Chương 17: Tối nay em có về không?

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Khi màn đêm buông xuống, trợ lý của Kyeon đến thăm chị, tay trái dẫn theo chiếc vali, tay phải xách theo hộp cơm. Như là sớm biết Lisa ở đây, ngay khi cửa mở ra liền chào hỏi cô:

"La tiểu thư, đã lâu không gặp."

Lisa: "Chào cô, trợ lý Chu."

Chiếc vali ghé vào tường, trợ lý Chu đặt hộp cơm ở trên bàn ăn. Kyeon ra hiệu bảo chị đem bản kế hoạch kia mang đi:

"Không ổn, bảo bọn họ làm lại lần nữa."

Trợ lý Chu: "Vâng Kang tổng, chị nên nghỉ ngơi nhiều hơn, chú ý đến thân thể."

Những người khác đi rồi, Lisa hỏi Kyeon:

"Ngồi dậy đi đến bàn ăn? Hay là ngồi ở trên giường ăn?"

Kyeon vén chăn lên, yếu ớt nói: "Không muốn ăn."

Lisa tiến lên đỡ chị: "Không muốn ăn cũng phải ăn."

Kyeon ngồi ở mép giường, thuận tay vuốt nhẹ mái tóc, đột nhiên hỏi Lisa:

"Hiện tại chị xấu lắm phải không?"

Lisa: "Chị từ nhỏ đến lớn đều xinh đẹp, gom hết tất cả thư tình lại tuy không đủ 10000 bức nhưng cũng đã 8000 rồi, như thế nào sẽ xấu?"

"Chẳng lẽ em còn ít hơn của chị sao? "Kyeon ghé vào đầu vai cô:

" Lili, đỡ chị một chút, cùng nhau ăn tối với chị. "

Trọng lượng của chị đều đặt ở trên người Lisa, Lisa chậm rãi bước tới:

"... Ăn cùng chị?"

Kyeon: "Chị bảo trợ lý Chu trước khi đến đây nhớ đóng gói thêm vài món, tất cả đều là món mà em thích ăn."

Lisa: "......"

Kyeon nhìn cô: "Buổi tối em còn có việc khác? "

Lời nói đến bên miệng, Lisa thay đổi lời nói:

" Chúng ta cùng nhau ăn đi. "

Hai người ngồi xuống vây quanh bàn ăn, hộp cơm lần lượt được mở ra, Lisa đặt canh cá trước mặt Kyeon. Kyeon cầm thìa uống vài ngụm:

"... Muốn uống canh gà."

Lisa: "Chị đợi một chút, em đi mua."

Kyeon nhẹ nhàng đẩy cái thìa đang nổi trên bát canh:

"Muốn uống canh gà do dì La nấu. Lần đầu tiên chị đến nhà em ăn tối, dì La đã làm món canh gà, vừa thơm vừa đậm đà, chị rất nhớ hương vị đó, cũng đã nhiều năm rồi. "

Lisa: "Vậy em sẽ nói với bà ấy."

Kyeon lên tinh thần: "Giữa trưa ngày mai uống, được không?"

Lisa: "Được."

Lisa lấy điện thoại di động ra, thì lập tức nhìn thấy tin nhắn của Chaeyoung.

........" Được, tôi chờ em."

Tin nhắn đã hơn nửa giờ trước, Lisa mở ra, trước tiên gọi điện thoại cho Chitthip. Khi Chitthip nghe thấy Kyeon muốn uống canh gà, thì miệng đầy đáp ứng, trong điện thoại dặn dò Lisa, đừng nói bậy bạ gì với Kyeon.

Cúp điện thoại xong, Lisa bấm mở cửa sổ trò chuyện với Chaeyoung:

"Có khả năng sẽ đến muộn, hay là cô ăn trước đi?"

Lisa đặt điện thoại xuống, Kyeon đã thay đổi chiếc đũa, không ngừng gắp đồ ăn bỏ vào bát cô.

Lisa buồn cười nói: "Chị mới là người cần bồi bổ dinh dưỡng, đừng gắp hết cho em."

Kyeon: "Em cũng phải ăn nhiều một chút."

Lisa: " Chị có biết bản thân gầy đi rất nhiều hay không? Dì Yoon thật sự rất đau lòng vì chị."

Kyeon: "Vậy em có đau lòng không?"

Lisa: "Mọi người đều đau lòng."

Kyeon lại gấp vài miếng thịt bò cho Lisa:

" Em thích thì ăn nhiều vào. "

Điện thoại trên bàn sáng lên.

【 Park: Không sao, tôi chờ em. 】

Lisa nhìn điện thoại di động, Kyeon cũng nhìn qua:

"Có người tìm em?"

Lisa: "Không có việc gì, chị ăn cơm đi."

Trong lòng nhớ đến đã hứa ăn cơm cùng Chaeyoung, Lisa cũng không ăn nhiều lắm. Sau khi ăn xong Kyeon đi rửa mặt, nằm trở lại trên giường, liền nhờ Lisa lấy mặt nạ trong vali.

Lisa xé bao bì của chiếc mặt nạ và cẩn thận đắp nó cho chị.

Gió đêm từ ngoài cửa sổ thổi vào, có chút lạnh, Lisa đóng cửa sổ lại, rèm cửa cũng kéo lên.

"Xem TV không?" Lisa hỏi Kyeon.

Kyeon: "Nếu không phải rất đau, chị còn tưởng rằng chị đang nghỉ phép."

Lisa: "......"

Lisa: "Ai bảo chị ngày thường làm việc vất vả như vậy?"

Kyeon: "Lili, em có muốn thử mặt nạ này không? Làm trắng da, dưỡng ẩm và chống lão hóa, hiệu quả rất tốt."

Lisa cười nói, "Mặt nạ ở đâu mà có nhiều tác dụng như vậy."

Kyeon: "Ừm, để cho em thử thì sẽ biết."

Lisa:" Vậy em sẽ mang một ít về nhà. "

Kyeon:" Em cũng có thể thử ở đây. "

Lisa vòng qua giường ngủ, rồi lại lần nữa ngồi xuống ghế. Tầm mắt nhìn lướt qua chiếc giường hộ lý trong phòng, tấm chăn được xếp ngay ngắn trên đó.

Lisa trong lòng thở dài.

Sau một lát, y tá đến kiểm tra phòng. Lisa rời khỏi phòng bệnh, một đường đi đến cuối hành lang.

Cửa sổ ở đây chỉ có thể mở ra cỡ một khe nhỏ, bên ngoài gió thổi mạnh hơn, trời vẫn còn mưa nhỏ. Lisa cầm điện thoại gọi cho Chaeyoung.

Hầu như không có thời gian chờ đợi, cuộc gọi đã được kết nối ngay lập tức.

Đợi lâu như vậy, giọng nói của Chaeyoung cũng không có tỏ ra là không vui:

"Lisa."

Lisa cảm thấy rất có lỗi, châm chước giọng điệu:

"Chaeyoung, thật xin lỗi, Kyeon không được tốt lắm. Tối nay tôi không thể ăn cơm cùng với cô. Hại cô đợi lâu như vậy. Lần sau đến lượt tôi sẽ mời cô. "

Chaeyoung: "Kang tổng làm sao vậy? Có nghiêm trọng không?"

Lúc này Chaeyoung hẳn là đang ở trong nhà hàng, nhưng bối cảnh cuộc gọi không nghe được ồn ào. Lisa nghi hoặc chớp mắt một cái, nhưng không nghĩ đến chỗ khác:

"... chị ấy bị sảy thai."

Mặc dù chuyện sảy thai là chuyện riêng tư của Kyeon, cô không nên nói chuyện này với người khác, nhưng Chaeyoung là vợ của cô, sinh hoạt ở chung với cô, sớm muộn gì chị cũng sẽ biết, không cần phải giấu diếm chị.

Chaeyoung im lặng một lúc, hỏi Lisa câu thứ hai:

"Vậy tối nay em có về không?"

Lisa: "Tối nay tôi sẽ ở lại bệnh viện với chị ấy."

Chaeyoung lời nói nhỏ nhẹ nói:

"Được, tôi biết rồi. "

Phòng ăn lớn như vậy, đèn đều đã tắt hết, chỉ có chiếc bàn nơi chị đang ngồi, phía trên ánh sáng nhu hoà sáng lên.

Giữa bàn ăn có hoa tươi, Chaeyoung đặt điện thoại di động xuống, đuôi lông mày rũ xuống, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối. Chị ngồi nghịch chiếc hộp trang sức hình vuông trong tay, chiếc khóa mở ra "cạch cạch", rồi lại bị chị đóng lại.

Có một tia sáng kim cương chợt loé qua.

Người quản lý mặc váy chuyên nghiệp bưng khay dừng lại ở bên bàn, bưng bát đĩLili trong khay xuống:

"Park tiểu thư, đã quấy rầy, đây là canh do nhà hàng đặc biệt tặng cho cô."

Có lẽ thấy chị đã đợi quá lâu, lo lắng cho chị đói quá mức, nên cho chị lót bụng trước. Sợ nói thẳng khiến cho chị xấu hổ, cho nên dùng lý do này.

Chaeyoung ngước mắt lên nhìn cô ấy, khóe miệng nở nụ cười: "Cảm ơn."

"Không cần khách khí, cô cứ dùng thong thả."

Chaeyoung: " Làm chậm trễ thời gian của các cô. Thật ngượng ngùng, cho tôi vài phút nữa, tôi uống xong bát canh này sẽ đi. "

Chị đã bao toàn bộ nhà hàng, đầu bếp phụ bếp cùng bồi bàn đều đang ở chế độ chờ. Tối nay tiền boa rất hào phóng, mọi người cũng không phàn nàn gì. Chaeyoung nói như vậy, quản lý cảm thấy thụ sủng nhược kinh:

" Park tiểu thư, các món ăn của cô đều còn chưa mang lên... "

Chaeyoung: "Không cần nữa."

Lúc nói những lời này, chị rất lịch sự văn nhã, rất nhẹ nhàng, như thể việc chị chờ đợi trong vài giờ liền chưa từng xảy ra. Quản lý chưa từng gặp qua một khách hàng nào tốt như vậy, không khỏi suy nghĩ, người không đến hẹn, rốt cuộc tim gan như thế nào, mà làm chị thất vọng như vậy?

-

Lisa cùng Kyeon chọn một bộ phim điện ảnh để xem cùng nhau. Nửa bộ phim còn chưa được chiếu xong, thì Kyeon đã mơ mơ màng màng ngủ rồi.

Trên môi chị không có một chút huyết sắc, thân thể chìm trên chiếc giường êm ái, khuôn mặt vừa lòng bàn tay, nhìn tràn đầy yếu ớt.

Tắt TV tắt đèn, Lisa tay chân nhẹ nhàng bước đến giường hộ lý đầu bên kia.

Trong phòng thoang thoảng mùi thuốc khử trùng, thay đổi môi trường Lisa không thể ngủ được. Nghe tiếng mưa rơi, hạt mưLili thưa thớt đến dày đặc, bên ngoài mưa càng lúc càng lớn.

Không biết bắt đầu từ khi nào, xen lẫn trong tiếng mưa rơi còn có tiếng nức nở của Kyeon.

Lisa mở mắt ra.

Ban ngày thì không có đề cập đến, ban đêm yên tĩnh lại một mình trộm khóc. Hôn nhân không được như ý muốn, lại mất đi đứa con, Kyeon quá mạnh mẽ nên không để người khác biết dù có thương tâm đến mức nào.

Tiếng khóc của chị khóa chặt ở cổ họng, cố kìm nén, rồi kiềm chế lại.

Lisa bị tiếng khóc của chị làm cho phân tâm đến mức nước mắt cô lặng lẽ chảy theo không một tiếng động, cô không dám đưa tay lau vì sợ phát ra tiếng động có thể quấy rầy đến chị.

Ngày hôm sau, Lisa nghỉ làm, thấy đã sắp đến giờ, liền đi đến đường Insadong lấy canh gà.

Dì trong bếp của La gia đã đi chợ trước bình minh để mua những con gà mái già mới đẻ mang về, Lisa đã tự tay mổ nó, hầm nó cho đến khi Lisa sắp đi, canh gà đã thơm thoang thoảng.

Cẩn thận cất vào phích giữ ấm, Chitthip thăm dò Lisa hỏi:

"Kyeon nói như thế nào?"

Lisa: "Chị ấy cái gì cũng không nói đến."

Chitthip suy nghĩ: "Không có nói đến? Đó là chuyện tốt đấy, đoán chừng đã xua tan ý định muốn ly hôn."

Chitthip cảm thấy không ly hôn là chuyện tốt, Lisa cùng bà suy nghĩ không giống nhau, nên cũng không muốn nói thêm về chuyện này. Chitthip biết trong lòng cô có suy nghĩ khác:

"Lili, đừng không muốn nghe lời. Mặc dù con của Kyeon đã mất, Myung cũng không đáng tin cậy, nhưng ' Tứ Quý ' lần này sẽ thăng chức cho con bé, quyền lực nắm ở tay chính mình vẫn luôn là thực tế, đúng không? Ngược lại, mẹ nghĩ là lần này con bé nhờ hoạ được phúc. "

" Nhờ hoạ được phúc? "Lisa giống như bị giẫm đuôi:

" Mẹ, mẹ cùng dì Yoon đang quan tâm đến công ty và các hạng mục. Có ai quan tâm đến Kyeon hay không? Chị ấy vừa mới mất con, các người có quan tâm chị ấy đang nghĩ gì không? Chị ấy muốn cái gì không? "

Chitthip: "Con gái ngốc."

Lisa cầm phích giữ ấm lên muốn đi, Chitthip đi theo sau cô:

" Kyeon tự mình lên kế hoạch cho cuộc đời của nó rất hoàn hảo, con lo cho nó làm cái gì? "

Nghĩ đến Kyeon biết nghe lời như vậy, nhưng con gái của mình như thế nào cũng không chịu đặt chân vào Đồng thị, một hai phải làm một điều luật sư tầm thường. Không lâu trước đây được Chaeyoung dỗ ngọt xoa dịu trái tim của bà, bây giờ lại bắt đầu lo lắng trên dưới.

Chitthip nặng nề mà thở dài.

- -

Sau khi Lisa trở lại bệnh viện, vừa mới ra khỏi thang máy, "Rầm" một tiếng, có thứ gì đó văng ra khỏi phòng bệnh của Kyeon.

Lisa dán mắt vào......... đó là vali hành lý của Kyeon, khóa kéo chưa kéo lại, trên hành lang có một cái rương quần áo cùng tất cả vật dụng đều nằm rải rác.

Các y tá ở trạm y tá còn phát hiện ra chuyện gì đã xảy ra, nhưng Lisa có một linh cảm không tốt.

Giọng nói âm dương quái khí của Myung phát ra dọc theo cánh cửa rộng mở truyền đến:

"Kyeon! Tiểu Kang tổng! Thủ đoạn của cô thật thâm hiểm!"

"Lấy việc ly hôn áp bức ba cô, để ba cô gây áp lực cho ông già của tôi. Bây giờ thẻ ngân hàng của tôi đã bị đóng băng, bảo tôi làm cho cô lần nữa mang thai đứa cháu trai ngoan ngoãn cho ông ấy, được, không có vấn đề gì! Tiểu Kang tổng, chúng ta tới nào, tôi mang cô về nhà hầu hạ!"

Lisa chạy một hơi đến cạnh cửa phòng bệnh. Myung thô lỗ giật chiếc kim tiêm đang nằm trên tay Kyeon ra, cố gắng nhấc chị ra khỏi giường bệnh.

Đầu óc Lisa trống rỗng, cô dùng hết toàn lực đẩy Myung ra:

"Anh làm gì vậy! Chị ấy vừa mới bị sẩy thai!"

Bởi vì phẫn nộ nên lúc này cô mới dùng hết toàn lực, Myung bị cô đẩy đến loạng choạng, va vào mép tủ cạnh giường mới dừng lại.

Kim tiêm chọc thủng mạch máu, máu chảy ra trên mu bàn tay Kyeon. Lisa nói với mấy cô y tá chạy tới:

"Mau cầm máu cho chị ấy đi! Những người còn lại đi mời bảo vệ lên!"

Chương sau Sóc con bị bệnh, Lisa trở về...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro