Chương 4

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Em...", Từ Thiên ấp úng không ra lời. Một cái gì đấy bóp chẹt lấy trái tim của anh, và cảm giác hụt hẫng bao trọn lấy anh. Anh nhìn Vương Nguyên với đôi mắt tràn đầy tuyệt vọng và sự trống rỗng, nhưng rồi Từ Thiên cũng đứng lùi dần ra xa và quay người lại. Anh đứng lặng một lúc. Khoảng thời gian đó với Vương Nguyên tựa như một thế kỉ. Và rồi Từ Thiên lên tiếng.

"Xin lỗi em"

Ngay khi ấy, một giọt nước mắt lăn nhẹ trên má Vương Nguyên. Cậu cảm nhận được tình cảm của anh. Cậu cũng cảm nhận được nỗi buồn và nỗi đau của anh. Cậu không còn say nữa. Cậu biết cậu vừa khiến Từ Thiên đau.

Cánh cửa đóng sập lại. Vương Tuấn Khải quay lại, giằng nhẹ người mình ra khỏi cái ôm của cậu . Hắn đứng đó nhìn Vương Nguyên cúi gằm mặt. Cậu đang lặng lẽ khóc. Bởi vì chính cậu cũng đang trải qua cảm giác giống hệt như Từ Thiên.

"Người vừa rồi, là ai vậy?", Vương Tuấn Khải cất tiếng đều đều hỏi. Nhưng không có phản hồi.

Hắn cảm thấy lưng mình nóng hầm hập. Hắn chưa từng quen ai tỏ thái độ như vậy với mình. Hắn đã cười thầm trong lòng khi mọi chuyện trôi theo con đường đúng như hắn dự đoán - cậu này bỏ cả người yêu và chạy theo hắn. Hắn biết chắc điều đó, vì hắn đinh ninh rằng cậu này đã bị hắn làm cho xiêu lòng. Nhưng bây giờ thì cậu ta thật lạ, thái độ quay ngoắt 180 độ. Hắn nhận ra cậu ta đang khóc. Người cậu này hơi run lên và có những tiếng sụt sịt nhè nhẹ. Tuy vậy, đó không phải việc hắn cần phải lo đến.

"Anh là ai vậy?", Vương Nguyên lí nhí. Lúc này, chỉ khi bắt đầu thấy tỉnh rượu và nhận thức được mọi thứ, cậu mới nhận ra mình đang ở chung trong một căn phòng tối om cùng với chàng trai lạ.

"Cô đang chơi trò gì vậy?", hắn nheo mắt, quai hàm cứng lại. Cậu trai này với cậu trai lúc nãy dường như là hai người vậy. Hắn đã mong cậu ta say rượu trở lại.

"Tôi... quen anh hả?", Vương Nguyên ấp úng rồi ngước mắt lên nhìn hắn. Trong bóng tối, cậu chỉ thấy những đường nét lờ mờ, nhưng lại nhìn rõ đôi mắt sắc lẹm. Cậu cố gắng khớp nó với những đôi mắt mà cậu biết, nhưng nó hoàn toàn xa lạ. Cậu không biết chàng trai đang đứng trước mặt mình!

"Cậu đáng yêu thật! Cậu theo tôi về khách sạn, không kêu ca, không chống cự. Thậm chí người yêu, hay anh trai, hay thằng chết tiệt nào đó, đến lôi cậu về, cậu còn tự nhận mình là bạn gái tôi. Và giờ cậu nói cậu không quen biết tôi?", hắn chưa từng cảm thấy mất bình tĩnh như bây giờ.

Vương Tuấn Khải là kẻ vô cùng lạnh lùng, dường như các xúc cảm của hắn đều ngừng hoạt động từ rất lâu. Vậy mà từ lúc cậu này xuất hiện, hắn cảm thấy hồi hộp, hi vọng, bất ngờ, say mê, tức giận, ngỡ ngàng. Hắn tự phủ nhận những cảm xúc ấy, rõ ràng nó xuất hiện vì cậu này quá giống cô gái của hắn. Hắn chỉ có cảm xúc với cô gái của mình. Còn đối với cậu ta, có lẽ là cơ thể ngộ nhận rồi. Hắn buộc lòng phải kìm hãm tất cả mọi cảm xúc, nếu không hắn sẽ cảm thấy có lỗi với cô gái trong lòng hắn.

"Tôi xin lỗi, tôi... Tôi đã say và tôi... tôi xin lỗi...", đó là tất cả những gì Vương Nguyên có thể nghĩ ra. Đầu cậu đau nhức nhưng cậu chưa bao giờ tỉnh táo hơn bây giờ. Khi nghe người con trai lạ nói vậy, cảm giác xấu hổ ngay lập tức ập đến.

"Cậu đang làm cái gì vậy?", hắn khẽ nhếch miệng. Và ngay lập tức lao vào cậu một cách mất kiểm soát.

Hắn đè lên người cậu, ấn cậu thật mạnh xuống giường và xâm chiếm đôi môi cậu một cách thô bạo. Vương Nguyên bị bất ngờ, không thở được há miệng để lấy hơi, lại càng tạo cơ hội cho hắn. Cậu cố vùng vẫy, nhưng hai tay bị hắn giữ chặt lại bên cạnh đầu. Cơ thể nặng hơn và chắc chắn của hắn kìm chặt cậu, khiến cậu muốn nhúc nhích cũng chỉ như con bướm cố thoát khỏi tơ nhện. Một giọt nước mắt lăn xuống khỏi khóe mắt cậu khi cơ thể cậu ngừng kháng cự. Lúc này, Vương Nguyên mới cảm thấy hối hận vì đã trẻ con không chịu theo Từ Thiên quay về. Chính cậu đang khiến cậu gặp nguy hiểm, trước một người hoàn toàn xa lạ.

Hắn ngừng lại. Điều khiến hắn ngừng lại chính là vị mặn chạm vào da thịt mình. Chết tiệt! Hắn đang cưỡng bức một người con trai!

Hắn chống người thẳng dậy, cúi thấp đầu trên người cậu. Hắn cũng mất kiểm soát - mà hắn vô cùng hoang mang vì không hiểu sự mất kiểm soát đó do rượu, hay do bất cứ điều gì khác. Hắn đã hi vọng mình quá say nên thèm khát một tiếp viên quán bar - chỉ thế thôi.

"Hãy nói cho tôi biết chuyện vừa xảy ra", hắn hít một hơi, hỏi nhưng không nhìn cậu.

Rồi hắn buông Vương Nguyên, đứng lùi ra xa và cởi chiếc áo khoác ngoài. In hình một logo vô cùng quen thuộc. Hắn ngồi xuống chiếc ghế bành da ở góc phòng. Nhưng rồi lại đứng lên, đi về phía bên trái giường và mở cánh tủ lạnh âm. Ánh sáng từ tủ lạnh hắt vào gương mặt lạnh lẽo góc cạnh của hắn, trong giây lát khiến hồn vía Vương Nguyên bay bổng tận đâu. Chỉ vài giây để hắn lấy ra một lon bia và ánh sáng duy nhất trong căn phòng tù mù vụt tắt. Vương Nguyên nghe thấy tiếng bật nắp lon và tiếng bia cuộn chảy xuôi cổ họng hắn. Cậu thấy buồn nôn bởi hơi rượu vẫn phảng phất quanh người mình.

"Thế nào?", sau khi hớp một hơi rất dài, hắn đặt lon bia nhẹ bẫng xuống bàn thủy tinh bên cạnh và nhìn thẳng vào cậu.

"Tôi... xin lỗi. Tôi đã say, và tôi không còn nghĩ được gì nữa... Tôi chỉ hành động bộc phát, tôi xin lỗi...", Vương Nguyên vừa khó xử, vừa ngại, vừa sợ, ngồi co ro trên giường, vặn vẹo hai tay. Cậu nhanh chóng lau hết nước mắt còn đọng lại, thầm mắng chửi mình vì đã suy nghĩ nông cạn, con trai một thân một mình uống say gây ra chuyện không kiểm soát, đã vậy có người không hiểu vì sao biết đường đến cứu mà lại từ chối. Trời ạ! Ai dạy cậu mà ngu ngốc quá vậy!</p>

"Tôi muốn biết anh ta là ai, và tại sao cậu lại làm như vậy!", hắn nhắc lại một cách mất bình tĩnh. Cậu ta là con nhà ai mà ngu ngốc quá vậy?!

"Tôi... không nói được! Tôi... xin lỗi"

Hắn nhếch miệng cười. Cậu này là một kẻ đại ngu dốt!

Hắn tu cạn lon bia, đứng dậy và tiến về phía Vương Nguyên. Nói chuyện đủ rồi. Với những kẻ không biết sử dụng sức mạnh của đối thoại thì hãy làm họ sáng mắt bằng hành động.

**********

Đã hai tuần trôi qua kể từ ngày đính hôn gây xôn xao của Vương Nguyên. Cậu vẫn đến trường bình thường, làm một sinh viên chỉ biết cắm đầu vào sách vở, nhưng đi đến đâu cũng không thoải mái vì những ánh mắt dõi theo.

Cậu từng chẳng là ai cả, thậm chí sự xuất hiện biến mất của cậu cũng chẳng ai bận tâm đến. Thế nhưng ngay khi gương mặt trang điểm kĩ càng của cậu lên báo trang nhất cùng dòng tít "Con trai Bộ trưởng Bộ Y tế đính hôn với hôn thê thuở nhỏ", cậu dường như bị bao vây bởi hàng ngàn ánh mắt mỗi khi ra đường.

Thật ra đó sẽ là thông tin chẳng đáng bận tâm, nếu như Con trai Bộ trưởng Bộ Y tế không phải là bác sĩ trẻ hàng đầu của đất nước, không đứng trong top 20 bác sĩ phẫu thuật giỏi nhất thế giới, không lên đến đỉnh cao như vậy khi mới hai mươi sáu tuổi và không sở hữu gương mặt mạnh mẽ cân đối quá điển trai như thế. Thiết nghĩ, ngành ngoại giao thường là con nhà danh giáo, thuộc tầng lớp giàu có, người ta chọn vợ gả chồng sẽ luôn chọn người cùng đẳng cấp, nhan sắc vượt bậc để làm bạn đời. Vì vậy kết quả tình yêu của họ sẽ là đứa con thừa hưởng cái đẹp của cả bố và mẹ. Hoặc họ quá giỏi về ngành Y nên đưa con mình bí mật đi phẫu thuật ngay từ khi còn nhỏ. Cô cũng chẳng biết nữa.

Bố Vương Nguyên là người bạn cùng bàn hồi đại học của ông Bộ trưởng Bộ Y tế. Khi cậu còn bé, bố cậu liên tục khoe cậu mỗi khi thấy Bộ trưởng xuất hiện trên thời sự: "Bạn của bố kìa!". Ông Bộ trưởng cũng là người trọng tình bạn, lần nào đi họp lớp cũng tranh thủ cùng bố đi uống rượu "ôn lại kỉ niệm". Trong một lần hứng chí, cả hai đã quyết định "gắn bó con cái mình cho nhau". Và đến bây giờ cậu phải thực hiện "vụ hẹn ước trong cơn say đó".

Thật ra, đã từ lâu Vương Nguyên luôn ngưỡng mộ và dành tình cảm đặc biệt cho Từ Thiên, chàng bác sĩ trẻ đầy tài năng và nhiệt huyết. Không chỉ vì bề ngoài của anh, mà bên trong anh là con người vô cùng điềm đạm và ấm áp. Anh rất trưởng thành, có lẽ do đặc thù ngành nghề của mình. Anh dịu dàng và tất nhiên, rất biết cách chăm sóc người khác. Tuy chỉ tiếp xúc với Từ Thiên một khoảng thời gian ngắn, Vương Nguyên có thể cảm nhận bản thân mình rung động trước mỗi cử chỉ nhẹ nhàng của Từ Thiên.

Cậu rất vui sướng khi được làm hôn thê của anh - cho đến khi cậu nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ. Bố mẹ cô đang giấu cậu về bệnh tình thật của mẹ. Mẹ cậu bị suy tim giai đoạn cuối, thậm chí còn bắt đầu biến chứng. Với người cao tuổi và yếu đuối như mẹ cậu, bà buộc phải phẫu thuật để kéo dài cuộc sống. Nhưng tất nhiên, gia đình cậu không có đủ tiền cho một cuộc phẫu thuật quá lớn như vậy. Vì thế, họ quyết định gắn bó cậu với gia đình Từ Thiên - để gia đình họ hỗ trợ tiền bạc, thậm chí Từ Thiên có thể phẫu thuật và chăm sóc mẹ cậu miễn phí. Như vậy là một sự lợi dụng tình cảm. Và Vương Nguyên chúa ghét như vậy. Cậu gặp riêng bố và bày tỏ quan điểm, nhưng ông lại cầu xin cậu hãy vì mẹ mình. Vương Nguyên đã băn khoăn, nhưng rồi chính cậu lại không thể chấp nhận điều đó, quả quyết bản thân có thể vừa học vừa làm kiếm tiền cho mẹ phẫu thuật, tuyệt đối không lợi dụng người khác. Trước sự cương quyết của cậu, bố cậu không thể làm gì hơn.

Buổi lễ đính hôn diễn ra, nhưng trong phút giây quan trọng nhất, Vương Nguyên tuyên bố thật lạnh lùng: "Cuộc sống của tôi không phải do bố mẹ quyết định. Tôi sẽ không kết hôn với Từ Thiên". Và cậu bỏ đi. Cậu nhìn thấy nỗi thất vọng trong mắt Từ Thiên. Cậu nhìn thấy cả bóng dáng của anh đau khổ đứng lặng giữa đông thực khách. Cậu biết, Từ Thiên thích cậu. Cậu cũng thích, cậu yêu Từ Thiên. Và đây là việc khó khăn nhất cậu phải làm. Cậu không muốn một ngày khi Từ Thiên biết chuyện, anh sẽ khinh bỉ, ruồng bỏ cậu, ruồng rẫy bố mẹ cậu, và quay lưng với gia đình cậu. Gia đình cậu sẽ bị xem thường, coi nhẹ. Đó là kết cục cậu không bao giờ muốn.

Vương Nguyên cho rằng việc cậu làm là hi sinh bản thân để bảo vệ danh dự của gia đình. Và cậu vẫn tự an ủi mình bằng ý nghĩ ấy, nhưng rồi cũng không chịu được, một phút bất cẩn với những suy nghĩ u ám trong đầu, cậu đã tiến thẳng vào vũ trường The Bass mà không hề suy nghĩ thấu đáo. "Giải sầu một chút thôi", cậu nghĩ, vì mình cũng không có nhiều tiền. Thế mà loại rượu rẻ nhất cậu uống cũng khiến cậu say quên trời đất, để rồi gặp thảm họa với một tên con trai lạ hoắc. Hắn ta còn đe dọa sẽ khiến cậu "sống không bằng chết", cậu tặc lưỡi. Vương Nguyên đã trải qua nỗi đau buồn nhất rồi, hắn ta có làm gì đi nữa cũng không thể khiến cậu đau hơn được.

Vì thế, cậu yên tâm quên hết những chuyện buồn đã xảy ra trong cái ngày đen đủi ấy và cắm mặt vào quyển sách. Cậu phải đọc xong cuốn này trước khi thư viện đóng cửa và hôm sau cậu lại phải đi tìm lại trong mười mấy nghìn quyển sách. Sinh viên đọc và trả sách cũng vô cùng lộn xộn, không bao giờ để đúng mục đã phân chia, mà bừa đâu nhét nấy. Thậm chí chồng sách họ mượn nằm trên cao, đến khi trả không cất lên được, họ chẳng buồn mượn thang của thủ thư mà đặt luôn chồng sách ở chân giá sách. Mà thủ thư chỉ có duy nhất một người. Vì thế bà thủ thư cũng chẳng buồn đi kiểm tra, cũng chẳng buồn tự xếp sách mà cứ cuối tuần lại xin vài sinh viên bị kỉ luật xuống thư viện xếp sách với mình. Đó là hình phạt kinh khủng nhất với họ, bởi họ không thích sách và cũng không buồn nâng niu quyển sách cũng như giá trị từng cuốn sách mang lại. Với họ, những quyển sách này chẳng khác nào đống giấy lộn xỉn ố ghim thành tập. Còn Vương Nguyên - một mọt sách thứ thiệt - lại ủng hộ những người yêu sách giống hệt những kẻ ưa chuộng hòa bình và nuôi chim bồ câu.

Mặc dù đã lướt nhanh nhất có thể nhưng tiếng chuông vào tiết vẫn ngăn cản ý định của Vương Nguyên. Cậu tặc lưỡi, thôi mượn về vậy. Mỗi lần mượn sách cậu sẽ phải ghi tên mình kèm lớp học chính vào cuốn sổ dày cộp của thủ thư, kí tên đồng thời để lại số tiền mệnh giá nhỏ nhất của mình, khi nào trả sách nguyên vẹn còn dấu thư viện thì cậu sẽ kí tên lần nữa vào trang sau và lấy lại tiền. Có những kẻ nhà giàu, thuê sách rồi bán lại cho người khác, mất vài đồng bạc đối với họ không có gì to tát, những kẻ như vậy thường lén lút tìm cách kí tên vào trang sau để khỏi bị lộ tẩy việc không trả sách, ai xui xẻo bị truy ra tên thì sẽ bị phạt xếp sách một tuần kèm với mua trả lại. Vương Nguyên thường tránh mượn sách về vì có những hôm cậu không có tiền, hoặc cậu có ít tiền, tờ tiền mệnh giá nhỏ nhất cậu có đôi khi lại giúp cậu đi chợ mua thêm mấy thứ cho mẹ, hoặc thêm vào hộp tiết kiệm để mua máy may. Gia đình Vương Nguyên không quá nghèo nhưng cũng không có gì dư dả nên cậu buộc phải tính toán cẩn thận mỗi khi quyết định chi tiêu một cái gì đấy. Và khi cậu chắc chắn cậu có thể trả sách ngay chiều nay hoặc trong ngày mai, cậu mới quyết định mượn sách về. Hiếm lắm mới bắt được một quyển sách hay hợp ý, cậu không muốn đến khi quay lại sẽ phải đi tìm trong những giá sách to sụ, dày cộp.

Kí xong tên và để lại một tờ tiền hơi cũ, Vương Nguyên ôm trong tay quyển sách tâm đắc và đi nhanh về lớp. Cậu ước bây giờ có thể về nhà để tiếp tục nghiền ngẫm quyển sách này, cậu không thích đọc sách bị gián đoạn. Vương Nguyên vừa đi vừa nghĩ, không để ý xung quanh mọi người nhìn cậu xì xào. Cậu cũng chẳng bận tâm, bình thường cũng như vậy. Nhưng hôm nay thì khác. Tuy nhiên Vương Nguyên cũng chẳng thèm nhận ra những ánh mắt hôm nay khác thế nào. Đã nhìn xăm soi thì nhìn kiểu gì vẫn là xăm soi. Cậu cứ mặc kệ, bước vào lớp trong cái nhìn theo của tất cả mọi người. Và sau đó chính cậu cũng đứng sững lại, mắt trợn to, tim như ngừng đập.

Ngồi đúng chỗ ngồi của cậu trên lớp là một chàng trai mặc bộ suit màu đen, chiếc kính râm che gần hết khuôn mặt nhưng vẫn có thể nhận ra những đường nét nam tính rất vừa mắt. Chàng trai chẳng để tâm đến sự xuất hiện của Vương Nguyên, vẫn thản nhiên sử dụng điện thoại. Chỉ đến khi xong việc, chàng trai đó mới từ từ cất chiếc điện thoại vào túi quần, đứng dậy và đút tay vào túi, nhìn thẳng Vương Nguyên qua cặp kính râm. Vương Tuấn Khải khẽ nhếch miệng, đưa tay tháo kính trên mắt xuống và gài vào cổ áo. Ngay khi nhận ra khuôn mặt lờ mờ bởi ánh sáng tủ lạnh tối hôm đó, Vương Nguyên bàng hoàng đến độ làm rơi quyển sách, cảm giác sợ hãi ám ảnh lại lan tràn và trong đầu đầy ắp những câu hỏi tu từ hoảng loạn: Anh ta là ai? Anh ta đến đây làm gì? Anh ta muốn gì?

Hắn tiến đến chỗ cậu. Đôi mắt nâu khói sắc lẹm đánh giá cậu một lượt từ trên xuống, môi nở nụ cười rất nhẹ. Một chàng trai lai Tây! Các nữ sinh trầm trồ. Vương Tuấn Khải, với khuôn người vạm vỡ của người chăm tập thể hình, gương mặt góc cạnh nhưng hài hòa, đường nét lạnh lùng, gãy gọn, đôi mắt nâu khói hút hồn sắc sảo bên dưới cặp lông mày hơi hoe vàng, kèm theo mái tóc faux hawk vàng hoe được vuốt sáp tỉ mẩn, hắn không thể phủ nhận trông như một vị thần hiện đại. Những nét đẹp của phương Tây góp cho khuôn mặt như tạc một cánh mũi cao thẳng, bầu mắt sâu cuốn hút và khuôn miệng vừa phải quyến rũ. Những nét ẩn hiện của phương Đông lại tô vẽ cho hắn một khuôn mặt đầy nam tính nhưng sắc cạnh một cách mềm mại. Mọi thứ đều hài hòa với nhau khiến Vương Tuấn Khải thành một vị thánh sống, xuất hiện ở lớp của Vương Nguyên và hạ gục gọn gàng mọi cô gái chỉ với vẻ ngoài không tưởng của mình.

Vương Tuấn Khải cứ thế tiến đến cậu trai đang cứng đơ người vì bất ngờ và sợ sệt. Hắn cúi xuống đất nhặt lên quyển sách "Nghệ thuật đường phố", liếc qua bìa sách và đưa nó cho cậu. Vương Nguyên thất thần vài giây rồi cầm nhanh quyển sách, lùi lại vài bước.

"Sao vậy?", hắn khẽ mỉm cười và tiến đến chỗ cậu. Vương Nguyên nuốt khan. Cảm giác tối hôm đó lại ập về trí óc cậu khiến cậu thấy khó thở.

"Tôi... tôi không làm gì anh cả! Tôi thề!", Vương Nguyên liên tục xua tay và lắc đầu, trong khi cậu còn chẳng dám nhìn vào mặt hắn. Cậu thấy sợ ánh mắt uy hiếp buổi tối hôm đó. Chỉ cần nhìn thấy nó, gai ốc trên người cậu nổi hết dậy.

"Tôi đã nói gì đâu!", hắn cười khẩy. Nụ cười của hắn khiến những cô gái khác đứng tim ngừng thở, nhưng Vương Nguyên lại chẳng hề liếc nhìn. Cậu sợ đến mức chỉ biết nhìn đi nơi khác tránh né.

"Vậy... sao.. sao anh biết tôi ở đây mà tìm đến!"

"Tôi đến vì có chuyện cần trao đổi với cậu", hắn nhìn cậu dò xét, nhưng không thể cảm nhận được điều gì khi mà cậu này cứ cúi mặt nhìn đi chỗ khác. Hắn hơi phật ý. "Cậu có phiền đi cùng tôi đến một quán cà phê nào đấy và nói chuyện không?"

"Không! À.. tôi còn hai tiết học nữa, nên rất tiếc...", Vương Nguyên rụt rè từ chối. Cậu nhìn vào mắt hắn trong một giây, và ngay sau đó bối rối cụp mắt xuống. Trong cậu dâng lên một cảm giác khó tả.

"Tôi đã xin nghỉ hộ cậu rồi. Đi thôi, Vương Nguyên", hắn gọi đầy đủ họ tên cậu khiến cậu bất ngờ, bất ngờ hơn cả là việc hắn đã tính toán trước mọi thứ.

Mời một con trai đi uống cà phê là điều vô cùng đơn giản, nhưng mời cậu trai phức tạp này đi ra khỏi cửa lớp thôi lại vô cùng khó, nếu không chặn trước mọi đường rút lui của cậu ta thì chỉ có nước phá sản - Vương Tuấn Khải thầm nghĩ cách đây ba hôm.

Sau khi trở về từ khách sạn đêm hôm đó, Vương Tuấn Khải nén giận tìm hiểu về cậu trai lạ kia. Chẳng cần tìm hiểu đâu xa, hắn thấy ngay gương mặt đó trên khắp mặt báo. Mặc dù lên ảnh cậu ta trang điểm kĩ hơn và đã qua một lớp photoshop, nhưng những đường nét khuôn mặt thì không thể lẫn vào đâu được. Vương Nguyên, cậu ta xưng tên Vương Nguyên và chàng trai kia - lúc này đã chắc chắn là người hôn phu bị ruồng rẫy của cô ta - gọi cô ta là Tiểu Nguyên. Có lẽ họ quen nhau từ trước nên anh ta mới gọi như vậy.

Vương Tuấn Khải không lạ lẫm gì Từ Thiên, con trai độc nhất của Bộ trưởng Từ Dục. Đã có những lần hắn tiếp xúc với Từ Thiên, nhưng rất ít vì hắn không có việc gì liên quan đến ngành Y tế cả. Hắn cũng biết đến thành công chói lọi của Từ Thiên, anh ta vốn được học Y ở nước ngoài, vì thế khi về nước nhanh chóng đạt đến thành công. Hắn cũng đã nghiên cứu qua về lí lịch của Từ Thiên - rất trong sạch, rất đáng ngưỡng mộ, thậm chí anh ta chỉ có học và nghiên cứu chứ chưa hề yêu đương một chút nào. Vậy nên Từ Thiên dễ dàng chấp nhận một cuộc hôn nhân sắp đặt, chỉ qua một lần hứng chí trong khi say của hai ông bố. Còn Vương Nguyên, ngược lại chẳng có gì đặc sắc. Lí lịch của cậu được báo giới thiệu rất ngắn gọn: năm nay hai mươi hai tuổi, đang là sinh viên năm tư của trường Nghệ thuật. Thậm chí người ta chẳng nói gì đến gia đình cậu.

Hắn đã cho người đi theo cậu trong hai ngày, đến ngày thứ ba mới quyết định xuất hiện.

----- End Chương 4-----
Hơn 4000 từ :3 ôi mẹ ơi mệt quá .-.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro