〔370〕

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

~.⟦𝓒𝓱𝓾̛𝓸̛𝓷𝓰 370: Đ𝓲𝓮̣̂𝓷 𝓬𝓪̣𝓷𝓱 đ𝓪̣𝓲 𝓽𝓱𝓪̂̀𝓷, đ𝓾̛̀𝓷𝓰 𝓽𝓾̛̣ 𝓫𝓮̂́ (44).~

"Anh tìm tôi có chuyện gì?"

Cô lại lần nữa hỏi.

Hướng Giang Thịnh do dự, thấy Hà Phương Xử Nữ cũng không giống như muốn cùng hắn đề cập chuyện trước kia.

Cẩn thận nghĩ lại Hà Phương Xử Nữ trước kia tựa hồ thực thích chính mình, nếu nhờ cô giúp một việc mà nói, hẳn là vấn đề không lớn.

Hắn nói:

"Bạn anh.... một bằng hữu của anh là nữ, cô ấy cũng là chủ bá trò chơi tuyệt địa cầu sinh, muốn cùng em làm quen một chút, về sau cùng nhau chiếu cố, em cảm thấy sao?"

Hà Phương Xử Nữ trầm mặc.

Hướng Giang Thịnh chặn lại nói:

"Cô ấy thật sự muốn cùng em quen biết một chút, không có ý gì khác."

Hà Phương Xử Nữ lên tiếng:

"Tôi đưa cho anh món quà đầu tiên anh còn nhớ rõ là gì không?"

Hướng Giang Thịnh sửng sốt.

Cho rằng Hà Phương Xử Nữ còn thích hắn, nhớ lại tình cũ, hắn khẩu khí so với vừa nãy càng thêm ôn nhu, tới gần Hà Phương Xử Nữ:

"Anh đều nhớ rõ."

"Là cái gì?"

"Một cái vòng cổ."

"Anh ném đi rồi?"

"Đương nhiên không có! Anh đem nó đặt ở trong ngăn kéo vẫn luôn lưu trữ."

Hà Phương Xử Nữ hiểu rõ gật gật đầu:

"Vậy quyển nhật ký đâu?"

"Đương nhiên cũng ở cùng chỗ với vòng cổ."

"Chúng nó ở đâu, lấy ra tới cho tôi xem."

Hướng Giang Thịnh thở dài:

"Xử Nữ, em không cần tùy hứng như vậy được không?"

Hà Phương Xử Nữ thần sắc có điểm kỳ quái.

Nửa ngày sau, lên tiếng:

"Anh nghe không hiểu ý tôi?"

Hướng Giang Thịnh có điểm tức giận, nhưng chính mình xác thật lại có việc cầu người.

Cuối cùng vẫn là đứng dậy hướng phòng ngủ đi đến.

Thật lâu sau, hắn lấy ra hộp màu đen.

Chờ đến khi hắn trở ra, cảm xúc đã điều chỉnh tốt.

Hắn lên tiếng:

"Em tặng anh, anh vẫn luôn lưu giữ."

Cô duỗi tay, tiếp nhận lấy.

Vừa mở ra, bên trong là một cái vòng bạc, mặt trên treo một cái nhẫn.

Nhìn thoáng qua, Hà Phương Xử Nữ liền đóng lại nắp hộp.

Trong đầu Tiểu Hoa nói:

"Ký chủ, đây là món quà nguyên thân đưa Hướng Giang Thịnh."

Hà Phương Xử Nữ nhìn Hướng Giang Thịnh:

"Chúng ta đã chia tay, tôi muốn lấy lại món quà này, tuy rằng cảm giác có chút không lễ phép, nhưng tôi phải lấy lại."

Biểu tình của Hướng Giang Thịnh có chút đau thương, cuối cùng vẫn là gật gật đầu:

"Em là muốn thật sự, cùng anh nhất đao lưỡng đoạn."

Vừa dứt lời, liền thấy tay cô đem đồ vật bỏ vào túi.

Như là không có nghe được lời hắn nói:

"Tôi đưa cho anh sổ nhật ký đâu? cuốn sổ đó, tôi cũng muốn cầm trở về."

Hướng Giang Thịnh do dự, cuối cùng, hắn lắc đầu:

"Đó là kỷ niệm tình yêu của chúng ta, anh vẫn luôn bảo quản thích đáng, anh không có khả năng trả lại em."

Hà Phương Xử Nữ hỏi một câu:

"Thật không cho?"

"Không cho."

Cô gật gật đầu, đứng dậy, đi đến bên người Hướng Giang Thịnh.

Vỗ vỗ bờ vai của hắn.

Khi tay cuối cùng dừng ở trên vai hắn, liền di động tới cổ rồi nhấn vào huyệt vị nào đó.

Dùng một chút lực.

Hướng Giang Thịnh đảo mắt liền hôn mê ngã xuống trên ghế.

Tiểu Hoa không thể tin được.

Hành vi thô bạo như vậy, thế nhưng ký chủ thân thân đáng yêu của nó làm ra.

"Ký chủ???"

Hà Phương Xử Nữ đứng lên, đã đi vào trong phòng Hướng Giang Thịnh:

"Không có thời gian."

Cô nói.

Tiểu Hoa nghi hoặc:

"Ân? Ký chủ? Chị đang nói cái gì?"

"Ta cùng Kỷ Nguyên Thiên Yết đã nói tốt thời gian."

Hiện tại cô ra cửa đã một giờ.

Từ nơi này về nhà còn phải đi nửa giờ.

Cô đến nhanh đi nhanh hoàn thành xong nhiệm vụ này.

Tiểu Hoa nhìn hành vi Hà Phương Xử Nữ lục soát tìm kiếm:

"Ách, ký chủ?? Này, có tính là trong nhà cướp bóc không?"

"Không có thương vong, không có tổn thất tài sản, là chủ nhà tự mình mời ta tiến vào, không phạm vào luật pháp cướp bóc ở thế giới này, cho nên không tính."

Tiểu Hoa:

"......."

Tuy rằng cảm thấy ký chủ nói rất giống như ngụy biện, nhưng là nó thế nhưng cảm thấy...... còn rất hợp lý a.

𝓗𝓮̂́𝓽 𝓬𝓱𝓾̛𝓸̛𝓷𝓰 370

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro