111. Ba mẹ Freen lạ lạ

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

_____________

Becky cứng đờ cả người, vội đẩy Freen ra theo phản xạ. Cô bất an đứng đó, mặt đỏ bừng, nói: "Cô, cô vừa rồi... vừa rồi... chắc nhìn lầm. Tụi con chưa làm gì cả..."

"Sao cô có thể nhìn lầm cho được." Mẹ Freen lạnh lùng nói, "Nó đang ép buộc con rõ ràng!"

Becky: "... Ơ?"

"Ơ cái gì mà ơ. Con đấy, còn quá trẻ! Dễ bị người ta lừa!" Mẹ Freen tức xì khói bước tới, kéo Becky ra ngoài, lúc đi ngang Freen còn hung hăng lườm con gái một cái.

Freen nhìn bà bằng ánh mắt khó hiểu, rồi lại quay sang nhìn cha già, hy vọng có thể nhận được gợi ý. Nào ngờ ba Freen lại thở dài mà lắc đầu: "Con ấy... Con nhìn xem con đã làm cái gì vậy!"

Freen:... Không phải chỉ là hôn môi chưa thành thôi sao? Còn do hai người phá đám nữa!

Hành động thân mật bị gián đoạn giữa chừng, Becky xấu hổ không biết làm sao cho phải, lại càng không biết nên nhìn mặt hai ông bà kiểu gì, cũng không rõ liệu họ đã nghe được bao nhiêu, đành phải án binh bất động, chú ý phản ứng của hai người họ.

Nào ngờ mẹ Freen lại phát hỏa với Freen lúc này vừa bước từ phòng ngủ ra: "Mày nói xem mày ấy, có ra thể thống gì không!"

Freen chẳng hiểu gì cả, chỉ vào bản thân: "Con làm sao mà không thể thống?"

Mẹ Freen nhìn Becky, lại nhìn con gái, tức giận nói: "Mày thích con gái thì thôi đi, sao còn ép buộc người ta nữa? Bất luận là yêu đương hay làm chuyện gì khác, mày cũng phải hỏi ý người ta đã chứ! Becky mới bao lớn, đâu có lươn lẹo, cáo già như mày. Freen, mày mà dám lợi dụng chức quyền ép buộc Becky làm mấy chuyện đó thì mẹ đây chỉ còn nước đánh chết mày thôi."

Becky khiếp sợ đứng đó, vừa ngơ ngác vừa hốt hoảng nhìn mẹ Freen, kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Freen nghe hiểu lời bà nói, luôn miệng la oan uổng, sau đó lại bắt được trọng điểm – thích con gái thì thôi đi?

Câu kia của LookNam nói quả không sai, hai cái cùng xấu thì chọn cái nào ít xấu hơn. Nếu muốn để đối phương tiếp nhận một tin tức xấu, vậy trước đó hãy nói cho đối phương một tin tức còn xấu hơn nữa.

Cô đảo mắt, rồi nói với vẻ đương nhiên: "Con cũng có ép buộc gì em ấy đâu. Chủ yếu là ẻm còn nhỏ, chưa từng trải, chỉ cần con đối xử tốt một chút là ẻm hận không thể theo con cả đời rồi. Hai người hiểu mà đúng không?"

Lời này nghe sao mà mất nết. Mẹ Freen quát: "Freen Sarocha! Mày có biết mày đang nói cái gì không? Không phải mày nói thích con bé sao?!"

Becky: "!!!"

Tâm trạng Becky hệt như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, cứ lên lên xuống xuống không ngừng. Chỉ bóc bừa một câu thôi cũng đủ để cô khiếp sợ đến mức mất hồn.

"Con thích chứ. Con thích kiểu em ấy tốt với con đó." Freen nói.

"Mày cái con nhỏ chết tiệt này!" Mẹ Freen vươn tay định đánh, lại bị Becky ngăn lại kịp lúc.

"Cô ơi, cô ơi, xin cô bớt giận." Becky buột miệng thốt lên. Ngăn đối phương đánh người xong, cô lập tức che trước mặt Freen, "Tất cả là lỗi của con. Cô đừng xuống tay."

Thấy thế, mẹ Freen lại càng giận sôi: "Freen Sarocha, mày có chút trách nhiệm nào không! Sao có thể để Becky che trước mặt mày chứ!"

Freen lại rúc sau lưng Becky thật, hai tay đặt lên vai đối phương, còn làm mặt xấu với hai ông bà: "Ha, hai người không hiểu đâu. Đây chính là tình yêu."

"Yêu cái đầu mày chứ yêu!" Mẹ Freen xông lên toan đánh con gái, Becky một lòng lo cản người, ba Freen cũng tiến đến lôi kéo, nhất thời loạn cào cào.

Đột nhiên, mẹ Freen im lặng, những người khác cũng dần an tĩnh lại, cùng nhìn về phía bà... Chỉ thấy mẹ Freen bị Becky bế dậy, cả người bay lên trời với tư thế thẳng đứng.

Ba người nhà họ Sarocha: "...?"

"Ngại quá ngại quá." Becky cũng chẳng biết tại sao mình lại bế người ta lên trong lúc hoảng loạn. Cô vội thả mẹ Freen xuống, lỗ tai đỏ bừng mà xin lỗi, "Tất cả là tại con hết."

Nhờ hành động làm bừa của Becky mà mẹ Freen cũng quên luôn chuyện muốn đánh người. Bà ngồi xuống sofa, lo lắng nhìn cô bé trước mắt. Con nhỏ ngoan ngoãn, nghe lời như thế, càng nhìn càng thấy giống như bị Freen dụ dỗ. Mẹ Freen dò hỏi: "Becky à, bình thường Freen có tốt với con không?"

Becky trả lời theo bản năng: "Dạ tốt chứ. Saro... Sarocha tổng tốt với con lắm."

Nhìn kìa, còn gọi là Sarocha tổng nữa. Nói không lạm dụng chức quyền bà tin mới là lạ! Mẹ Freen lại lườm Freen một cái sắc lẻm, sau đó kéo tay Becky, hỏi: "Bình thường nó có ép con làm chuyện gì mà con không thích không?"

Becky chẳng hiểu gì: "Dạ đâu có."

"Con đừng sợ, có chuyện gì cứ yên tâm nói cho cô. Nếu nó ăn hiếp con, cô nhất định đứng ra giúp con làm chủ."

"?"

Becky như người mới tỉnh giấc, chẳng hiểu gì cả.

Ba Freen cũng nói với vẻ mặt âm trầm: "Becky, con còn trẻ, ở ngoài còn có rất nhiều người tốt hơn, ưu tú hơn. Con có thể nhìn thử xem, biết đâu gặp được người thích hợp hơn Freen thì sao."

Becky: "Hình như con không hiểu lắm. Mọi người đang nói gì vậy?"

Ba Freen: "Ý chú là Freen nó vốn không xứng với con. Con hoàn toàn có thể xem xét thêm những cô gái hoặc chàng trai khác, đừng bị những lời ngon tiếng ngọt của nó lừa dối."

Freen nhảy dựng: "Alô, hai người là ba mẹ ruột của con thật không vậy?"

"Mày trật tự!" Mẹ Freen lạnh lùng liếc con gái một cái, "Ở đây không có chỗ cho mày nói chuyện."

Becky trợn trừng, há hốc. Mắt cô nhấp nháy, nghiêng đầu nhìn Freen một cái, được chị đáp lại bằng ánh nhìn trấn an. Bấy giờ Becky mới từ từ nhìn sang ba mẹ Freen. Dù đã đoán được đáp án nhưng cô vẫn muốn nghe họ chính miệng thừa nhận: "Cô chú, có phải hai người đã biết..."

Má Đỗ gật đầu: "Biết hết rồi."

Hai đầu gối Becky mềm nhũn, phải chống tay lên sô pha mới không đến nỗi trượt xuống đất. Cô thều thào nói: "Làm sao hai người biết được?"

"Freen nói." Mẹ Freen vội đỡ Becky dậy, lại chỉ vào Freen mà mắng, "Mày coi mày làm người ta sợ tới mức nào kìa. Có phải bình thường cũng hay hù con nhỏ lắm đúng không?"

Freen khổ mà không nói nên lời. Rõ ràng là chính mẹ hù em ấy mà, còn đổ cho con nữa?

"Hai người không trách con chứ?" Sắc mặt Becky tái nhợt, cũng không dám ngẩng đầu nhìn hai ông bà, sợ họ gán cho mình cái tội dụ dỗ con gái nhà lành, vậy thì thật đúng là... đúng là có tội.

"Con không trách cô chú là đỡ rồi." Đối với một cô bé như Becky, mẹ Freen chỉ còn lại sự yêu quý. Bà căm phẫn nói, "Đều tại Freen Sarocha chết tiệt này hết. Nếu không phải nó theo đuổi con thì chắc chắn con có thể tìm được một người đối xử tốt với mình, không phải đi hầu hạ nó rồi."

"Chị theo đuổi con?" Becky khó tin nhìn sang Freen. Chị lại gật gật đầu với cô.

"Đúng vậy. Nó nói với cô chú hết rồi. Là nó lì lợm đeo bám theo đuổi con." Mẹ Freen vỗ vỗ mu bàn tay Becky, "Con còn nhỏ, nếu ngày nào đó không thích nó thì cứ nói với cô chú. Cô làm chủ cho con, bảo đảm không để nó quấy rầy con nữa."

Becky lắc đầu nguầy nguậy: "Không không không, con rất thích chị. Tụi con nhất định sẽ không tách rời."

Mẹ Freen cũng không tiện nói thêm nữa, đành miễn cưỡng tiếp nhận sự thật rằng Freen cong, còn bắt cóc một cô bé nhỏ tuổi, đáng thương, bất lực.

Becky lấy cớ đi vệ sinh gọi Freen vào một góc, thấp giọng hỏi: "Sao lại biến thành chị theo đuổi em rồi?"

"Cái này quan trọng lắm sao?" Freen cười hỏi.

"Nhưng rõ ràng là em theo đuổi được chị mà." Becky thật thà nói.

Freen: "Vậy người bị ba mẹ chị đánh có thể sẽ biến thành em."

Becky: "."

Freen cười cười, xoa đầu cô nàng: "Hơn nữa, không theo đuổi em trước là nuối tiếc của chị. Xem như bịa cho chị một lời nói dối xinh đẹp đi."

Becky chớp chớp, mắt lấp lánh: "Chị muốn theo đuổi em à?"

"Đúng vậy. Nếu biết trước bây giờ sẽ thích em đến thế thì chị nhất định đã theo đuổi em từ sớm."

"Vậy em đây chắc chắn sẽ nhận lời ngay lập tức, chẳng có gì khó khăn."

"Ai bảo ý chí em không vững, hẳn nên hung hăng từ chối chị mấy lần mới phải."

"Không được, chị quá hấp dẫn, vừa thấy chị đã đi không nổi rồi, sao nỡ từ chối chứ."

Hai người nở nụ cười, xì xầm với nhau một lúc mới ra ngoài.

Giờ đang là cuối tuần, ba mẹ Freen dứt khoát ở lại một ngày nữa, cũng tiện quan sát thêm.

Sau khi tình yêu bị phơi bày, hai người cũng không che che giấu giấu nữa mà hết sức tự nhiên, bên nhau hệt như ngày thường.

Nhưng trong mắt những người khác thì như thế hơi quá.

Lúc ăn cơm, mẹ Freen vô tình làm rớt đũa xuống đất, vừa cúi xuống nhặt thì lại thấy Freen tréo chân, cứ vuốt vuốt trên cẳng chân Becky.

Mẹ Freen biến sắc mấy bận, cố giữ nét bình tĩnh mà ngồi dậy.

Ba Freen: "Sao bà không ăn?"

"Ăn không vô." Mẹ Freen không còn gì để nói.

Người lớn tuổi thường ngủ sớm. Ba Freen dậy đi vệ sinh, phát hiện đèn phòng khách vẫn chưa tắt, sau đó lại nghe "bẹp" một tiếng. Ông quay đầu nhìn về phía sofa, chỉ thấy Becky đang ôm máy tính chỉnh sửa tài liệu, còn Freen thì khoanh chân ngồi đằng sau, ôm người ta vào lòng, nghiêng đầu hôn lên mặt cô nàng một cái.

Khóe miệng ba Freen giật giật. Ông đạp dép bịch bịch, lướt qua mặt hai người hết sức rõ ràng.

"Dạ chào chú." Becky sợ đến mức vội đẩy người đằng sau ra. Freen lại ôm cô bạn gái càng chặt hơn, còn nghiêm túc nói: "Tập trung một chút. Mau coi bài đi, coi chừng luận văn bị trả về nữa giờ."

Becky thấy ba Freen vờ như không thấy mà bước vào nhà vệ sinh mới thấp giọng nói: "... Chị ở sau lưng em, em tập trung không được."

"Vậy chị ra trước em nhé? Hay là lên trên?"

"..." Becky đỏ bừng mặt, xoay người che miệng đối phương, "Chú còn trong toilet kìa!"

"Ông ấy không nghe đâu." Freen hé miệng liếm lên tay cô nàng, cười khẽ nói, "Có nghe cũng sẽ vờ như không nghe."

Ba Freen đang tựa vào cửa toilet nghe lén: "..." Tức thật, bị bắt bài!

Nếu không phải muốn chờ Urassaya trở lại thì hai vợ chồng già chắc chắn đã mua vé đứng rời khỏi thành phố B ngay trong đêm rồi.

Chịu không nổi, thật sự chịu không nổi. Chậc!

Trưa hôm sau, Urassaya được nghỉ về nhà, phát hiện ba mẹ đều đến thì vô cùng vui sướng, suốt bữa ăn cứ luôn miệng ríu rít về những chuyện thú vị trong trường và tình hình chuẩn bị thi cử.

Hai ông bà vốn còn đang lo con mình áp lực quá, kết quả phát hiện cô nhóc vẫn có thể nói nhiều như vậy thì cũng an tâm.

Ăn cơm xong, ba mẹ còn muốn tâm sự thêm với Urassaya, nào ngờ cô nhóc lại hết sức tự giác mà từ chối việc trò chuyện, cầm bài tập đi tìm Becky học thêm.

Tận mắt thấy đứa con gái út nghịch ngợm giờ lại chủ động học hành, mức độ khiếp sợ của hai ông bà chẳng thua gì chính tai nghe thấy con gái lớn come-out. Ánh mắt hai ông bà nhìn Becky lại càng thêm phần yêu quý.

Vì phải đi cho kịp chuyến bay nên hai vợ chồng già không ở lại ăn cơm tối. Xế chiều, cả bọn ra sân bay tiễn, Urassaya cũng đi theo.

Mẹ Freen là kiểu hay lo lắng, suốt đường đi cứ luôn miệng dặn dò, dặn đứa nhỏ xong lại dặn tới đứa lớn.

"Chờ Yaya thi đại học thì ba mẹ lại đến. Mấy tháng này nhờ con coi chừng nó."

"Yên tâm đi." Freen gật gật đầu.

"Còn nữa, tốt với Becky một chút." Mẹ Freen trìu mến nhìn Becky. Becky cứ thấy hình như mẹ Freen có hiểu lầm gì đó với cô, bằng không sao ánh mắt bà nhìn cô cứ hệt như đang nhìn một chú cừu non đang chờ làm thịt thế kia?

Mà Urassaya thì lại khẽ cau mày, lòng nói thầm: Sao không dặn chị tốt với con một chút?

"Đừng có chuyện gì cũng sai Becky làm này làm kia cho mình. Con bé là bạn gái của con, không phải bảo mẫu." Mẹ Freen nói xong lại xoay người nắm tay Becky, "Becky, cảm ơn con nhé. Hai chị em này thật sự đã gây cho con không ít phiền toái. Bao lì xì này con cầm đi."

"Không cần đâu cô." Becky vừa định đẩy lại thì mẹ Freen đã nhanh tay nhét vào túi xách của cô. Cô cười thật lòng, "Vậy hai người chú ý an toàn, thuận buồm xuôi gió."

Cả nhà đi về phía cổng check-in, lại phát hiện Urassaya không theo kịp. Quay lại nhìn mới thấy Urassaya đang há hốc, đã hóa đá tại chỗ.

"Nó bị làm sao vậy?" Mẹ Freen khó hiểu hỏi.

Freen là người phản ứng lại trước tiên: "Hình như nó còn chưa biết con đang hẹn hò với Becky."

"Cái gì? Nó chưa biết á?!" Mẹ Freen trợn trừng, "Mẹ còn tưởng nó đã biết từ lâu rồi."

Ba Freen lo lắng: "Hầy, con nhỏ sẽ không suy sụp tinh thần đấy chứ? Liệu có ảnh hưởng tới thi đại học không?"

Mẹ Freen ngơ ngác một lúc rồi vội túm ba Freen đi vào bên trong: "Đi mau đi mau. Freen, Yaya giao lại cho các con đó!"

Freen: "..."

Freen và Becky quay lại, mặt đối mặt với Urassaya.

Lát sau, Freen giơ ngón tay, đẩy cằm của em gái lên để khép miệng, đoạn câu cổ cô nhóc, kéo người đi: "Đi thôi, về nói chuyện."

Urassaya đột nhiên giãy nảy: "Mới rồi em không có nghe thấy gì hết! Thả... thả em ra, có phải chị định giết người diệt khẩu đúng không? Chị Becky, mau cứu em với... Không đúng, rốt cuộc giờ chị là thân phận gì!"

Becky nhỏ giọng nói: "Chắc là chị rể."

Freen tà ác thì thầm bên tai Urassaya: "Kêu chị dâu."

_____________

🌷🌻09062023🦦🐰
_____________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro