Chương 20

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Bức ảnh vẽ tay này là bản thảo trước đó gửi cho Freen, có tính chất giả tưởng, chỉ nhìn thôi cũng không thể biết đó là nàng và Freen, chỉ là lúc ấy muốn lấy lòng người phụ trách nên đã vẽ rất tinh tế, thuộc về quyền riêng tư của cá nhân nàng.

Điều kinh tởm hơn nữa là phòng nhân sự đã ghép lộn xộn các lịch sử trò chuyện của nàng và Piyo, giống như nàng đang dùng email để kết nối với người ta. Về phần cái gọi là hình ảnh căn bản không có chứng cứ, hoàn toàn khiến người ta nghe nhìn lẫn lộn.

Chết tiệt.

Nghĩ đến đây, Becky càng tức giận, nàng cất điện thoại, đi thẳng đến phòng nhân sự, dừng lại ở cửa, rất nhiều nhân viên bát quái mà nhìn nàng. Botklon Charoenroj có quan hệ tốt với nàng, kéo nàng lại nói: "Becky, đừng xúc động, trưởng phòng và giám đốc đều có chủ ý của phó tổng, bên kia lại làm quá mức..."

"Vậy anh ta cũng đã vượt quá giới hạn rồi, khi nào phòng nhân sự đã kiểm tra máy tính của nhà thiết kế, còn rò rỉ bản phác thảo thương mại của đối tác vậy?" Becky lạnh lẽo nói.

"Bản phác thảo thương mại gì... chẳng phải là loại hình ảnh đó sao?"

Becky cười.

Khi người của phòng nhân sự kiểm tra máy tính của nàng, nàng đã phát hiện có người che đậy, nàng cho rằng bản thảo chưa bị động đến, liền giao cho Orm trở về giải quyết, ai biết bọn họ sẽ đọc tin nhắn riêng trong email, còn tải xuống các tệp đính kèm.

Thật trùng hợp, trong tệp đính kèm có một bản thảo thương mại.

Botklon chỉ là quần chúng ăn dưa, hiện đang đứng ở bên cạnh Becky, nghe vậy liền phát ngốc, hỏi: "Vậy Becky cô định làm thế nào?"

"Hiện tại không phải tôi làm như thế nào, mà là phòng nhân sự các người."

Nàng dùng hai chữ "nhân sự", hầu hết mọi người trong phòng nhân sự đều nghe thấy, hơn phân nửa cười nhạo trong lòng, một nhà thiết kế nhỏ thì có thể nhấc lên sóng gió gì.

Hình phạt mà phòng nhân sự thông báo có lẽ sắp sa thải nàng.

Becky ở phòng nhân sự đợi nửa tiếng, công ty có 436 người, lại đến giờ nghỉ trưa, gần một nửa số người nhìn thấy thông báo.

Lúc Eric đến hắn đang dùng khăn giấy lau miệng, tìm ra email kia mất không ít thời gian, xong mới có thời gian đi ăn cơm, khi nhìn thấy Becky, hắn thở dài: "Becky, tôi biết cô tới đây là vì chuyện gì... "

"Trưởng phòng, anh có biết đó là ảnh gì không?"

Eric nói rất uyển chuyển: "Không phải là loại hình ảnh kia sao? Tư thế có chút táo bạo, này thật sự có ảnh hưởng không tốt đến công ty, phải giao cho công ty..."

"Đó là bản thiết kế." Becky lạnh lùng ngắt lời hắn, "Cái anh gửi là bản thiết kế của giám đốc điều hành DMD."

"Sao có thể?" Eric đẩy cửa văn phòng ra, bấm vào những hình ảnh trong thông báo, chồng lên nhau tạo thành tư thế 69 khiến người ta đỏ mặt, "Cô đều giao bản thiết kế như thế này cho khách hàng sao?"

"Góc dưới bên trái, ngón tay đan vào nhau, phóng to đi."

"Chỉ là một chiếc nhẫn thôi, thì làm sao?"

"Anh đã xem bản thiết kế tôi đưa cho DMD chưa?"

Ban đầu Eric cũng không để ý lắm, trượt chuột hai cái, đột nhiên ngồi thẳng dậy: "Đây là chiếc nhẫn mà cô thiết kế sao? Không thể nào..."

"Mật khẩu máy tính của tôi là Arthit đưa cho anh phải không? Thế thì hẳn là anh đã nghe anh ta nói tôi bỏ ra rất nhiều công sức mới giành được hợp đồng DMD? Hay là, anh nghe nói tôi tự thân một mình giành được hợp đồng DMD??"

Sự việc này lan truyền trong công ty, đương nhiên là Eric biết.

Becky đặt hai tay lên bàn, ép sát hắn hỏi: "Vậy anh có biết DMD sử dụng bản thiết kế này như thế nào không?"

"Một viên kim cương hồng quý hiếm, 8,1 carat, cấp VS2, ước tính khoảng 38 triệu baht, sợ ngây người chưa?"

"Anh có biết bồi thường cho những bản thiết kế bị tiết lộ trước như thế nào không? Nếu không biết thì có thể nhờ Arthit tính toán giúp anh. Eric, anh đã nói nếu có xảy ra chuyện gì thì tôi đến tìm anh, bây giờ tôi tới rồi, anh có chịu nổi không?"

Eric vẫn không thể tin được thiết kế lại có thể không đứng đắn như vậy: "Becky, đây không phải chuyện nên nói đùa đâu! Cẩn thận chúng tôi sẽ sa thải cô!"

"Đúng vậy, tôi nói đùa."

Becky cười nói: "Vậy thì ngồi đợi pháp vụ của DMD đến đi."

Đã đến giờ đi làm, người càng đông, Becky nhìn vào ánh mắt bát quái của mọi người, nói: "Chỉ có người có tư tưởng bẩn thỉu mới cho rằng thiết kế là loại hình ảnh kia, tôi không ngại nói cho các người biết, hình ảnh gửi ra chính là cảm hứng của tôi đấy, thì sao? Chướng mắt sao?"

"Nhưng nó đáng giá mấy chục triệu baht đấy."

...

Trong kinh doanh hàng xa xỉ, nếu bản thiết kế bị rò rỉ trước và để hàng giả ra trước sẽ gây tổn thất lớn về kinh tế cho hàng chính hãng.

Becky lấy điện thoại ra, nàng nhấc máy, nàng há miệng nhưng chưa nói chuyện thì giọng nói của Freen đã vang lên, rất trầm ổn cùng ôn nhu.

Freen nói: "Tôi biết rồi, lát nữa tôi sẽ tới."

Becky dừng một chút, tai giống như say, nữ nhân này thật cho người có cảm giác an tâm, thậm chí nàng còn có một loại: Không xong không xong rồi, chính là loại cảm giác này…

Dù sao nàng cũng không còn vội vàng hay phẫn nộ nữa, cơn giận đã hòa hoãn xuống, khí thế bước đi, nàng hất tóc lên, quay lại phòng làm việc, hỏi Freen: "Cô biết khi nào vậy?"

"Khi em nói chuyện với tôi bằng tin nhắn thoại." Freen nói.

Becky mở Line, khi Eric ra khỏi văn phòng, nàng vẫn đang ấn ngón tay lên màn hình, kéo lại hai ba câu đối thoại.

Không nghĩ tới người này khá nhạy cảm, nàng chỉ nói mấy câu mà cũng đoán được đã xảy ra chuyện gì, nàng có chút xấu hổ khi loại ảnh này bị tung ra, cũng coi như là nàng giám sát không tốt, nếu nàng kiểm tra sớm hơn thì đã không xảy ra chuyện này.

Nàng do dự không biết nên nói gì, hô hấp từ loa truyền vào tai Freen, ngứa ngáy như gãi vào tim.

Freen bắt chéo chân, cắm tai nghe vào, cẩn thận lắng nghe.

Becky còn chưa kịp mở miệng thì cô đã chủ động nói: "Việc này thiết kế Armstrong phải chịu trách nhiệm, tôi phải đến để nghe cô giải thích."

"A?"

Rõ ràng đó là ngữ khí rất đứng đắn, nhưng khi rơi vào tai liền bắt đầu nóng lên.

Vốn dĩ bức ảnh kia là khỏa thân, nhưng sau khi xem nhiều lần, Becky cảm thấy xấu hổ nên đã vẽ thêm một lớp vải tuyn lên người hai người, tuy là tư thế 69 nhưng xác thực là rất đứng đắn đắp chăn, rất đơn thuần!

Freen cười nói: "Tôi sắp đến nơi rồi."

Becky cầm điện thoại, phát ngốc nghĩ, không thể nào, không thể nào, Freen sẽ không thật sự bắt nàng phải chịu trách nhiệm đấy chứ.

Vào văn phòng, Becky vẫn đang suy nghĩ, đồng nghiệp của nàng không biết về bản thiết kế, họ cho rằng nàng bị phòng nhân sự chọc giận đến mức nói năng hàm hồ, khẽ nói, "Cuộc sống của Becky cũng quá thăng trầm, hôm qua tôi còn tưởng cô ấy với người điều hành DMD ở bên nhau."

"Nếu giám đốc điều hành DMD biết chuyện này, hẳn là sẽ rất tức giận."

"Nghe nói Arthit với giám đốc điều hành DMD là bạn học cũ, có quan hệ tốt như vậy, vừa rồi tôi còn nhìn thấy Arthit xuống lầu đón người."

"Đúng vậy, nhất định Arthit sẽ nói bậy, như vậy chẳng phải Becky sắp không xong rồi sao..."

Becky bỗng nhiên đứng dậy: "Arthit đi đón giám đốc điều hành DMD?" Sao hắn biết giám đốc điều hành DMD sẽ tới?

"Hình như là vậy, làm sao vậy?" Đồng nghiệp nói: "Tôi vừa nghe từ phòng tài vụ, nếu không cô đi xem thử đi?"

Becky gãi gãi đầu, sao nàng có thể quên mất chuyện này!

Sao nàng có thể quên mối quan hệ giữa Freen và Arthit cơ chứ!

Arthit chính là thiên thần trong lòng Freen! Thiên thần phạm sai lầm sao có thể cùng dân cùng tội? Nếu Freen không truy cứu trách nhiệm, chẳng phải Arthit lại tìm đường sống trong chỗ chết sao?

Nàng đứng dậy chạy ra ngoài, Irin đuổi theo hỏi có chuyện gì, Becky vội vàng nói: "Đi chịu trách nhiệm!"

Lúc này, ở sảnh tầng một.

Chiếc Maybach màu đen vừa dừng trước cửa, người trong xe còn chưa bước xuống thì điện thoại đột nhiên vang lên, tài xế và pháp vụ cũng không để ý đến, tiếp tục bận rộn công việc của mình.

Nhưng Freen lại không có ý định trả lời, trực tiếp cúp máy.

Becky trở nên lo lắng, vội vàng nhấn nút thang máy.

Thế mà Freen không nghe điện thoại của nàng!

Nàng càng nghĩ càng hoảng, cửa thang máy vừa mở ra liền lao vào.

Quả nhiên, Arthit đang chải tóc trước gương trang điểm ở tầng một, cặp kính trên sống mũi được thay bằng gọng vàng, hình người dạng cẩu.

Không chịu thua kém, Becky đi tới, lấy gương trang điểm ra, sau đó lấy Rouge Allure ra tô môi đỏ rực rồi rời khỏi sảnh trước.

Lúc này Freen xuống xe, cô thích mặc tây trang đi làm, dừng trước cửa công ty, màu đen rất có khí thế, cộng thêm với viên hồng ngọc trên tai, cả người như phát sáng.

Cô nhìn về phía Becky, chỉ cười lễ phép.

Trong lòng Becky vang lên một hồi chuông cảnh báo, nàng không quan tâm đến bất cứ điều gì khác, liền sải bước tới, ôm cánh tay Freen trước, rồi nhanh chóng cọ cọ ngực cô trước ánh mắt của mọi người.

Mềm mại, mặt nàng đỏ lên.

Freen có chút sửng sốt, nghi hoặc mà cúi đầu.

Sau đó, cô nghe thấy Becky bóp giọng nói: "Chị thật xấu nha, sao bây giờ mới đến gặp người ta, người ta nhớ chị muốn chết rồi."

Sau đó, nàng nói thêm: "Tôi đang tức giận đó!"

"Thiết kế Armstrong?" Freen kinh ngạc nhướng mày.

"Hừ, trước kia hôn người ta sờ người ta ngủ với người ta! Bây giờ người mới thắng người cũ, ghét bỏ người ta đã kêu thiết kế Armstrong!"

Mặc dù đã nhìn thấy nhiều chuyện trên đời, nhưng có một số người ở đây vẫn có chút không thích ứng.

Nhưng thành thật mà nói, không hổ là người điều hành, cũng chính là Freen vẫn có thể giữ bình tĩnh, cúi người về phía Becky, nhẹ nhàng nói: "Vậy thì... Đại Mãnh?"

Beck Đại Mãnh: "............"

Chết tiệt.

Thật con mẹ nó xấu hổ, Becky hít một hơi thật sâu, muốn đẩy cô ra, quay đầu lại nhìn thấy Arthit đang đi về phía này, liền nhẹ nhàng đánh vào ngực Freen.

"Sao đột nhiên lại gọi người ta như vậy? Xấu hổ muốn chết."

"Em thật đáng yêu." Khóe môi Freen cong lên, bộ dáng lại rất nghiêm túc: "Làm cho tôi muốn hôn em."

Quá trắng trợn, làm Becky rất xấu hổ, ánh mắt vừa đối diện, đáy lòng nàng lại sinh ra một loại xúc động, không phải nàng tức giận tra nam, cũng không muốn Freen giúp đỡ mình.

Chỉ là... bắt lấy xúc động, hôn thẳng lên mặt của Freen, để lại một bên mặt một dấu son môi.

Hôn xong nàng rất ngượng ngùng, trong lòng thề rằng ít nhất một tháng, không, ít nhất là nửa năm sẽ không gặp Freen.

Becky không dám nhìn Freen, liền nhìn chằm chằm Arthit đang hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người, xấu hổ mà kiêu ngạo hừ hai tiếng.

Nhưng nàng vừa hừ xong, ngón tay đã bị Freen nắm lấy, Freen tới gần nàng, vết son trên mặt đặc biệt rõ ràng. Cô hôn lên ngón tay của Becky, nhìn nàng nói: "Đại Mãnh, nhìn bộ dáng này của em hẳn là thiếu nhiều lắm, hay tối nay đến nhà tôi đi?"

°°°

Khun Freen tới nơi công ty tới số 😏 bắt nạt vợ chị hơi khó 🥱

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro