghĩ ra một chủ ý, lập tức mặt lộ vẻ vui mừng, phân phó: "Vân Nhi đi lấy giấy Tuyên Thành đến đây, Tiểu An mài mực".

Vân Nhi chỉ bất quá thuận miệng nhắc tới, không nghĩ hôm nay Trí Tú lại sửa đổi tính tình, vội vàng cấm lấy mấy tờ giấy trải trên mặt bàn.

Trí Tú tiếp nhận bút lông Tiểu An đưa qua, vỗ đầu tự hỏi, viết cái gì mới được đây? Suy nghĩ trong chốc lát liền nhấc bút lên.

Mặc dù Trí Tú không thích đọc sách, nhưng vì thường xuyên bị phạt sao chép Luận ngữ tứ thư, thành ra luyện được một tay viết chữ đẹp, đây cũng là việc duy nhất Trí Viễn vừa lòng với nàng. Tiểu An thò đầu đến gần, muốn nhìn một chút xem nàng viết cái gì, chỉ thấy trên mặt giấy Tuyên Thành trắng tinh hạ xuống một hàng chữ nhỏ: "Tẩu tẩu, người đang làm gì?". Đợi nàng tiệp tục viết tiếp liền đã thấy nàng buông bút, đem giấy gấp lại làm mấy lần, để Vân Nhi mang đến cho Quận Vương phi.

Vân Nhi đáp ứng sẽ ra ngoài lại bị Tiểu An giữ chặt ống tay áo.

Tiểu An cầu xin nói: "Hảo tỷ tỷ, để ta đi đi".

Vân Nhi nhìn Trí Tú chờ nàng định đoạt, Trí Tú phất tay: "Tuỳ tiện, bất quá phải về ngay, không chuẩn lưu lại."

Tiểu An lập tức vui mừng đi ra, mới đến cửa viện thì chợt nghe có người gọi, quay lại mới thấy Lý Nhân cùng một gã sai vặt cách đó không xa, một tiếng này hẳn là Lý Nhân kêu nàng, liền dừng chân, hỏi: "Có việc gì?".

Lý Nhân lại phân phó gã sai vặt một câu, gã sai vặt đi rồi hắn mới đến chỗ Tiểu An , do dự một phen mới mở miệng: "Tiểu An , lần trước ngươi lấy của ta cái túi thơm, khi nào thì trả lại ta?".

Tiểu An lập tức giả ngu: "Ta lấy túi thơm của ngươi khi nào? Một đại nam nhân như ngươi lại dùng đồ gì đó của nữ tử, không thấy ngại sao?" Nói xong còn chun mũi ra vẻ vẻ xấu hổ thay hắn.

Lý Nhân lập tức đỏ mặt, nhưng vẫn nói: "Ngươi trả ta đi, túi thơm kia là người khác đưa cho ta.".

"Đã nói không cầm túi thơm của ngươi mà". Tiểu An chuẩn bị đùa bỡn quay đầu bỏ chạy.

Lý Nhân cũng nóng nảy: "Lần trước rõ ràng là ngươi đoạt từ trên tay ta mà".

"Là ta lấy thì thế nào? Chỉ có mỗi một cái túi thơm mà nhìn bộ dáng ngươi cấp bách như thế, ta lại càng không trả ngươi". Tiểu An đi theo Trí Tú, khóc lóc om sòm ăn vạ nhưng thật ra lại học được tốt lắm.

Lý Nhân đành phải ăn nói khép nép cầu nàng: "Túi thơm này rất quan trọng với ta, cùng lắm thì lần sau mua cái mới tặng cho ngươi, nhất định tốt hơn so với cái kia".

"Vậy chờ ngươi mua rồi nói sau!". Tiểu An trực tiếp bỏ lại hắn, hướng chỗ Trân Ni đi tới.

Tiểu An từ ngoài ngó nghiêng đi vào, thấy Trân Ni cầm sách trong tay, chăm chú đọc, Nguyệt Nhi ngồi cạnh nàng đang thêu hoa lên một cái túi gấm, liền thở dài một tiếng, khiến Nguyệt Nhi chú ý.

Nguyệt Nhi ngẩng đầu lên thấy được nàng, thấy Trân Ni không phát giác, liền để rổ thêu xuống, nhẹ nhàng tiêu sái đi ra, hỏi: "Ngươi đến tìm ta hay tìm thiếu nãi nãi?".

Tiểu An cười nói: "Cả hai." Lại hỏi: "Vừa rồi ta thấy ngươi đang thêu gì đó, chuẩn bị túi thơm cho ai à?".

Nguyệt Nhi thấy nàng hỏi linh tinh, không đáp lại hỏi lại: "Tiểu thư tìm thiếu nãi nãi có chuyện gì?".

Tiểu An lúc này mới nhớ tới chính sự, đem tờ giấy đưa cho Nguyệt Nhi, nói: "Tiểu thư muốn ta đưa tới, ngươi cầm đưa cho thiếu nãi nãi, hỏi một chút xem có muốn ta mang về cái gì không". Nguyệt Nhi nghĩ không biết có chuyện gì trọng yếu đến nỗi phải trịnh trọng viết thư như vậy, liền vội vàng đưa đến trước mặt Trân Ni : "Thiếu nãi nãi, tiểu thư để Tiểu An đưa tới, hỏi người có lời gì muốn đáp lại không".

Trân Ni nhíu mày, không biết Trí Tú lại làm trò quỷ quái gì, cấm túc tự kiểm điểm mà cũng không an phận, nghi hoặc mở tờ giấy ra, nhìn thấy chữ ghi phía trên liền thiếu chút nữa bật cười thành tiếng, bất quá rất nhanh mặt lại lạnh xuống, phân phó Nguyệt Nhi: "Ngươi bảo Tiểu An về đi, không có gì muốn nói cả, thuận tiện đốt ngọn nến đem đến đây".

Nguyệt Nhi cũng không dám hỏi nhiều, đi ra nói với Tiểu An , Tiểu An không tin, nàng đã nhìn thấy Trí Tú viết cái gì, bất quá chỉ hỏi Trân Ni đang làm cái gì mà thôi, cho dù mang trở về hai chữ "đọc sách" thì cũng coi như được rồi, như thế nào lại có chuyện không mang về cái gì đây? Liền lớn tiếng hỏi: "Thiếu nãi nãi, người thực sự không có chuyện gì muốn nói với tiểu thư sao?".

Thanh âm Trân Ni từ phòng trong truyền ra: "Không có, ngươi trở về đi".

Tiểu An thế này mới chết tâm, trước khi đi không quên nói với Nguyệt Nhi: "Ngươi chừng nào rỗi rãi cũng thêu cho ta cái gì đó đi?".

Nguyệt Nhi không biết tại sao nàng đột nhiên muốn mình làm cho nàng thứ này thứ nọ, nhưng cũng không nghĩ nhiều, thuận miệng nói: "Rảnh rỗi rồi nói sau!".

Tiểu An coi như nàng đã đáp ứng, lúc này mới vui vẻ phấn khởi rời đi.

Vẫn là ban ngày ban mặt mà đã thắp nến, Nguyệt Nhi cũng đoán được Trân Ni muốn làm gì, có chút tò mò rốt cuộc Trí Tú viết cái gì, bất quá thắp nến xong liền khoanh tay đứng một bên, cũng không nhìn lén.

Trân Ni nhìn vài chữ ít ỏi, bút pháp tú dật, nét chữ dứt khoát liền mạch, nhưng thật ra chữ lại giống người, rất đẹp. Tuy hành vi của Trí Tú giống như một tiểu hài tử, nhưng thế nào nàng lại không nhìn ra thâm ý trong đó chứ? Lại không thể nói rõ với nàng, nếu nàng có ý tứ này, không nói còn có thể coi nàng là tiểu hài tử hồ nháo, dù có làm loạn cũng không sao. Nếu nàng không có ý tứ đó, nói thành ra ngược lại lại làm cho nàng động tâm tư, không chặt đứt ý nghĩ ấy thì lại càng loạn. Khẽ thở dài một hơi, cầm tờ giấy đưa lên ngọn lửa, chẳng mấy chốc liền hoá thành tro tàn, để Nguyệt Nhi thu dọn.

Từ lúc đó, Trân Ni thế nào còn có tâm tư đọc sách, ngay cả cầm sách ngược cũng không biết, Nguyệt Nhi đang do dự có nên nhắc nhở nàng hay không thì Trân Ni đã hỏi nàng trước: "Nguyệt Nhi, ngươi tới phủ này đã bao lâu rồi?".

"Cũng được mười mấy năm rồi, ta cùng Tiểu An các nàng đều vào Vương phủ từ lúc còn nhỏ, ngoài Vân Nhi trong nhà còn có một mẫu thân ra thì ba người chúng ta đều là cô nhi, Vương phi đem chúng ta vào phủ, sửa lại tên cho chúng ta. Vân Nhi, Tiểu An , Nguyệt Nhi, Cát Nhi, tên thì rất hay, đáng tiếc lại cô phụ hảo ý của Vương phi, không thể trưởng thành thành một mỹ nhân." Nguyệt Nhi nói xong, che miệng nở nụ cười.

Trân Ni thấy nàng mặc dù không tính là tuyệt sắc, nhưng lớn lên cũng thanh tú, trong bốn người thì Tiểu An trông được nhất, mặc dù so ra kém Tây Thi Điêu Thuyền nhưng cũng coi như không bôi nhọ tên gọi, liền cười nói: "Nhãn quang của Vương phi cũng thực không sai a".

Nguyệt Nhi tâm tư chuyển động, suy ra được thâm ý của những lời này, ám chỉ rằng nàng vẫn không tín nhiệm mình, nghĩ mình là tai mắt Vương phi xếp cạnh nàng, mặc dù không cố ý phòng bị, nhưng nói chuyện làm việc đều cẩn thận mọi nơi. Vừa rồi rõ ràng nàng đang im lặng đọc sách, vừa nhìn thấy tờ giấy của Quận chúa liền có tâm sự, nhưng lại không có người để nói cùng, nếu cứ tiếp tục như thế thì khẳng định sẽ thành tâm bệnh, nghĩ vậy, lòng khẽ nhói đau, liền nói: "Thiếu nãi nãi, Nguyệt Nhi có câu này đã sớm nghĩ muốn nói với người".

Trân Ni kinh ngạc, không biết nàng có cái gì muốn nói với mình, hỏi: "Nói gì? Ngươi cứ nói đi".

"Thiếu nãi nãi, có phải người còn đề phòng Nguyệt Nhi?". Nguyệt Nhi nói đến đây nhưng trên mặt lại không có chút sợ hãi nào.

Trân Ni kinh ngạc, không phải kinh ngạc vì nàng thông minh lanh lợi như thế, mà kinh ngạc vì nàng dám trực tiếp hỏi, cũng không phủ nhận, chỉ nói: "Ta tuy là Quận Vương phi, nhưng rốt cuộc thời gian đến Vương phủ cũng ngắn, quy củ ở đây cũng không học hết hoàn toàn, cho nên làm việc mới phải cẩn thận hơn một phần, không liên quan tới ngươi, ngươi đừng để những lời ấy trong lòng nữa".

Nguyệt Nhi nói: "Kỳ thật trong lòng ta biết thiếu nãi nãi cho rằng ta là người phu nhân phái tới, cho nên cảm thấy ta là người của phu nhân, mọi chuyện đều sẽ nói cho phu nhân. Thực ra từ ngày đầu tiên vào phủ phu nhân đã dạy dỗ chúng ta, một người không thờ hai chủ, nếu phu nhân đã đem ta cho thiếu nãi nãi, vậy ta tự nhiên là người của thiếu nãi nãi, nghe được nhìn được gì thì cũng chỉ biết nói với một mình thiếu nãi nãi, cho dù lão gia hay phu nhân có hỏi đến, cái gì nên nói hay không nên nói ta đều sẽ không đề cập tới. Hiện tại có thể thiếu nãi nãi không tin ta, nhưng thời gian sẽ chứng minh lòng ta, một ngày nào đó người sẽ minh bạch, ta chỉ sợ đợi không được ngày đó thiếu nãi nãi đã tích tụ hết buồn phiền thành bệnh trước rồi".

Trân Ni không nghĩ tâm tư của mình đã bị nàng nhìn thấu như thế, lúc trước nàng coi thường nhất là những kẻ trục lợi, nếu thực sự có chuyện gì, có che che giấu giấu đi nữa thì sợ rằng cũng không tránh được mắt nàng, chỉ không biết những lời nói thành thật này của nàng có thể tin hay không, thấy nàng nói chân thành cũng không giống giả, nếu có một người như vậy giúp mình chia sẻ bớt ưu tư, vậy còn có chuyện gì không thể nghĩ ra? Thiếu chút nữa nàng đã đem nỗi hoang mang trong lòng thốt ra, nhưng rốt cuộc vẫn nhịn xuống, chỉ nhìn Nguyệt Nhi, nói: "Lấy chân tâm đối đãi với người, ta tất lấy chân tâm đáp lại." Nói xong có chút lơ đãng, trông như thể đang nói kệ* ngữ bình thường.

(*kệ: Lời kệ, các bài thơ của Phật gọi là kệ. – từ điển nó ra thế, còn ở câu này cũng chẳng biết có phải k, đại loại là lời DMT nói rất bình thản, như nói chuyện bình thường)

Như thế tâm tư chủ tớ lại gần gũi nhau hơn một phần.

**********

Nói tới Tiểu An , sau khi ở trên đường đụng phải Lý Nhân bị trì hoãn một phen, trở lại phòng tránh không được bị Trí Tú oán giận, hỏi nàng có mang lời nhắn gì về không, thế nhưng Trí Tú lại nói không có, đánh chết Trí Tú cũng không tin, như thế nào có thể một câu cũng không có?.

Tiểu An phải thề, không có chính là không có, lúc này Trí Tú mới thất vọng mà tin tưởng, trong lòng lại nghĩ, như thế nào tẩu tẩu lại thay đổi, ngay cả một câu quan tâm cũng đều không có?.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#jensoo