Chap 30: Giết hết!!!

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


Không đợi qua ngày hôm sau, Ngũ Chiết quyết định giết bà ấy ngay đêm hôm đó. Nhờ thông tin của thầy Thiên Tỉ tụi nó mới biết được bả bị bệnh tim và đang trong bệnh viện X.

- Sh.. Đi khẽ thôi. - Kiki đưa ngón trỏ lên môi.

- Nhanh nhanh.. Ông bảo vệ kìa! - Mạc Hàn cứ rối lên khi thấy ánh đèn pin đang đi đến.

- Lọt rồi! - Cả lớp 8 mừng thầm.

- Ok, tụi mày trốn vào nhà xác đi, không ai dám vào trong đâu nên không lo bị phát hiện. - Ngũ Chiết đưa tay xua đuổi tụi nó.

- Đừng.. Nhà xác ớn lắm. - Vương Nguyên mắt rươm rướm lệ kéo tay áo Tuấn Khải.

- Ngoan, đi theo anh. - Tuấn Khải xoa đầu Vương Nguyên.

- Momo dám đi không? - Đới Manh nắm tay cô.

- Tất nhiên rồi - Mạc Hàn cười tươi, nụ cười này mang ý nghĩ sâu xa hơn làm Đới Manh lạnh sống lưng "Bà này có ý định gì vậy trời?" Đới Manh nghĩ thầm.

Tụi nó 29 đứa lớp 8 và thầy Thiên Tỉ bây giờ đã có mắt tại nhà xác nhưng từ đâu ra có 2 bóng đen chập chờn.

- Cái gì vậy?? - Vương Nguyên hoảng hốt.

- Để tao xem... - Đới Manh tiến lại chỗ 2 bóng đen đang chí choé nhau, đặt tay lên vai của 1 bóng đen.

- Ahhh ma má ơi cứu coi con chưa muốn chết mà huhu! - Đan Ny khóc rống lên.

- Shhhhh..... - Đới Manh bịt mồm Đan Ny lại.

- Ủa.. Trần Kha với Đan Ny.. Đi đâu đây?? - Kiki tiến lại chỗ 2 đứa kia.

- Ờ thì...nhờ công nghệ hiện đại bằng tai mắt nên tui và Đan Ny biết mấy người tính giết người nên đi theo, ai dè bị ông bảo vệ dí ra đến đây. - Trần Kha kể đầu đuôi sự việc.

- Máu quay?? - Somi chỉ vào cái vật trên tay Đan Ny.

- Yup! - Đan Ny giơ ngón cái nháy mắt.

- Tui lạy 2 người! - Mạc Hàn ôm đầu hết chịu nổi 2 đứa này.

- Teheee! - Đan Ny và Trần Kha nháy mắt tinh nghịch.

- Sh.. Đến giờ rồi.. Để tui gọi Ngũ Chiết cái đã. - Kiki nói.

"Darlingg!"

"Gì vậy honey?"

"Có 2 nhân vật mới xuất hiện kìa."

"Ai vậy?"

"Trần Kha với Đan Ny, làm sao cho tụi nó coi với."

"Ok!"

- Í í cái gì hiện ra trong đầu vậy.. Cái phòng nào vậy? - Đan Ny và Trần Kha nhắm mắt ôm đầu.

- Phim phiên bản full HD đó, coi đi đừng làm ồn là được. - Mạc Hàn nói.

Quay lại với Ngũ Chiết, cô rút hết dây dợ lằng nhằng đang gắn trên người bả, dùng tay đập nhẹ vào má trái của bả.

- Ai?? - Bả bị tát thì giật mình chồm dậy.

- Không lẽ mơ? - Nói xong bà nằm xuống ngủ tiếp. Ngũ Chiết tiếp tục tát nhẹ vào má phải.

- Ai??? - Bà lại bật dậy nhìn xung quanh.

- Không lẽ mình bị bóng đè?? - Bà lại nằm xuống nhưng lần này không ngủ mà hí mắt lại nhìn như đang ngủ.

- Hừm.. Không lẽ qua mắt được tui? - Ngũ Chiết nói vọng trong đầu bả.

- Ai vậy?? - Bà hét lên.

Y tá trực bên ngoài nghe bà hét thì chạy vào trong, thấy bà chảy rất nhiều mồ hôi, dây truyền nước biển lại bị rớt ra nên nghĩ bị rớt dây nên mới vậy, y tá gắn lại cho bả rồi ra ngoài. Ngũ Chiết khoá trái cửa phòng bà lại rồi tiếp tục gỡ dây truyền nước biển ra, lần này chính thức gọi bà dậy và hiện nguyên hình, khi con người bị bệnh tim thấy những gì đáng sợ sẽ như thế nào chắc ai cũng biết ha. Bà chồm dậy thấy 1 con ma đứng trước mặt mình rất ghê tởm, bà hét lên rồi lấy tay ôm ngực thở hổn hển, y tá bác sĩ bên ngoài chạy vào nhưng không tài nào mở cửa được, đến khi bả ngưng thở hẳn cô mới tiến lại chỗ bả, cầm cao dao phẫu thuật lên đâm thẳng vào ngực, vào cổ, máu bắn tung toé lên mặt Ngũ Chiết, rơi trên môi cô, dùng đầu lưỡi lạnh buốt và dài ngoằng liếm giọt máu vương trên mặt rồi cười lớn, sau đó cắt bà ra từng mảnh nhỏ, bỏ vào trong bịch như ba của Ber rồi ra chỗ nhà xác, bác sĩ kiếm được chìa khoá liên mở cửa nhưng không thấy ai, cả bệnh nhân cũng biến mất không để lại dấu vết trừ con dao phẫu thuật nằm dưới sàn không một giọt máu. Về phía tụi lớp 8...

- Mang về chi vậy??? - Kiki cầm cái bịch xoay mòng mòng.

- Hỏi ông Thiên Tỉ ấy. - Ngũ Chiết bĩu môi.

- Ngày mốt thầy tổ chức lễ hội nấu ăn các em nhớ không? - Thầy Thiên Tỉ chọc chọc vào cái bịch đựng xác bả.

- Thì liên quan gì? - Cả lớp đơ mặt ra nhìn ổng.

- Đây là thực phẩm nấu ăn!!!! - Đới Manh đập tay nhận ra.

- Chính xác haha! - Ông Thiên Tỉ cười lớn.

- Thầy ít có ác lắm, em không ăn đâu đấy! - Vương Nguyên nói.

- Chỉ cho thầy cô ăn thôi, tất nhiên trừ thầy. - Thiên Tỉ vuốt cằm.

- Mà Momo đâu?? - Đới Manh ngó xung quan thì thấy cô đang ngồi chồm hổm nhìn mấy cái xác hí hoáy cái gì đó.

- Làm gì vậy?

Vương Nguyên tiến lại chỗ Mạc Hàn thì thấy cô đang cầm cây bút lông vẽ vời lên khuôn mặt của người chết, ôi trời ơi ai cũng có những nét chữ kì dị và hình thù kì quái trên mặt, tội nghiệp chết rồi vẫn không được yên thân, cho linh hồn người ta bình yên ở nơi khác đi Momo à.

- Phá đủ chưa? - Đới Manh cốc đầu Mạc Hàn.

- Ai...da. Đang vui mà. - Cô xoa đầu.

- Đi về! - Đới Manh gằn giọng.

- Vâng...

Mạc Hàn cúi đầu xuống, không may bị trật chân té, rồi xong nó bị bong gân luôn. Ông bảo vệ nghe tiếng động thì chạy vào, không thấy ai cả, gãi đầu rồi ra ngoài. Tụi nó đang trốn dưới cái giường của người chết, may mà có khăn phủ đến đất.

- Xém chết.... Có sao không? - Đới Manh với Mạc Hàn trốn chung 1 giường, và tư thế rất chi là tình cảm, Đới Manh đang ôm Mạc Hàn, 1 tay che miệng Mạc Hàn và cô cũng 1 tay che miệng Đới Manh.

- Không sao. - Nhỏ cười tít mắt nhìn Manh. Trái tim Đới Manh một lần nữa bị đập lệch nhịp.

- Về thôi. - Tuấn Khải ngoắc tay.

- Giai Kỳ về bảo quản bọc thịt này tốt cho ngày mốt nhé! - Thầy Thiên Tỉ căn dặn.

- Okey thầy!!! - Kiki nói.

- À quên, em cũng rảnh rỗi lấy máu của 2 người đó nè, thầy cần không? - Ngũ Chiết đưa trước mặt thầy Thiên Tỉ 1 bịch chất lỏng màu đỏ bự.

- Ờ ờ cần chứ, haha cảm ơn em! - Thầy Thiên Tỉ như sực nhận ra cái gì mừng quýnh lên.

- Đồ ăn không có đồ uống là không được. - Mạc Hàn có vẻ nhận ra điều đó.

Vậy là tụi nó mỗi đứa về một ngả, ngày mai cũng không có gì đặc sắc, tụi nó chỉ bàn cách chế biến món ăn.

- Lẩu nhé.

- Xông khói cơ!

- Nướng phi lê!

- Lăn bột chiên giòn!

- Chiên xù!

- Aiss tụi bay im coi... Nướng BBQ là độc nhất vô nhị!

- Okey tán thành!!

Đó, vậy là xong 1 cuộc hội nghị, nhanh chóng chưa tới 1 phút, vậy cũng đủ hiểu tụi nó hợp nhau như thế nào. Gia đình thầy Ber dạy Sinh không thấy ba mình quay về thì nghĩ ba đã đi chơi xa như mọi hôm, còn gia đình 1 thằng lớp 6 chỉ lo tung tin tiềm kiếm người thân chứ có biết bà đã chết.

END CHAP 30.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro