Dinh tu huong 12

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Tính sử thi trong tác phẩm "Rừng xà nu" của Nguyễn Trung ThànhViết lúc 11:15 tối 09/02/2012

Để dẫn ra một tác phẩm tiêu biểu có thể minh hoạ cho sự tồn tại của "nền văn học sử thi" trong văn học Việt Nam 1945 - 1975, tưởng không có tác phẩm nào tiêu biểu hơn Rừng xà nu của Nguyễn Trung Thành. Quả đây là một truyện ngắn mang đậm tính sử thi và cảm hứng lãng mạn (thực ra, với các tác phẩm thuộc loại này, chỉ nói đến tính sử thi là đủ, bởi cảm hứng lãng mạn đã trở thành một phần tất yếu của nó).

Tính sử thi của Rừng xà nu được biểu lộ trước hết ở những sự kiện có tính chất toàn dân được nhắc tới. Những chuyện xảy ra với làng Xô man hoàn toàn không có ý nghĩa cá biệt. Chúng là chuyện chung của cả Tây Nguyên, cả miền Nam, cả nước trong những ngày chiến đấu chống đế quốc Mĩ. Tính thế bị o ép của làng Xô Man trước ngày đồng khởi là bức tranh sinh động về cuộc sống đau thương của đồng bào miền Nam trong những ngày Mĩ - Diệm thi hành luật 10-59, khủng bố dữ dội những người yêu nước, những người kháng chiến cũ. Khi làng Xô Man đứng dậy thì gương mặt của làng lúc này lại chính là gương mặt của cả nước trong những ngày quyết tâm đánh Mĩ và thắng Mĩ - một gương mặt rạng rỡ, tự tin, điềm tĩnh đón nhận những thử thách mới.

Biểu hiện thứ hai của tính sử thi trong Rừng xà nu là truyện ngắn đã xây dựng thành công hình tượng một tập thể anh hùng. Những anh hùng được kể tới trong đó đều có tính đại diện cao, mang trong mình hình ảnh của cả một dân tộc. Tập thể anh hùng trong Rừng xà nu là tập thể đa dạng về lứa tuổi và giới tính. Mỗi gương mặt anh hùng đều có những nét riêng, thể hiện một số phận riêng trong cuộc đời chung. Tất cả họ đều giống nhau ở những phẩm chất cơ bản : gan dạ, trung thực, một lòng một dạ đi theo cách mạng. Chiến công của mỗi người tuy đa dạng mà thống nhất. Cuốn sử vẻ vang của làng Xô Man, của Tây Nguyên không phải do riêng một người mà do tất cả mọi người viết ra. Bản trường ca của núi rừng không chỉ trỗi lên một giọng mà là sự tổng hoà của nhiều giọng. Anh Quyết, cụ Mết, anh Tnú, chị Mai, cô Dít, bé Heng là những nhân vật tiêu biểu, nhưng bên cạnh họ, đằng sau họ còn có bao người khác nữa cũng không chịu sống mờ nhạt, vô danh. Tất cả họ đều thi đua lập công, đều muốn góp phần mình vào sự nghiệp vĩ đại của dân tộc. Dĩ nhiên, hình tượng văn học nào cũng là sự thống nhất giữa cái cá biệt và cái phổ quát, nhưng ở Rừng xà nu, cảm hứng hướng về cái chung đã mang tính chất chi phối.

Biểu hiện thứ ba của tính sử thi ở truyện ngắn Rừng xà nu là nó đã miêu tả các sự kiện, các nhân vật anh hùng từ một cái nhìn chiêm ngưỡng, khâm phục. Các chi tiết đời thường ít được nhắc tới. Nhà văn chỉ tâm đắc với những chi tiết nào có khả năng làm phát lộ được phẩm chất anh hùng của nhân vật. Tả cụ Mết, nhà văn chú ý tới giọng nói "ồ ồ dội vang trong lồng ngực" của cụ. Tưởng như trong tiếng cụ nói có âm vang của tiếng cồng, tiếng chiêng, tiếng của núi rừng, của lịch sử. Và quả thật, cụ là hình ảnh tượng trưng của truyền thống vững bền. Mỗi lời cụ thốt ra kết tinh trải nghiệm của cả một dân tộc. Nó cô đúc, sâu sắc, vang vọng như những chân lí. Chả thế mà cả làng Xô Man nghe như uống từng lời cụ nói và cả rừng xà nu cũng "ào ào rung động" như một sự hoà điệu, một sự tạo nền. Ngay cuộc đời của Tnú, một cuộc đời trải ra trong chính thời hiện tại cũng đã được lịch sử hoá và nhuốm màu huyền thoại. Đêm đêm bên bếp lửa nhà ưng, cụ Mết đã kể chuyện anh cho lũ làng, cho thế hệ con cháu nghe. Anh đã trở thành niềm tự hào của làng, là một biểu tượng sống động của người anh hùng được tất cả ngưỡng vọng, học tập.

Tính sử thi của Rừng xà nu còn thể hiện ở giọng văn tha thiết, trang trọng mà tác giả đã sử dụng khi kể về sự tích của làng Xô Man. Giọng văn ấy cũng thấm đượm trong việc miêu tả thiên nhiên, khiến cho hình ảnh rừng xà nu bỗng thổi tới trong lòng người đọc một cảm giác say sưa. Ta bị cuốn theo câu chuyện không gì cưỡng nổi, tưởng mình đang được tắm trên một dòng sông mênh mang, tràn trề sinh lực, hoặc tưởng mình đang bị thôi miên bởi một bản nhạc giao hưởng hùng tráng.

Bài 2.

I .Mở bài 

Nguyễn Trung Thành tên thật là Nguyễn Văn Báu. Ông vốn là nhà văn trưởng thành trong kháng chiến chống Pháp và chống Mĩ . Ông là ngòi bút gắn bó với mảnh đất Tây Nguyên, có nhiều thành tựu nhất khi viết về Tây Nguyên. Truyện ngắn Rừng xà nu là tác phẩm đặc sắc của ông trong kháng chiến chống Mỹ . Tác phẩm mang đậm chất sử thi, viết về những vấn đề trọng đại của dân tộc; nhân vật trung tâm mang những phẩm chất chung tiêu biểu cho cộng đồng; giọng điệu ngợi ca, trang trọng, hào hùng.

II . Thân bài 

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, hiệp định Giơ-ne-vơ được kí kết, đất nước chia làm hai miền. Kẻ thù phá hoại hiệp định, khủng bố, thảm sát, lê máy chém đi khắp miền Nam. Cách mạng rơi vào thời kì đen tối. Đầu năm 1965, Mĩ đổ quân ồ ạt vào miền Nam và tiến hành đánh phá ác liệt ra miền Bắc. Rừng xà nu được viết vào đúng thời điểm mà cả nước ta trong không khí sục sôi đánh Mĩ. Tác phẩm được hoàn thành ở khu căn cứ của chiến trường miền Trung Trung bộ.Thông qua câu chuyện về những con người anh hùng ở một buôn làng hẻo lánh, bên những cánh rừng xà nu bạt ngàn, xanh bất tận, tác giả đã đặt ra một vấn đề có ý nghĩa lớn lao của dân tộc và thời đại: Để cho sự sống của đất nước và nhân dân mãi mãi trường tồn, không có cách nào khác hơn là phải cùng nhau đứng lên, cầm vũ khí đứng chống lại kẻ thù tàn ác. 

Trước hết nên hiểu thế nào là khuynh hướng sử thi trong văn học . Đó là một khuynh hướng trong sáng tác nghệ thuật thiên về việc phản ánh những sự kiện có ý nghĩa lịch sử và có tính cách toàn dân. Nhân vật trung tâm trong những tác phẩm viết theo khuynh hướng sử thi thường là những con người đại diện cho giai cấp, cho dân tộc với những phẩm chất cao cả, kết tinh những gì cao đẹp nhất của cộng đòng. Và khi khẳng định, ngợi ca những anh hùng, những kì tích sáng chói ..., người nghệ sĩ không nhân danh cá nhân mà nhân danh dân tộc, nhân danh cộng đồng. Khuynh hướng sử thi thường gắn liền với khuynh hướng lãng mạn .

Trong tác phẩm “Rừng xà nu” ([Only registered and activated users can see links]), khuynh hướng sử thi được thể hiện khá rõ ở việc lựa chọn đề tài, việc xây dựng nhân vật, việc sử dụng hình ảnh lẫn giọng điệu của tác phẩm ... Đề tài của truyện “Rừng xà nu” nói đến vấn đề sinh tử hết sức hệ trọng không chỉ của cả cộng đồng dân làng Xô Man mà của cả dân tộc Việt Nam. Truyện viết về một thời điểm lịch sử trọng đại của cách mạng Miền Nam những năm đen tối sau Hiệp định Giơ-ne-vơ cho đến lúc Đồng khởi, nhưng đây là thời điểm tức nước vỡ bờ, nhân dân Miền Nam chuẩn bị vũ trang chiến đấu . Chủ đề của tác phẩm mang đậm tính sử thi : trước sự tàn ác của kẻ thù, nhân dân Miền Nam chỉ có một con đường duy nhất là cầm vũ khí vùng lên chiến đấu giải phóng quê hương. 

Những nhân vật trong tác phẩm, tiêu biểu như Tnú, cụ Mết, thực chất là những kết tinh cao độ những phẩm chất tiêu biểu của cả cộng đồng (gắn bó với dân làng, trung thành với cách mạng, căm thù giặc sâu sắc, kiên cường bất khuất, dũng cảm chiến đấu hi sinh ...) . Lí tưởng sống của những nhân vật này luôn gắn liền với vận mệnh của cả cộng đồng. Hơn nữa, các nhân vật ở đây cũng được xây dựng thể hiện sự tiếp nối giữa các thế hệ cách mạng làng Xô Man. Cụ Mết đại diện cho thế hệ cách mạng từ thời kháng chiến chống thực dân Pháp, cụ truyền lại cho con cháu truyền thống oanh liệt đó của dân làng; Tnú tiêu biểu cho ý chí và sức mạnh của cả cộng đồng; Dít, Heng là thế hệ non trẻ tiếp nối cha anh ... Vì thế, tất cả số phận của mọi nhân vật đều thống nhất với nhau, thống nhất với số phận của cả cộng đồng. Điều đó cũng thể hiện rõ nét tính sử thi của tác phẩm .

Rừng xà nu là tác phẩm in đậm tính sử thi . Đây là câu chuyện của một người, một làng. Nhưng đặt vào hoàn cảnh Rừng xà nu được viết ra, thì đó cũng là câu chuyện của một thời đại, một đất nước, một cuộc cách mạng..Như vậy, đây là chân lí mang tầm lịch sử. Vì lẽ đó, nhà văn đã để cho nó được nói lên bằng giọng nói thiêng liêng, như để mãi mãi khắc sâu vào kí ức. Chất sử thi toát lên qua đề tài, chủ đề, cốt truyện, nhân vật, hình ảnh thiên nhiên, các chi tiết nghệ thuật, giọng điệu, ngôn ngữ của tác phẩm. 

Trong tác phẩm , hình tượng cây xà nu - rừng xà nu là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo của nhà văn, được xây dựng với cảm hứng sử thi hoành tráng, bút pháp lãng mạn, kết tinh giá trị tư tưởng và nghệ thuật của tác phẩm . 

Mở đầu tác phẩm, nhà văn tập trung giới thiệu về rừng xà nu, một rừng xà nu cụ thể được xác định rõ: "nằm trong tầm đại bác của đồn giặc", nằm trong sự hủy diệt bạo tàn: "Hầu hết đạn đại bác đều rơi vào đồi xà nu cạnh con nước lớn".Truyện mở ra một cuộc đụng độ lịch sử quyết liệt giữa làng Xô Man với bọn Mĩ- Diệm. Rừng xà nu cũng nằm trong cuộc đụng độ ấy. Xà nu hiện ra với tư thế của sự sống đang đối diện với cái chết, sự sinh tồn đối diện với sự hủy diệt. Cách mở của câu chuyện thật gọn gàng, cô đúc mà vẫn đầy uy nghi tầm vóc.Với kĩ thuật quay toàn cảnh, Nguyễn Trung Thành đã phát hiện ra: "cả rừng xà nu hàng vạn cây không cây nào là không bị thương". Tác giả đã chứng kiến nỗi đau của xà nu: "có những cây bị chặt đứt ngang nửa thân mình đổ ào ào như một trận bão". Rồi "có những cây con vừa lớn ngang tầm ngực người bị đạn đại bác chặt đứt làm đôi. Ở những cây đó, nhựa còn trong, chất dầu còn loóng, vết thương không lành được cứ loét mãi ra, năm mười hôm sau thì cây chết". Thương tích mà rừng xà nu phải gánh chịu do đại bác của kẻ thù gợi nghĩ đến những mất mát đau thương mà đồng bào Xôman đã phải trải qua trong thời kì cách mạng miền Nam bị khủng bố khốc liệt. Trong bom đạn chiến tranh, thương tích đầy mình cây xà nu vẫn hiên ngang vươn lên mạnh mẽ như người dân Tây Nguyên kiên cường bất khuất, không khuất phục trước kẻ thù. Cây xà nu rắn rỏi, ham ánh nắng mặt trời tựa như người Xô man chân thật, mộc mạc, phóng khoáng yêu cuộc sống tự do. Rừng xà nu bạt ngàn, rừng xà nu trùng trùng lớp lớp các thế hệ nối tiếp cũng chính là thể hiện sự gắn bó, sức mạnh đoàn kết và sự nối tiếp bất tận của các thế hệ, gợi liên tưởng đến sức sống vô tận, bền bỉ, bất diệt của con người Xô man Rừng xà nu tạo thành một bức tường vững chắc hiên ngang truớc bom đạn cũng là biểu trưng cho sức mạnh đoàn kết của người dân Tây Nguyên khiến kẻ thù phải kiếp sợ. 

Truyện còn xây dựng thành công một tập thể những người dân anh hùng của núi rừng Tây Nguyên. 

Cụ Mết là cội nguồn, là lịch sử, “là Tây Nguyên của thời Đất nước đứng lên còn trường tồn cho đến hôm nay”. Cụ như một nhân vật huyền thoại từ hình dáng cho đến tính cách: quắc thước như xưa, râu dài tới ngực và vẫn đen bóng, mắt sáng xếch ngược, ở trần, ngực căng như một cây xà nu lớn. Một con người trầm tĩnh, sáng suốt, bền bỉ và vững chãi.Ngôn ngữ: cách nói của cụ cũng khác lạ (không bao giờ khen tốt, lúc vừa ý nhất cũng chỉ nói được). Tấm lòng của cụ với buôn làng, với Tnú, với cách mạng là tấm lòng thuỷ chung, cưu mang đùm bọc, tình nghĩa. Cụ Mết là khuôn mẫu của người già Tây Nguyên, yêu buôn làng, yêu n¬ước, yêu cách mạng, tuổi cao chí càng cao. Hình ảnh cụ còn sống mãi với câu nói bất hủ: “Chúng nó đã cầm súng, mình phải cầm giáo”.

Tnú là thế hệ nối tiếp của cụ Mết . Cuộc đời Tnú đã phải trải qua bao thử thách khốc liệt từ thuở ấu thơ. Anh đã được hoàn cảnh hun đúc thành một con người có nhiều phẩm chất đáng quý.Tnú có chữ, có văn hoá, lại sớm được giác ngộ cách mạng, một con người gan góc, trung thực.Dũng cảm, kiên cường, trung thành với cách mạng.Ngoài tình thương vợ con, Tnú còn là người nặng tình với buôn làng.Tnú cũng chịu bao đau thương dưới bàn tay tội ác của kẻ thù.Cuộc đời Tnú là một minh chứng hùng hồn rằng: “phải dùng bạo lực cách mạng để chống lại bạo lực phản cách mạng”.

Dít là cô gái có vẻ đẹp trẻ trung, trong sáng. Gan góc, dũng cảm.Một cán bộ Đảng trẻ, có năng lực, nghiêm túc, tình cảm trong sáng, cao đẹp. Từ nhỏ cô đã gan dạ một mình mang côm tiếp tế cho thanh niên du kích trong sự lùng bắt ráo tiết của giặc .Cô cũng có cái nhìn bình thản khi bị trói vào gốc cây và những viên đạn bay sượt qua người .

Phác hoạ thành công một tập thể nhân vật anh hùng, Nguyễn Trung Thành đã làm nên thành công của Rừng xà nu. Họ là hiện thân của những phẩm chất anh hùng, đẹp đẽ của các thế hệ nhân dân, tượng trưng cho các thế hệ tiếp nối nhau của dân làng Xô Man.Thông qua hệ thống nhân vật đó, tác giả đã thể hiện sinh động và nghệ thuật quy luật: có áp bức có đấu tranh, một chân lí của cách mạng miền Nam: “chúng nó đã cầm súng, mình phải cầm giáo”.Đó là vấn đề mang tính trọng đại của dân tộc , góp phần thể hiện tính sử thi sâu sắc của tác phẩm .

III . Kết bài 

Rừng xà nu mang vẻ đẹp của một khúc sử thi trong văn xuôi hiện đại. Đó là câu chuyện bi tráng về cuộc đời của một người anh hùng đại diện cho cộng đồng được già làng kể lại cho dân làng nghe trong một đêm rừng Tây Nguyên ,bên bếp lửa chung của làng với giọng kể trang nghiêm và hùng tráng. Lời văn trau chuốt, giàu hình ảnh tái hiện vẻ đẹp tráng lệ hào hùng rất riêng của cảnh vật và con người,truyền thống văn hoá Tây Nguyên trong cuộc kháng chiến chống Mỹ đau thương mà anh dũng.

Bài 3,

 Rừng xà nu là một tác phẩm xuất sắc của NTT nói riêng, văn xuôi chống Mĩ nói chung. Tác phẩm hấp dẫn vì không chỉ khai thác được đề tài miền núi của Tây Nguyên hùng vĩ mà còn ở chổ nó mang đậm tính chất sử thi hùng tráng, trang nghiêm.

Thân bài:

1. Giới thiệu tác giả tác phẩm.

- Trong nền văn học VN hiện đại, nếu như Tô Hoài là nhà văn có công khai sơn, phá thạch đề tài miền núi thì Nguyên Ngọc sau này là Ngyễn Trung Thành được xem là nhà văn đi tiên phong về đề tài Tây Nguyên.

- Từ những năm kháng chiến chống Pháp, Nguyên Ngọc đã có tác phẩm “ Đất nước đứng lên “ nổi tiếng với nhân vật anh hùng Núp làm say mê hàng triệu trái tim độc giả. Vào cuộc kháng chiến chống Mĩ, do gắn bó mật thiết với chiến trường Tây Nguyên, gần gũi hiểu biết sâu sắc cuộc sống và tinh thần bất khuất, yêu tự do gắn bó với cách mạng của nhân dân các dân tộc thiểu số sống trên mãnh đất này, ông đã sáng tác nên 1 thiên truyện nổi tiếng Rừng xà nu.

- Truyện viết vào mùa hè 1965, rút từ tập “Trên quê hương những anh hùng Điện Ngọc”. Truyên đc giải thưởng văn nghệ Nguyễn Đình Chiểu năm 1965.

2. Thế nào là tác phẩm sử thi và biểu hiện của nó.

a) Thế nào là sử thi.

Thơ ca lấy lịch sử làm đề tài chép sự tích nhân vật và truyền thuyết lịch sử. Đây là thể loại tự sự miêu tả các sự kiện quan trọng có ý nghĩa quyết định đối với đời sống tinh thần và vận mệnh của dân tộc. Nó chủ yếu biểu hiện ý thức cộng đồng của nhân dân, dân tộc đối với quá khứ vẻ vang của chính mình. Với quan niệm ấy Rừng xà nu không chỉ là tác phẩm sử thi mà còn là bản anh hùng ca đậm tính sử thi và cảm hứng lãng mạn về cuộc chiến đấu của nhân dân Tây Nguyên.

b) Những biểu hiện của tính sử thi trong Rừng xà nu.

• Về đề tài và chủ đề

- Tính sử thi được thể hiện bằng đề tài chủ đề. Truyện có đề tài lịch sử của làng Xôman và nói rộng ra là nhân dân Tây Nguyên trong cuộc đấu tranh chống tên đế quốc hùng mạnh nhất để bảo vệ nền độc lập dân tộc. Đây là một sự kiện trọng đại. Qua tác phẩm tác giả muốn nêu bật lên sức mạnh quật khỡi, tinh thần và ý chí mãnh liệt không gì có thể lay chuyển đc của buôn làng, của 1 dân tộc quyết lấy máu mình để viết nên 1 chân lí mới: “chúng nó cầm súng mình phải cầm giáo”. Nghĩa là vũ trang chiến đấu là con đường tất yếu để giải phóng nhân dân.

• Nhân vật

- Dân làng Xôman trong Rừng xà nu là 1 tập thể mang những phẩm chất tiêu biểu cho cộng đồng, sống chết vì buôn làng, vì dân tộc. Đó là 1 tập thể anh hùng tiêu biểu cho tinh thần yêu nc, khát vọng tự do, tinh thần đoàn kết, bất khuất, hiên ngang và sức sống mãnh liệt.

- Dân làng Xôman trong Rừng xà nu đc cấu tạo theo nhiều lớp, nhiều thế hệ. Các thế hệ này đc hình tượng hóa bắng những thế hệ xà nu khác nhau trong rừng xà nu bạt ngàn tít tắp đến tận chân trời. Thế hệ già làng ( tiêu biểu là cụ Mết ), thế hệ thanh niên ( tiêu biểu là Tnú, Mai, Dít ). Truyện còn hé mở cho ta thấy thế hệ thứ 3 của nhưng bé Heng, để hoàn thiện bức tranh về chiến tranh nhân dân, “lớp cha trước lớp con sau”, nối tiếp nhau tạo thành 1 sức mạnh vô địch.

Nét chung nhất của các nhân vật này là phẩm chất anh hùng, rất kì vĩ, mạnh mẽ. Họ đều là những con người yêu buôn làng, yêu nước, yêu dân, bất khuất kiên trung, chung thủy với cách mạng, giàu khát vọng tự do, giàu sức sống.

- Yêu buôn làng, yêu nước yêu dân sâu nặng và lòng căm thù giặc sâu sắc cháy bỏng.

- Quyết tâm đứng lên đánh giặc, bất chấp sự khủng bố dã man của kẻ thù.

- Kiên cường bất khuất, dũng cảm táo bạo, tạo nên khí thế đồng khỡi chống Mĩ.

Điều đặc biệt là: tuy cùng mang phẩm chất anh hùng, nhưng mỗi người do tuổi tác, giới tính, cương vị khác nhau mà có những cách biểu hiện khác nhau làm nên vẽ đẹp, đặc điểm rất đa dạng, sinh động và hấp dẫn.

Cụ Mết

Cụ đã từng tham gia kháng chiến chống Pháp. Theo tác giả, cụ cùng hoạt động một thời với anh hùng Núp và cả 2 rất nổi tiếng ở 2 vùng khác nhau của Tây Nguyên. Núp đc phong tặng anh hùng. Cụ Mết, con người của 2 thế hệ lại tiếp tục hướng dẫn chỉ huy con cháu tham gia vào cuộc đấu tranh chống Mic Diệm. Cụ là 1 già làng sừng sững uy nghi như cây đại thụ. Cụ luôn đứng đầu, có tác phong trang trọng đàng hoàng, có phong thái đĩnh đạc và uy tín lớn trong làng. Cụ Mết trở thành người cha tinh thần, người truyền ngọn lửa khát vọng tự do giải phóng và trở thành linh hồn của phong trào đồng khỡi ngừoi dân XôMan.

Cụ Mết xuất hiện muộn khiến cho Tnú nóng ruột chờ đợi. Con người này có hình dáng bên ngoài rất đặc sắc. “Ông cụ vẫn quắc thước như xưa, râu bây giờ đã dài tới ngực..ông ở trần, ngực như một cây xà nu lớn. Tay rắn chắc như 2 gọng kìm, giọng nói trầm vang như cồng chiêng”, cách nói của cụ không bao giờ khên “tốt”, những khi vừa ý nhất, cụ chỉ nói “được”. Mệnh lệnh của cụ phát ra đơn giản và chắc nịch: “thế là bắt đầu rồi! Đốt lửa lên”. Tấm lòng của cụ đối với Tnú, với dân làng và đối với cách mạng bao la như núi ngàn.Ngiã tình của cụ đối với nhân dân, đất nước như nguồn nước Tây Nguyên không bao giờ vơi cạn. Cụ Mết đã chỉ huy dân làng xông lên diệt sạch bọn ác ôn trong nhà Rông, đốt lên ngọn lửa đồng khỡi rực sáng với chân lí thật giản dị và sâu xa “chúng nó đã cầm súng mình phải cầm giáo”. Cụ Mết còn là người của niềm tin, người tổ chức tập hợp đoàn kết dân làng đánh giặc.

Tóm lại, cụ Mết là người tiêu biểu kết tinh tính cách quật cường, bất khuất của các dâm tộc Tây Nguyên nói riêng, dân tộc Vn nói chung “yêu nước thiết tha, căm thù giặc cháy bỏng, kiên cường thủy chùng son sắt, giàu sức sống. Ưỡn tấm ngực to lớn của mình ra che chở cho xóm làng”

Tiếp đến là thế hệ Tnú, Mai, Dít. Tnú quyết liệt, mạnh mẽ, trung thực, căm thù giặc như lửa cháy bốc ngùn ngụt, trả thù dứt khoát, giàu dũng khí, giàu sức sống. Tnú trở thành niềm tự hào, kiêu hãnh của buôn làng và tập thể người dân XôMan.

Dít là 1 cô gái trẻ giàu nghị lực, có bản lĩnh, trưởng thành trong cuộc đấu tranh gian khổ và trở thành người lãnh đạo cao nhất của làng XôMan: bí thư chi bộ, chính trị viên xã đội. Nét tính cách nổi bật của Dít là một cô gái có đôi mắt mở to, trong suốt, tính tình lặng lẽ, kín đáo, nhưng rất gan dạ. Giặc bắn để uy hiếp tinh thần, áo quần rách tả tơi nhưng vẫn bình thản như không. Dít là 1 người kiên quyết trên nguyên tắc, kiểm tra giấy của Tnú rất kĩ mặc dú có quan hệ rất thân thiết. Song, Dít là 1 cô gái giàu tình cảm, bùi ngùi, lưu luyến khi Tnú phải đi ngay.

• Bức tranh thiên nhiên đc miêu tả thật hùng vĩ, hoành tráng, giàu màu sắc tạo hình như khắc như chạm, tạo thành hình, thành khối có màu sắc, có mùi vị. Đặc biệt là hình tượng cây xà nu mang đậm màu sắc sử thi. Nó đc miêu tả từ nhiều góc độ, đc lặp đi lặp lại nhiều lần, mang ý nghĩa tượng trưng cho phẩm chất, vẽ đẹp của con người Tây Nguyên. Những cảnh “ suốt đêm nghe cả rưng XôMan ào ào rung động, lửa cháy khắp rừng, và đặc biệt những đồi xà nu nối tiếp tới chân trời mở đầu và kết thúc đã làm nền cho diễn biến câu chuyện bi hùng của Tnú và làng XôMan thật giàu ý nghĩa thẩm mĩ, nghệ thuật.

• ngôn ngữ của thiên truyện Rừng xà nu đc NTT viết với giọng say mê, trang trọng, tạo nên chất thơ dạt dào, hùng tráng. Truyện đc kể lại bên bếp lửa, cách kể trang nghiêm, xúc động như muốn nhắc nhỡ con cháu nhớ kĩ những trang sử đẩm máu và nc mắt của cả cộng đồng “người già chưa quên, người chết quên hết rồi thì để lại cái nhớ cho người sống.. hãy lắng nghe mà nhớ…” Câu chuyện cảu Tnú mà cụ Mết kể cho dân làng nghe xãy ra chưa lâu, nhưng vẫn đc kể như câu chuyện lịch sử với giọng điệu và ngôn ngữ trang trọng của sử thi.

KẾT BÀI: Tóm lại, RXN là tác phẩm mang đậm tính sử thi và cảm hứng lãng mạn về cuộc chiến đấu của nhân dân Tây Nguyên. Lâu nay, người đọc say mê tác phẩm ngoài ý nghĩa một đề tài mới mẻ về miền núi, còn là ở chất sử thi bi tráng ấy.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro