4

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Lại là một bình minh ảm đạm...

Đã gần bảy giờ nhưng mặt trời vẫn chưa lên. Trên không trung chỉ toàn mây xám và một vài vệt bóng tối sót lại.

Đêm qua thật dài với cả hắn và anh. Hai người không ngủ chung phòng nữa mà chia ra: anh ở phòng ngủ, còn hắn ở phòng em bé với con. Dù không hẹn nhưng cả hai cùng thức trắng. Thức để nghĩ, để dằn vặt bản thân, tìm ra một lối thoát cho cái gia đình chắp vá này.

Hạnh phúc đã vỡ nát rồi. Mà không. Ngay từ đầu trên nó đã có một vết rạn. Chỉ là không ai muốn thừa nhận mà thôi. Thừa nhận cái sự bồng bột và nông nổi của mình. Lúc xưa, cả hai đã bất chấp sự phản đối của cha mẹ để đến với nhau. Anh và hắn quá ngây thơ để lường trước được sự đổ vỡ sau này. Hắn đã mù quáng tin rằng chỉ cần có tình yêu, hai đứa sẽ vượt qua được tất cả chông gai. Nhưng, cuộc sống đâu có đẹp và đơn giản như thế. Tình yêu mỗi lúc một nhiều. Nhưng chính vì yêu mà cái sự chia tay ấy càng gần hơn. Chia tay đi có thể đau trong một lúc, nhưng nó ngăn được nỗi đau vĩnh viễn. Đặt chúng lên bàn cân, ai cũng biết nên chọn gì.

Hắn không muốn anh phải nghe những lời đàm tiếu kia nữa.

Hắn không muốn Cường thiếu đi hơi ấm của mẹ.

Hắn không muốn Ngân phải khóc thầm lặng lẽ.

Và...

Hắn cũng không muốntổn thương mình bằng chính sự bất lực của bản thân nữa.

Hắn cần một sự giải thoát. Cho anh, cho mẹ con Ngân và cả cho hắn. Thế nên hắn sẽ ra đi. Ra đi thực sự. Dù anh có cố ngăn lại thế nào đi nữa. Hắn tin thời gian sẽ làm hai đứa nguôi ngoai. Và biết đâu họ sẽ tìm được một niềm vui khác.

Những suy nghĩ ấy cứ chồng chéo trong đầu hắn. Chờn vờn và ám ảnh. Để rồi lưu dấu trên đôi mắt thâm quầng và khuôn mặt tái xanh. Chính vì không ngủ nổi mà hắn dậy từ rất sớm. Hắn loanh quanh trước phòng ngủ mãi. Đã nhiều lần hắn chạm vào nắm cửa, tính mở ra nhưng rồi lại thôi. Hắn thấy sợ. Hắn chẳng biết phải đối mặt với anh thế nào. Thứ nhất, hắn sẽ cảm thấy rất day dứt vì sự ích kỉ mà mình áp đặt lên anh. Sau đó, hắn e mình sẽ yếu lòng và thay đổi quyết định nếu nhìn thấy anh. Hắn chẳng biết nên làm gì. Sự dùng dằng thật khó chịu.

Cuối cùng, trong cái ánh sáng yếu ớt của một sớm mùa đông, hắn đánh liều gõ cửa phòng anh. Anh không đáp, nhưng hắn nghe thấy tiếng chân anh tiến lại gần rồi dừng hẳn ở trước cánh cửa. Nghĩ vậy, hắn nốt nước bọt rồi mở lời.

"Anh ở đó đúng không Isaac?"

Vẫn chẳng có sự hồi đáp nào cả.

"Em xin lỗi... em thành thật xin lỗi..."

Hắn rê nhẹ bàn tay lên cánh cửa, thứ ngăn cách hắn và anh. Giọng hắn đã bắt đầu run lên. Nhưng không phải vì hắn sắp khóc mà chỉ vì có quá nhiều cảm xúc trong hắn.

"Có thể anh sẽ rất ghét em... Nhưng mà... hãy suy nghĩ về đề nghị của em..."

Dứt lời, hắn ngả mình vào cánh cửa gỗ. Má hắn áp sát vào nó, hai mắt nhắm chặt lại như chờ đợi một sự tha thứ. Ngay sau tấm gỗ này thôi chính là tình yêu lớn nhất của đời hắn. Anh dựa lưng vào cửa, đầu cúi xuống, hai tay buông thõng một cách bất lực. Anh không muốn giận hắn. Đúng hơn, anh không thể giận hắn. Bởi tất cả những gì hắn làm chỉ là vì anh, vì cái gia đình này mà thôi. Cái anh hận là sự kém cỏi của mình. Anh không thể bảo vệ được người quan trọng nhất của mình. Kẻ dồn hắn đến mức này có lẽ chính là anh. Anh đau đớn nhận ra điều ấy. Chính vì thế, anh không có quyền mở cánh cửa kia để ôm lấy hắn, cho dù anh thèm khát được làm như thế.

Hắn chính là hạnh phúc của anh. Mà anh đâu muốn hạnh phúc ấy phải khô héo.

Xoay mình lại, anh tựa toàn bộ cơ thể vào cánh cửa phòng. Vừa miết theo những vân gỗ, anh vừa mường tượng ra khuôn mặt của hắn. Nếu không có bức rào cản này thì hắn và anh đã đến được với nhau. Nhưng, ai có thể phá vỡ nó khi nó chỉ là thứ vô hình. Thế cho nên, dù ở ngay cạnh nhau, nhưng giữa hai người vẫn là một khoảng cách vô tận. Giống như hắn và anh đang đứng ở hai bờ một con sông mênh mông đầy sóng dữ nhưng không một cây cầu hay chiếc thuyền nào ngang qua.

Em sẽ không bao giờ hối hận chứ?

Không.

Không bao giờ.

Chẳng lẽ tất cả chỉ là một lời nói dối ư?...

...

....

Những tháng ngày kế tiếp là khoảng thời gian mà cả hắn và anh sống trong những đau đớn và lạnh lẽo.


Ngày nào anh cũng đi làm thật sớm để tránh gặp mặt hắn. Còn đến bữa tối, cả hai cũng không ăn cùng nhau nữa. Hắn chỉ đặt khay cơm trước cửa phòng anh, gõ nhẹ rồi lùi đi. Ngày qua ngày, hắn chỉ biết ôm Cường và đợi chờ quyết định của anh. Có thể trong tương lai hắn sẽ không còn được bế nó nữa. Không còn được hôn nựng hay cắn vào cái má phúng phính của thằng bé. Cũng có thể sau này hắn và anh sẽ chỉ như những người dưng. Không còn bất cứ yêu thương hay âu yếm nào.

Sau tất cả liệu hắn có làm lại được không? Liệu hắn có thể yêu một ai khác hay cứ sống mãi trong nỗi nhớ về anh. Hắn chẳng biết. Hắn chỉ biết giây phút này hắn yêu anh rất nhiều. Dù thế, điều ấy cũng chẳng còn quan trọng nữa. Thời điểm hắn quyết định sẽ rút lui chính là lúc hắn vứt bỏ bản thân mình. Điều quan trọng nhất bây giờ chỉ là làm thế nào để tìm được Ngân.

Hắn đã cố liên lạc với Ngân nhưng cả di động và số điện bàn của cô đều không có tín hiệu. Thậm chí hắn đã nhờ một số bạn bè ở Thái Bình tìm theo địa chỉ nhà cô nhưng họ đều nói rằng cô đã chuyển đi rồi. Chẳng một ai biết bây giờ cô ấy đang ở đâu. Ngân bỗng dưng tan biến như bọt bóng xà phòng. Chẳng để lại dấu vết gì. Và điều ấy làm hắn bồn chồn ghê gớm. Nếu không vì bận Cường thì hắn cũng đã đi Thái Bình một chuyến rồi.

Ngân, làm thế nào để tìm được cô ấy...

Dù gặp nhiều khó khăn nhưng hắn vẫn chưa từ bỏ hi vọng. Vì ngoài Ngân ra, hắn chẳng muốn giao bố con anh cho một ai khác. Hắn đã lập một thông báo tìm người trên mạng và nhờ người quen là thám tử tư tìm hộ cho. Bất cứ khi có tin phản hồi nào hắn lại phấp phỏng. Ngày dần trôi... Tin phản hồi thì nhiều nhưng bóng dáng Ngân vẫn chưa thấy đâu. Cùng với đó, tần xuất đụng mặt của anh với hắn cũng giảm dần.

Anh vẫn chưa cho hắn lời đáp.

............

Mùa đông cũng đã trôi qua gần hết.

Tất cả mọi thứ dường như vẫn giậm chân tại chỗ.

Ra Tết, toàn bộ đám bạn thân tụ tập lại và tổ chức một bữa tiệc nhỏ với nhau. Cũng chẳng khó để mọi người nhận ra sự rạn nứt giữa hắn và anh, nhưng ai nấy cũng chỉ im lặng. Tất cả bọn họ đều có những vấn đề của riêng mình nên chẳng còn hơi sức đâu mà quan tâm bất cứ điều gì.

Suốt ngày hôm đó, mọi người đã nói chuyện rất nhiều. Hầu hết là ôn lại chuyện ngày xưa. Đã vui biết bao cái thời mà ai cũng tự do tự tại, hồn nhiên, phóng khoáng, chưa biết cái gì gọi là trách nhiệm và gia đình. Cho nên mới thấu hiểu sao thời gian được gọi là tàn nhẫn.

Tàn tiệc, anh vội vàng bắt taxi ra về, còn hắn thì đi lang thang với Trâm. Kể từ lần đi thăm chị gái của cô ấy thì cả hai vẫn chưa gặp lại nhau nên cũng có nhiều điều để nói. Cả hai ngồi ở tầng hai của quán cà phê nhỏ trong một góc khuất của khu Phố Cổ trong khi ngoài cửa sổ mưa đang đan dày đặc. Hắn đặt Cường trên đùi mình, ôm vòng quanh bụng nó và thi thoảng vuốt nhẹ tóc như một thói quen. Năm nay bé Ái cũng đã bốn tuổi. Nó có vẻ rất thích Cường, nên cứ chạy tới nựng má và nói bi bô cả. Nhìn hai đứa bé, hắn và Trâm mỉm cười.

Một thoáng yên bình nhẹ lướt qua trái tim của hai bậc phụ hynh.

Sau hai năm Trâm đã thay đổi nhiều. Cô ấy trở nên trưởng thành và chín chắn hơn hẳn, đến nỗi chẳng ai tin được rằng cô đã từng là một đứa con gái tóc đỏ quạch lắm chiêu lắm trò. Cái không thay đổi chính là nụ cười của cô. Một nụ ấm áp và chất chứa nhiều ưu tư. Vừa đút bánh cho Ái, cô vừa hỏi chuyện hắn.

"Vậy ông định thế nào?"

Hắn nuốt nước bọt, nhíu mày rồi nhìn xuống đứa con không chính thống của mình.

"Nếu không tìm được cô ấy thì tôi vẫn sẽ chia tay Isaac khi nào một người phụ nữ xứng đáng khác xuất hiện."

"Ông nghĩ như vậy là tốt nhất cho Cường à?" Cô nhìn chằm chằm vào mắt hắn.

Hắn nghẹn lời. Vẫn siết chặt thằng bé, hắn như đang lẩn tránh ánh mắt của cô. Rồi bằng một giọng yếu ớt, hắn đáp.

"Có lẽ vậy..."

Trâm lắc đầu.

"Tôi không hiểu được hoàn cảnh của ông. Nhưng nếu là tôi, tôi không muốn chọn giải pháp ấy."

Dĩ nhiên. Bản thân hắn cũng đâu muốn viện tới nó. Nhưng liệu có còn cách nào khác cho hắn không? Hắn không thể thanh thản được khi sự có mặt của hắn có thể hủy hoại tương lai của một đứa trẻ.

"Trâm à... Tôi có thể hỏi bà được không?" Hắn liếm môi. "Đã bao giờ bà thấy mệt mỏi khi nuôi dạy bé Ái chưa?"

Nghe vậy, cô chớp mắt. Rồi, vừa lau miệng cho Ái, cô vừa từ tốn nói.

"Dĩ nhiên là có. Có lần trường thằng bé tổ chức hội trại gia đình. Những người tham gia đã không ngừng xì xào bàn tán khi biết Ái không có bố, mà trái lại còn có hai bà mẹ. Thằng bé quá nhỏ nên không hiểu nhưng bọn tôi thì không được thoải mái cho lắm."

"Vậy bà phản ứng thế nào?"

"Chẳng thế nào cả." Cô thản nhiên. "Ba người bọn tôi vẫn vui vẻ với nhau. Bởi vì, dù họ có nói điều gì đi nữa thì cũng không thể thay đổi được sự thật rằng bọn tôi là một gia đình."

Dứt lời cô bế phốc Ái lên khi thằng bé mè nheo trèo lên người cô. Hắn cũng chẳng nói thêm gì cả, chỉ nhìn ra ngoài trời.

Bao giờ mưa tạnh, mây tan và nắng mới lên chứ?...

...

...

Dù họ có nói điều gì đi nữa cũng không thể thay đổi được sự thật rằng bọn tôi là một gia đình...

Hắn xoay mình trằn trọc. Lại một đêm nữa hắn không ngủ được. Câu nói của Trâm làm hắn ngờ vực chính mình. Cô ấy lấy đâu sự tự tin ấy chứ? Thậm chí Ái chẳng phải là con đẻ của cô lẫn người bạn đời. Vậy mà họ vẫn hạnh phúc, vẫn yêu thương nhau. Vậy còn hắn. Hắn – Cường – và anh không phải là một gia đình ư? Không đúng. Hắn đã tin cả ba là một gia đình mà. Thế thì tại sao... Sự đau khổ của ngày hôm nay. Ở đâu mà ra chứ? Tại vì hắn quá yếu ớt hay do hắn quá ích kỷ? Ai là người có được câu trả lời hoàn hảo đây?

Cường bỗng giật mình. Thằng bé khóc hưng hức. Vội vàng, hắn xoa dọc lưng nó đẩy nó sát vào lòng. Một luồng hơi khẽ ép qua lồng ngực hắn. Đêm mùa đông sao quá dài...

...

...

"Sắp tới ba mươi tháng Tư rồi. Hai đứa con phải về nhà đấy nhé. Ai đời con cái bố mẹ không nói là chẳng bao giờ đến thăm."

"Vâng. Con biết rồi ạ."

Hắn cúp máy rồi thở dài. Ba hôm nữa là đến kì nghỉ lễ. Chẳng biết đến hôm ấy hắn có còn ở đây nữa không. Mà hắn cũng chẳng muốn dùng dằng đến tận lúc ấy. Dịp hội ngộ hiếm có đó hắn không muốn biến nó thành một kỉ niệm tồi tệ.

Địu Cường sau lưng, hắn bước ra ngoài rồi khóa cửa. Những ngày cuối cùng này hắn muốn làm gì đó có ích hơn. Vì thế, hắn quyết định đưa thằng bé đi mua sắm. Trẻ con lớn rất nhanh nên quần áo hắn mua tháng trước cũng đã hơi chật. Nhân dịp này hắn sẽ mua mới hết. Hắn mua cho thằng bé cả một đống áo mùa hè, áo ghi lê, quần short, quần dài, mũ, bao tay và cả giày nữa. Xong xuôi, hắn xếp chúng vào từng túi và ghi lên trên để dễ nhớ. Túi màu hồng này là đồ mặc bây giờ. Còn túi màu xanh là lúc một tuổi. Một tuổi rưỡi thì mặc ở túi màu vàng, vv... Phải dặn Isaac là giặt đồ rồi mới được mặc cho con. Không được dùng nước xả vì da của Cường rất nhạy cảm. Còn nữa, phải lột trái quần ra rồi mặc vì đường may cứa vào sẽ làm thằng bé khó chịu. Đêm thì phải mặc quần dài, không được đóng mỗi bỉm...

Bỗng...

Một giọt nước mắt trượt dài trên má hắn.

Tại sao lại thế chứ? Hắn có thể xa Cường được ư?...

...

Nơi góc nhỏ của một tiệm bánh nhuốm màu cổ xưa, tiếng đứa bé cười vang lên trong veo. Trong như những giọt lệ tuôn trào từ đôi mắt nâu của người bố trẻ.

"Bố yêu con Cường ơi... Bố xin lỗi.............."

Em sẽ không bao giờ hối hận chứ?

Không.

Không bao giờ.

......................................

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro