Chương 16

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Becky rửa bát, Hoona cũng không rảnh rỗi, cô đứng bên cạnh chống nạnh gặm táo nhìn. Ăn táo nhanh, rửa chén chậm, Hoona ném cùi táo đi, Becky vẫn đang rửa đũa.

Hoona nuốt miếng táo cuối cùng xuống, nói: "Becky, mấy năm trước, đêm khuya tụi mình bàn chuyện sau này kết hôn, cậu nói là có chết cậu cũng không rửa bát cho người ta."

Becky nhướng mày: "Mình từng nói như vậy?"

Hoona trầm giọng bắt chước: "Bắt mình nấu ăn, bắt mình rửa bát, bắt mình làm việc nhà, cút đi!" Hoona tiến tới: "Ai nói vậy?"

Becky giơ tay lên hất nước lên mặt Hoona: "Làm sao!"

Hoona lau mặt: "Cậu làm gì?"

"Mình rửa bát thì làm sao? Có ý kiến à?"

"Không dám." Hoona cười: "Mình có nói gì cậu à?"

Nàng cười. Cất cái bát cuối cùng, Becky nhận lấy khăn tay Hoona đưa cho nàng lau tay, hai người bước ra khỏi phòng bếp, Freen đang ngồi trên sô pha, cúi đầu nhìn máy tính bảng.

Đôi chân cô bắt chéo, trên màn hình chi chít chữ, tóc vẫn búi thật cao như buổi sáng nhưng hơi lỏng lẻo một chút, có một nhúm tóc vòng ra sau tai, quàng lên vai.

Becky bình tĩnh nhìn, cảm thán trong bụng, Freen thật sự rất đẹp.

Nàng quay đầu suỵt với Hoona, nhỏ giọng nói: "Cậu chụp cho tụi mình."

Nàng đi vòng qua sau lưng sô pha của Freen từ một khoảng cách, Freen đang rất tập trung, không để ý đến những thay đổi xung quanh mình.

Becky giơ tay ra hiệu cho Hoona, Hoona lập tức ngồi xổm xuống, tìm góc độ thích hợp, thấy Becky cúi đầu đến gần Freen trong ống kính, nở nụ cười giơ tay chữ V.

Hoona ấn vài cái.

Bây giờ Freen mới để ý đến sự khác lạ, lập tức ngẩng đầu quay lại nhìn Becky, bị bắt gặp, Becky cười đắc ý hơn.

Hoona liên tục ấn điện thoại. Màn hình hiện lên từng bức ảnh, Freen quay đầu chớp mắt nhìn Becky, theo ánh mắt và cánh tay của nàng nhìn về phía Hoona.

Bức ảnh cuối cùng lưu trong điện thoại của Hoona, đó là ảnh hai người đồng thời nhìn về phía ống kính.

Hoona chậc chậc đứng dậy: "Đẹp quá Becky."

Becky giơ tay cười: "Gửi hết cho mình."

Tất nhiên Hoona không gửi tất cả, hiện giờ Freen đang ngồi ở sô pha đơn, Becky ầm ĩ xong, cô lại cúi đầu tiếp tục nhìn máy tính bảng. Hoona và Becky ngồi trên sô pha băng dài chọn ảnh.

Xóa một số ảnh mờ, bình thường, trùng lặp, cuối cùng Becky chọn năm ảnh.

Ảnh thứ nhất, Freen cúi đầu nhìn máy tính bảng, Becky nhìn ống kính cười. Ảnh thứ hai, Freen nhìn nàng, không có biểu cảm gì cả, Becky nhìn ống kính cười. Ảnh thứ ba, vẻ mặt của Freen đột nhiên trở nên dịu dàng, Becky nhìn Freen. Ảnh thứ tư, Becky chỉ vào ống kính, hai người vẫn nhìn nhau. Ảnh thứ năm, hai người đồng thời nhìn vào ống kính.

Gửi ảnh qua, Hoona mở ra bức ảnh thứ ba, hai ngón tay phóng to ảnh: "Mình thích tấm này, các cậu nhìn nhau rất có tình cảm."

Becky nghe vậy nhích đến xem, đôi mắt của Freen bị phóng to, lông mi cong cong, ánh đèn trong đôi mắt, như sao trên trời. Ảnh này Becky cười rất tươi, từ nụ cười chuyên nghiệp trở thành nụ cười thật sự xuất phát từ trái tim, hai ngón tay giơ chữ V cũng mềm nhẹ rũ xuống.

"Các cậu chụp ảnh cưới chưa?"

"Chưa."

"Chuẩn bị chụp chưa?"

Becky nhún vai: "Tính sau đi."

Khi nàng nói lời này, Freen ngẩng đầu nhìn nàng một cái, nhưng cô không nói gì rồi lại cúi đầu.

Hai người cất điện thoại, bắt đầu nói chuyện khác. Freen làm việc ở bên cạnh, hai người cũng không dám quá ầm ĩ. Họ lướt wechat, lướt nhật kí trò chuyện, gặp chuyện buồn cười thì bụm miệng ngay.

Nói đến chuyện học tập, Hoona bắt đầu than phiền về vấn đề phát âm của mình.

"Cậu không biết chứ, lúc mới đầu mình không biết đặt lưỡi phát âm như thế nào, bị cười mãi." Hoona lắc đầu thở dài: "Đừng nhìn bề ngoài sáng sủa xinh đẹp của mình, thật ra đêm khuya lén lén dậy, ngậm nước luyện phát âm, sợ bị người ta cười."

Becky tò mò: "Phát âm sao? Nói mình nghe thử."

Hoona khụ khụ, nói một từ đơn, tiếp theo nói ra một chuỗi từ bằng âm lưỡi như khoe mẽ.

Becky ôm gối, cũng bắt chước: "Rrrr... khụ khụ."

Hoona cười, vỗ vỗ vai Becky: "Mới đầu mình cũng như cậu vậy."

Becky lại nói vài câu, bỗng kêu to: "Freen, chị biết không?"

Freen ngẩng đầu, nói một câu tiếng Đức.

"Wow, rất chuẩn đó." Hoona kinh ngạc: "Chankimha Tổng, chị nói lại đi."

Vì vậy Chankimha Tổng đã lặp lại một lần nữa.

"Wow, thật tuyệt vời."

Chankimha Tổng cười cười: "Học chơi thôi, chỉ biết câu này thôi."

Hoona cười, cũng không quên lôi kéo Becky vào khen chung với mình: "Cậu nhìn người tốt quá đó, vợ cậu giỏi quá."

Becky kiêu ngạo cười tự đắc.

Trong nhà nhờ có Becky và Hoona mà bầu không khí đã vui vẻ hơn rất nhiều, mặc dù Freen không tham gia nhưng ở bên cạnh ngồi nghe, đôi môi cũng không tránh khỏi nở nụ cười.

Đến khi đọc xong tài liệu, cô tắt màn hình đứng dậy, cũng không còn sớm, cô tiện tay lấy điện thoại trên bàn, nói: "Buổi tối Hoona ở lại đây đi, nhà có nhiều phòng."

"Còn định hỏi chị." Nàng ngẩng đầu nhìn Freen: "Chị muốn lên lầu à?"

Freen gật đầu: "Em với Hoona ngủ sớm một chút."

Hoona chen vào: "Tụi mình ở lầu trên lầu dưới à, nhà này cách âm tốt không? Ban đêm có phải nghe thấy tiếng gì lạ lạ không?"

Becky hiểu ngay, nàng liếc Hoona, thong thả nói: "Kịch truyền thanh H nặng, lồng tiếng trực tiếp, cảm xúc thật, súng thật đạn thật diễn một lần là thành công, tìm hiểu thử không?"

Hoona cười lớn: "Không được không được, mình dị ứng với tiếng thở gấp trong hiện thực."

Hai người trò chuyện, Freen đã rời khỏi phòng khách đi lên lầu, Becky nhìn bóng lưng của Freen, sau đó thu hồi tầm nhìn. Nàng suy nghĩ một chút, đứng dậy kéo hành lý của Hoona vào thẳng phòng của mình.

Đèn vừa mở lên, Becky nghe thấy Hoona oa một tiếng: "Phòng khách nhà cậu đều đẹp như vậy à?"

Cô đi mấy bước: "Không, sao dấu vết sinh hoạt lại rõ như vậy chứ?"

Becky đá mày, thấy Hoona ngờ vực đứng trước tủ quần áo, cô đặt tay lên cửa: "Mình mở nha?"

"Cậu mở đi."

Hoona mở ra, quả nhiên cô nhìn thấy quần áo của Becky bên trong.

Cô quay đầu hỏi Becky, hỏi: "Các cậu kết hôn bao lâu rồi?"

"Hơn một tháng."

Hoona nghiêng đầu: "Ngủ riêng?"

"Đúng vậy."

"Tại sao?" Cô kinh ngạc, bước tới: "Bữa nay các cậu ân ái, là giả vờ để cho mình coi à?"

"Bạn ơi bạn là ai vậy? Tụi mình phải giả bộ cho cậu xem à?"

"Vậy tại sao? Đâu có lý chứ."

Nàng ngẩng đầu suy nghĩ, nếu nói đến việc này, rất phức tạp, nhưng nghĩ kĩ, thật ra cũng đơn giản.

"Thì cứ như vậy đó, trước đó mình với Freen vẫn ngại ngùng lắm, ở nhà cũng không nói chuyện với nhau, gần đây mới đỡ hơn chút."

Hoona à một tiếng: "Đỡ hơn vậy lên ngủ đi."

"Chậc." Hoona liếc Becky: "Mình hiểu rồi, Diệp đại tiểu thư của chúng ta muốn được người ta mời lên."

"Mình mời cậu lên không được, nhưng mình có thể đuổi cậu chứ? Cậu bảo mình ngủ phòng cậu, vậy cậu ngủ ở đâu?"

Becky phối hợp: "Ôi, không có chỗ ngủ, phòng khách khác không có đồ đạc gì cả."

Hoona bỗng kinh ngạc, giống như đã nảy ra sáng kiến: "Nếu không, lên lầu ngủ với Freen?"

Becky chậc chậc: "Đành vậy, cũng chỉ có thể như vậy thôi."

Hoona cười cong mắt, nhận xét về đoạn kịch: "Bệnh khùng."

Tuy nói như vậy, nhưng Becky không rời đi ngay, thời gian còn sớm, nàng trò chuyện với Hoona mấy câu. Nhìn Hoona mở hành lý lấy đồ ngủ ra, nghĩ đợi Hoona tắm đi cũng không muộn.

Hoona ôm khăm tắm, trên đường đến phòng tắm, bỗng nhiên khựng lại khi nhìn thấy thứ gì đó, cô vòng qua tủ quần áo, đi về phía bàn trang điểm của Becky.

"Bạn Becky." Hoona nhìn mỹ phẩm trên bàn trên đất: "Cậu phô trương quá."

Hoona quay đầu nhìn Becky: "Freen tặng?"

Becky cười gật đầu.

Hoona hâm mộ chậc chậc chậc chậc, nhìn một hộp lớn trên bàn, son môi đủ màu sắc, có đủ các loại mỹ phẩm của Xioo trên mỗi tầng, lắc đầu cảm thán: "Cậu kín tiếng quá, nếu cậu chụp những thứ này đăng lên wechat, wow, Tuna ghen ghét chết."

Hoona suy nghĩ: "Nội dung mình cũng đã nghĩ cho cậu rồi, vợ em thật là, tặng người ta nhiều như vậy, đến khi nào mới dùng được hết chứ."

Becky cười, vô cùng rộng rãi: "Có thích thì cứ lấy, cậu tắm đi, mình lên lầu."

Vừa rồi ở trong phòng còn thản thản nhiên nhiên, ra khỏi phòng, Becky có hơi ngẩn ra, đầu tiên nàng lượn một vòng dưới lầu, tắt tất cả bóng đèn nàng mới thong thả lên lầu.

Không bao lâu, nàng đã đứng trước cửa phòng Freen, ho trong lòng, nàng giơ tay lên mở cửa.

Việc chờ đợi vẫn luôn luôn là dày vò, nàng thậm chí tưởng tượng ra tất cả những điều Freen có thể nói khi nhìn thấy mình, nhưng Freen vẫn chưa mở cửa. Đang muốn gõ cửa lại, cạch một tiếng, Freen mở cửa ra.

Becky cười với Freen, còn chưa nói gì Freen đã nhích sang một bên nhường đường cho nàng.

Becky mím môi, đi vào.

"Mới tắm xong à." Becky thấy tóc Freen còn ướt, hỏi.

"Ừ." Cô đóng cửa lại.

Khoảng cách giữa Freen và Becky vẫn rất mơ hồ, chợt xa chợt gần, gần thì đè xuống gạ gẫm cũng không vấn đề, xa thì chỉ ánh mắt chạm nhau cũng khiến nàng xấu hổ.

Có lẽ bây giờ, là khoảng cách xa như vậy.

Nói cho cùng thì Becky đang chột dạ, lúc đó nàng muốn đi nên đi, bây giờ bị người ta đuổi ra ngoài lại mong mỏi được ngủ ké.

"Tối chị thường ngủ lúc mấy giờ?" Becky hỏi.

"Khoảng mười một giờ rưỡi."

Becky gật đầu, nhìn điện thoại, mới chín giờ hơn.

Freen lại chuẩn bị vào phòng tắm, nàng mím môi cúi đầu suy nghĩ, làm sao có thể khiến Freen hiểu là nàng không phải lên đây để nói chuyện.

Chị nhìn đám mây trên bầu trời kia, có giống em thiếu chị một tháng ngủ chung không?

Tiếng thông báo từ weibo cắt ngang dòng suy nghĩ của Becky, nàng cầm lên xem, bỗng nở nụ cười.

Freen bị tiếng cười thu hút, cô dừng bước.

Becky mở khóa điện thoại, bước tới, chỉ vào một bài viết được Hoona chia sẻ và tag weibo của nàng nói: "Chị xem video này đi."

Nàng mở ra, là một đoạn quảng cáo về chiếc đồng hồ thông minh.

"Em bắt chước lại Hoona vừa nãy như thế nào cho chị xem nha."

"Ôi dào, còn phân biệt khuôn mặt nữa, lỡ đâu hôm nào trang điểm, thì đến cả giờ giấc cũng không coi được."

"Dư thừa quá, chức năng này có ích lợi gì đâu?"

"Trời, cái này xấu quá, tặng mình mình cũng không thèm."

"Wow Becky! Chia sẻ sẽ được chọn ngẫu nhiên để tặng, mình phải chia sẻ! Số người chia sẻ ít như vậy, không chừng mình có thể trúng! Mình tag cậu!"

Becky tắt video, nhìn Freen: "Chị thấy Hoona có phải thiểu năng lắm không?"

Khóe miệng của Freen cũng mang một nụ cười, lộ ra lúm đồng tiền, cô nghiêng đầu, vén đi những sợi tóc đang che khuất lông mày ra phía sau, nhưng cô không trả lời vấn đề của Becky, mà nói: "Tối ở lại đây đi."

Becky khựng lại, vẻ mặt tươi vui vì cười nhạo Hoona bỗng nhiên trở nên dịu dàng.

"Được thôi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro