Chương 13

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Đang ngủ bỗng nhiên tỉnh dậy, Lâm Kiệt mở mắt, cảm giác ngủ ngon thật thoải mái.

Đặc biệt là khoảng không trước ngực. . . . . .một tên nhóc ngốc nằm úp sấp miệng còn chảy nước miếng. . . . . .

Lâm Kiệt ôm lấy hai cánh tay, đem cái cơ thể gầy teo không có cơ bắp kia ôm chặt, rồi xem gương mặt Đường Tổ Trữ từ từ biến sắc, vẻ mặt đau đớn nhưng vẫn không muốn tỉnh lại.

Lâm Kiệt cười thầm.

A Trữ thật sự gây hứng thú cho gã. Tuy rằng dáng vẻ A Trữ coi như bình thường, tuy rằng A Trữ chẳng có cơ bắp. . .

. . .

Rõ ràng chẳng vì lẽ gì mà xem nhẹ người này một cái.

Vì cái gì. . . . . . Không thể buông tay?

Cậu trai này quả thật mọi mặt đều không đủ tiêu chuẩn của gã, háo sắc, ngu xuẩn, tự cho mình là thông minh, dễ bị kích động, thiếu cơ bắp, tin tưởng bản thân vĩnh viễn gặp may mà không hiểu phải học tập mới có. . . . . . Rất nhiều, nhiều không kể xiết những cái ngớ ngẩn, tại sao gã biết rõ nhưng lại chẳng có cách tránh né?

A Trữ dạo này không viết thư chửi gã, gã tựa như đã đánh mất thứ gì khiến toàn thân khó chịu. Rất sợ, sợ A Trữ từ nay sẽ không để ý đến gã nữa. . . . . . Nhưng sao lại sợ? Gã không thể nói rõ được. . . . . . Khi A Trữ không gửi mail, chỉ cần tưởng tượng đến việc A Trữ lười nhác không muốn tranh cãi cùng gã, coi gã như người dưng, tim sẽ đau đớn như bị bóp nghẹn.

Không muốn bản thân tổn thương, muốn ngăn chặn cơ hội biến mất không dấu vết của A Trữ, nên tự gã đến cột chặt người ta.

Hà Lê vẫn nói gã yêu thương A Trữ . . . . . .

Thật vậy chăng?

Không có đâu.

Nhưng chính mình đối với sự tồn tại của hắn lại thấp thỏm như vậy, để ý giải thích "yêu" là như thế nào?

Đủ loại cảm xúc lẫn cảm giác nảy sinh cùng A Trữ, với Lâm Kiệt mà nói như vậy thật lạ.

Gã nghĩ rằng gã đã yêu Lưu Dịch, nhưng hiện tại đụng phải A Trữ, khiến gã suy nghĩ vậy việc qua lại với Lưu Dịch hai năm rồi về sống chung ba năm nữa, ròng rã năm năm trời rốt cuộc là cái quái gì?

Gã thích Lưu Dịch, cái này không cần nghi ngờ. Lưu Dịch anh tuấn tiêu sái, hài hước, thông minh, trưởng thành, vững vàng, trầm tĩnh, cũng không nóng nảy, 囧囧 kỹ xảo cũng rất tốt, công việc thì hạng nhất, có thể nói là một người đàn ông hoàn mỹ. Sống cùng gã cũng chẳng cần lo lắng điều gì, hai người thực dễ dàng liên kết, phối hợp với nhau, cũng có thể nói là cặp đôi hòan hảo.

Nhưng vì sao, cùng một chỗ với A Trữ, trái tim gã có thể dễ dàng vui sướng, tràn ngập thanh âm vui vẻ? Mà loại vui sướng này, khi tiếp xúc với Lưu Dịch, tỉ lệ xuất hiện lại vô cùng ít?

Lâm Kiệt có yêu Lưu Dịch không? Là có. . . . . . hay vốn gã vẫn tưởng đó là tình yêu. . . . . .

Lưu Dịch bình thản bảo muốn kết hôn với một cô gái, Lâm Kiệt lạnh lùng nói Lưu Dịch nhanh chóng thu xếp rồi đi.

Gã khi đó rất phẫn nộ, phẫn nộ vì Lưu Dịch lừa dối tình cảm của gã, đến cuối cùng rời khỏi gã, cùng phụ nữ kết hôn! Phẫn nộ làm cho gã không kịp đau lòng? Hoặc, phẫn nộ khiến gã không biết mình đang đau lòng? Lúc này mới là mấy tháng sau mối tình đó, Lâm Kiệt cũng đã quên gã rốt cuộc có đau lòng hay không.

Tuổi trẻ gã cũng từng trải qua những ngây ngô buồn khổ thời niên thiếu, như anh như em, đau đớn muốn chết đi, nhưng cũng không giống hiện tại gặp phải A Trữ.

A Trữ biết rõ gã là đồng tính, nhưng chẳng hề vô tình hung hăng đẩy ra, sau lần đầu tiên tiếp xúc, thật đúng là nghe lời thách đấu để tìm gã trả thù. Cũng có thể A Trữ ngốc nghếch, chỉ cần không đùa bỡn hắn, bằng không bản thân tuyệt đối sẽ muốn xin lỗi hắn. Này thực buồn cười, buồn cười đến độ chính Lâm Kiệt cũng không hiểu vì sao gã đến đây.

Đường Tổ Trữ là quả vui vẻ của gã, giữa khoảng thời gian buồn khổ của đời gã, là người duy nhất có thể đơn thuần khiến gã cảm thấy vui vẻ.

Đối với Đường Tổ Trữ, gã đã nghiện thượng hắn, không cách nào dứt bỏ, cũng không muốn dứt bỏ.

Nhìn thấy nước miếng nơi khóe miệng Tổ Trữ ngốc.

A Trữ kỳ thật rất đáng yêu, rõ ràng trong sáng, ánh mắt không to không nhỏ, hình như là một mí, cái mũi có hơn lớn. . .

. . . Ham muốn mãnh liệt nha? Môi hơi mỏng coi như mềm mại, gương mặt nho nhỏ, chỉ có bàn tay lớn, tóc rất dày, nhưng lại mềm mại, cắt một kiểu tóc thời trang, giống ngôi sao nào đó tóc dài ngắn chẳng theo trật tự mà cứ tầng tầng lớp lớp, 囧囧 ẩm ướt khi dính ở trên gương mặt này lại có vẻ đẹp khác lạ. . . . . .

Trái tim Lâm Kiệt nhảy dựng lên. Không ổn! Gã lại muốn cùng A Trữ 囧囧. . . . . .

Đêm qua lần đầu tiên của A Trữ, gã làm A Trữ xuất bảy tám lần, lúc sau cái kia cũng chưa tiết ra, chính gã làm bốn lần với A Trữ, trong đó có hai lần bao cao su còn nứt vỡ, một lần thì thay. . . . . .

A Trữ nơi đó nhất định rất đau. . . . . . vẫn là bản thân tàn nhẫn mà. . . . . .

Nhìn thấy hõm vai của người đang ngủ kia, dáng vẻ của cái tên ngốc nghếch này thật sự khiến Lâm Kiệt chẳng kìm nổi ý muốn trêu chọc hắn.

Lâm Kiệt vươn tay nhẹ nhàng chắn trước hai lỗ mũi của A Trữ.

Trong lúc ngủ mơ màng, A Trữ xoay trái xoay phải cũng không thóat được ngạt mũi. Cũng chưa thấy tức giận, miệng cũng mở ra, tự động dùng miệng hô hấp, ngốc! Ngốc! Rất đáng yêu. . . . . .

Lâm Kiệt cười thầm, rời ngón tay đi, không đùa A Trữ nữa .

Nụ cười của Lâm Kiệt dần trở nên dịu dàng chiều chuộng.

Ngực thấy ấm áp. . . . . .

A Trữ, đừng rời khỏi tôi. Không được rời khỏi tôi!

"Tử Lâm Kiệt. . . . . . Đói bụng quá. . . . . ."

"Tủ lạnh nhà cậu có gì không?"

"Không. . . . . ."

"Muốn ăn gì?"

". . . . . . Tùy anh."

Lâm Kiệt xoay người xuống giường, lại không mặc áo, liền hướng phòng khách đi.

Khoe người để làm gì chứ. . . . . . Trông đến phát cáu. . . . . . Nhưng chính Đường Tổ Trữ lại luyến tiếc khi không nhìn, thấy dáng điệu cao lớn của người ta lại ghen tị, nhìn lại bản thân yếu như gà lại mỏng như tờ giấy, ôi. . . . . . Chỉ có thể thở dài, nhưng cũng tàm tạm, cũng có thể coi mình là cao, 178cm tuy rằng không đến mức hạc giữa bầy gà, nhưng so với người thường cũng có chút hơn.

Lâm Kiệt mở tủ lạnh, bên trong đều là đồ ăn vặt, nào là khoai tây chiên, bánh ngô, một đống tương, còn có một lọ sữa dở dang, còn lại hai phần ba lon Coca, tên nhóc này đã để mấy ngày hả? ! Lâm Kiệt đần mặt.

Trở lại phòng ngủ, lấy di động của chính mình, liếc mắt xem qua dãy danh bạ, nhìn một dãy số, nhấn chọn.

"Vui lòng đưa đến hộ tôi. . . . . . Một phần tân nương. . . . . . Song mộc lâm. . . . . . Địa chỉ là đường XX ngõ 139 số 10 tầng 12. . .

. . . Một tiếng nữa sẽ đến, được. . . . . ." Lâm Kiệt lại nghe thêm một lát, "Đúng." Lúc này mới dập máy.

"Đó là cái gì vậy?" A Trữ tò mò.

"Gần nhà cậu có cửa hàng món cay Tứ Xuyên giao tận nhà, cậu không biết hả?"

A Trữ mờ mịt lắc đầu.

"Nhìn tủ lạnh của cậu cũng đóan được cậu chắc chắn không biết . . . . . ." Lâm Kiệt thản nhiên.

A Trữ nhíu mày nổi giận.

"Khu phố của tôi sao anh quen thuộc vậy hả?"

"Đương nhiên." Bởi vì khi còn là sinh viên Lâm Kiệt đã ở đây."Dậy tắm đi, đợi lát nữa rồi ăn cơm."

"Người ta một tiếng mới đưa đến, anh gấp cái gì?" Bất mãn.

"Tôi không vội, tôi đương nhiên không vội, tôi chỉ sợ cậu khi đến phòng rửa mặt sẽ mất một giờ, chờ tôi ăn uống no đủ, cậu mới tắm sạch, chuẩn bị ăn đồ thừa canh nguội. . . . . . . Cậu cũng không cần lo lắng, tôi đâu có vội gì đâu?

Dù sao người đói bụng không phải tôi."

Vẻ mặt của Lâm Kiệt chính là chuẩn mực của sự phớt lờ, thường thường nhất định sẽ khiến A Trữ giậm chân.

"Tử Lâm Kiệt!"

"Cậu lại gọi tôi là Lâm Kiệt đáng chết . . . . . ." Lâm Kiệt liếm môi, sầm mặt.

Đường Tổ Trữ cả kinh ngậm miệng lại, hắn không muốn mông lại bị đau lần nữa tại đây, khơi mào 囧囧 của Lâm Kiệt.

Vật lộn nâng người dậy, dùng sức trừng mắt liếc Lâm Kiệt một cái, Đường Tổ Trữ chậm rãi lướt qua Lâm Kiệt, vào phòng rửa mặt chải đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro