Chapter 28: Tao còn không nỡ mắng

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Ba giờ rưỡi sáng, Park Jimin bị tiếng di động đánh thức.

Anh ta bị mất ngủ trầm trọng, phải dựa vào thuốc ngủ mới có thể đi vào giấc ngủ, sau khi bị đánh thức, hai hàng lông mày nhíu chặt lại vô cùng cáu kỉnh.

Bật đèn lên, thấy rõ trên màn hình hiện ra cái tên: Kim Taehyung

Cảm giác cáu gắt càng tăng lên dữ dội.

Vì vậy vừa mở miệng đã không nói cái gì hay: “Mày có bệnh à?”

“Chậc Chậc, tức giận lắm rồi.” Taehyung cười cười, không nhanh không chậm nói: “Hừ, một người đàn ông không sinh hoạt tình dục, mười giờ tối đã đi ngủ.”

Lisa ngủ rất say, cuộn người thành một khối nho nhỏ trong chăn, Taehyung khoác áo ngủ rồi đi ra ngoài phòng ngủ, đóng cửa lại, đèn trên hành lang bật sáng, phản chiếu sự thỏa mãn trong đôi mắt đen của anh.

“Xin lỗi, tao không có khái niệm đấy. Đã làm phiền đến việc nghỉ ngơi của đạo diễn Park."

Jimin: “…”

Cách nửa thành phố, xuyên qua điện thoại anh ta cũng có thể tưởng tượng ra biểu cảm trên gương mặt của Taehyung.

Jimin bị chọc giận đến mức bật cười, châm chọc nói: “Còn không phải là có bạn gái thôi sao, mày còn làm đến mức vậy? Có cần phải đưa cho mày một cái loa phóng thanh rồi đứng trên nóc của tòa nhà cao ốc mà hét lên?"

“Phải khiêm tốn, phải khiêm tốn.” Taehyung vừa nói vừa châm một điếu thuốc, “Con người của tao rất trọng nghĩa khí. Người anh em bị bạn gái bỏ rơi nên mất ngủ suốt đêm, thậm chí còn phải uống thuốc ngủ, tao còn show ân ái trước mặt hắn. Tao thật sự không đành lòng.”

Bầu không khí rơi vào sự yên lặng chết chóc.

Hai phút sau, Jimin mở to mắt, vẻ mặt lạnh nhạt, đôi môi mỏng hé mở, theo thời gian chậm rãi gằn từng chữ một: “Kim Taehyung, tao chơi chết cả nhà mày.”

Taehyung mỉm cười: “Ngại quá, tao không có cả nhà cho mày chơi.”

“Có việc mau nói, không có việc gì thì cút đi!”

“Thứ nhất, Lisa đi theo mày để đóng phim không phải đi chịu thiệt, lần trước mày sỉ nhục cô ấy ngay chỗ của mày, cô ấy không nói tao coi như không biết, tao lại bận, không rảnh tìm mày tính sổ, đừng có để xảy ra lần thứ hai; thứ hai, mày mắng hai câu tượng trưng là được rồi, ông đây đều còn không nỡ mắng đấy…..”

Khói thuốc mù mịt, Taehyung nheo mắt lại, nét mặt lạnh lùng.

“Lisa trông có nét hơi giống với cô ấy, nhưng Lisa là Lisa, cô ấy là cô ấy, mày phải tự quản đôi mắt của mày cho tốt, không nên nhìn những thứ không được nhìn, mẹ nhà mày.”

Không ai biết, lúc Jimin ba mươi sáu tuổi đã từng có một cuộc hôn nhân.

————

Một tuần sau, Kun mới lại đi đến đoàn phim đón Lisa.

Nhìn bề ngoài thì chẳng có gì thay đổi, vẫn trưng ra khuôn mặt có thể tùy ý trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, Lisa lén lút vỗ lưng Kun từ phía sau, anh ta gào thét kêu đau ngay lập tức, rõ ràng là bị đánh rồi.

Taehyung đánh người không bao giờ đánh mặt.

Giống như đêm hôm đó, người đàn ông nằm trên mặt đất đau đớn vật vã, máu me bê bết, nhưng trên mặt không hề có một vết xước nào.

“Đừng kêu nữa.” Lisa che miệng Kun, nếu bị Chaeyoung nghe thấy, cô ấy sẽ cho rằng cô làm cái gì độc ác với Kun: “Này! Người kia, chết rồi à?”

Kun không để bụng: “Đại ca tự có chừng mực, sao có thể đánh chết thằng đấy được.”

“Vậy anh còn…” Giọng nói của Lisa đột ngột ngừng, ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn đối phương: “Anh lừa tôi?”

Kun lái xe, xoay tròn tay lái: “Đại ca làm việc không bao giờ làm bọn anh lo lắng, buổi tối ngày hôm đó bảo em đi ngăn cản, chính là muốn thử xem em rốt cuộc có xứng đáng hay không…”

Nói một nửa thì dừng.

Lisa nhíu mày: “Cái gì?”

“Không có gì.” Kun cười cười: “Em đấy, vẫn còn có chút lương tâm.”

Lisa nghe xong như lọt vào trong sương mù, đang muốn truy hỏi đến cùng thì di động đột nhiên rung lên.

Là người ở bệnh viện gọi tới.

Trong lòng của Lisa thắt lại, tự nhiên thấy hồi hộp khẩn trương một cách khó hiểu.

“Ai vậy?”

“Suỵt.” Lisa ra hiệu bằng mắt ý bảo Kun đừng nói chuyện, ấn nút nhận cuộc gọi rồi đưa điện thoại lên tai.

“Bà nội?”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro