Chương 26: Hình bóng trong đêm tuyết

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Đúng như dự báo thời tiết, nhiệt độ không khí ngày càng thấp hơn.

Vào ngày cúng tổ, sau khi đến giờ, xe của Shinawatra gia dừng ở dưới lầu để đón Charlotte.

Cửa phòng truyền đến tiếng gõ cửa nhẹ, Charlotte mở cửa ra, thấy Engfa đứng bên ngoài cửa.

"Cô còn chưa ngủ?" Charlotte hơi kinh ngạc.

Giọng của Engfa lười biếng:

"Tôi vừa mới xem xong bản kế hoạch thu mua. Dưới lầu có đèn xe. Tôi nghĩ là đến đón em. Mọi thứ đã thu dọn xong rồi sao?"

Vì muốn ở lại quê một đêm, cho nên Charlotte phải mang theo một số quần áo đơn giản.

"Cũng sắp xong hết rồi." Charlotte để Engfa vào cửa, rồi tiếp tục làm việc trước đó, cho vài thứ linh tinh vào túi để đồ rồi nhét vào trong vali.

Engfa lặng lẽ nhìn cô bận rộn, cuối cùng nhắc nhở nói:

"Hôm nay trời có thể có tuyết, nên mặc ấm một chút."

"Tôi biết rồi." Charlotte đóng vali lại, ngẫm nghĩ một chút:

"... Sau khi thu mua xong, cô xem tình hình nếu thời tiết xấu, cô cũng không cần phải chạy đến. Dù sao tế lễ cũng sẽ kết thúc trong ngày."

Engfa: "Được."

Mặt khác cũng không có gì khác để dặn dò, cũng chỉ là đi ra ngoài một ngày, Charlotte mặc áo khoác vào:

"Vậy bây giờ tôi đi xuống, cô nghỉ ngơi sớm một chút đi."

Cổ áo khoác của cô đã rủ xuống một nửa, Engfa để ý đến, nàng bước đến để kéo lên và cười khẽ:

"Tôi đưa em xuống tầng dưới."

Charlotte: "... Ồ."

Tài xế đón Charlotte, lần nữa quay trở lại đường Rama II để đón Chantana. Ngôi nhà cũ của Shinawatra gia ở một trấn cổ, cách Bangkok khoảng 4, 5 tiếng đi xe, Anton đã đầu tư rất nhiều để xây dựng lại từ đường gia tộc, đây là từ đường mới được hoàn thành để thờ tổ tiên rất hoành tráng, ông ấy đã về trước đó hai ngày. Bởi vì mẹ của Isra đã qua đời ở nhà cũ, nên Chantana cũng chưa bao giờ nguyện ý ở lại đây lâu dài, cho nên bọn họ mới hoãn lại đến hôm nay.

Về phần Isra, kể từ khi cãi nhau một trận với Anton, nàng thường ban đêm không về ngủ và không thể liên lạc, tế tổ lần này cũng không ai biết nàng có xuất hiện hay không.

Chantana đưa Arthur lên xe, Arthur vui vẻ hưng phấn hướng đến nhào lên Charlotte: "Chị!"

Chantana xốc chăn sau lưng nó: "Arthur, lại đây ngủ."

"Con không buồn ngủ, con muốn chơi với chị." Arthur từ trong túi lấy ra một xấp bức tranh được in thu nhỏ, rung đùi đắc ý:

"Gần đây trường bọn em đang thịnh hành cái này. Chị nhìn xem, em có cái này~ có rất nhiều! Có muốn em dạy cho chị chơi cái này hay không?"

Charlotte: "Em đến chỗ của mẹ ngủ đi, chị cũng chuẩn bị ngủ."

Arthur nghe xong, nào có buông tha:

"Không được, chị không được ngủ, chị phải chơi cùng với em!"

Hành trình vẫn còn dài, Chantana cũng không vội thúc giục Arthur, bà hỏi Charlotte:

"Engfa nói sau khi kết thúc cuộc họp sẽ đến đây phải không?"

Charlotte vỗ vỗ Arthur: "Đúng là nói như vậy, nhưng con nói với cô ấy phải xem tình hình, nếu có tuyết rơi thì đừng đến, lái xe trong đêm tuyết sẽ không an toàn."

Arthur phàn nàn: "Mẹ ơi! Mẹ nhìn xem chị kìa! Chị đẩy con!"

Chantana không để ý đến con trai mình, nói thầm:

"Cố tình kéo dài thời gian... Con nói thử xem, việc thu mua của con bé không phải là tìm cớ đấy chứ?"

Charlotte: "Muốn con thay mẹ hỏi trợ lý của cô ấy?"

Arthur bị làm lơ, buông giọng nói:

"Cùng chơi với em, cùng chơi với em, cùng chơi với em!!!"

"Đừng có ồn ào!" Sau khi Chantana giáo huấn Arthur, lại tức giận nói với Charlotte:

"Con cũng ít cho mẹ âm dương quái khí đi, chẳng lẽ con bé trở về bái kiến ​​tổ tiên, không phải là cho con mặt mũi sao?... Chỉ mong hôm nay trời sẽ có tuyết rơi, đến lúc đó nếu con bé không xuất hiện, thì dù sao cũng có cớ!"

Charlotte lấy nút bịt tai nhét vào lỗ tai, dùng hành động thực tế nói cho Chantana rằng cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con đã kết thúc.

Arthur định hét lên lần nữa, Chantana không nói lời nào kéo nó sang một bên, lấy chăn che mặt lại. Arthur lần đầu bị chị gái lạnh nhạt từ chối, giờ lại bị mẹ ép ngủ, nhất thời tính tình thiếu gia trỗi lên, tay chân giãy giụa gào lên một cái rồi ném những bức tranh thu nhỏ tán loạn lên xe.

Nút bịt tai rất hiệu quả, nhưng cũng không thể tránh khỏi sự ầm ĩ ở khoảng cách gần như vậy. Charlotte phủi những bức tranh thu nhỏ rơi trên quần áo, tiến đến ngồi bên cửa sổ xe.

Đường phố sáng sớm rất yên tĩnh, nhìn ra ngoài có thể thấy những cao ốc phía xa đều là một mảnh đen tối.

Trong lòng hiện lên hình dáng vừa nói vừa mỉm cười của Engfa, một người dịu dàng cùng hoàn hảo như vậy, lại luôn lấy nàng ra khoe khoang. Charlotte không thích như vậy.

...

Shinawatra gia là một dòng họ lớn ở trong trấn, trải thảm đỏ từ sảnh từ đường đến cổng trấn nhỏ, tiếng pháo, tiếng chiêng, tiếng trống náo nhiệt cả một ngày. Vào buổi tối, bầu trời u ám cuối cùng cũng nổi lên một lớp tuyết mịn.

Trong sảnh từ đường rộn rã tiếng nói chuyện, chén rượu trao nhau trên bàn.

Phân theo thân phận là hậu bối, Charlotte ngồi cùng bàn với Isra. Isra tự mình đến, đến sớm hơn Charlotte một ngày.

Nhân sinh của Charlotte trong mười mấy năm trước, cô bị gán cho là con ngoài giá thú và không được Shinawatra gia thừa nhận, vì vậy ngay cả khi bây giờ Chantana là Shinawatra phu nhân danh chính ngôn thuận, cô vẫn không có cảm giác thuộc về nhà họ Shinawatra. Nhất là khi ngồi chung một chỗ với Isra, người khác tiếp đón cô ăn nhiều một chút, trong giọng nói cũng mang theo một chút xấu hổ.

"... Vâng, đó là tổng tài của MGI. Aizz nha, đặc biệt rất bận. Vốn dĩ muốn chạy đến sau khi kết thúc cuộc họp, nhưng trời tối lại có tuyết rơi, vì vậy chúng tôi bảo con bé đừng đến." Chantana ở bàn bên cạnh nói. Không biết cố tình hay vô ý, âm lượng cũng được buông ra, mọi người ngồi gần đó đều nghe thấy.

Isra nở một nụ cười mà nhìn Charlotte, gần như viết lên mặt những lời mỉa mai:

Nói rõ ra là Engfa lười đến đây để xã giao, nên mới lấy cớ để lừa các người, còn các người lại dùng cớ để lừa gạt mọi người ở đây.

"Tỷ tỷ, chị ấy thật sự sẽ không đến sao?" Đối diện với Charlotte, một cô gái 17 tuổi không giấu được vẻ thất vọng:

"Lần trước em thấy ảnh chụp của hai tỷ ở trên Twitter, rồi nói cùng với các bạn học, bọn họ đều không tin! Còn tưởng lần này có thể chụp thật nhiều ảnh để bọn họ tâm phục khẩu phục."

Cô gái thẳng thắn nói ra như vậy, Charlotte cũng không có gì khó chịu, gật đầu và nói:

"Hôm nay cô ấy bận, đi..."

"Không lễ phép! Mọi người đã nói cô ấy không đến được, vậy mà con còn muốn đuổi theo hỏi, cố ý làm cho người ta khó xử phải không?" Mẹ của cô gái vỗ nhẹ vào sau đầu cô gái, lời giải thích của Charlotte cũng bị cắt ngang ngay sau đó.

Isra nhún vai với Charlotte: Xem đi, tôi không phải là người duy nhất nghĩ như vậy.

Đáng tiếc, Charlotte cũng không có hứng thú xem nàng khoe khoang.

Mẹ của cô gái: "Còn nữa, về sau con cũng ít lên mạng hơn đi, đừng suốt ngày cho mẹ xem những thứ lung tung đó nghe chưa? Có nghe thấy không?"

Cô gái tỏ ra không phục: "Con có chỗ nào không lễ phép? Con gọi chị ấy là tỷ tỷ! Hơn nữa lần trước không phải mẹ cũng xem trên Twitter sao, mẹ còn nói chim sẻ đậu..."

Mẹ của cô gái trừng mắt: "Kanya! Con còn dám nói nữa!?"

Cô gái ngẩn người, biết mình đã lỡ miệng, khuôn mặt đỏ lên, không dám ngẩng đầu nhìn Charlotte.

Isra nhếch mép cười, những người khác đang ngồi trong bàn thần sắc đều vi diệu. Với những ánh nhìn từ mọi hướng, Charlotte bình tĩnh không rợn sóng ăn các món trong bát của mình.

Cô nghe hiểu được, chỉ là không thích so đo.

Trong sảnh từ đường đèn đuốc sáng trưng, mà mái ngói nhà đã sớm bị phủ đầy tuyết, bất tri bất giác tuyết rơi đến dày đặc.

Anton phát mấy phong bao lì xì cho những tiểu bối, sau đó dọn tiệc rượu xuống, mạt chược được dọn lên bàn, Charlotte nhân cơ hội lẻn về nhà cũ.

Trong phòng có máy sấy, sau khi Charlotte tắm xong, ngồi ở bên cửa sổ thổi tóc, giọng nói giận dữ của Isra đột nhiên vang lên trong đêm tuyết.

"Đã nói là không cần nhặt, không cần nhặt, bẩn rồi, dù có bán cũng không được mấy đồng. Tuy trong hai tháng nay con không có nhiều tiền, nhưng con cũng gửi tiền cho bà, nên bà đừng có luyến tiếc mà cứ dùng, có biết hay không!?"

Ở dưới lầu, Isra chật vật cầm một xấp giấy bìa cứng lớn, dùng cằm đè nặng, thả lỏng tay ôm lấy eo một bà cụ:

"Bà đi chậm một chút! Trên mặt đất đều là tuyết!"

Bà cụ xách theo một cái bao ni lông, chộp vào trên tay và lắc lắc, liền trở về hình dạng một hộp cơm được đóng gói như ban đầu.

"Isra, bà biết con hiếu thuận, nhưng sao bà có thể dùng tiền của con được? Chờ Isra của chúng ta khi nào muốn làm chuyện lớn, bà sẽ cho con một phong bao lì xì lớn."

Isra: "Ai muốn tiền của bà! Chỉ cần bà chăm sóc tốt cho bản thân..."

Charlotte không cố ý nghe, đúng lúc này chuông điện thoại vang lên, cô đảo mắt đi xem, là Engfa gọi tới.

-

Charlotte đi đến sảnh từ đường để đón Engfa.

Engfa đến đầu trấn, bước theo thảm đỏ tìm được sảnh từ đường, không biết đường phía sau nên gọi điện cho Charlotte.

Một vài đứa trẻ không chịu về nhà vẫn đang chơi trò ném tuyết, vòng quanh cây cổ thụ trước sảnh từ đường mà rượt đuổi nhau, giọng nói trẻ con trong trẻo.

Tuyết rơi được mạ vàng bởi ngọn đèn đường, Engfa đứng dưới mái hiên, cách một màn tuyết, nàng mặc một chiếc áo khoác đen, mái tóc dài buông xõa tự nhiên tựa như thác nước, chiếc áo khoác của nàng theo phong cách cổ xưa, nhìn nàng tựa như một mỹ nhân của thời dân quốc.

"Tôi còn nghĩ rằng cô sẽ không tới." Charlotte đóng ô lại, bước lên bậc thềm từ đường hai bước.

Engfa mỉm cười xoay người lại.

—— Thật ra nàng có thể không cần đến, sẽ không có người ép buộc nàng, càng sẽ không có người chỉ trích nàng, nhưng nàng vẫn đến.

Một khi đã hiểu được điều này, giọng nói của Charlotte nhẹ đi một chút:

"Trên đường đi có thuận lợi không?"

Engfa lại hỏi một đằng trả lời một nẻo:

"Charlotte, em không lạnh sao?"

"Hả?" Bóng dáng đang đến gần của Engfa được phản chiếu trong con ngươi trong veo của Charlotte.

"Tóc còn ướt đã liền chạy ra ngoài." Engfa nhẹ nhàng nói rồi cởi khăn quàng cổ của mình ra quấn lên người Charlotte. Chiếc khăn quàng cổ mềm mại, nhẹ nhàng quấn thành từng vòng, gần như che gần hết khuôn mặt của Charlotte.

Cô nghe điện thoại xong liền vội vàng đi ra ngoài, xác thật cô chưa kịp lau khô tóc.

Khăn quàng cổ dính mùi hương của Engfa, rất nồng đậm, Charlotte lay động làm lộ mũi ra, chóp mũi đỏ hồng, khuôn mặt cũng có chút đỏ hồng mà không biết vì sao.

"... Đi thôi." Nàng nói.

Engfa chỉ đến lối vào của sảnh từ đường:

"Em không định dẫn tôi đi vào chào hỏi các vị trưởng bối sao? Nghe thanh âm, bên trong vẫn còn rất náo nhiệt."

Charlotte không nhúc nhích, Engfa nhìn thấy cô chần chờ:

"Làm sao vậy? Không ổn?"

Charlotte hít sâu một hơi: "Không có."

Cô dẫn Engfa vào sảnh từ đường, ngay sau khi hai người vừa mới xuất hiện thì tiếng mạt chược cũng dừng lại, sau khi kinh ngạc xong, Chantana lập tức đưa Engfa đến giới thiệu với họ hàng.

Engfa chào hỏi từng người một, thái độ khiêm tốn có lễ.

Chantana tự hào không thể nói thành lời, vừa rồi bà nói rằng Engfa rất bận, trời đang đổ tuyết Engfa sẽ không đến được, người nghe tuy bên ngoài sẽ phụ họa theo, nhưng trong lòng hiểu rõ mà không nói ra... một người có thân phận cao quý như vậy, căn bản sẽ không để Shinawatra gia vào mắt, không đem vợ của mình để ở trong lòng, cho nên sẽ không đến.

Hiện tại Engfa lại bất chấp tuyết rơi dày đặc suốt đêm, tất cả các dự đoán đều tự sụp đổ.

Chantana cố ý trách nàng: "Bên ngoài tuyết rơi nhiều như vậy, nói sẽ không đến, nhưng sao con lại đến!"

"..." Trình diễn đi qua, tay chân Charlotte cũng không biết nên làm như thế nào.

Engfa cũng không sao, lịch sự mà đáp lời:

"Hẳn là sẽ đến, chỉ là đến hơi muộn. Đã làm phiền lòng các vị trưởng bối."

"Không có gì phiền lòng cả, không phiền lòng."

"Con là người bận rộn mà..."

Không biết giọng nói ở đâu: " Chỉ sợ là luyến tiếc Char, phải xa nhau một đêm nên mới đến phải không?"

"..."

Mọi người đều nở nụ cười trên mặt, Charlotte cũng đặc biệt cao hứng. Anton hỏi Engfa có chơi mạt chược không, dù sao vẫn còn sớm, nên ngồi xuống đánh vài vòng để giết thời gian.

Vài người vội nhường ghế cho Engfa:

"Nơi này nơi này, nơi này của ta bài rất phong vượng!"

"Bài của ngươi phong vượng? Của ta cũng vượng đấy!"

Một vị bá mẫu dứt khoát kéo tay Engfa và cười sảng khoái:

"Chúng ta hãy mở một bàn khác, không cần phải đánh với đám đàn ông thúi bọn họ."

"..."

Charlotte thật sự không thể ở lại được nữa:

"Mẹ, Engfa vẫn chưa ăn gì."

-

Sau khi rời khỏi từ đường, không khí lạnh lẽo tràn vào phế quản, hô hấp của Charlotte lúc này mới thông thoáng một chút.

Không như mong muốn, những điều không thích vẫn xảy ra.

Engfa đang cười, Charlotte không có hỏi nàng đang cười cái gì, cái này cũng không cần phải hỏi. Phần lớn khuôn mặt bị quấn trong khăn quàng cổ, chỉ lộ ra đôi mắt nhìn người trước mặt, ánh mắt kia tràn ngập bất đắc dĩ.

Engfa: "Không sao cả, tôi đều có thể ứng phó được... Nhưng làm sao em có thể đoán được? Tôi thực sự chưa ăn tối?"

"Cô..." Charlotte nhất thời không biết nói cái gì cho phải, đói bụng mà băng qua tuyết chạy đến?

Engfa ánh mắt ôn thuận, mỉm cười nhìn cô.

Thiên ngôn vạn ngữ, lời đã nói ra miệng, Charlotte chuyển đề tài:

"... Đi thôi, dẫn cô đi ăn cái gì đó."

Bước lên những viên gạch xanh phủ đầy tuyết, Charlotte đưa Engfa trở lại ngôi nhà cũ. Sau khi Isra đưa nhị nãi nãi trở về, cũng vừa lúc quay lại, cả ba người gặp nhau ở cửa, Isra "Xuy" một tiếng, cô ấy lách bên người chen vào, lao vào nhà trước họ.

Trong thời điểm tuyết đang rơi, nàng chỉ mặc một chiếc tất đen, lộ ra một nửa đôi chân trắng nõn, thật ra cũng không sợ lạnh.

(Editor Faust: Đoạn này mình cũng không biết nói đến ai, có lẽ là Đồng Chân Ni (Isra).)

Món thịt hầm nấu với gạo nếp cùng với canh gà, là Chantana chuẩn bị bữa tối cho mọi người ăn khuya. Charlotte lấy một bát đầy cho Engfa.

Hai người ở trong phòng bếp, không bao lâu sau Arthur liền xông vào như pháo nổ, không chút thở hổn hển mà vọt tới Charlotte:

"Chị chị, mẹ nói sẽ đưa em đi trượt tuyết, em sẽ không cho chị đi! Hừ hừ!"

Charlotte: "Sao cũng được, dù sao chị cũng không thích."

"Chị chị chị!" Arthur bị cô chọc tức đến dậm chân.

Engfa đang thổi canh gà, uống xong rồi nở một nụ cười.

Chantana mang mặt tươi cười theo sát ở phía sau:

"Fa, canh này con vẫn còn thích sao?"

Engfa: "Mọi thứ mẹ làm đều rất ngon. Uống một bát canh nóng trong thời tiết này thật sự rất thoải mái."

Tài nấu nướng của Chantana thật sự khỏi phải nói, đây cũng không phải là lời nịnh hót.

Chantana thở dài: "Haizzzz, thật sự còn thân thiết hơn cả mấy đứa do chính mình sinh ra."

Charlotte, Arthur: "..."

Engfa cười hỏi: "Arthur muốn đi trượt tuyết? Địa điểm đã định rồi sao?"

"Chỉ mới có ý tưởng như vậy." Chantana thở dài:

"Dì Gus các con, nói với mẹ rằng Dangda phu nhân có hẹn với Eileen phu nhân, hai đại gia đình tháng sau muốn cùng nhau đi nghỉ phép ở nước ngoài. Mẹ nghe thấy giọng nói của bà ấy, chắc là rất cô đơn. Vừa vặn Arthur đang ồn ào về việc trượt tuyết, liền dứt khoác mời bà ấy đi cùng. Char, con có thể giúp mẹ xem, đi nơi nào là thích hợp."

Charlotte còn chưa kịp lên tiếng, Engfa đã nói:

"Nếu muốn trượt tuyết, mẹ xem thử Anh có ổn không? Ở nơi đó con có một nơi để ở, người quen cung nhiều. Mọi người đưa Arthur đi cùng, nếu là đến nơi đó, con và Charlotte cũng có thể yên tâm hơn rất nhiều."

Nước Anh tất nhiên là tốt, có nguồn tài nguyên trượt tuyết hàng đầu. An ninh công cộng nói chung đứng đầu trong công cộng đồng quốc tế. Nếu Engfa đã chủ động mở lời, điều đó đương nhiên có nghĩa là phải chăm lo toàn bộ hành trình. Ăn ở chỉ là thứ yếu, quan trọng là nàng có tâm tình này, Chantana vui mừng nói:

"Có tiện không?"

Engfa gật đầu: "Mẹ xác định thời gian rồi nói với con."

"A nha, thật tốt quá!" Chantana vỗ tay.

Charlotte: "..." Được rồi, hai người mới là hai mẹ con.

Chantana càng ngày càng hài lòng với Engfa, mắt thấy bát canh của nàng sắp cạn, lập tức bưng bát thứ hai ra cho nàng.

"Bụng nhất định phải ăn đến no mới được."

Engfa: "Cảm ơn mẹ."

Chantana nhấc nắp nồi canh lên:

"À đúng rồi Fa, gần đây sau khi uống mấy loại thuốc đó con đã ngủ ngon hơn chưa?"

Engfa dừng động tác ăn canh lại, Charlotte bỗng dưng nhìn về phía Chantana.

Chantana: "Đêm nay là cùng ngủ với Char, hay là sắp xếp cho con một phòng khác?"

Editor Faust: Chương sau, 2 đứa ngủ chung một giường, có chuyện thú vị xảy ra. ^^

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro