CHƯƠNG 27: HỌC CÁCH PHỤ THUỘC

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Kim Tử long cũng không có phản ứng gì nhiều.

Thoại Mỹ ôm Kim Tử Long thật chặt, giọng nói khàn khàn, "Xin lỗi, tôi sai rồi. . . . . . Về sau tôi sẽ không bao giờ không nghe lời anh nữa!"

Kim Tử Long xoay người, con ngươi đen trầm tĩnh thâm sâu dừng lại ở khuôn mặt tinh xảo mà mệt mỏi của Thoại Mỹ.

Thọai Mỹ từ từ buông Kim Tử Long ra, nâng tay lên vươn về phía ánh mắt u ám của Kim Tử Long, nhỏ giọng khẩn cầu, "Xin anh đừng bỏ mặc tôi. . . . . ."

Tròng mắt đen thâm sâu không lường được của Kim Tử Long khẽ híp thành một đường ngang, ánh mắt ngang tàn quan sát Thoại Mỹ, môi mỏng mở ra, "Tôi cho rằng Thoại Mỹ mà tôi biết không phải như bây giờ. . . . . ."

Thoại Mỹ yên lặng nhìn Kim Tử Long, nói ra sự thật, "Tôi biết rõ ở trước mặt anh tôi hoàn toàn không có cách nào mà thể hiện một chút thông minh. . . . . ." Không có lời dư thừa, Thoại Mỹ nói thẳng, "Sở dĩ tôi đến đây là bởi vì tôi cần anh giúp đỡ!"

"Hử?" Kim Tử Long cảm thấy hứng thú nhếch khóe môi.

Thoại Mỹ nói chậm rãi, "Ba tôi bị bạn bè hãm hại vào tù, tôi cần một số tiền lớn. . . . . ."

Kim Tử Long buồn cười cong khóe miệng lên, "Cô dựa vào cái gì mà cho rằng tôi sẽ giúp cô?"

Thoại Mỹ nói bình tĩnh, "Dựa vào việc anh vẫn cảm thấy hứng thú với tôi!" Đúng vậy, cô muốn dùng chính mình để giao dịch.

Kim Tử Long ung dung nhìn Thoại Mỹ, đôi mắt đen vẫn hiện vẻ khó có thể phỏng đoán như cũ.

Thoại Mỹ không hề do dự nhón chân lên, chủ động hôn lên cánh môi mỏng lạnh lẽo của anh.

Kim Tử Long không có bất kỳ động tác đáp lại. . . . . .

Lần đầu tiên Thoại Mỹ chủ động hôn một người đàn ông, cô hoàn toàn không biết làm thế nào để khiêu khích điểm mấu chốt của dục vọng người đàn ông, chỉ có thể hôn vụng về, trong đầu tưởng tượng dáng vẻ anh hôn cô đêm đó.

Vậy mà sau mấy giây, cô vẫn không có được phản ứng của anh, môi cô thậm chí khô khốc đến mức không thê nào tiếp tục nụ hôn này nữa.

Cuối cùng, cô từ từ thả mũi chân xuống, lặng lẽ buông tay ra.

Giây phút này, cô cảm thấy bản thân rất bối rối, lại có thể có ý định bán đứng thể xác của mình, nhưng cô không thể lựa chọn lùi bước, bởi vì cô nợ "Ba mẹ" cô quá nhiều. . . . . .

Nhưng mà, cuối cùng cô cũng không thể nghĩ ra được cách giúp đỡ ba mẹ. . . . . .

Có lẽ, như thể lời chị Dư nói, cô đánh giá cao tính nhẫn nại của một người đàn ông đối với một người phụ nữ, nếu như cô tiếp tục miễn cưỡng, kết quả cũng chỉ sẽ tốn công vô ích.

"Xin lỗi, quấy rầy anh rồi. . . . . ." Hít một hơi thật sâu, Thoại Mỹ không dám nhìn Kim Tử Long thêm nữa, xoay người, lựa chọn lặng lẽ rời đi.

Nhưng, ngay lúc Thoại Mỹ sắp bước ra cửa, giọng nói của Kim Tử Long vang lên mang theo vẻ tức cười lại xấu xa, "Dụ dỗ tôi xong liền bỏ đi như vậy sao?"

Thân hình Thoại Mỹ đột nhiên chấn động, bước chân sững lại.

Giây lát tiếp theo, hơi thở nam tính thoang thoảng của Kim Tử Long đã bao vây Thoại Mỹ, anh bồng cô lên. . . . . .

Cô bị ném mạnh lên chiếc giường lớn mềm mại, không cho cô bất kỳ không gian nghỉ ngơi nào, thân thể của anh đã đổ ập lên.

. . . . . .

Đêm nay, cô học được cách để phụ thuộc vào anh, làm sao để thừa nhận hoan ái dưới thân thể anh.

Cũng bắt đầu từ đêm nay, Thoại Mỹ cô rốt cuộc không thể xem nhẹ người đàn ông cao quý vô duyên vô cớ xông vào thế giới của cô. . . . . .

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro