đứt gãy

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng


"Tôi không có hi vọng nhiều lắm về tương lai của hai người", một người đàn ông đã nói với Lookjun như vậy ngay trong một bữa tiệc cuối năm mà cô và Dew cùng tham dự. Lúc đó hai người chỉ vừa hẹn hò được một tháng, Lookjun được Dew dắt đi giới thiệu với bạn bè của cậu. Một người đàn ông đi tới cười cười, anh ta vừa nâng ly thì Dew đã kéo cô đi lướt qua khỏi người đàn ông đó.

Lookjun áy náy nhìn lại, Kim Namjoon vẫn đứng cười như không có chuyện gì xảy ra, hắn nâng ly lên ra hiệu mời cô rồi uống cạn ly rượu trên tay mình.

Dew say sưa nói chuyện về mấy công trình, Lookjun cũng không quen với mấy người phụ nữ đang ngồi bàn luận chuyện thời trang gì đó. Cô đi lang thang ra khu vườn lớn bên ngoài nơi tổ chức tiệc thì gặp Kim Namjoon đang ngồi ở hành lang. Bầu trời đen kịt không có một vì sao mà hắn cũng ngước đầu nhìn lên, vậy mà Lookjun vừa đi ngang qua hắn đã cất tiếng như là ngồi chờ cô ở đó.

"Cô có biết Nani Hirunkit không?"

Lookjun dừng bước. Cô biết, đương nhiên là biết. Dew bị vùi xuống tận đáy vực không phải vì lần bị đá ra khỏi Gensler mà là vì một người nào đó, cả giới kiến trúc đều biết chuyện này. Một người như Kim Namjoon mà quan tâm đến cả Nani, Lookjun không khỏi tò mò liền quay lại dè dặt hỏi:

"Anh muốn nói gì?"

"Tôi đã từng gặp cậu ấy một lần, và gặp rất nhiều lần trên tranh vẽ. Nani Hirunkit là người trái ngược hoàn toàn với cô."

"Vậy thì sao?"

"Chỉ muốn kể cho cô nghe một câu chuyện."

Kim Namjoon thản nhiên kể cho cô lý do vì sao Nani lại rời đi ngay khi Dew gặp rắc rối với trung tâm thương mại do cậu phụ trách thi công. Giọng hắn vui vẻ lắm, nhưng Kim Namjoon càng nói Lookjun càng thấy lạnh người.

Tưởng rằng lý do rời đi thật sự là vì Nani bạc bẽo, nếu như vậy Lookjun còn có thể ở bên Dew nhiều hơn một chút. Ai ngờ mọi chuyện lại là như vậy, Lookjun là người ngoài cuộc đã không chịu nổi, không biết nếu Dew nghe được cậu sẽ cảm thấy thế nào.

Kim Namjoon không nhìn đến, nhưng hình như hắn đọc được cả nội tâm của Lookjun. Hai người im lặng không lâu, hắn đã đặt ly rượu rỗng xuống thành ban công rồi nói:

"Cô yên tâm, chuyện này suốt đời Dew Jirawat cũng sẽ không biết được. Cậu ta sẽ chỉ biết Nani Hirunkit là kẻ nợ mình."

Lookjun lạnh lẽo nhếch môi cười:

"Anh không nghĩ tôi sẽ kể với anh ấy sao?"

Người đàn ông quay lưng về phía cô phá lên cười. Hắn quờ tay trúng ly rượu rồi lại nhanh tay bắt lấy chiếc ly chòng chành chực rớt.

"Cô ở cạnh anh ta lúc anh ta không hề có gì trong tay, thảm hại không bằng một con người bình thường nhất, suýt thì phải đóng cửa văn phòng để trả nợ. Thứ lỗi cho tôi nói thật, người ta bảo phụ nữ yêu bằng tai, còn nếu không bằng tai chí ít cũng phải bằng mắt. Dew Jirawat khoảng thời gian đó chắc chắn không phải là kẻ nói được những lời dễ nghe, ngoại hình thì...", hắn cười nhẹ một tiếng thay cho lời nhận xét, "vậy mà cô vẫn có thể yêu, chứng tỏ tình yêu của cô dành cho cậu ta chẳng khác nào tình yêu của một người mẹ dành cho đứa con ốm yếu của mình. Nay đứa con đó đã trưởng thành lại còn có thể dựa dẫm, đương nhiên người mẹ sẽ không dễ gì bỏ nó đi."

Lần đầu tiên Namjoon ngước mắt nhìn Lookjun. Thấy được vẻ giận dữ trên khuôn mặt cô, hắn không nhanh không chậm nói tiếp:

"Hoặc nếu nói mẹ con là xúc phạm đến cô, hay là chúng ta nói rằng cô đã tốn rất nhiều công sức để may được một bộ váy rất đẹp nên không thể bỏ, ví dụ này có tốt hơn không?"

Lookjun không biết nói gì để đáp trả Kim Namjoon. Tình cảm của hai người bọn họ còn xa lắm mới được gọi là tình yêu. Thậm chí cái đêm ở buổi lễ khánh thành tòa nhà Empire về, Lookjun không chắc Dew làm chuyện đó với mình là vì cậu đã quá say hay vì cậu đang rất tỉnh.

Kim Namjoon lắc lắc cổ tay rồi nhìn mặt đồng hồ đang ánh lên dù là trời tối. Hắn xoay người cầm ly rượu bước đi sau khi buông ra câu "tôi không có hi vọng nhiều lắm vào tương lai của hai người", Lookjun đột ngột chạy với theo.

"Vì sao người như anh lại muốn chơi đùa cùng chúng tôi?"

Không biết Kim Namjoon lấy đâu ra chuyện vui để cười nhiều như thế. Hắn vô tư đưa ngón tay sửa lại mấy lọn tóc bên vai cô, lắc lắc đầu:

"Cô bé có biết gì không, suốt đời cứ nhìn mấy tòa nhà xây lên rồi đập xuống thật sự rất chán. Lúc đầu tôi soạn bàn cờ ra để cho Dew Jirawat và Nani Hirunkit, xem thử hai người bọn họ đi được bao lâu khi chỉ đi với tình yêu và không còn gì khác. Nhưng cuối cùng cô bé lại xuất hiện. Cô bé có khi nào chơi cờ vua chưa? Nếu như bàn cờ chỉ còn lại hai quân tướng, người ta sẽ gọi đó là cờ hòa. Tất cả sẽ luôn là bế tắc, một người đuổi một người chạy mãi mãi không có điểm dừng. Vậy nhưng có cô bé rồi, có thêm một quân cờ nữa, tôi thật sự mong chờ xem cuối cùng là Nani Hirunkit sẽ bị cô bé chiếu tướng hay Dew Jirawat sẽ tự động dâng mình tới chỗ anh ta."

Lookjun còn mù mờ không hiểu, Kim Namjoon đã đi về phía cuối hành lang. Bước chân của hắn rất dài, Lookjun ngồi vào chỗ hắn vừa ngồi rồi nhìn ra khu vườn lô nhô mấy loài cây cảnh. Dù không hiểu nhiều điều Namjoon nói, có một điều cô biết rằng hắn nói đúng: Lookjun sẽ tuyệt đối không bao giờ nói cho Dew biết lý do Nani đi khỏi. Chỉ cần cậu không biết, mọi người đều không biết, Nani Hirunkit sẽ mãi mãi là một kẻ bội bạc bỏ đi khi Dew Jirawat bị giết chết bởi chính những thứ làm cậu tự hào

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro

#dewnani