chap 7

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Mỹ Nghiêng cảm thấy Mễ Ni chạy xa vậy rồi mà không gặp được ai chắc chắn là sẽ giận, vậy nên mình phải gửi một tấm hình phúc lợi cho cô. Làm vậy chắc chắn là cô sẽ nguôi giận ngay, lần sau vẫn cam tâm tình nguyện cho mình sai sử tiếp.

Trên thực tế là Mễ Ni không thấy giận mà ngược lại nhu cầu tình dục còn tăng vọt lên, chỉ muốn đụ chết Mỹ Nghiêng. Nhưng mà cô vẫn còn rất để ý tới suy nghĩ của Mỹ Nghiêng đối với mình là gì.

Cô thích tiểu huyệt của Mỹ Nghiêng, còn thích cả cái người Mỹ Nghiêng này nữa. Mong là có thể sớm mở rộng cửa lòng với nàng để thấu hiểu tâm ý của nhau rồi tiến tới yêu đương thật.

Sáng hôm sau Mỹ Nghiêng lại sai sử Mễ Ni đi tới chỗ xa mua bữa sáng cho mình, tới trước cổng trường thì ra lấy nhưng không chịu cho Mễ Ni gặp mặt.

Mễ Ni cũng không từ chối mà cam tâm tình nguyện cho nàng sai sử, chạy đi rất xa mua bữa sáng, bản thân còn tới muộn nữa.

Lúc học tiết thể dục thì Mỹ Nghiêng chơi bóng rổ với bạn, khát khô rồi mới phát hiện ra không có nước uống nên dứt khoát gửi tin nhắn bảo Mễ Ni mang nước qua luôn.

Nhưng mà vừa nhắn xong thì nàng lại thấy hối hận ngay, muốn thu hồi cũng không được. Một đứa con gái sao lại có thể xin người ta mang nước qua sân bóng được chứ, làm vậy trông chả dị quá còn gì.

Nhưng mà trong lúc nàng đang đắn đo phải lấy cớ gì đây thì Mễ Ni đã mang theo một thùng nước tới cho nàng và mấy người khác uống. Mễ Ni còn thuận tay mang cho nàng một cái khăn lau mồ hôi, hơn nữa cũng không nói gì thêm.

Mỹ Nghiêng cứ thấy kì kì, nàng còn tưởng là Mễ Ni sẽ nghi ngờ chứ. Nhưng mà Mễ Ni trông chả có chút hoài nghi nào, vô cùng cam tâm tình nguyện vác nước qua đây.

“Mễ Ni sao cậu lại mang nước qua đây vậy?” Mỹ Nghiêng chỉ đành hỏi thẳng luôn, nàng muốn biết bây giờ Mễ Ni đang nghĩ gì.

“Người yêu của tôi bảo tôi mang qua đây.” Vẻ mặt của Mễ Ni nói cứ như thể chuyện đương nhiên.

“Cậu không thấy hơi lạ hả, sao người yêu cậu lại bảo cậu đưa nước cho một đám con trai làm gì.”

“Cũng có một chút nhưng mà ai cũng bảo con gái hay có rất nhiều suy nghĩ kì quặc mà, nói không chừng chắc là cô ấy chỉ đơn giản muốn phá tôi vậy thôi.” Mễ Ni dường như đã hoàn toàn bị bạn gái thuần hoá rồi vậy, chẳng thèm bận tâm chút nào tới tính hợp lý của mấy chuyện này.

“Thế cô ấy phá cậu như vậy thì cậu vẫn thích cô ấy à?”

Mỹ Nghiêng hơi tò mò, nàng không ngờ Mễ Ni yêu vào sẽ mụ mị đầu óc thế này. Nhưng mà Mễ Ni không trả lời thẳng mà cứ nhìn chằm chằm nàng, nàng đã bắt đầu chột dạ rồi, trong lòng hoảng hốt không thôi, cứ sợ bí mật của mình đã bị phát hiện rồi.

“Thích, cho dù cậu ấy phá tôi thì tôi vẫn thích.”

Lúc Mễ Ni nói chuyện còn quan sát nét mặt của Mỹ Nghiêng sau khi bắt được một tia chột dạ trên mặt của đối phương thì lập tức hấy đắc ý ngay. Cô kéo thẳng lấy tay của Mỹ Nghiêng rồi hơi phiền muộn hỏi nàng.

“Tôi tham khảo cậu vấn đề tình cảm một chút.”

“Tôi cũng đã từng yêu đâu, cậu hỏi tôi có tác dụng gì đâu.”

“Vậy tôi đi hỏi người khác vậy.”

“Đợi đã!”

Mũ Nghiêng vẫn sợ thật, lỡ như bị người khác biết chuyện này, phát hiện ra chân tướng của chuyện này thì phải làm sao. Còn chẳng bằng mình tự xây vững tâm lý cho Mễ Ni thì hơn.

“Người yêu của tôi là yêu qua mạng, cậu ấy gửi rất nhiều ảnh riêng tư của cậu ấy cho tôi. Ngày nào cũng gửi, còn từng chat sex với tôi nhưng vẫn không chịu nói cho tôi biết tên của cậu ấy thì phải làm sao đây?” Mễ Ni đứng ngay tại chỗ nói thẳng với Mỹ Nghiêng luôn, cô để ý xung quanh không có ai nên mới dám to gan như vậy.

“Tôi cảm thấy có đôi khi cậu ấy rất ngây thơ nhưng có đôi khi cũng bạo lắm, cũng không biết là rốt cuộc cậu ấy có thích tôi thật hay chỉ là đang trêu đùa tình cảm của tôi, chỉ thích côn thịt của tôi không thôi nữa.”

Mặt của Mỹ Nghiêng đỏ bừng, nàng không ngờ Mễ Ni lại nói chuyện huỵch toẹt hết cả ra thế này. Vậy mà lúc nói mấy cái từ kia lại mặt không đỏ, tim không đập thốt ra dễ dàng như vậy, vẻ mặt còn vô cùng thản nhiên nữa chứ nàng bái phục thật luôn đó.

Mễ Ni phát hiện ra vành tai của Mỹ Nghiêng đã đỏ cực kì rồi, thế là cô lại xấn qua phà một hơi lên, đè thấp giọng nói: “Cậu nói thử xem rốt cuộc cậu ấy có ý gì đây, tôi còn nhớ cậu ấy cứ hay khen côn thịt của tôi to lắm.”

Đúng là như vậy thật, nh-nhưng mà đó chẳng phải là mấy lời nói với nhau vào lúc hứng hay sao. Tại sao Mễ Ni lại có thể không biết ngượng mà nói thẳng ra như vậy chứ, đúng thật là!

Mỹ Nghiêng ngượng chín mặt vội vàng bịt miệng của Mễ Ni lại, nàng không muốn nghe thấy Mễ Ni lặp lại mấy câu nói dâm đãng của mình nữa.

Trên mặt Mễ Ni lộ ra nụ cười khó nhìn thấy được, nhìn chằm chằm gương mặt đỏ chót của Mỹ Nghiêng hồi lâu.

“Mỹ Nghiêng cậu có chơi nữa không vậy, đứng đó mày đi mắt lại với Mễ Ni nữa chứ!”

Mấy đứa bạn trên sân bóng thấy hành động của Mỹ Nghiêng với Mễ Ni thân mật nên không nhịn được trêu ghẹo nàng.

Mỹ Nghiêng vừa thẹn vừa giận nên không nhịn nổi mắng lại: “Mày nói bậy bạ gì đó, đúng thật là!”

Nói xong thì vứt lại cái khăn cho Mễ Ni rồi chạy qua đó chơi bóng. Lúc nàng quay lại còn thấy Mễ Ni đang cười, trong lòng cực kì khó chịu nên định chơi cô một vố.

Chơi bóng xong nàng gửi tin nhắn ngay cho Mễ Ni.

[Chị ơi bài tập của em nhiều quá à, chị có thể làm giúp em được không?]

[Được chứ, em mang qua đây cho chị đi.]

[Chị ơi thầy của tụi em cứ thích giao bài tập nhảy lớp luôn ấy, rõ ràng tụi em chỉ mới học lớp mười thôi mà thầy đã giao bài tập lớp mười một rồi. Phiền chết mất thôi. Em không biết làm nên mới muốn nhờ chị giúp em.]

[Thầy của tụi em không nên làm vậy thật.]

[Chứ còn sao nữa, em đặt bài tập ở bồn hoa trước cửa dãy lớp mười một nha. Lúc hết tiết chị nhớ xuống lấy.]

[Được.]

Thế là Mỹ Nghiêng vừa vào học được nửa tiết đã chuồn ra ngoài đặt hết mấy cuốn vở bài tập lớp mười một thầy vừa giao cho làm lên chỗ bồn hoa, xong rồi thì lại chạy trở về.

Sau khi tan học Mễ Ni đi qua lấy bài tập về, toàn là mấy đề bài trắng tinh, còn là mấy đề thi thử mà thầy vật lý, toán mới giao nữa thì hiểu ngay là Mỹ Nghiêng đang muốn lười biếng đây mà.

Với trí thông minh của Mỹ Nghiêng thì chắc chắn là mấy cái đề này không thành vấn đề, nếu không thì thành tích của nàng cũng không xếp trong top lớp được. Nhưng mà nếu như nói nàng thông minh thì lại không thấy thông minh được chỗ nào.

Nếu không thì cũng không làm ra loại chuyện dùng ảnh bộ phận riêng tư của mình đi quyến rũ bạn học, còn bảo là thầy giáo mình giao đề thi thử vượt lớp rồi mang đưa cho cô làm.

Thật sự không sợ bị phát hiện ra sao?

Thật ra Mỹ Nghiêng có sợ bị phát hiện đó, nàng thấy Mễ Ni cầm cái đề thi thử kia, trên bàn còn bày một cái đề thi thử khác y hệt. Trong lòng nàng bất an vô cùng, nàng cũng sợ Mễ Ni sẽ nhận ra bạn gái đang học cùng một lớp với mình, dù sao thì thầy giáo khác lớp cũng giao bài khác nhau mà.

Nàng căng thẳng hết cả buổi chiều nhưng trông Mễ Ni vẫn chưa hề phát hiện ra nên lập tức thở phào một hơi.

Thật ra Mễ Ni cũng không thông minh như trong tưởng tượng nhỉ, nếu không thì sao lại không lên Kakaotalk hỏi mình có phải học cùng một lớp không chứ. Xem ra chỉ số IQ còn chả cao bằng nàng, chỉ là dùng mấy chiêu trò bàng môn tà đạo nên mới đạt được thành tích xuất sắc vậy thôi. Chỉ cần nàng moi ra được hết mấy chiêu học thêm kia thì chắc chắn là thành tích của Mễ Ni không thể nào tốt hơn nàng được.

Sáng hôm sau Mễ Ni đưa bài tập đã làm xong lại cho Mỹ Nghiêng, chữ viết cũng không đẹp lắm mà nhìn còn hơi giống của nàng nữa, cũng không biết là trùng hợp hay là cố ý đây.

Nhưng mà có thể làm xong bài tập thầy giao thì cũng giảm bớt gánh nặng cho mình, Mỹ Nghiêng bèn thuận theo cho rằng mấy chuyện Mễ Ni làm là đúng luôn.

Nhưng mà sau khi yêu đương qua mạng suốt một tháng thì Mỹ Nghiêng lại phát hiện ra một vấn đề cực kì chí mạng. Đó là thành tích của nàng giảm rồi, còn thành tích của Mễ Ni ngược lại còn tăng cao hơn!

Sao lại có thể như vậy được cơ chứ, rõ ràng mục đích nàng yêu qua mạng không phải là thế này mà. Rõ ràng là muốn làm cho thành tích của Mễ Ni sa sút còn thành tích của nàng tăng cao mà.

Ngày nào Mễ Ni cũng bị mình làm phiền như vậy mà sao vẫn có thể duy trì được thành tích đứng nhất lớp vậy chứ, đúng là đáng ghét thật mà!

Hoàn toàn nghĩ không ra nổi!

Mỹ Nghiêng nhìn phiếu thành tích tháng trên màn hình, suýt chút nữa đã đập điện thoại luôn rồi. Nhưng nàng vẫn nhịn lại được, đồng thời nảy ra một suy nghĩ tàn độc.

Đó chính là chia tay với Mễ Ni, để con nhóc này nếm mùi đau khổ! Tới lúc đó chắc chắn là Mễ Ni sẽ ăn không ngon, uống không vô, học chẳng vào nữa thì làm sao mà duy trì được thành tích tiến bộ!

[Chị gái ơi, mình chia tay đi.]
__________________________________________________

Tác giả: huongtunhin

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro