Chương 122: Mang thai, cần điều dưỡng

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng




" Đau quá......"

Khuôn mặt của Thoại Mỹ nhăn nhó, trên trán toát ra từng giọt mồ hôi lạnh lớn chừng hạt đậu.

Kim Tử Long rõ ràng sức lực vừa rồi của anh không thể gây thương tổn cho cô, thế nhưng giờ khắc này nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Thoại Mỹ, anh lại có cảm giác kinh hoảng khó có thể khống chớ, anh đỡ lấy cô, ngữ điệu nhẹ hẳn, "Em làm sao vậy?"

Thoại Mỹ giữ bụng, nhíu chặt mày, "Đau......"

Máu đỏ chợt chảy ra từ giữa bắp đùi Thoại Mỹ......

Ánh mắt liếc thấy màu đỏ ghê người giữa hai chan Thoại Mỹ, Kim Tử Longkhông hề chậm trễ, lập tức ôm ngang cô lên.

Đau đớn đã làm Thoại Mỹ dần dần mất ý thức, cô cảm thấy cô đã tiến vào bóng tối vô biên vô hạn, thật sự như thể có dòng xoáy chết chóc đang cuốn lấy cô, mà cô chỉ có thể níu chặt lấy người đang ôm lấy cô lúc này mới không bị bóng tối cuốn đi......

......

Bệnh viện.

Kim Tử Longđứng trước hành lang bệnh viện,khuôn mặt điển trai nặng nề hiếm thấy.

Khi anh ôm Thoại Mỹvào bệnh viện,Thoại Mỹ đã hôn mê, lúc ấy Thoại Mỹ tựa vào ngực của anh, sắc mặt tĩnh lặng như thể đã chết......

Lần đầu tiên anh cảm thấy sợ hãi như vậy, anh đánh mất tỉnh táo và sự kiềm chế thường ngày, chỉ muốn quát tháo những bác sĩ và y tá chậm chạp kia.

Thật may những bác sĩ và y tá cuối cùng cũng kịp thừa đưa Thoại Mỹ khỏi giải phẫu trong tâm trạng nơm nớp lo sợ.

Hai mươi phút sau khi Thoại Mỹ được đưa vào phòng giải phẫu, Kim Trạch Húc lao vào bệnh viện.

Khi vừa liếc thấyKim Tử Long, hai nắm tay của Kim Trạch Húc cũng đã siết chặt, anh không nói lời gì liền vung nắm đấm về phía Kim Tử Long.

Thật may là vệ sĩ sau lưng Kim Tử Long đã cản Kim Trạch Húc lại, cũng giữ chặt Kim Trạch Húc luôn.

Kim Trạch Húc bị vệ sĩ ngăn trở, cắn răng thốt ra, "Kim Tử Long, tên khốn kiếp, nếu như Thoại Mỹ xảy ra chuyện gì, tôi thề tôi sẽ không bỏ qua cho anh......"

Ánh mắtKim Tử Long u ám, môi mỏng lãnh lẽo, cũng không đáp lại.

Không khí căng thẳng hồi lâu, bác sĩ đi ra từ phòng bệnh.

Bác sĩ gỡ khẩu trang xuống, rồi sau đó cung kính đi tới trước mặt Kim Tử Long, "Tổng giám đốc Kim."

Gương mặt điểm trai của Kim Tử Longdường như cũng mệt mỏi, chậm thanh hỏi, "Cô ấy thế nào rồi?"

Bác sĩ mở miệng nói, "Tổng giám đốc Kim, chúng tôi đã kiểm tra cho vợ ngài......May là được đưa tới kịp thời, mẹ và con đều bình an!"

Nghe thấy bác sĩ nhắc tới chư "con", lông mày Kim Tử Long nhíu lại, "Cô ấy mang thai?"

Bác sĩ mỉm cười nói, "Đúng vậy,thai nhi đã gần năm tuần rồi......Vừa rồi khi kiểm tra cho quý phu thì phát hiện ra thân thể quý phu nhân không tốt lắm, có thể là do lúc sinh con không điều dưỡng cẩn thận...... Bởi vì thân thể quý phu nhân suy nhược, nên khi mang thai phải cẩn thận hơn phụ nữ bình thường. Vừa rồi triệu chứng sảy thai rất nguy hiểm, mong rằng quý phu nhân có thể ở lại bệnh viện lâu hơn chút, sau khi trị liệu mới có thể xuất viện. Nhưng cho dù xuất viện vẫn phải cực kỳ chú ý trong giao đoạn ba tháng đầu!"

Kim Trạch Húc nghe bác sĩ nói vậy thì ngẩn ra, ngừng giãy giụa, lâm vào trạng thái sững sờ.

Kim Tử Long chậm rãi nhướng mi lên, gật đầu, "Bây giờ tôi có thể vào thăm cô ấy không?"

"Được, nhưng bây giờ cô ấy còn chưa tỉnh."

Kim Tử Long ngước mắt nhìn Thoại Mỹ đang nằm trên giường bệnh qua cửa sổ thủy tinh, nội tâm không thể khống chế được mà trào dâng sự đau lòng, nhấc chân lên.

"Kim Tử Long, anh không có tư cách vào thăm Thoại Mỹ, Kim Tử Long!!"

Trơ mắt nhìn Kim Tử Long đi vào phòng bệnh của Thoại Mỹ, Kim Trạch Húc siết chặt nắm tay, ánh mắt sắc bén hận không thể xé nátKim Tử Long.

Ánh mắt sâu thẳm của Kim Tử Long khẽ liếc về mép giường, Thoại Mỹ nằm trên giường có đã hồng hào hơn lúc trước, hai tay đặt trên giường, hơi thở chậm rãi, y hết như đang ngủ say.

Kim Tử Long ngắm nhìn khuôn mặt bình tĩnh lúc ngủ say của Thoại Mỹ, chậm rãi vươn tay ra, vô cùng yêu thương chạm lên khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo của cô.

"Thoại Mỹ......" Anh nhẹ nhàng gạt sợi tóc che bên má cô ra, dịu dàng kêu.

"Ừ......" Trong giấc mộng cô cảm thấy giọng nói trầm thấp đó thật ấm áp, cô thì thầm một tiếng, không tỉnh lại.

Lại nhìn cô ngủ say, anh cầm tay lấy bàn tay lạnh như băng của cô, ôm trọn sưởi ấm.

-

Nửa đêm Thoại Mỹ tỉnh lại......

Khi tỉnh lại mơ màng phát hiện cô đang nằm trên giường bệnh trắng tinh, trong không khí tràn đầy mùi thuốc chỉ bệnh viện mới có.

Thoại Mỹ ngọ ngoạy muốn ngồi dậy thì chị Dư chờ đợi ở một bên lập tức giúp Thoại Mỹ tựa lên đầu giường, sau đó lo lắng nói, "Phu nhân, cô nằm xuống đi, bác sĩ nói cô phải nghỉ ngơi......"

Chị Dư nhận được lệnh của Kim Tử Longtới chăm sóc Thoại Mỹ, cô vẫn canh cánh trong lòng chuyện Thoại Mỹ công khai tố cáo Kim Tử Long trên tòa án, nhưng khi cô biết được Thoại Mỹ đã mang thai, hôm nay lại có triệu chứng sẩy thai phải nằm viện cần người chăm sóc, chị Dư dễ dàng mềm lòng lại không thể giận Thoại Mỹ được nữa, nên lúc này cách xưng hô với Thoại Mỹ cũng trở lại cung kính như thường ngày.

Thoại Mỹ yếu ớt tựa vào đầu giường, sững sờ nhìn người đang trông nom cô, "Chị Dư?"

Chị Dư bỏ cánh tay đặt ngoài của Thoại Mỹ vào trong chăn, khẽ nói, "Là tổng giám đốc bảo tôi tới chăm sóc cô...... Cô có khát không, có muốn uống nước không?Hay là có muốn ăn gì không?" Giọng nói của Chị Dư cực kỳ ôn hòa, tựa như một bề trên yêu mến Thoại Mỹ.

Chị Dư nhắc tới Kim Tử Long làm cho Thoại Mỹ nhớ lại trước lúc hôn mê......

Cô nhớ lúc ấy cô đang giằng co với Kim Tử Long, nhìn ánh mắt như muốn xé nát cô của Kim Tử Long, cô sợ hãi đến mức chỉ muốn trốn đi, nhưng khi cô giằng co với Kim Tử Long, lưng của cô vô tình đập mạnh đến mặt tường sau lưng, sau đó cô cảm thấy bụng dưới đau đớn......

Tay cô đặt lên bụng dưới theo bản năng, không cảm thấy đau đớn kịch liệt không thể chịu nổi nữa, cô nghi ngờ hỏi, "Tôi làm sao vậy?"

Chị Dư nói chi tiết, "Cô mang thai, bác sĩ nói có triệu chứng sẩy thai, bây giờ cần ở lại bệnh viện điều dưỡng thân thể."

"Mang thai?" Thoại Mỹ khiếp sợ.

Chị Dư kéo chăn cho Thoại Mỹ, "Đúng vậy, đã mang thai gần năm tuần rồi......Tổng giám đốc vẫn luôn ở bên cô, vừa mới rời khỏi."

Thoại Mỹ sững sờ tựa vào đầu giường, bàn tay phủ trên bụng dưới cũng từ từ lạnh băng.

Cô mang thai? Tại sao có thể như vậy?

Trời mới biết, trong khoảng thời gian cô ở bên Kim Tử Long, cô vẫn luôn âm thầm dùng thuốc tránh thai sau khi xong việc, nếu như thật sự mang thai, duy nhất chỉ có thể là đêm kia......Ở phòng nghỉ trong phòng làm việc của anh,bởi vì sự xuất hiện của Đường Hân mà rối loạn tinh thần nên cô quên mất chuyện uống thuốc đúng hạn. Sau đó cô rất sợ xuất hiện tình huống như thế, cô không bao giờ quên chuyện ngừa thai, mà lúc này......

Mới quên ngừa thai một lần đã mang thai,có phải ông trời đang đùa giỡn cô không?

Chị Dư nói thêm vào, "Tổng giám đốc đã trình báo lên toà rằng cô mang thai nên quan toà quyết định chờ đến khi cô xuất viên thì thẩm vấn sau, nên bây giờ cô cứ yên thâm nghỉ ngơi ở bệnh viện." Chị Dư nghĩ đến Thoại Mỹ có thể sẽ sinh choKim Tử Longmột bé trai trắng trẻo mập mạp liền mừng rỡ không thôi.

Thoại Mỹ ngây ngốc nhìn về phía trước, đột nhiên kích động thốt lên, "Tôi không muốn mang thai...... Tôi không muốn......"

Chị Dư lo lắng đỡ lấy Thoại Mỹ nói, "Phu nhân, điều dưỡng thân thể cho tốt rồi hãy nói......"

Thoại Mỹ vẫn lẩm bẩm, "Tôi không muốn mang thai, không muốn mang thai......"

Trong đầu Thoại Mỹ lóe lên hình ảnh cô nằm trên bàn mổ, giải phẫu vì khó sinh——

Lúc ấy, máu dầm dề, bốn phía cô chỉ có nhân viên y tá mặc áo blouse trắng, cảm thấy dụng cụ lạnh như băng chạy trên thân thể cô, cô cảm thấy rất cô độc, rất vô dụng, khi đó cô vẫn muốn Kim Tử Long, nghĩ rằng sau khi ra tù sẽ đưa Bảo Bảo đi gặp Kim Tử Long, niềm tin đó đã giúp cô chống đỡ để sống tiếp....

Thế nhưng, hôm nay cô đã mất dũng khí khi đó,cũng không còn cố chấp như lúc đó,dù cho ngăn trở như thế nào, cô không chống đỡ nổi nữa......

Khi Chị Dư đang muốn an ủi Thoại Mỹ thì Kim Tử Long xuất hiện trong phòng bệnh, chị Dư vội cúi đầu, "Tổng giám đốc!"

Tầm mắt Kim Tử Long nhìn chăm chú vào khuôn mặt có vẻ hơi tái nhợt của ,những chữ cô lẩm bẩm trong miệng đều tiến vào tai anh.

Kim Tử Long liếc nhìn chị Dư, nói lãnh đạm, "Chị ra ngoài đi!"

Chị Dư gật đầu, lập tức rời khỏi, cũng thức thời mà đóng cửa phòng bệnh.

Thoại Mỹ liếc thấy Kim Tử Long, thì dịch người về sau theo bản năng.

Kim Tử Long nhìn vẻ sợ hãi trên mặt Thoại Mỹ, trái tim dâng lên cơn đau khó hiểu, anh ngồi ở mép giường, yên lặng nhìn cô.

Cô kéo chặt chăn, thân thể nhích tới đầu giường, cánh môi trắng bệch run lẩy bẩy.

Anh nhìn cô bằng ánh mắt nhu hòa, giọng nói mềm mỏng như thể đã quá mệt mỏi, "Em sợ tôi như vậy sao?"

Kim Tử Long liền níu lấy chăn, đôi mắt trong suốt nhìn anh đầy cảnh giác.

Đôi mắt đen như ánh sao đêm của anh nhìn cô không chớp mắt, giọng nói vẫn trầm nhẹ, "Mang thai tại sao không biết chú ý một chút?" Trời mới biết lúc này anh sầu não biết bao nhiêu,suýt nữa anh đã thương tổn con của họ......

Cô không dám nhìn vào đôi mắt đen tĩnh mịch của anh, hốt hoảng luống cuống quay đầu qua bên.

Anh nhẫn nại tách bàn tay níu chặt lấy chăn của cô ra, sau đó dùng lòng bàn tay ấm áp của mình bao bọc bàn tay lạnh như băng đó.

Cô giãy giụa, "Buông ra......"



Anh càng siết chặt.

Cô nhướng mày, lườm anh.

Anh bất ngờ ôm chặt cô trong ngực mình, đôi tay ôm láy sống lưng mảnh mai của cô, vùi đầu vào cổ cô hít lấy hương thơm trên cổ cô.

"Anh buông tôi ra......" Bởi vì không thể giãy khỏi vòng ôm của anh, cô ra sức đánh vào tấm lưng rộng của anh.

Anh như thể không cảm thấy đau đớn, chỉ để mặc cô đánh,làn môi mỏng lạnh lẽo thương yêu hôn nhẹ lên cổ cô.

Thân thể Thoại Mỹ vốn suy yếu, đánh anh mấy cái sau đó chỉ có thể để mặc cho anh ôm.

Kim Tử Long ôm cô, vừa hôn, vừa nói nhỏ bên tai của cô, "Đừng ầm ĩ với tôi nữa, sinh con ra rồi chúng ta sống thật tốt, có được không?"

Thoại Mỹ yếu ớt tựa vào ngực anh,mũi cô tràn đầy hơi thở thuộc về anh, hốc mắt cô từ từ nhuộm đỏ......

Có biết bao nhiêu lần cô nằm mơ thấy anh và cô có được "cuộc sống tốt đẹp", song mỗi lần đều có nguyên nhân gì đó khiến giấc mơ bể tan tành. Hôm nay, khi cô không còn ôm hi vọng gì nữa với kết cục giữa cô và anh thì anh lại như thể châm chọc nói cho cô biết họ còn có thể làm lại......

Nhưng mà,họ thật sự có thể làm lại sao? Không......

Cô đã chịu đủ hành hạ trong quá khứ rồi, cô cũng không còn sức lực để ảo tưởng về tương lai, huống chi, họ còn có khoảng cách đời trước không thể nào vượt qua kia,cô không thể nào bỏ qua cái chết của mẹ để ích kỷ ở bên anh cả đời......

Trong hơi thở tràn đầy mùi hương duy nhất thuộc về anh, cô đã từng quyến luyến như vậy,lưu luyến như vậy, mà giờ khắc này cô chỉ muốn vạch rõ giới hạn với anh, nên lúc này cô dùng hết sức lực mà mình có đẩy anh ra, kích động nói, "Tôi sẽ không sinh đứa bé này, cũng không muốn có bất kỳ quan hệ gì với anh, anh tránh ra......"

......

Khi bác sĩ và chị Dư nghe thấy tiếng động vọt vào phòng bệnh thì Thoại Mỹ đang giùng giằng muốn bò xuống giường.

Phòng bệnh hỗn độn, bình thủy bị ném bể, gối đầu cũng có thấm nước.

Kim Tử Long đứng vững bên mép giường, toàn bộ lưng áo vest ướt đẫm, ánh mắt u ám của anh nhìn chằm chằm vào Kim Tử Long.

Đúng vậy,trước đó Thoại Mỹ kích động mà đánh đổ bình thủy......

Chị Dư đỡ Thoại Mỹ lên, ánh mắt vô tình chú ý tới phần lưng ướt đẫm củaKim Tử Long.

Bác sĩ đi theo đỡ Thoại Mỹ đã xuống giường,nhíu mày, "Kim phu nhân hãy nằm xuống đã, nghỉ ngơi cho khỏe......"

Thoại Mỹ khẩn cầu bác sĩ, "Tôi muốn xuất viện, tôi không muốn ở đây......"

Đôi mắt đen của Kim Tử Long nhìn Thoại Mỹ từ từ trở nên thâm trầm, bỗng dưng Kim Tử Long lạnh lùng xoay người, trước khi rời khỏi Kim Tử Long để lại một câu nói, "Nếu đã quyết tâm, vậy thì phá thai sau đó xuất viện!"

Khi chị Dư nghe thấy vậy, kinh ngạc đứng yên tại chỗ.

-

Khách sạn Tứ Quý.

Phòng 1618 không bật đèn, trong phòng tối om.

Cơn đau trên lưng đã chết lặng, Kim Tử Long dựa vào ghế salon, nâng ly lên khẽ nhấp một hớp rượu mạnh màu hổ phách, nhưng rượu mạnh cũng không thể chống đỡ vị chát tràn đầy trong cổ họng anh. Anh chợt quăng mạnh cái ly trong tay xuống đất.

Chất lỏng màu hổ phách tung tóe trên tấm thảm trắng như tuyết, tạo thành hình ảnh quỷ dị.

Điện thoại củaKim Tử Long chợt đổ chuông.

Anh bình tĩnh nhấn nút trả lời, điện thoại vang lên giọng nói có vẻ hơi gấp gáp của chị Dư, "Tổng giám đốc, phu nhân nói cô ấy muốn gặp Kim Trạch Húc."

"Tùy cô ấy!"

Nói ba chữ ngắn gọn, Kim Tử Longcúp máy.

......

Cũng trong lúc đó, ở bệnh viện.

Kim Trạch Húc cản chị Dư ngoài cửa phòng bệnh, sau đó khẩn trương ôm lấy Thoại Mỹ, nhìn Thoại Mỹ thật kỹ, "Em không sao chứ? Kim Tử Long có làm gì em không?"

Thoại Mỹ cuống cuồng kéo lấy cánh tay của Kim Trạch Húc, "Trạch Húc, Liễu Nhiên đang ở chỗ Kim Tử Long, anh có thể đưa nó về cho em không?"

Kim Trạch Húc vừa kéo chăn cho Thoại Mỹ, vừa an ủi nói, "Em yên tâm, anh nhất định đưa Liễu Nhiên về bên em ...... Nhưng mà bây giờ thân thể em suy yếu, cần nghỉ ngơi thật tốt."

Nghe Kim Trạch Húc bảo đảm, trái tim bất an của Thoại Mỹ mới thoáng bình phục. Vào lúc này cô chỉ muốn được ôm Liễu Nhiên, cô an ủi mình như vậy, cô chẳng có gì cả nhưng ít nhất cô còn có Liễu Nhiên......

Kim Trạch Húc ngồi ở mép giường, do dự một lát rồi nói, "Anh biết bây giờ nói chuyện này rất không thỏa đáng, nhưng Kim Tử Long lấy cớ em mang thai yêu cầu quan toà hoãn lại thời gian thẩm vấn, anh muốn hỏi, chuyện đứa nhỏ em định làm thế nào?"

Nhắc tới đứa bé, trong đầu Thoại Mỹ chợt thoáng qua câu nói của Kim Tử Long lúc rời khỏi......

Nếu đã quyết tâm, vậy thì phá thai sau đó xuất viện!

Trái tim của Thoại Mỹ đau đớn như bị xé rách, giọt lệ đọng trong hốc mắt......

Nhìn khóe mắt Thoại Mỹ tuôn trào nước mắt, Kim Trạch Húc thương tiếc lau đi, "Kim Tử Long không đáng giá để em chảy một giọt nước mắt!"

Thoại Mỹ nước mắt lưng tròng,nói nghẹn ngào, "Trạch Húc, em muốn yên lặng một mình......"

Kim Trạch Húc chậm rãi đứng lên, "Được, anh ở bên ngoài, em có chuyện gì thì kêu anh."

Phòng bệnh yên tĩnh trở lại, Thoại Mỹ nhớ lại cảnh tượng vừa rồi.

Vừa rồi thật ra thì cô cũng không cố ý đánh đổ bình thủy tinh đó, nhưng khi lúc cô vùng vẫy muốn đẩy anh ra, vô tình làm đổ bình thủy tinh, nước sôi liền đổ lên lưng anh, thoạt nhìn như thể là cô cố ý......

Cô lập tức muốn kiểm tra xem anh có bị thương hay không theo bản năng, nhưng khi cô ddijnh làm vậy thì trong đầu cô lại vang lên giọng nói của mẹ ——

A Nhật, anh mau tới cứu em đi......

Bây giờ em không dám gọi điện thoại cho anh, cũng không dám bước ra khỏi hộp đêm một bước, người của Kim Tử Long rất có thể sẽ nghe lén điện thoại của em,nên em chỉ có thể nhờ người này gửi thư cho anh.

Em đã nhận được cảnh cáo, nếu mà ngày mai em không tiết lộ văn kiện định giá hạng mục cuộc đấu thầu của Trung Viễn cho Kim Tử Long, Kim Tử Long sẽ gây bất lợi cho em!!

A Nhật, Kim Tử Long không giống cha cậu ta, cậu ta là kẻ tàn nhẫn, em thật sự không muốn chết......

Ngày mai anh nhất định phải tới tìm em, nếu không sau này anh có thể không gặp được em nữa......

......

Đúng vậy, đây chính là lá thư mẹ cô viết cho Kim Nhật Nguyên trước khi xảy ra tai nạn, bức thư đều là những lời kể về Kim Tử Long tràn đầy sợ hãi, cảm giác sợ hãi đó như thể gần tới thời khắc tận thế bao phủ mẹ, khiến mẹ sợ hãi đến mất bình tĩnh.

Cô còn nhớ rõ hình ảnh mẹ và Kim Nhật Nguyên giằng co trước hộp đêm ngày đó, bây giờ nghĩ lại, nhất định bởi vì mẹ bị Kim Tử Long ép đến đường cùng mà tiết lộ cách thức định giá hạng mục đấu thầu của Trung Viễn choKim Tử Long, sau đó Kim Nhật Nguyên chạy tới biết được chuyện này liền thẹn quá thành giận giằng co với mẹ, nhưng lúc này, Kim Tử Long vốn nên rời đi lại ti tiện ra lệnh cho tài xế lái xe đâm mẹ và Kim Nhật Nguyên........

Cô không tưởng tượng vô căn cứ, bởi vì ngày hôm sauKim Tử Long chỉ ra giá cao hơn Trung Viễn chỉ 5% mà giành được hạng mục đó, nếu như không phải Kim Tử Long biết được giá cạnh tranh của Trung Viễn, Kim Tử Longkhông thể nào thắng Trung Viễn với mức giá cao hơn ít như vậy......

Mẹ lừa gạt ông Kim để lấy được mức giá đấu thầu của Kim Thị, Kim Tử Long liền uy hiếp mẹ lấy giá cạnh tranh của Trung Viễn, Kim Tử Long bày mưu kế để trả thù cũng dễ hiểu, nhưng cô không ngờ rằng Kim Tử Long đã lấy được giá cạnh tranh của Trung Viễn rồi còn không chịu bỏ qua cho mẹ, cô không thể tưởng tượng được trên đời này lại có người đàn ông tàn nhẫn tuyệt tình như vậy,đạt được mục đích mà còn không chịu bỏ qua......

Cô biết mẹ cô không phải là người tốt, nhưng đây không phải lí do để Kim Tử Long có thể giết hại mẹ......

Rõ ràng bức thư này không thể nào làm giả, nên cô không thể tìm được bất cứ lý do nào thanh minh cho anh cả. Giấy viết thư này lấy từ số ghi chép đặc biệt ở hộp đem, mẹ vẫn luôn đặt ở đáy rương, nên trừ mẹ ra không ai có thể dùng giấy này để viết thư, hơn nữa chữ viết trên tờ giấy cô có thể xác định không hề có ngụy tạo.

Bởi vì cô hoàn toàn không thể nghĩ ra lý do nào để giải thích choKim Tử Long, nênlúc này cô mới không thể đồng tình với anh......

Cô không thể tha thứ cho mình nếu cứ tiếp tục dung túng cho người đàn ông tàn nhẫn đến cực hạn này, cô không hiểu, sau khi anh giết người, tại sao có thể sinh sống thản nhiên nhiều năm như vậy?

Cô thậm chí nghi ngờ những lời anh nói tối nay có phải là anh đang tìm một cơ hội duy nhất để trở mình khi đã gần như tới đường cùng không?

Quả thật như lời nói của Kim Trạch Húc, lợi dụng sự tồn tại bất ngờ của đứa bé này để dụ dỗ khiến cô mềm lòng......

-

Suy nghĩ suốt cả đêm, hôm sau trời vừa sáng thì Thoại Mỹ liền gọi bác sĩ.

Sau khi nghe Thoại Mỹ nói xong, có lẽ điều kiện Thoại Mỹ nói đủ hấp dẫn, hoặc có lẽ bác sĩ vẫn còn thiện lương, cuối cùng đáp ứng thỉnh cầu của Thoại Mỹ.

Thấy bác sĩ bước ra phòng bệnh, Kim Trạch Húc và chị Dư đứng ngoài cửa liền tiến đến.

Kim Trạch Húc lo lắng hỏi thăm bác sĩ, "Thoại Mỹ thế nào rồi?"

Chị Dư cũng sợ hãi nhìn bác sĩ, có loại dự cảm chẳng lành.

Bác sĩ bình tĩnh nói, "Chúng tôi quyết định giải phẫu phá thai theo ý muốn của Kim phu nhân vào xế chiều hôm nay......Bây giờ Kim phu nhân muốn nghỉ ngơi, mong các vì không quấy rầy phu nhân."

Chị Dư giật mình kinh ngạc trợn to hai mắt, "Giải phẫu phá thai?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro