Cảm tình và lòng tin (1)

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Nào bây giờ chúng ta tiếp tục tập di chuyển nhé."

Vị bác sĩ đỡ Soyeon đứng dậy.

"Cô Lee phiền cô lại đứng ở chỗ kia để làm đích đến cho cô Park."

Ông ta nhìn sang Qri, cô ấy gật đầu nhanh chóng tiến đến chỗ được chỉ định.

"Nào bắt đầu!"

Vị bác sĩ buông Soyeon ra.

"Soyeon cố lên!"

Qri ở phía trước hét to, dù người luyện tập không phải là mình nhưng cô vẫn cảm thấy vô cùng lo lắng.

Soyeon bắt đầu bước một bước, đôi chân run rẩy khiến cô lảo đảo, cắn răng chịu đựng, cô cố nhấc chân bước thêm một bước nữa, mồ hôi trên trán lúc này cũng đã xuất hiện.

"A..."

Soyeon cuối cùng cũng không chịu được mà ngã xuống.

"Soyeon..."

Qri định chạy đến đỡ lấy Soyeon nhưng lại bị giọng nói cứng rắn của người kia làm cho dừng lại.

"Đừng đỡ, tôi muốn tự mình đứng dậy."

Dứt lời, Soyeon chống tay xuống sàn, dùng toàn bộ sức lực nâng cơ thể đứng dậy.

Cô nhất định không đầu hàng, nhất định phải vượt qua thử thách này.

Đôi chân run rẩy bước lên một bước sau đó thêm một bước rồi lại như lần trước mà ngã xuống.

"Tôi...nhất định không chịu thua."

Mồ hôi nhễ nhại rơi xuống sàn, bàn tay xiết chặt lại thành nắm đấm, Soyeon kiên trì đứng dậy tiếp tục bước đi.

Vẫn như trước, cô chỉ đi được 2 bước lại ngã xuống. Cứ như vậy cho đến lần thứ 5, Soyeon kiệt sức nằm dài trên sàn nhà.

Từ lúc còn nhỏ cho đến giờ Park Soyeon chưa từng cảm thấy bản thân vô dụng như hôm nay, chỉ có mỗi việc đi lại cũng không làm được thì cô còn có thể làm gì nữa đây. Cô gác tay lên trán, ngước nhìn lên trần nhà, khoé mắt hiện tại đã cay xè trước những cảm xúc đang thi nhau gợn sóng trong lòng mình.

Lựa chọn ở bên người là lần đầu tiên em cảm thấy không sai lầm trong cuộc đời này

Dù trời nắng hay mưa đều chẳng chút buồn chán

Em có thể cảm nhận được người đang nhớ em

Đã không còn nghĩ đến những chuyện xưa cũ nữa

Bởi trái tim em chỉ tràn ngập hình bóng người

Mỗi phút giây bên cạnh người đều khiến em cảm động

Mặc dù hạnh phúc đến muộn nhưng thật may nó vẫn trong lòng bàn tay...

Giọng hát của ai đó làm Soyeon bừng tỉnh. Là Qri đang hát sao? Soyeon chống tay ngồi dậy nhìn cô gái đang đứng ở đấy. Ánh mắt tin tưởng, nụ cười ấm áp hướng về phía cô như tiếp thêm một phần động lực cho cô vậy. Soyeon ngước nhìn xuống sợi dây chuyền đang đeo trên cổ, chữ Trust kia khiến ánh mắt cô bỗng dưng sáng lên.

Nếu như Park Soyeon còn không chịu tiếp tục không phải sẽ phụ lòng kì vọng của Qri hay sao? Nghĩ vậy, cô cắn răng đứng thẳng người dậy.

Nhìn thấy Soyeon đã chịu đứng lên, Qri mỉm cười cất cao giọng hát của mình, bàn tay trong vô thức cũng đã đưa ra trước mặt.

Thật may mắn vì chúng ta gặp gỡ đúng thời điểm

Rất nhiều lời chẳng cần nói ra mà trong tim vẫn luôn thấu hiểu...

Soyeon chẳng quan tâm đến đôi chân từ lâu đã không còn sức của mình, cô gạt bỏ tất cả sự mệt nhọc, kiên định hướng về phía Qri mà bước tới.

Giọng hát của cô gái kia vẫn không ngừng vang lên...

Thật may mắn bởi chúng ta không bỏ cuộc khi theo đuổi giấc mơ hạnh phúc

Khi phong ba bão táp đi qua, phía trước sẽ luôn là trời quang mây tạnh...

Câu hát cuối cùng vừa kết thúc cũng là lúc bàn tay Soyeon đặt lên bàn tay Qri, người kia với khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi nở nụ cười thật rạng rỡ với cô. Cũng chẳng hiểu vì sao giây phút ấy Qri lại bật khóc như một đứa trẻ, cô xúc động ôm lấy cô gái kia.

Cuối cùng Park Soyeon cũng có thể đi được rồi, kì tích đã thật sự xuất hiện rồi. Ông trời quả không phụ người có lòng mà.

"Soyeon làm được rồi, chân bây giờ đã có thể đi lại được rồi."

Qri nghẹn ngào xiết chặt lấy lưng Soyeon.

"Tất cả là nhờ có em cả đấy."

Soyeon  đẩy nhẹ Qri ra, vươn tay lau nước mắt cho cô ấy.

Đây có phải là sức mạnh của tình yêu hay không? Soyeon chưa từng nghĩ chỉ với một ánh mắt tin tưởng từ người mình thích lại có thể khiến cô kiên cường đến vậy. Nếu không phải có Qri bên cạnh, Soyeon thật sự không biết mình sẽ mất bao lâu nữa mới có thể đi lại bình thường được.

"Không phải đâu, chính là do Soyeon thôi. Tôi thật sự rất vui khi chân Soyeon cuối cùng cũng đã khỏi."

Qri mỉm cười trong khi nước mắt vẫn cứ thi nhau rơi xuống. Cô hiện tại đã không thể khống chế cảm giác trong lòng mình nữa rồi. Rốt cuộc thích một người chính là như thế này sao?

"Tôi cũng rất vui."

Soyeon tươi cười rồi bất thình lình bế Qri lên xoay vài vòng khiến người kia hoảng sợ vừa hét vừa đánh tới tấp vào người cô.

"Park Soyeon dừng lại, chân cô còn chưa khoẻ hẳn đó."

Lời nói vừa kết thúc cũng là lúc một tiếng ầm vang lên, kế đó cả hai đồng loạt ngã trên sàn nhà.

"Tôi đã nói rồi mà không nghe!"

Qri nhíu mày xoa xoa thắt lưng mình. Con người kia thật làm cô tức chết mà, chân chưa hoàn toàn khỏi lại dám bế cô, hại cô bị ngã đến cả người đều ê ẩm.

"Hahaha."

Nhìn bộ dạng thê thảm của Qri, Soyeon thích thú bật cười rồi vươn tay xoa đầu người kia.

"Cô bạn nhỏ, bộ dạng hiện tại của em thật khả ái nha."

"Cô còn dám chọc tôi? Đáng ghét, coi tôi trừng trị cô thế nào."

Qri nhào lên người Soyeon đưa tay véo hai bên má của người kia khiến Soyeon đau đớn kêu lên.

"Qri mau buông ra, tôi biết lỗi rồi mà."

Khi má bị cô véo đến đỏ lên, Qri mới chịu buông tha cho Soyeon, cô mỉm cười nằm trên người Soyeon, áp tai vào ngực trái của cô ấy, cố cảm nhận những nhịp đập mạnh mẽ nơi trái tim người kia.

"Soyeon, tim của Sso đập nhanh lắm nha."

Qri hồn nhiên nói.

"Còn không phải là vì em sao? Tim của tôi hiện giờ chỉ có thể đập nhanh trước một mình Lee Qri mà thôi."

Soyeon mỉm cười ôm lấy Qri.

"Miệng của Sso vừa ăn mật hay sao mà nói ra những lời sến đến như vậy?"

Từ sau khi Soyeon thích Qri, cô ấy cũng thay đổi cách nói chuyện. Thay vì nói năng lạnh lùng, ngắn gọn thì giờ đây lại vô cùng siêng nói, hơn nữa luôn nói ra những câu ngọt ngào khiến người ta vừa nghe đã đỏ mặt vì ngượng ngùng.

"Có sao? Hay là em nếm thử xem?"

Soyeon lại bắt đầu bày trò trêu chọc Qri.

"Vô lại!"

Qri  ngượng ngùng đánh một cái vào vai Soyeon.

"Xin lỗi hai vị, nãy giờ đứng đây tôi đã ăn bánh gato đến nghẹn luôn rồi đấy."

Vị bác sĩ cuối cùng cũng không chịu được mà bất mãn lên tiếng. Tại sao họ có thể ngược đãi một người độc thân như ông được chứ?

"Lần này đẹp mặt rồi nhé Park Soyeon."

"Tôi vui quá nên quên mất, haha."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro