first kiss

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Sau khi tốt nghiệp chuyên nghiệp, muốn có kinh nghiệm điều

hành cơ quan. Tôi xin về tập sự ở Ty Công Chánh tỉnh Gia

Định để học lấy kỷ năng điều hành, thay vì đa số bạn xin về

quê nhà của họ ở tỉnh lỵ nào đó. Đến đâu đâu, tôi cũng gặp

toàn người đẹp. Dưới con mắt yêu đời của tôi nhìn phái yếu

ai cũng mỹ miều, mỗi người một vẻ kiêu sa từ cô Thư ký đánh

máy, cô Văn thư, chị Tiếp tân cho đến Ông, bà Chủ sự phòng,

Phó tỉnh trưởng... anh tài xế, anh nhân viên gác dan tầm

thường cũng có cái hấp lực để tôi đối thoại, san xẻ chút

kinh nghiệm cho tôi thu thập của họ nơi cơ sở làm việc. Bởi

tương lai thành cấp chỉ huy dù lớn dù nhỏ, thế nào đi nữa

hoặc dùng nghệ thuật tình cảm hay dùng hành chánh chỉ huy,

tôi là người đi thu lượm cái qúy báo của nhân gian bỏ vào

cái túi "càn khôn" hành sự sau nầy.

Tôi được phái đến trường Nữ trung học công lập Lê văn Duyệt

khảo sát lập bảng chiết tính trải đá và hệ thống thoát nước

bị hư hỏng, và trồng vài cây phượng-vỹ cho có bóng mát. Tôi

đến cận giờ và chờ lúc tan trường, thì muôn vàn cô Nữ sinh

mặc đồng phục áo dài trắng thướt tha, có cô tóc mây buông

lửng tận lưng, nổi bậc giữa làn tóc đen và áo trắng, thêm

chiếc nón lá vành to như che cuộc đời còn trong trắng, thư

sinh vô tư lự.

Tôi tiếp xúc từ Ban Giám Hiệu, đến thầy cô giáo sư trong Ban

giảng huấn, trong ấy có vài cô vừa tốt nghiệp Sư phạm như

tôi đang thực tập dạy các lớp 9, 10. Đến khi tiếng điện reo

báo hiệu hết ngày học, từ hành lang lầu hai tôi và hai nhân

viên đồng sự nhìn xuống khoảng rộng sân trường, hằng hằng

lớp lớp nữ sinh chậm rãi dẩn chiếc xe đạp tuôn ra cổng chánh.

Một thời, xe đạp là phương tiện đi lại chánh. Những cô Nữ

sinh đi xe bao giờ cũng khép chân, đầu gối sát vào sườn xe,

đầu ngón chân đạt vào bàn đạp, không khuỳnh tay, dạng chân,

không phóng nhanh. Đến thời xe gắn máy: Velo solex,

Mobilette của Pháp đến xe Honda nhập cảng của Nhật có phần

"lả lướt" bay bướm trên trục lộ giao thông.

Một thiểu số Nữ sinh nhà gần đi bộ tản mác ra hai cổng phụ

lớp lang trật tự, đang rảo bước trên đại lộ Lê văn Duyệt

hướng về chợ Bà Chiểu -Gia Định, còn đa số xe đạp chuyển

bánh rẻ về hướng Cầu Bông bên trái và chợ Bà Chiểu tay phải-

(chắc độc giả sanh sống ở vùng Gia Định -Thị Nghè đều biết).

Họ đèo nhau trên xe đạp, chở nhau bằng xe gắn máy nuối đuôi

trên đại lộ mang tên Đức Tả Quân, ngồi sau nói cười oang

oang, ôm eo lả lơi đến quán nước dọc đường tìm ly nước mía

có cho tý cam hay trái tắc thông cổ, quán cốc ăn bò bía, hay

gánh chè đậu xanh... Ký ức thời học sinh mài đủng quần, nhớ

lại dường như ai cũng trải qua kỷ niệm tháng ngày vui vui

giống nhau như thế?

Chẳng mấy chốc ngôi trường vắng, chỉ còn vài vị giáo sư tuần

tự ra về sau, hay bận việc gì đó còn lưu lại trong văn phòng

vị Giám học và hai anh gác dan (gardien) trước ngỏ.

Ngày hôm sau quay trở lại gặp BGH. Với số liệu ghi chép,

nghe tôi trình bày đều mừng rỡ và thiết tha vì ngôi trường

xây cất hoàn chỉnh nhưng sân chơi trước sau chỉ rải đá xay

con (gravel = gravette) nay đã lún sâu tạo vũng nước kém mỹ

quan ngôi trường. Kỳ thật tôi liếc mắt để ý tìm bóng hồng

nào đó!, sau đó xuống lớp để xem độ chiếu của đèn neon và

ánh từng lớp, đặc biệt lớp 12 A và B (ban Vạn Vật và ban

Toán ngày xưa), ngắm nhìn các tà áo trắng, ý trung nhân nào

xinh xinh nhất trong lớp. Nhưng chưa tìm ra đóa hồng nào

sáng rực trong đám nữ sinh tan trường và các lớp 12...

Bất cứ đi cơ quan nào tôi xuất trình quyển "sổ ghi công tác"

để xin đóng dấu và phê chuẩn sự có mặt. Tôi xin phép gỏ cửa

bước vào văn phòng của bà Hiệu trưởng, có hai nữ giáo sư vừa

hết tiết dạy đang ngồi chờ sẵn.

Bà liền chào tôi và giới thiệu tôi với hai cô. Lần đầu, nhìn

Thiên Hương bốn mắt giao nhau như tia chớp lóe ra khiến tôi

hơi lúng túng, mặt hơi cuối xuống, còn cô ta cười tình đáp

lễ càng làm tôi rung động thêm. Khi ra về chúng tôi trao địa

chỉ cho nhau, nàng đi chiếc Velo solex hướng về Cầu Bông tôi

nổ máy xe Push của Áo- theo bên em, sau khi mời cô ăn thạch

chè Hiển Khánh cạnh gần rạp xi-nê Casino bị em chối từ.

Chúng tôi song hành vào đến ngã sáu tẻ mỗi người một nơi.

Như duyên may gặp gỡ!. Ngay tối hôm đó tôi mua bánh hộp và

trà, rong xe tìm địa chỉ nhà nàng trong ngỏ hẽm đường Nguyễn

Thiện Thuật, quận Ba. Căn nhà gạch nhỏ gọn, gia đình chỉ có

bà mẹ nuôi cô ăn học còn cha làm dưới tỉnh, biếu quà như ra

mắt. Nghĩ mình sắp có danh phận, xứng hợp nhiều mặt với

Hương giáo sư, trước thăm viếng sau tìm hiểu nhau đến xây

dựng chăng?.

Trong chiếc áo dài Hương mặc ở văn phòng bà Hiệu trưởng ban

chiều, tôi gặp không thấy gì đáng quan tâm, vì "cặp lê Tây"

em dấu kín trong nịch ngực dầy, thêm áo cánh bọc kỷ, sợ hớ

hênh đám học sinh Nam trêu ghẹo, học trò bao giờ cũng tò mò

nên vú là tâm điểm "săn đón" của họ; nhiều cô hơi thiếu ý tứ

và ngây ngô khóc sướt mướt bỏ cả tiết dạy xuống văn phòng

mếch.

Nhưng tối khi đến nhà, tôi thấy Hương đẹp đầm thắm dịu dàng,

càng lúc tôi càng nhận ra những nét sắc xảo, hấp dẫn có thể

nói say mê của thân thể em ẩn sau lớp áo bà ba mỏng. Đôi môi

là tâm điểm của khuôn mặt xinh của nàng, ánh mắt, hàm răng

nụ cười. Làn da mịn màng như cánh hoa lan, cao vừa tầm không

mập không ốm. Trái tim tôi rung động trước vẻ đẹp quyến rũ.

Khoảng cách giữa tôi và em, cho thấy được những cọng lông my

dài của em chớp chớp trên cặp mắt long lanh, gương mặt

nghiêng nghiêng kiều diễm; điều không ngớt thôi thúc con tim

tôi lúc ấy. Đặc biệt giọng nói thanh thoát ngọt ngào. Không

có cái đẹp nào bằng tự nhiên, thanh nhã, kín đáo, có duyên..

Cô giáo Hương biết cách trang điểm hơn ai hết. Chỉ phớt qua,

một chút phấn, phủ lớp son mờ, kín đáo một giọt nước hoa nơi

bàn tay thoa sau ót, dưới mang tai, có làn tóc mềm phủ lên

để đủ thoảng nhẹ theo không khí gợi tình, đủ khiêu khích tôi

một cách mơ hồ chứ không quá nồng quá hắt.

Dường như Hương cũng nhận ra điều kỳ thú nơi sâu thẳm của

tâm hồn tôi; nên những ngày kế tiếp có hôm em mặc áo lụa quá

mỏng tôi như đứng tim khi nhìn thấy trọn vẹn hai "trái lê

Tây" căng mộng tràn đầy nhựa sống. Tôi hơi choáng ngợp,

những rung động đầu đời bên cô giáo trẻ.

Dịp may mắn như một thiên thần chấp cánh. Từ tiếp xúc và gây

sự cảm tình với nhau. Tôi bắt đầu trồng "cây si" và tưới

bằng thứ "nhiên liệu" dễ bốc. Sáng tôi hứa đến chở em bằng

xe gắn máy đến dạy trường nữ Lê văn Duyệt cùng quan lộ; tôi

đến Công chánh, giờ giấc của tôi không bị gò bó, tùy theo

công việc nhưng đang tập sự chẳng cơ quan nào giao nhiệm vụ

chánh. Họ chỉ bố trí "cho có" lấy lệ.

Tạo sự cảm mến cho gia đình và Hương xong, cuối tuần chúng

tôi tổ chức một ngày đi dạo vườn cây ăn trái ở mạn Bình Nhâm-

Lái Thiêu, đang vào mùa các thứ trái vườn chín rộ. Bằng xe

gắn máy của tôi, được nàng chấp thuận với hai cô bạn giáo sư

đồng môn của em.

Hôm ấy xem Thiên Hương thật lộng lẫy sang cả trong chiếc áo

pull hồng quần jean, càng nổi bậc nước da trắng hồng của em,

tóc thắt bím với cặp kính nắng màu nâu xẩm. Chiếc áo dài làm

em trang nghiêm bao nhiêu thì áo pull khiến em trẻ trung bấy

nhiêu, phải hảnh diện được sánh bước bên em.

Em ngồi yên sau vòng tay ôm nhẹ bụng, ngực dựa vào lưng tôi

cho an toàn, phóng nhanh. Tôi cảm nhận "hai quả Lê" đang co

giật liên hồi theo nhịp tim của nàng, một cảm giác mềm mại

nồng ấm chuyển qua lớp biểu bì da xuyên lên trung khu não bộ.

Tôi biết mình đang yêu, hít không khí như ngập tràn hai lồng

phổi và vô cùng hạnh phúc.

Do không rành vườn nào có loại trái cây ngon và mỗi chủ vườn

có những đặc điểm gì gọi là thết đãi người đẹp cho chu đáo!

Sự thật cả vùng Bình Nhâm quạân Lái Thiêu trồng: măng cụt,

dây tây, sầu riêng, mận hồng đào, không kể cam, quít chanh...

chen chít lẫn lộn cạnh quanh nhà. Tôi điện thoại nhờ trưởng

nhiệm Công chánh ở Lái Thiêu cử anh nhân viên hướng dẩn, cho

chắc ăn. Khi xe chúng tôi trờ chưa tới quán hẹn bên đường,

đã thấy một thanh niên lạ đang đứng ngoài quan lộ vẩy vẩy

tay như báo tín hiệu "phe ta". Chúng tôi ghé vào. Anh Quang

hướng dẩn viên. Cả bốn chúng tôi theo anh vào giới thiệu với

chủ vườn gần cạnh đó, để chúng tôi tự do tìm loại cây trái

ưng thích; xong hẹn trở ra quán ăn cháo gà do anh lo, tôi dí

vào tay anh số chi phí.

Cả khu chừng năm trăm mẫu tây?. Chủ vườn phân lô chữ nhật

lên từng líp dài, mỗi líp trồøng một thứ cây cách nhau con

mương nước nhỏ chừng 4 tấc khách bước qua lại dễ dàng. Khu

trồng cây dâu vườn gọi "dâu miệt dưới" trái ngọt- ý qúy cụ

cho rằng gái miền Nam đẹp hiền thục, chẳng chê vào đâu cả-

khác với dâu Tây (strawberry) không có ở thời điểm nầy- đang

mùa chín vàng hực, từng chùm trái đều đặn, nặng trĩu buông

thỏng từ kẻ nhánh xuống ngang tầm tay hái, khách thưởng thức

tự do ăn không tính tiền nhưng muốn mua về gia đình, gia chủ

cân ki lô giá rẻ. Tôi lúc nào cũng quấn quít bên chân người

đẹp, có lúc nàng bẻ có những chùm mận hay dâu giống nhau

tương đương hỏi ý tôi, giọng Hương nhỏ nhẹ thật dễ thương,

xong trao tôi xách hai tay không hết, như tên cận vệ; còn

hai cô bạn kia sát bên nhau người nào cũng tham lam đầy tay.

Tất cả lần bước khu vườn rộng mênh mông như bị mất hút,

chẳng biết ranh giới chủ nhân ở đâu. Khách cũng đến mỗi lúc

một đông...

Cả bốn chúng tôi chuyển sang khu cây măng cụt, tàng cây to

lớn tạo bóng mát, ken nhau dầy đặc che kín cả bầu trời mùa

hè oi bức thành mát rượi như thứ máy điều hòa thiên thiên,

chỉ lốm đốm vài bóng nắng xuyên qua lá cành như soi bước

đường cho khách. Tiếng ve sầu nỉ non nghe vui tai vang dội,

hết thân cây nầy sang nhánh cây khác cũng còn hừng hực chóa

lóa cả màng nhỉ, chúng liên tục thi nhau tấu khúc "mùa hè"

quên cả ăn uống cho đến khi ngả gục. Vài xác khô chưa rã,

vất vưởng còn dính vào thân cây đang đong đưa theo gió; như

bài "La cigale et la fourmie" của văn hào La Fontain ngày

xưa học bậc tiểu học còn lõm bõm trong trí.

Chúng tôi trải tấm bạc nylon mượn của chủ nhà ngồi nghĩ chân

và ăn các thứ trái cây mận, dâu vừa bẻ. Cả bốn đều thỏa thuê

về vùng quê cảm thấy không khí trong lành, ngồi kề nhau tâm

tình, cuộc đi chơi đầy thi vị. Còn khu vườn sầu riêng chúng

tôi không bước sang làm gì. Vì nếu khách cần mua vào nhà chủ

đã bẻ sẵn rồi. Trong ba cô dí dỏm nói :"Ngày xưa Vân Tiên

thương Nguyệt Nga, không dám hẹn ra vườn sầu riêng, sầu tư",

vì sợ trái rớt xuống bể đầu. Chỉ hẹn đến gốc dừa. Thiên

Hương đáp lại vì nhân vật Vân Tiên người gốc Mỹ Tho (cụ

Nguyễn Đình Chiểu), gần tỉnh Bến Tre toàn dừa cây từ đầu xã

cho đến cuối tỉnh đâu đâu nhìn thấy dừa, làm gì có sầu riêng

vả gốc nó nhỏ thân cao, ngồi dựa đâu êm mà người khác lại

thấy nữa, đặc điểm của trái sầu riêng chín không bao giờ rơi

ban ngày. Chỉ ban đêm cuống và lá hấp thụ hơi sương tư từ nở

to, "trái sầu rơi rụng" mới buông thân mẹ rớt xuống đất. Ban

ngày "ngồi thiền" bên người đẹp như bây giờ không sợ chết

đâu?! Cùng phát lên cười, một cô bạn nói thêm Hương giáo sư

Vạn vật nghiên cứu kỷ thì cứ tin đi.

Nhìn đồng hồ thấy quá trưa, chúng tôi quay lại quán đã thấy

anh Quang chu đáo dọn cho bàn tròn riêng ở góc cây mận to,

cạnh hai xe gắn máy của chúng tôi. Cả nhóm vừa đói vừa ngon

vừa lạ miệng chúng tôi nốc cạn nồi cháo với đĩa gỏi gà bóp

xổi.

Hai cô bạn dành trả tiền, tôi vui cười nói "Vân Tiên đãi

Nguyệt Nga" ở gốc mận cho an toàn. Chúng tôi phá lên cười.

Sau đó trả tiền mua số trái cây mang về nhà. Những tuần kế

tiếp, Chủ nhật rủ Hương cùng lên chợ Thủ Đức ăn bún bì nem

đặc sản địa phương, hoặc đi An phú Đông, bến tàu Cát Lái chỉ

có mình tôi và nàng trên "con ngựa sắt" hóng gió tâm tình

suốt buổi. Những lần bên nhau tôi đọc được ánh mắt sâu thẳm

chân tình của em.

Cả bốn phóng xe về. Nhà vắng Hương biết bà má thường đi chùa

lễ Phật, nàng lại chậu hoa tìm chìa khoá dấu đâu đó. Vừa

bước vào nhà, sau khi để vài bịch trái cây lên bàn, cánh cửa

khép lại. Tôi không còn e dè vòng tay ra sau lưng Thiên

Hương, kéo em về phía mình, nàng run run đôi mắt nhắm nghiền

như phó mặc, đôi môi đầy quyến rũ, tôi áp sát khóa miệng em

bằng nụ hôn thật sâu, lưỡi tôi tung tăng tìm lưỡi em quấn

quít, nàng hưởng ứng. Ngất ngây tôi chụp ngay lên hai quả

đào tiên đang căng cứng, tay em choàng qua rồi bấu chặc vào

nhau, tay tôi quá tham lam nựng hết quả Lê nầy sang vuốt quả

lê nọ.

Chiếc áo pull vén cao tôi xoa nhẹ tấm lưng em, bất ngờ tôi

lãi cho bung chốt áo ngực phía sau, Hương như giật mình,

buông môi tôi và hơi đẩy tôi ra nhìn tôi sững sốt. Không để

em phản ứng, tôi tốc áo thun như len đan kết thành mềm dễ co

giản vượt qua khỏi đầu, hai quả lê trắng nõn đang thu mình

chật cứng trong chiếc bra màu hồng... hoàn toàn phơi lộ gò

bồng đảo. Có lẽ Thiên Hương bất ngờ vì hành động của tôi,

nhưng chỉ phản ứng yếu ớt lần qua hơi thở dồn dập:

-Kỳ vậy anh Giai? - Đặng Chí Giai nàng lập lại!

Tên tôi "dai", cứ tảng lờ như đĩa bám "dái" con trâu hút máu

vậy!. Cảnh "Từ Thức lạc động hoa vàng" bỏ thương vương thì

tội. Tôi tiếp tục tấn công lưỡi tôi rà mạnh vào những điểm

nhạy cảm của em: vai dài lần cổ vai.. phần đồi núi trước

ngực, lưỡi tôi rà trên đầu núm, miệng mím chặc đầu lia lia

nhè nhẹ, còn tay xoa nắm chỡm vú kia, cứ thế miệng và tay

đổi vị thế trái vú cho nhau. Hương có vẻ thoả mản miệng há

hốc.. hơi thở dồn dã hơn. Hai chân đang đứng hơi dang rộng.

Tôi như say men tay xoa nhè nhẹ vùng bụng lần xuống hai đùi

khối thịt mềm êm mát rượi. Hương như thở gấp hơn... tiếng

rên thống khoái trong họng phát ra một lúc to hơn.

Hương vói tay nhận điện chiếc Radio nhỏ, để lối xóm khít

vách hai bên không nghe sự trổi dậy bao la của hai con tim

vào xế xế tối.

Tôi vuốt nhẹ từ đầu gối em... lần lần lên đùi; loay hoay mơn

trớn lên xuống vùng da thịt , Hương rợn da cóc lông đứng

xửng càng làm em hăng say động đậy xoay chuyển như bị kiến

cắn nhún nha nhún nhảy. Một tay em túm tóc tôi giữ thế, một

tay như chơ vơ trong không trung như thỏa dục như quá gợi

hứng. Vuốt ngược lên đùi, hơi mạnh hơn.. nhẹ nhàng tiến sâu

vào lãnh thổ vùng cấm địa.. Hương banh chân rộng hơn một

chút đón chào.. tay tôi miết lại âm môn... Hương nấc lên...

rùng mình người như chùn xuống. Ngón tay trỏ tinh quái như

tiền sát viên len lỏi qua chiếc xì líp rồi qua cửa khẩu, sau

cùng lọt tuốt vào trong... dâm thủy bị kích thích nảy giờ

trào ra lênh láng, ngón trỏ lọt hút vào trong cách dề dàng...

Hương mê mẩn gục đầu cắn vào vai tôi đau điếng, liều minh

trong cơn xông pha.. ngón tay tôi vẫn thao tác nhẹ nhàng ra

vào mãi mê cho đến không còn gặp sức kháng cự của em.

Rời cập tuyết lê bên trên, tôi trở thế qùy hai chân xuống

nền gạch, hai tay banh rộng chân em ra chàng hảng, kéo xệ xì

líp xuống đầu gối từ từ kéo mạnh hơn tới tận cườm chân...

lưỡi tôi nhấm nháp nhẹ trên chòm âm mao.. hai tay em ghì

chặc tóc tôi hơn trong thế đứng tấn vững vàng... miệng ú ớ:

-Anh làm gì... vậy... khiếp thế.

Lưỡi tôi lại đánh mạnh như phiếm đàn khảy trên sợi dây căng

cứng, thêm hàng ria mép lún phún chân lông cọ trên mu mềm

của em thêm trân tráo, lưỡi tôi lại miết mạnh vào hai thớ

thịt bên ngoài âm hộ... Hương lại nấc lên khi chõm lưỡi xâm

lăng vào trong sâu... sâu hơn. Đầu tôi bị hai chiếc đùi em

kẹp cứng như thiếu không khí trong lành để thở, chỉ toàn mùi

dâm tinh ngây ngấy hít vào.

Hai chúng tôi cứ ghì siết kéo dài hơn mươi phút nữa, bên

cạnh chiếc Radio cũng thay đổi dòng nhạc nghe nhỏ lại giới

thiệu chương trình nhạc chuyển mục kế tiếp.

Ngoài ngỏ có tiếng honda sát cửa nhà bên cạnh nổ ình ình

vang dội vào nhà, chúng tôi cứ ngở bà má về, buông nhau ra

trong nổi bịn rịn tiếc nuối.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#truyện