Chương 34: Leo núi

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

-“Đem nhiều vậy, cô ăn hết không?”

Hyelin lấy đồ ăn vặt ra, ném qua Junghwa, canh lúc Hyelin không để ý lén bỏ lại ba lô, bình thường không ra khỏi nhà cô đã phải bổ sung nhiều năng lượng như vậy, đừng nói chi là leo núi tốn sức.

-“Cái này ngon… cái đó cũng ngon… đừng đừng đừng… cái này ăn ngon lắm, thiệt!”

Junghwa tiếc phải bỏ ra, trợn to hai mắt, còn kém nước mắt lưng tròng lấp lánh.

-“A Tây, đem hết đi, tôi đeo cho tôi mạnh lắm.”

Hyelin nhìn Junghwa, rốt cuộc cảnh cáo.

-“Cô nói đó, cô tự đeo.”

-“Ừ!”

Sau đó, “chát chát chát” vào mặt, non sông tươi đẹp gì đó, cơ bản Junghwa không còn sức để thưởng thức, đường núi quanh co, bậc thềm dốc đứng, lúc đầu Junghwa còn có thể đuổi kịp Hyelin, leo một tiếng bị bỏ lại tít đằng xa.

Bây giờ là đầu hè, nhiệt độ không cao lắm, hơn nữa mấy ngày trước ở đây mới mưa, nên không khí rất mát mẻ, thậm chí còn có mùi bùn đất ẩm ướt, Hyelin hít thở không khí mới mẻ, đi dưới bóng cây, thỉnh thoảng gió mát thổi đến, ở phòng tập không thể cảm nhận được cảm giác này. Hyelin thường một mình, hiếm khi ra ngoại ô đi bộ, phát hiện nơi đây, đúng là một nơi tốt để thư giãn, không cần một kì nghỉ dài, không có nhiều du khách, tất cả mọi thứ đều thoải mái, kể cả người không thường phơi nắng dưới ánh mặt trời.

Hyelin đi phía trước như một nữ thần, Junghwa đeo ba lô thức ăn mệt bò sấp, cô nhìn chung quanh, cũng gần trưa, nên tìm chỗ ăn cơm tiêu diệt bớt gánh nặng.

Không biết đi bao lâu, Hyelin phát hiện bên cạnh thiếu một người, nhìn lại, cô đã bỏ rơi Junghwa hơn năm mươi mét, tay Junghwa nắm một cành khô, gập người thở dốc, vẻ mặt đau khổ lắc đầu với Hyelin.

-“Đi không nổi…”

Junghwa đi quá hài hước, Hyelin dừng bước đứng tại chỗ cười chờ cô. Trong nháy mắt đó, đột nhiên Junghwa cảm thấy rất tốt, Hyelin nghiêng đầu tóc vén một bên nhìn Junghwa cười, Junghwa cảm thấy rất đẹp, đôi mắt cô di chuyển khắp nơi, cuối cùng vẫn dừng lại trên người Hyelin, cảnh sắc rất đẹp, người cũng rất đẹp, cảm giác đẹp đẽ này không giữ trong tay được, thỉnh thoảng chỉ là cảm nhận trong giây lát mà thôi, Junghwa trở về thực tại rất nhanh, cảnh vừa rồi giống như một bức tranh, khắc sâu vào lòng nàng.

-“Biết sai rồi à?”

-“A Tây, cô ỷ không mang gì ăn hiếp người khác.”

-“Ai kêu tôi nói mà không nghe?”

Junghwa mạnh mẽ ném ba lô cho Hyelin.

-“Được được được, cô khỏe cô vác đi! Tôi vô dụng rồi!” Dứt lời, liếc một cái.

Hyelin không có đỡ ba lô nặng, trực tiếp rơi xuống đất, cô nhéo má trái của Junghwa.

-“Được, cô chơi xấu quá ——”

-“Ha ha ha…”

Junghwa nhịn không được cười xán lạn, Hyelin nhéo cô, cô rất vui… vui đến mức không nín cười được…

-“Cô bị khùng à…”

Hyelin chưa thấy ai bị ăn hiếp còn cười vui như vậy, tâm trạng cũng bị Junghwa lây, nở nụ cười.

Có thể nhìn nhau cười, cũng là một loại ăn ý, đương nhiên Junghwa không nỡ để Hyelin mang ba lô. Cuối cùng, hai người mỗi người cầm một quai, nhấc ba lô đi cạnh nhau, Hyelin cố tình đi chậm lại. Junghwa chỉ vào bãi cỏ gần đó, vừa lúc có một bóng cây.

-“Chúng ta ăn chút gì đi, chết đói ~”

-“Ừ.”

Ở chung với Junghwa, Hyelin không cần phải lo lắng ăn gì, đối với ăn, Junghwa luôn nhiệt tình không giới hạn. Hyelin muốn giúp.

-“Tay chân cô vụng về lắm, chờ ăn đi!”

Trách không được ba lô nặng như vậy, Junghwa mang là ba lô đựng thức ăn leo núi, trải một cái khăn dã ngoại, đem đủ loại thức ăn, Junghwa lôi một đống đồ ăn ngon từ ba lô ra…

-“Còn đem theo rượu…” Bây giờ Hyelin hoàn toàn phục Junghwa.

-“Cô sợ không có chỗ tốn sức à?!”

-“Ha ha, ăn cơm dã ngoại mà!” Junghwa vỗ đầu một cái, không mang theo đồ khui và cái ly.

-“A, xem ra là không uống được rồi.”

-“Leo núi còn uống vang đỏ, cô thật là hữu tình.”

Junghwa đã chuẩn bị từ chiều qua, nhưng cũng không chu đáo, có hai hộp cơm là thức ăn từ khách sạn, những món ăn vặt khác là do Junghwa mang tới, Hyelin nhìn mấy cái túi nhỏ, có thể đoán được thức ăn có lượng calo rất cao.

-“Ăn đi, hôm nay tôi mời!”

Junghwa đưa một cái khăn ướt cho Hyelin lau tay, sau đó tùy tiện ngồi lên cỏ, lúc này Hyelin không được tự nhiên ngồi xuống đối diện Junghwa, chắc là vừa suy nghĩ ra tư thế nào ngồi ưu nhã nhất.

Hyelin không cột tóc, cúi đầu ăn thì không tiện lắm, tuy rằng dáng vẻ vén tóc làm Junghwa say mê, nhưng đến buổi trưa nhất định sẽ nóng.

Từ nhỏ Junghwa đã có sở thích búi tóc cho người đẹp, lớn lên cũng vậy, cong người đứng lên, đi tới cạnh Hyelin ngồi xổm xuống, đưa tay chạm vào tóc của cô, tóc đen dài tự nhiên, tóc rất đẹp không một sợi chẻ ngọn.

-“Không nóng sao? Tôi cột cho cô.”

Hyelin ăn một miếng cà chua nhỏ, ngẩng đầu lên.

-“Ừ ——”

Junghwa dứt khoát quỳ hai đầu gối lên cỏ, Hyelin ngồi,không cần lược, một đôi tay một cọng dây thun là Junghwa có thể tạo ra một kiểu tóc đẹp.

Gom mớ tóc dài rối loạn trên vai, lộ ra cái cổ trắng nõn của cô, Junghwa ngửi thấy một mùi thơm ngát, năm ngón tay lướt qua tóc chạm đến da đầu, Junghwa nhớ lại ca từ trong bài hát “Đôi tay tôi lướt qua mái tóc đen của em” nổi tiếng, đột nhiên có cảm giác đồng cảm.

-“Vậy thôi à?”

Hyelin hỏi, động tác của Junghwa rất nhẹ nhàng, đầu ngón tay chạm vào da đầu như đang xoa bóp, rất thoải mái.

-“Ừ.” Junghwa cẩn thận quấn tóc Hyelin cột lên.

-“Dùng tay mới có cảm giác xõa tung, tự nhiên hơn.”

Hyelin không hợp tóc búi cao, khí chất của cô tương đối chín chắn, nên quấn thấp một chút, mất trật tự một chút, lười biếng có chút quyến rũ, Junghwa nghĩ như vậy, sự thực chứng minh Hyelin rất hợp với kiểu này.

-“Tay nghề của tôi quá tốt.” Junghwa thỏa mãn nói.

-“Đẹp không?” Hyelin nhìn không được, hỏi Junghwa, đúng là quấn lên thoải mái hơn nhiều.

-“Đẹp…” Junghwa nhận thấy khen trực diện như vậy có phải là cho Hyelin quá nhiều thể diện, đổi giọng:

-“… Được thông qua...”

-“Đẹp! Chị rất đẹp ——”

Junghwa và Hyelin nhìn về phía giọng nói phát ra, tiếng phổ thông không lưu loát, không phải là người Hàn Quốc.

Người nói là một cô gái Nhật Bản mặc quần jean, cô với một cô gái mặc váy ngồi trên cỏ nghỉ ngơi, tuổi cũng không lớn, chắc là sinh viên, đúng lúc thấy được cảnh Junghwa quấn tóc cho Hyelin, cô hiểu lầm gì đó, nhưng lại có chút ngưỡng mộ…

-“Sau này, chúng ta cũng có thể như hai chị ấy sao?” Cô gái váy ngắn ôm chân, cằm gác lên đầu gối.

-“Ừ, mình sẽ quấn tóc cho cậu mỗi ngày.”

-“Cậu quấn xấu chết!”

Junghwa, Hyelin chào hỏi hai người, mới biết là hai người học đại học ở Seoul, còn học chung trường với Junghwa, bây giờ cô gái Nhật Bản còn nhiệt tình hơn.

-“Đàn chị đàn chị, có thể dạy em quấn tóc không? Lúc nào cậu ấy cũng chê em quấn xấu…”

Giọng cô gái váy ngắn có hơi hờn dỗi.

-“Đàn chị, chị đừng nghe cậu ấy nói bậy.”

Junghwa hình như nhìn thấy một chút manh mối.

-“… Nếu trùng hợp như vậy, ngồi xuống ăn chung đi.”

Đúng lúc đem quá nhiều đồ ăn, thêm hai người cũng tiêu diệt nhiều hơn, giảm trọng lượng của ba lô. Cô gái Nhật Bản cũng xách cơm hộp theo, sushi và cơm mận muối, tay nghề cũng không tệ lắm, mùi vị ngon hơn cơm hộp của khách sạn mà Junghwa đem theo.

Vừa đút nhau vừa lau miệng cho nhau, Junghwa cũng nhìn không nổi, nếu trực giác của cô không sai, hai cô gái này… chắc là người yêu.

Junghwa nhìn Hyelin một lúc, dường như Hyelin không để ý, cái miệng nhỏ tiếp tục ăn cơm nắm, trời ạ, lẽ nào Hyelin không nhìn ra chút mờ ám nào sao?

Ăn một bữa cơm, Junghwa cảm giác đơn giản là cô đang ăn thức ăn cho cún, sinh viên bây giờ khó lường quá, còn nhỏ tuổi đã thuận lợi như vậy, Junghwa nhớ lại tuổi của mình, ôi…

-“Đàn chị, có duyên gặp lại ——”

Ăn uống no đủ nghỉ ngơi một hồi, Junghwa càng không muốn nhúc nhích, cô nằm trên cỏ không dậy nổi, giả bộ ngủ.

-“Đi.”

“…”

Hyelin ngồi xuống bên cạnh Junghwa, dùng ngón tay chọt đầu Junghwa.

-“Ban đầu ai nói làm hướng dẫn viên du lịch miễn phí?”

-“Con gái mà… nghĩ này nói kia là bình thường… mệt mỏi quá…”

Mấy lời này là Solji dạy Junghwa, từ ngày xưa, nghĩ này nói kia là đặc quyền của con gái.

-“Tùy cô.”

Thấy Hyelin không chịu thỏa hiệp, Junghwa quay người đứng lên phủi phủi cỏ, kêu Hyelin.

-“A Tây, chúng ta đi cáp treo đi, hôm nay đi nhiều quá.”

Hyelin sợ độ cao, một câu từ chối:

-“Không được.”

-“Tại sao?”

-“Tự đi mới có ý nghĩa.”

-“Trời ạ…”

Cũng bởi vì một câu “ý nghĩa” của giám đốc Seo, Junghwa tốn thêm hai tiếng rưỡi để hoàn thành “hành trình” có ý nghĩa này, thành thật đi đến nơi đến chốn, cuối cùng lúc đến đỉnh núi hai chân mềm nhũn, nào còn tâm trạng thưởng thức núi sông.

Xuống núi, Junghwa nhất định phải ngồi cáp treo, nếu không chân cô thực sự sẽ tàn phế, hơn nữa thời gian có hơi trễ.

-“Đi cáp đi, đi bộ xuống thì trời sẽ tối.”

Hyelin do dự:

-“Hay là, chúng ta ở lại đây…”

-“Đi cáp rất nhanh, hơn nữa buổi tối còn có thể dạo phố, có rất nhiều đồ ăn vặt!”

Junghwa tính hết lộ trình rồi, nếu như đêm nay ở trên núi, chiều mai hai người phải về lại thành phố, vậy sẽ bỏ lỡ chợ đêm hoa lệ cô mong chờ nhất.

-“Phải đi cáp treo sao?!” Hyelin chỉ ra mấu chốt vấn đề.

-“Không phải cô… sợ chứ?”

-“Đúng, tôi sợ độ cao.”

Junghwa nặng nề gật đầu.

-“Ừ, vậy đi cáp!”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro