Chap 3: Em đã lớn rồi

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Thẩm Mộng Dao bây giờ đã 19 tuổi. Cô đã là sinh viên năm nhất của đại học nổi tiếng ở Thượng Hải .Viên Nhất Kỳ chỉ mới 9 tuổi. Nó chỉ vừa lên lớp 4. Nhưng không thể phủ nhận được. Viên Nhất Kỳ rất thông minh. Là học sinh lớp 4 nhưng có đầu óc như một người trưởng thành. Luôn đứng nhất lớp về việc học tập. Luôn hiểu cho người khác mặc dù còn nhỏ. Không nói năng thô lỗ, luôn suy nghĩ trước khi phát ngôn.

Đang là kì nghỉ hè nhưng Thẩm Mộng Dao đã phải lên đường đến kí túc xá để chuẩn bị cho cuộc sống sinh viên. Cô đã đi được 1 tuần rồi và Viên Nhất Kỳ nguyên tuần đó nằm ăn vạ muốn theo cô. Nhóc con với cái đầu biết suy nghĩ đâu rồi?

Ba mẹ nó cũng chịu thua nên đành cho nó đến chỗ ở của cô. Dù sao cũng đang là kì nghỉ hè mà. Họ chỉ sợ nó làm phiền cô học hành mà thôi.

Ngồi trên chiếc ô tô riêng của nhà để đến chỗ ở của cô, nó hào hứng biết bao nhiêu. Vừa đến nơi là nó chạy ngay tới chỗ cô. Cô vì được ba mẹ nó báo trước nên cũng ra đứng đợi ở cổng kí túc. Cùng với bạn. Cậu ấy tên là Nhậm Hào.

- Dao Dao tỷ tỷ!! Chào chị!!! Còn đây là....ai?
Nó hồ hửng khi gặp cô và ánh mắt dừng lại nơi người đứng kế cô.

- Là bạn chị. Anh ấy tên là Thái Từ Khôn. Chào anh đi em.

Nó bĩu môi cúi chào một cách cứng nhắc. Bặm mồm hỏi

- Anh là người yêu của chị Dao Dao hả?
Cả hai đều hơi bất ngờ rồi phụt cười. Chọc nó chút chứ?

- Đúng rồi! Anh là người yêu của Thẩm Mộng Dao. Anh muốn sau này sẽ lấy Dao Dao làm vợ. Nhóc thấy sao?

- Không được!!!! Chị Dao Dao là của emmm!!! Chị ấy đã hứa sau này em lớn sẽ kết hôn với em rồi!!

Coi nó kìa. Phát hoả lên khi nghe Thái Từ Khôn nói vậy.

- Nè nhóc! Em có biết nhìn em hiện giờ như đang ghen không?

- Anh đừng coi thường. Em hiểu ghen là gì đấy! Anh đừng có hòng cướp chị Dao Dao của em!! Chị Ấy Là Của Em!!

Cô nãy giờ chỉ cười mỉm nhìn nó. Nhóc con dễ thương quá. Đúng là nó biết nghĩ trước khi nói nhưng cứ hễ gặp Thẩm Mộng Dao là chỉ như một đứa trẻ đúng độ tuổi của nó.
Thái Từ Khôn chỉ đứng cười vì câu nói của Viên Nhất Kỳ. Đúng là trẻ con thời nay.

- Thôi được rồi. Anh không phải là người yêu của Dao Dao. Anh và cô ấy chỉ là bạn thôi. Dao Dao là của em. Ha?

Cái gương mặt bí xị lại đổi thành gương mặt tươi cười.

- Anh phải hứa không được cướp chị Dao Dao của em đó.

- Ok anh hứa luôn nhóc.

- Nam nhi đại trượng phu! Nói lời giữ lấy lời.

- Hahahaa nam nhi giữ lời hứa. Được chưa nhóc con?

- Ok!

Cả ba cùng nhau trở về kí túc xá Thẩm Mộng Dạo đang ở. Là phòng 103.

Căn phòng thật gọn gàng sạch sẽ, thoáng mùi hương của cô trong đây nữa. Viên Nhất Kỳ ngửi thấy mùi đó.

Trên kệ gỗ còn có khung ảnh cô và nó chụp chung. Trên tường thì dán đầy rẫy ảnh cô và nó. Nó phổng mũi tự hào về đều đó.

- Thẩm Mộng Dao! Tớ về trước nha. Tớ có hẹn với Nông Nông rồi hihi.

- Chậc! Lập Nông thì nói là Lập Nông đi. Bày đặt Nông Nông. Đúng là mấy đứa yêu nhau.

- Hihi! Tớ đi nha!

- Ừa! Bye.

Từ Khôn xách cặp chạy về với tình yêu của cậu ấy. Lập Nông là con trai. Hai người yêu nhau và đã được gia đình chấp nhận. Thẩm Mộng Dao cũng thấy điều đó bình thường. Cô không kì thị mà còn thấy thú vị với nó nữa. Vì cô là một người đã được nhiều người con gái theo đuổi.

- Viên Nhất Kỳ ! Em muốn ở đây bao lâu?

Cô quay sang hỏi nó. Nó đang nhìn cô với gương mặt gọi như nào nhở... U Mê! Chính xác là như vậy. Còn con nít mà đã thế rồi.

- Dạ? Em muốn ở đây với chị đến khi chị về thì thôi.

- Không được đâu nhóc con! Chị phải học 4 năm lận đấy. Em còn phải đi học nữa chứ!?

Nó bĩu môi trả lời.
- Về học chán lắm í. Học gì mà dễ ợt. Không vui gì cả.

- Dễ sao?

- Dễ lắm ấy. Cô bảo là cho bài khó mà chỉ 3 phút là em biết đáp án rồi.

Cô không bất ngờ lắm. Cô đã được ba mẹ kể về Viên Nhất Kỳ rất nhiều. Cũng sang nhà nó chơi rất nhiều. Và cũng đã đón về đi học về rất nhiều. Thành tích học tập của nó, cô nắm trong lòng bàn tay.

- Dù thế thì em cũng phải học chứ nhóc.

- Không! Em muốn ở với chị cơ~

Cô cười mệt. Nhóc con thật là nhõng nhẽo. Tại sao chỉ như thế với mỗi cô vậy? Tại sao chỉ có mỗi cô là mệt với đứa nhỏ này vậy? Nhưng cô không thấy phiền.

- Được rồi! Em tự tắm được chứ?

- Được chứ sao. Em đâu còn nhỏ nữa đâu. Em đã lớn rồi mà.

- Ừa được rồi nhóc. Thế vào tắm đi.

Đúng! Nó đã lớn rồi. Vì lớn nên nó dần hiểu được yêu là gì. Cảm giác yêu như thế nào. Nó điều hiểu được. Nó dần biết yêu. Nó đã biết thích. Người nó thích là Thẩm Mộng Dao.















Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro