18. Nhận ra

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Sau lần nhập viện hôm trước, minh tinh Yang Jeongin cảm thấy như thế nào. Có thể nói cho chúng tôi và fan hâm mộ của cậu nghe một chút được không?"

Yang Jeongin vẫn giữ nét điềm đạm, khóe miệng khẽ cong lên.

"Tôi vốn không phải là người để bụng, huống hồ chuyện đó cũng không mấy to tát. Tôi hiện tại lại rất khỏe mạnh, các fan hâm mộ nhớ phải giữ gìn sức khỏe đó, Yang Jeongin xinh đẹp của các cậu không bị làm sao cả đâu."

"Có một bình luận nói rằng, minh tinh Yang Jeongin thật ra chỉ là đang diễn kịch. Muốn dùng cách này để đưa tên mình lên hot search, tạo tình huống giả rồi biến mình thành nạn nhân, còn hậu bối thì phải trở thành kẻ có tội."

Buổi talkshow ngày hôm nay diễn ra ổn thỏa. Chỉ có điều, MC chèn ép hỏi cậu quá nhiều câu hỏi, vừa mới khỏi bệnh đã phải ở đây vắt não trả lời mấy câu hỏi này, thật khiến cho đầu cậu muốn choáng váng.

"Jeongin, hôm nay cậu làm rất tốt. Đợi show này được lên sóng nhất định fan sẽ vô cùng tự hào về cậu."

Yang Jeongin ngồi ở ghế sau của xe, hai mắt mệt mỏi nhắm nghiền. Bên ngoài, mặt trời cũng đã lặn xuống gần hết. Đèn đường cứ như thế đua nhau rực sáng, Jeongin tự nhiên cảm thấy hôm nay cuộc sống xung quanh sao lại phức tạp như vậy.

"Cậu với Hwang Hyunjin thế nào rồi."

Lee Felix nghe đến đây thì mỉm cười, cánh tay xoay vô lăng, rẽ vào đường lớn.

"Rất tốt, anh ấy nói đợi đến cuối tuần này tớ lo xong ổn thỏa mọi việc cho cậu, anh ấy sẽ đến đưa tớ đi biển một chuyến."

Yang Jeongin thầm cảm thán.

"Hai người các cậu sao lại có thể hạnh phúc như vậy."

Lee Felix nhìn lên kính xe, thu hết biểu cảm chán nản của cậu vào tầm mắt.

"Thế cậu và phó chủ tịch thế nào rồi."

Nghe đến chủ đề này, Yang Jeongin liền bật dậy.

"Anh ấy nói rằng chưa từng yêu tớ, còn mắng tớ rõ ràng là quá ảo tưởng rồi."

"Cũng phải, cậu đối với anh ấy như vậy, anh ấy còn lâu mới thừa nhận."

Yang Jeongin có chút thắc mắc, "Vậy thì tớ nên làm gì bây giờ?"


Yang Jeongin đứng trước cửa nhà, cả người dựa lên thành tường, tay miết một đường lên chuông cửa.

Không thấy có ai ra mở cửa, Yang Jeongin đành bấm thêm mấy lần nữa. Mãi rất lâu sau đó, cậu cảm thấy lưng có chút mỏi mới thay đổi tư thế.

Tiếng xế hộp phía sau truyền đến, ánh sáng của đèn xe chiếu thẳng vào mắt cậu.

Yang Jeongin ủy khuất chu môi.

"Sao giờ này mới về."

Kim Seungmin đậu xe ở bên cạnh, bước xuống mở cửa.

"Không biết em đến."

Kim Seungmin che tay bấm mật khẩu cửa, Yang Jeongin vì hành động của hắn lại càng buồn hơn.

"Mật khẩu nhà của anh là gì, sao không cho em biết?"

"Có vài thứ quan trọng để trong nhà, em cũng đừng quá bận tâm."

"Được rồi, vậy thì sau này em cũng cài đặt loại mật khẩu nhà giống anh, cũng sẽ giấu anh, không để anh vào nhà em nữa." Yang Jeongin lẽo đẽo theo sau hắn, giận dỗi nói.

Kim Seungmin cũng đành bất lực, "Là sinh nhật của em, được chưa."

Yang Jeongin lúc này mới hài lòng mỉm cười, vừa vào đến nhà đã tùy tiện thả mình lên ghế sa lông, hai cánh tay dang rộng đặt lên thành ghế.

"Thật là thoải mái quá đi, nhà của anh chỉ toàn sử dụng đồ tốt, chẳng bù cho em."

Kim Seungmin đem hồ sơ cất dưới hộc bàn tròn, sau đó đi đến bàn ăn rót một cốc nước.

"Tiền của em tiêu vào quần áo hết rồi còn đâu."

Yang Jeongin biết mình đã bị bắt bài, liền chuyển chủ đề khác.

"Người làm của nhà anh đâu hết rồi."

Kim Seungmin nới lỏng cà vạt, đem áo vest của mình treo lên kệ.

"Nhà nhiều người quá có chút không tiện."

Yang Jeongin ngồi dậy, quay đầu nhìn hắn.

"Để sau này em giải nghệ sẽ dọn đến nhà anh, anh cứ việc đi làm, ở nhà để em giặt giũ, nấu cơm cho anh có được không?"

"Em từ khi nào lại thay đổi ý nghĩ rồi?"

Yang Jeongin chu môi, xoay người nhận lấy đĩa trái cây mà hắn mang đến.

"Tụi mình dù gì cũng là người một nhà, xem như em khi trước có mắt như mù mới không nhìn ra được bên cạnh mình còn có người chồng lý tưởng như thế."

Kim Seungmin cảm thấy lời nói của cậu có chút không thật lòng, thế nhưng vẫn khẽ cười. Đi đến ngồi xuống bên cạnh Jeongin, lấy điều khiển bật tivi.

"Dâu này ngọt thật đó, Kim Seungmin em nghĩ mình nên tá túc tại nhà của anh mấy hôm. Nội thất lẫn đồ ăn ở nhà anh, cái gì cũng tuyệt."

Kim Seungmin hơi ngả người, với tay cầm lên một trái dâu cho vào miệng.

Điện thoại trên bàn vang lên, Yang Jeongin liếc nhìn, hóa ra là Lee Felix gọi cho cậu.

"Alo, đại minh tinh Yang Jeongin xin nghe."

"Tớ vừa nhận được phản hồi từ phía đạo diễn rồi. Bây giờ tớ gửi một phân đoạn nhỏ trong kịch bản, cậu xem qua nếu thấy ưng ý thì thứ hai tuần sau sẽ khai máy."

Yang Jeongin đưa mắt nhìn Kim Seungmin, thấy hắn vẫn chăm chú xem tivi, cậu mới nói nhỏ lại vào điện thoại.

"Được, cậu gửi đi. Tớ cúp máy đây."

Yang Jeongin nhấn nút tắt, vươn tay đặt lại điện thoại lên bàn tròn.

"Phim mới sao?" Kim Seungmin quan tâm hỏi.

"Chỉ là một đoạn phim ngắn." Yang Jeongin nói đến đây thì xoay người, hai chân nằm gọn trên ghế sa lông, tay chống lên đùi, "Này, người bạn diễn cùng em lần này rất đẹp trai đó."

Kim Seungmin vẫn dán mắt vào tivi.

"Vậy thì tốt rồi."

Yang Jeongin nghi hoặc.

"Tại sao lại tốt? Em và anh ấy sẽ có vài phân cảnh thân mật, anh không bận tâm chứ?"

Kim Seungmin vươn tay lấy trái dâu cuối cùng trong dĩa, "Nội dung phim là gì?"

Yang Jeongin hài lòng mỉm cười, "Là kiểu em và anh ấy đều là mối tình đầu của nhau. Sau đó trải qua những cảm xúc nồng nhiệt của tuổi thiếu niên, bồng bột dẫn đến chia tay. Sau này gặp lại, có dũng khí nói ra hết nỗi lòng ngày đó, một lần nữa trở về bên cạnh nhau."

Thấy Kim Seungmin không nói gì, Yang Jeongin mới nói tiếp.

"Anh yên tâm, em sẽ không quá gần anh ấy đâu."

"Bài hát của em khi nào thì phát hành?"

Yang Jeongin ngơ ra.

"Sao anh biết? Lee Felix nói với anh à."

"Ừ."

"Là cuối tuần này."

Kim Seungmin gật đầu.

Cứ như thế, cả hai không có chuyện gì để nói với nhau nữa. Ở trên phòng, Yang Jeongin nằm đối diện với trần nhà, nhìn thấy Kim Seungmin đã ngủ say, cậu cũng không muốn quấy rầy hắn.

Cả một đêm dài, Yang Jeongin nằm nghĩ lại về những chuyện trước đây. Mới thấy hắn đối xử với cậu quá đỗi tốt, từ những việc nhỏ nhặt nhất, vậy mà cậu lại không để tâm, hết lần này đến lần khác bài xích hắn.

Yang Jeongin nghiêng người, vừa vặn chạm phải gương mặt của hắn. Lúc hắn ngủ, cả cơ mặt đều thả lỏng, chỉ riêng hai đầu chân mày lúc nào cũng cau có khó chịu. Yang Jeongin không nhịn được đưa tay ra kéo giãn chúng trở lại mới khiến gương mặt hắn bình ổn được một chút.

"Đúng là rất đẹp trai."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro