Chap 3 : Tương phùng

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Hai người hàn huyên một lúc lâu, sau đó Lucia tập trung đọc kịch bản. Vì suất diễn của Levy không nhiều nên cô nàng không bị áp lực tâm lý nặng, thoải mái ngồi lướt Weibo.

"Lucia, cậu xem này, bây giờ trên mạng xuất hiện nhiều bảng xếp hạng thú vị phết. "Bảng xếp hạng ngôi sao nam bạn muốn đưa về nhà gặp phụ huynh nhất" này, "Bảng xếp hạng nữ minh tinh thu hút đàn ông nhất" này, còn có cả "Bảng xếp hạng nam diễn viên mà chị em muốn lôi lên giường nhất" nữa này." 

Levy ngồi bên cạnh cứ lải nhải mãi, nhưng Lucia chẳng thấy hứng thú. Cô lớn lên ở nước ngoài, thỉnh thoảng về nước vào kỳ nghỉ đông và nghỉ hè, lúc còn nhỏ thì rất có hứng thú với giới giải trí, nhưng từ sau khi bố mẹ ly hôn, cô không mấy chú ý đến những người nổi tiếng ở trong nước. 

Có điều, chỉ trừ một người. 

"Đứng thứ nhất là Loke này, vừa rồi mình còn gặp được anh ấy ở bên ngoài, không hổ danh là đàn anh của bọn mình." 

Nghe thấy tên Loke, Lucia nhìn lướt qua màn hình di động, "Đứng thứ nhất? Tại sao lại là anh ta?" 

Levy chống cằm vẻ si mê, "Sao không thể là anh ấy chứ? Vừa đẹp trai, vóc dáng lại đẹp. Với lại, năm ngoái anh ấy diễn một bộ dân quốc, một lần là nổi tiếng luôn, bây giờ anh ấy là tiểu thịt tươi trong lòng mọi người đấy." 

Lucia nhướng mày, không tiếp lời cô nàng, nhưng lại nhìn thấy ở vị trí thứ năm là cái tên cô quen thuộc. 

Lucia có chút bất ngờ, "Natsu Dragneel... mà lại xếp thứ năm?" 

Levy không chú ý đến vẻ mặt tập trung đột ngột của Lucia, cô nàng trả lời, "Natsu cũng đốn ngã bao nhiêu thiếu nữ đấy, nhưng mà có vẻ là anh ấy khá lạnh lùng, hơn nữa trước đấy mình từng nhìn thấy anh ấy một lần từ xa, chính xác là cái cảm giác chỉ ngắm chứ không chạm đến được ấy... Cậu nói xem, ai mà dám lôi anh ấy lên giường chứ." 

"Tại sao không?", Lucia nói với vẻ ngạc nhiên, "Nếu mà là mình, phải chọn nam diễn viên muốn kéo lên giường nhất, chắc chắn mình sẽ chọn Natsu." 

Levy sửng sốt, "Lucia, sao mình không nhớ là cậu mê Natsu nhỉ? Cậu là fan à? Fan trung thành sao?" 

"Hả?", Lucia hắng giọng, "Diễn viên mà lại đi nói chuyện fan trung thành, mình việc nào ra việc đấy." 

"Việc nào ra việc đấy, nói như là cậu với người ta từng nằm chung một cái giường không bằng.", Levy cười nói. 

Lucia thoáng lúng túng, nếu cô nói là thật sự đã từng thì sao... 

"Đừng ăn nói luyên thuyên.", Lucia muốn đổi chủ đề, nhưng cô vừa dứt lời thì liền nhìn thấy ba người đột nhiên đi vào, mà người đi đầu còn nhìn cô với gương mặt đang nhịn cười nữa. 

Lucia thoáng xấu hổ. Không phải là bị nghe thấy rồi đấy chứ? 

Suy nghĩ đó vừa nhen nhóm trong đầu cô thì người đi đầu kia đột nhiên quay đầu nói, "Natsu, hôm qua để kịch bản ở phòng trong, để tôi đi tìm." 

"Ừ.", giọng nói điềm đạm mà ôn hòa. Lucia ngẩng đầu nhìn, một người bước từ ngoài cửa vào, áo khoác đen, đôi chân dài, cả gương mặt như tạc kia nữa... 

Nat... Natsu Dragneel! 

Lucia choáng váng, nãy giờ mấy người này ở bên ngoài ư? Như vậy thì, lời cô nói chắc chắn anh nghe thấy. Ngay lập tức, Lucia có cảm giác muốn đâm đầu vào tường tự vẫn. Thế nào mà cô lại nói những lời đó trước mặt anh chứ! 

Đang lúc Lucia còn ngây ngẩn, Levy đã đứng bật dậy khỏi ghế sô pha, đầu hơi cúi che đi gương mặt ửng đỏ, "Anh Dragneel, chào.. anh ạ." 

Natsu không hề phô ra danh xưng ảnh đế của anh, anh hiền hòa đáp một câu "Chào cô!" với cô ấy. 

Rõ ràng là Levy cực kỳ kích động, cô nàng không biết nên đứng hay ngồi xuống thì hơn. Cũng may Natsu không ở lại lâu, anh cùng quản lý và trợ lý đi vào gian phòng bên trong. 

Phòng nghỉ chia làm hai gian trong ngoài tách biệt, vừa rồi Levy và Lucia ngồi ở ghế sô pha phía ngoài. Thấy Natsu đi rồi, Levy thở phào một hơi rồi ngồi xuống ghế, "Làm mình sợ chết đi được... Lucia, Natsu đến đây, liệu có phải là vào vai chính trong phim không?" 

"Lucia? Này!" 

"Hả?" 

"Cậu vẫn choáng đấy à? Mình đang nói chuyện với cậu đấy. Mà này, vừa nãy sao cậu không đứng lên chào hỏi một cái, ngộ nhỡ người ta cảm thấy cậu vô lễ thì sao đây?" 

"Đâu có đâu...", Lucia đè lại nỗi bi ai trong lòng, ra vẻ bình tĩnh, "Chỉ là... chân mình tê thôi." 

"..." 

Natsu và hai người kia vào trong mãi vẫn không thấy ra, Levy hưng phấn nói, "Này Lucia, nhìn gần như thế mới thấy người thật còn đẹp trai hơn cả trên tivi." 

Sau một lúc, Lucia cũng bình tĩnh lại được. Cô liếc Levy một cái, "Phải là cực kỳ đẹp trai." 

"Cậu thích nhất phim nào của anh ấy? Mình thì thích nhất phim điện ảnh mới chiếu của anh ấy, trên phim, Natsu anh dũng xông ra chiến trường giết địch, quá ngầu." 

"Thế à?", Lucia vừa mới về nước, vẫn chưa xem kịp bộ phim điện ảnh mới chiếu của Natsu. Có điều, trước kia, cô không bỏ sót một bộ nào cả, "Mình thích nhất phim Tả An từ bảy năm trước của anh ấy." 

"Hả? Phim điện ảnh hả? Hay phim truyền hình? Sao mình chưa xem nhỉ?" 

"Ừ, cũng lâu rồi, mà lúc đấy vẫn chưa nổi tiếng lắm.", Lucia cười. 

"Lâu như vậy rồi, chắc là lúc đấy bọn mình mới năm nhất.", Levy kinh ngạc, "Sao lại thích phim đấy?" 

Lucia im lặng một lát, cô muốn nói, vì trong Tả An, Natsu vào vai anh cảnh sát tên Tả An, mà cảnh sát, như anh từng nói với cô, đó là nghề anh thích nhất ngoài nghề diễn viên. Thế nên, lúc xem bộ phim đó, cô cảm giác anh diễn cực kỳ nhập tâm, cực kỳ nghiêm túc, vô cùng lôi cuốn. 

Có điều, những lời này Lucia sẽ không bao giờ nói ra, vì thế cô đùa, "Tại vì trong phim có cảnh anh ấy mình trần đi làm nhiệm vụ... cơ bụng tám múi đấy." 

"Xoạt!", bên cạnh có tiếng giấy rơi xuống đất. 

Lucia ngoảnh lại phía phát ra âm thanh thì lại thấy quản lý của Natsu đang cười tủm tỉm. Mà Natsu, đứng ngay sau quản lý của anh. 

Lucia: "..." 

Giết chết tôi đi! 

"Natsu.", đúng lúc này, một giọng nói nữ phá tan bầu không khí ngượng ngùng. Mọi người quay ra nhìn thì thấy một người phụ nữ mặc chiếc áo lông vũ đen đi vào, mái tóc quăn màu sợi đay tôn lên vẻ quyến rũ và gương mặt như vẽ của cô ta. 

Người vừa vào là ngôi sao hạng A, Lisanna Strauss. 

Quan hệ giữa Natsu và cô ta hiển nhiên là không tệ, anh đưa mắt nhìn cô ta, rồi nói chuyện như với một người bạn lâu năm, "Đến rồi à!" 

"Ừm, không đến muộn chứ? Anh đến bao lâu rồi?", Lisanna đưa túi xách cho trợ lý đứng bên cạnh, trên mặt là ý cười dạt dào. 

Natsu nói, "Vừa đến."

Nói xong câu đó, ánh mắt anh lại đột nhiên chuyển qua Lucia, người vẫn ngồi trên sô pha nãy giờ. Lucia bị nhìn một cách bất ngờ như vậy thì bật dậy khỏi ghế theo bản năng. 

Natsu, "Cô là Huyền Hỏa nhỉ?" 

Lucia ý thức được anh đang nhắc đến nhân vật trong phim bèn vội vàng gật đầu, "Chào anh ạ, anh... anh Dragneel." 

Natsu gật đầu, "Lát nữa sẽ quay cảnh tôi và cô, cô chuẩn bị xong chưa?" 

Lucia đã thuộc làu kịch bản rồi, nhưng không ngờ cảnh đầu lại là cô, bị mọi người chú ý, cô nhẹ giọng nói: "Tôi chuẩn bị xong rồi." 

"Vậy được.", Natsu đáp xong câu đó rồi không nói thêm gì, có vẻ là định ra khỏi phòng nghỉ. 

Lúc anh đi ngang qua người, Lisanna liền giữ chặt anh lại rồi cười nói, "Sao thế, em vừa đến là anh đã đi rồi." 

Natsu cong khóe miệng, "Không có thời gian, chẳng phải em cũng sắp quay rồi sao?" 

Lisanna nhún vai, "Haiz, cũng phải, làm việc, làm việc thôi." 

Đúng lúc này, một nhân viên trường quay chạy tới, "Anh Dragneel, cả Lucia nữa, hai người có thể đi hóa trang được rồi." 

Nghe thấy thế, Lucia cầm kịch bản rồi gật đầu chào mọi người, sau đó theo Natsu đi ra ngoài. 

"Lucia?", chờ đến khi chỉ còn lại trợ lý, Lisanna mới nghi hoặc hỏi, "Cô ta diễn nữ hai à?" 

Người trợ lý gật đầu, "Xem ra là thế rồi. Nghe nói Lucia nhờ một mục quảng cáo mà được đạo diễn chọn, trước đây từng đóng mấy phim truyền hình nhưng mà không nổi tiếng, chị không biết cũng chẳng có gì lạ." 

Lisanna gật đầu, "Có thể lấy được vai diễn này, tính ra may mắn lắm đấy." 

Lời nói này của Lisanna không chỉ vì đạo diễn của bộ phim là Hầu Quang Trung, mà còn vì nhân vật này có xu hướng khiến người xem thích thú. Nhân vật được dựng lên là người mang tình yêu say đắm mà sâu kín với nam chính, đến chết không thôi, nhưng mâu thuẫn là, nàng lạnh lùng, băng giá, không màng khói lửa nhân gian, tuy là nữ hai mà lại nổi bật không kém nữ chính. 

Người trợ lý nói, "Nhưng kĩ thuật diễn của Lucia cũng chả ra làm sao đâu, em từng xem một bộ phim thần tượng cô ta đóng rồi, gượng gạo lắm." 

"Thế à?" 

"Vâng, chẳng qua là cô ta xinh thôi, chứ nếu không có khuôn mặt đấy thì làm gì có cơ hội đóng phim.", người trợ lý nói với vẻ khinh thường. 

Lisanna thoáng im lặng, sau đó hờ hững nói, "Đạo diễn Hầu không lý nào lại chọn diễn viên không biết diễn." 

"Nghe nói đạo diễn Hầu rất hay đổi diễn viên ở ngay trường quay, em thấy lần này..." 

Mê Thành là câu chuyện kể về hành trình tìm lại viên Xích Viêm Châu bị yêu ma cướp đi và cuộc trả thù rửa hận thay cha mẹ của thiếu chủ thành Cổ Hạ - Hạ Hầu Tuyết Uyên. Trên hành trình đó, chàng cùng hầu cận Đại Bàn kết bạn với nữ chính Long Tiêu Tiêu, thư sinh Dương Ân, và cả chuyện với hồ ly Huyền Hỏa. 

Lucia đóng vai hồ ly Huyền Hỏa, thuở nhỏ được Hạ Hầu Tuyết Uyên cứu một mạng, vì thế khi gặp lại, nàng nhất mực hỗ trợ chàng đoạt lại Xích Viêm Châu. Huyền Hỏa yêu Hạ Hầu Tuyết Uyên say đắm, nhưng nàng biết trong lòng Hạ Hầu Tuyết Uyên chỉ có Long Tiêu Tiêu, hơn nữa, con người và yêu tinh khác biệt, nàng chưa từng nghĩ đến việc sẽ được ở bên Hạ Hầu Tuyết Uyên, điều duy nhất nàng muốn là mãi mãi đi theo chàng mà thôi... 

Cảnh quay sắp tới là cảnh đầu tiên giữa Lucia và Natsu, nhưng lại là màn cuối cùng của Huyền Hỏa trong phim. Đây là cảnh Huyền Hỏa vì Hạ Hầu Tuyết Uyên mà tế điện Xích Viêm Châu. Trước khi bắt đầu quay, Hầu Quang Trung gọi riêng Lucia ra diễn giải cái cảm giác mà mình muốn. 

Người rõ sự tình sẽ biết, đây là phân đoạn cực kỳ quan trọng. Hầu Quang Trung đề ra yêu cầu rất hà khắc với diễn viên, vì thế mọi người đều thầm vuốt mồ hôi thay cho diễn viên diễn vai Huyền Hỏa. Không chỉ phải khiến đạo diễn Hầu vừa lòng, mà còn phải cố gắng để không nổi bật hơn nam thần Hoắc Thiệu Hàng... Khó, quá khó. 

Dàn cảnh đã chuẩn bị xong xuôi. Natsu mặc phục trang, áo đen thuần sắc điểm viền vàng ròng, chỉ ngồi an vị một chỗ thôi cũng khiến toàn bộ phái nữ có mặt tim đập thổn thức, chẳng trách đứng vào hàng một trong tứ đại mĩ nam cổ trang. 

Clapper board dập xuống, mọi người cùng nín thở nhìn Natsu. 

Giữa cung điện rộng lớn, Hạ Hầu Tuyết Uyên lẻ loi đứng đó, mắt nhìn viên Xích Viêm Châu trong lò luyện, tay phải chậm rãi siết chặt. Trước giờ chàng không hề biết, thì ra, muốn Xích Viêm Châu phát huy thần lực thì phải hoàn toàn nhập vào thân thể một người tế điện, mà người ấy phải có nội công cao cường và một cơ thể thuần thuộc tính hỏa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro