12 - Học tập

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Sắp đến kỳ thi tháng, bầu không khí học tập trong lớp ngày càng náo nhiệt.

Thiện Vũ từ cửa Ban 10 một đường đi tới, thấy có vài người thường ngày chẳng bao giờ học tập, tới lúc này nước đến chân mới nhảy.

"Sách vật lí của tôi đâu? ....Sách đâu? Sách tôi ném rồi hả? Kì thi tháng lần trước vẫn còn thấy mà."

"Bớt ồn chút được không, ông đây có phải Kinh Kha* ám sát vua Tần đâu mà kêu quỷ kêu ma, tên nào mất trật tự quá vậy?"

(*:Kinh Kha là người ám sát vua Tần Thuỷ Hoàng nhưng bất thành.)

Một đường gà bay chó sủa.

Đến lúc thấy Thẩm Tại Luân cũng cầm một quyển sách hóa ngước đầu nhìn lên, Thiện Vũ vẫn thấy đây là chuyện thường.

Cái rắm.

Thiện Vũ nhìn Thẩm Tại Luân, cơ hồ cho rằng bản thân mù thật rồi.

"Tiểu Thẩm." Thiện Vũ ấp ủ nửa ngày, cuối cùng cẩn thận từng li từng tí: "Trong nhà cậu, xảy ra biến cố gì hả?"

"..." Thẩm Tại Luân có đôi khi cảm thấy mạch não của Thiện Vũ vô cùng thần kì.

"Đúng vậy." Thẩm Tại Luân nói: "Ba mẹ tôi song song phá sản, nếu tôi không chịu đọc sách, về sau chỉ có thể ra công trường bốc gạch."

"..." Dù não có vấn đề, Thiện Vũ vẫn phản ứng lại cậu đang nói đùa, thuận theo Thẩm Tại Luân nói: "Ở công trường bốc gạch thật lãng phí, tìm kim chủ bao nuôi đi, việc lợi dụng tài nguyên cậu giỏi nhất mà."

"Biến đi."Thẩm Tại Luân cười cười:"Tôi đáp ứng với mẹ kỳ thi tháng này sẽ tăng lên hạng 50."

"Chuyện này không phải đơn giản sao? Nhất Trung có nhiều kì thi như vậy, tôi kéo cậu lên nha."

Thẩm Tại Luân: "Không được."

Thiện Vũ: "???"

Thẩm Tại Luân: "Gian lận là một loại hành vi đáng xấu hổ."

Thiện Vũ: "..."

Lời này từ miệng Thẩm Tại Luân nói ra, đặc biệt chọc người ta buồn cười.

Thẩm Tại Luân nói: "Tôi đáp ứng mẹ rồi, không gian lận."

Nói xong, cậu cúi đầu tiếp tục đọc sách hóa. Thiện Vũ biết tính cách của Thẩm Tại Luân chính là nói được làm được, chuyện đã đáp ứng nhất định sẽ không chống chế. Thiện Vũ cảm thấy tên này khắp toàn thân từ trên xuống dưới chỉ có điểm này đáng khen nhất____

"Má." Thẩm Tại Luân đem sách hóa học đập một cái trên bàn, mặt không cảm xúc: "Một cái nguyên tố dựa vào đâu mà có nhiều hóa trị như vậy? Chúng nó sẽ không đánh nhau sao?"

Thiện Vũ sắp bị cậu chọc cho cười chết.

Qua một lúc, Thẩm Tại Luân vẫn cứ nhìn vào sách hơn nửa ngày, Thiện Vũ quyết định kiểm tra thành quả học tập của cậu một chút.

Thành tích của Thiện Vũ cũng kém, nhưng so với Thẩm Tại Luân vẫn tốt hơn một chút, ít nhất vẫn biết hóa trị sẽ không đánh nhau.

Thiện Vũ hỏi Thẩm Tại Luân vài câu.

Một hỏi ba không biết.

Thiện Vũ khuyên cậu: "Cậu như vậy thật sự là không được rồi, nếu không thì tìm một học bá dạy cho mấy cái quan trọng, làm mấy bài tập đi. Kỳ thi tháng lần trước Trình Trì cũng là được cô bạn gái học bá cứu một mạng, tiến bộ trăm hạng đó."

Thẩm Tại Luân cũng cảm thấy có đạo lý.

Cậu đang suy nghĩ kiếm ở đâu ra một học bá cứu mình khỏi nguy nan thì Triệu Mẫn Quân vào lớp.

"Cả lớp chút nữa đem bàn ghế dọn đi, để chuẩn bị cho kỳ thi ngày mai." Cô ở trên bảng trắng vẽ sơ đồ chỗ ngồi: "Tổ ngồi gần cửa dọn bàn ghế ra hành lang đi, các bạn còn lại trong lớp đem bàn ghế tản ra toàn bộ."

Bắt đầu dọn chỗ ngồi.

Ánh mắt Thẩm Tại Luân đảo quanh một vòng quanh lớp, nhìn thấy đầu tiên là Lý Hi Thừa.

Thứ nhất bởi vì hắn cao, hai là vì chỗ Lý Hi Thừa không có nhiều sách vở, không giống nhiều người khác chất thành một đống sách bài tập, so một đám hồng hộc chuyển chỗ ngồi, hắn có vẻ rất thong thả.

Ánh mắt Thẩm Tại Luân sáng lên, có cảm giác mình tìm được cứu tinh rồi.

Còn có ai so với Lý Hi Thừa học bá hơn sao?

Nhìn xem, Lý Hi Thừa chỉ để vài cuốn sách trên bàn, đây nghĩa là gì, là cao thủ đích thực đó, cái loại mà tri thức đều ở trong đầu hết rồi.

Thẩm Tại Luân kéo bàn, trực tiếp kéo thẳng tới chỗ bên cạnh Lý Hi Thừa, nhìn về phía Phác Tống Tinh đáng lẽ ngồi kế bên Lý Hi Thừa nói: "Tôi ngồi đây nha."

Phác Tống Tinh thấy Lý Hi Thừa không lên tiếng, biết hắn không phản đối, nói: "Vậy mời ngồi."

Thẩm Tại Luân hài lòng dời bàn đến bên cạnh Lý Hi Thừa.

Phác Tống Tinh kéo bàn ngồi sau Thẩm Tại Luân, cảm thấy ngồi chỗ này thật mới lạ, việc vừa xảy ra cũng thật mới lạ.

Hắn nghe thấy Thẩm Tại Luân nói: "Lớp trưởng, cậu cảm thấy một người ngày thường không chịu học tập, trước kỳ thi một đêm đột nhiên quyết định chăm học khổ đọc, cậu ta có khả năng tạo ra kỳ tích không?"

"Phải xem là loại kỳ tích nào."

"Tỷ như... tiến bộ tầm hạng 5-60?"

Lý Hi Thừa thấy cậu đem bàn dọn qua đây, lại quanh co lòng vòng hỏi, đại khái cũng biết Thẩm Tại Luân muốn làm gì.

"Nếu người không chịu học kia là cậu, cũng có khả năng. Dù sao cậu cũng nắm giữ năng lực trụ hạng kinh người."

Hắn nhớ mang máng Thẩm Tại Luân lúc vào cấp ba tới nay, thành tích trong lớp luôn ở trong top 10 đếm ngược từ dưới lên, cực kì ổn định.

Thẩm Tại Luân làm bộ không hiểu hắn trào phúng, đem sách bài tập trong tay đưa lên phía trước: "Vậy cậu có hứng thú giúp tôi đạt được tiến bộ kinh người không?"

Phác Tống Tinh: "???"

Phác Tống Tinh quay ra sau nhìn Thiện Vũ, hạ thấp giọng: "Trong nhà Thẩm Tại Luân xảy ra vấn đề hả?"

Thiện Vũ: "..."

Lý Hi Thừa hỏi ngược lại: "Cậu cảm thấy tôi có hứng thú không?"

"Tôi cảm thấy cậu chính là kiểu giúp người làm niềm vui, học bá nhiệt tình lương thiện."

"Cậu nghĩ nhiều rồi." Lý Hi Thừa khoát chân lên thanh ngang dưới bàn, nói: "Tôi vừa không lấy việc giúp người làm niềm vui, cũng chẳng mấy thân thiện với bạn học."

Thẩm Tại Luân: "..."

Thẩm Tại Luân thấy mềm dẻo không được, giọng điệu cũng nhạt đi: "Lý Hi Thừa, có biết để cậu có thể làm lớp trưởng, tôi ở đằng sau lưng vì cậu yên lặng hiến dâng biết bao nhiêu không?"

"?"

Thẩm Tại Luân quả thật cũng không nói láo, ngày bầu lớp trưởng, cậu trực tiếp ngủ luôn, Thiện Vũ ngồi cạnh giúp cậu bầu Lý Hi Thừa.

"Tôi đã bầu cho cậu một phiếu bầu quý giá." Thẩm Tại Luân dừng một chút: "Cho nên...."

"Cho nên?"

Thẩm Tại Luân lại một lần nữa đem sách bài tập trong tay đưa về trước: "Cậu phải chịu trách nhiệm đối với mỗi bạn học tín nhiệm cậu nha."

Phác Tống Tinh nhìn hai người bọn họ cậu một câu tôi một câu, xem đến buồn cười.

Nếu người nói ra kiểu lời nói này, cố ý chạy xuống đây ngồi không phải là Thẩm Tại Luân, thì hắn đã cảm thấy đây chắc chắn là kịch bản đi gây sự chú ý, lại còn là loại kịch bản có trình độ trêu chọc thấp đáng thương nữa.

Phác Tống Tinh nhịn không được, ở phía sau cười cười: "Hai người mới vừa ngồi cùng nhau đã bắt đầu thảo luận ai chịu trách nhiệm? Tốc độ hình như có hơi nhanh thì phải?"

Thẩm Tại Luân nghe hắn nói như vậy, một lát mới phản ứng lại mình vừa nói gì. Nhất thời cảm thấy nghẹn họng, vừa rồi còn thao thao bất tuyệt giờ phút này cũng chỉ biết câm nín.

Lý Hi Thừa nhìn chằm chằm biểu tình không tự nhiên của Thẩm Tại Luân, khoé miệng cong lên.

Bộ dạng hắn nói chuyện giống như nói đùa, lại bởi vì tốc độ nói thong thả, phảng phất mang theo nét sung sướng.

"Đựợc, tôi chịu trách nhiệm với cậu."

Bắt đầu bổ túc* cho Thẩm Tại Luân, Lý Hi Thừa mới biết kiến thức căn bản của Thẩm Tại Luân thiếu thốn đến trình độ nào.

(*: Nguyên văn ở đây là thuật ngữ tra lậu bổ khuyết 查漏补缺, có nghĩa làtìm lỗ hổng để lấp đầy khoảng trống, tìm chỗ thiếu sót để bổ sung vào. Mình thấy từ bổ túc phù hợp nhất nên thay thế vào để dễ hiểu.)

Hắn hoài nghi Thẩm Tại Luân sau khi tốt nghiệp tiểu học xong, có lẽ chẳng bao giờ chịu đọc sách giáo khoa. Cố tình Thẩm Tại Luân lại còn rất lí sự, không chịu thành thành thật thật đi theo tiết tấu của hắn, thỉnh thoảng lại phải tìm đề tài hỏi cái này hỏi cái kia.

Thẩm Tại Luân không biết từ đâu nảy ra một câu hỏi, là một câu hỏi về bài tập di truyền.

Lý Hi Thừa quét mắt xem qua đề, đại khái là một bài tập di truyền cơ bản, hắn cảm thấy giảng một chút cũng được, liền chỉ vào câu hỏi rồi nói với Thẩm Tại Luân: "Nhiễm sắc thể đỏ DD thụ tinh với nhiễm sắc thể trắng dd, đời sau sẽ mang màu gì?"

Thẩm Tại Luân không cần nghĩ ngợi: "Màu hồng phấn, tôi mới vừa nhìn qua bài tập giống vầy."

Lý Hi Thừa dừng một chút: "Đáp án bài tập kia là màu hồng phấn thật?"

Thẩm Tại Luân: "Đúng vậy."

Lộ Tình Từ buông bút, ngước mắt nhìn cậu: "Cậu xem bài tập môn mỹ thuật sao?"

Thẩm Tại Luân: "..."

Thẩm Tại Luân đang muốn giải thích, tiếng chuông tiết tự học buổi tối đột nhiên vang lên, Triệu Mẫn Quân ở trên bục giảng nói: "Buổi tối có ba tiết cho các bạn tự học, trong lớp phải giữ im lặng, mọi người tự làm việc của mình, không được làm ảnh hưởng đến người khác."

Tiết tự học buổi tối của Ban 10 luôn rất kỷ luật. Lý Hi Thừa là lớp trưởng, nhưng hắn không thích quản người khác, nam sinh trong lớp đều phục hắn, không có ai gây phiền trong tiết tự học, không học tập thì tự mình chơi di động, hoặc là cúp học luôn.

Triệu Mẫn Quân ra khỏi lớp, Ban 10 yên lặng không tiếng động.

Một tờ giấy nhỏ đột nhiên từ bên cạnh bay tới, dừng ở trên bàn Lý Hi Thừa.

Sau khi sắp xếp lại chỗ ngồi, mỗi chỗ đều cách nhau khoảng một mét. Thẩm Tại Luân cách đó một mét không tiếng động ra hiệu hắn mở giấy ra.

Lý Hi Thừa mở tờ giấy nhỏ, bên trên viết một câu hỏi.

[Tôi nhìn đáp án rồi, là màu đỏ. Câu thứ hai ý hỏi cái gì thế?]

Lý Hi Thừa: "..."

Hắn bị tinh thần học tập năng nổ của Thẩm Tại Luân làm cho cảm động đến nơi.

Lý Hi Thừa xé một tờ giấy nháp, tỉ mỉ viết đáp án, sau đó ném sang cho cậu.

Thẩm Tại Luân nhìn một lúc lâu, sau lại đáp lễ cho hắn một tờ giấy nữa. Trên giấy viết một đề toán, ở dưới vẽ thêm ba dấu chấm hỏi to đùng.

Lý Hi Thừa ghi ra hết những kiến thức Thẩm Tại Luân có khả năng không biết ra.

Viết xong Lý Hi Thừa nghĩ nghĩ, lại xuống dưới ghi thêm một câu. Hắn đem tờ giấy ném qua cho Thẩm Tại Luân, Thẩm Tại Luân đang định mở ra xem.

Tưởng chủ nhiệm đột nhiên đẩy cửa vào, lập tức đi đến trước mặt Thẩm Tại Luân giật luôn tờ giấy chưa kịp tiêu huỷ, ngữ khí nghiêm khắc: "Tôi ở ngoài cửa sổ nhìn em hơn nửa ngày, tiết tự học buổi tối em không lo học, lại ở chỗ này truyền qua truyền lại tờ giấy."

Ánh mắt của cả lớp đều tập trung về đây, Tưởng chủ nhiệm nhìn tờ giấy, nhất thời không biết nên nói gì với Lý Hi Thừa, càng khẳng định suy đoán của mình.

Không thể nói được câu nào, chắc chắn đang chột dạ.

Ngày hôm đó thấy Thẩm Tại Luân lại chạy lại đưa nước, ông cảm thấy quan hệ của hai học sinh này không bình thường, không rõ lắm là quan hệ gì, chỉ biết hai người này một là Alpha, một là Omega.

Một A một O, không chỉ đưa nước, còn truyền giấy qua lại.

Đây còn không phải là muốn yêu sớm hả?

Nếu là Lý Hi Thừa yêu sớm, các giáo viên đều sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng nếu là cùng Thẩm Tại Luân yêu sớm, cái này lại không giống nhau.

Vấn đề ở chỗ nếu vị học sinh luôn đứng nhất này bị đại thiếu gia Thẩm Tại Luân dạy hư....

Thẩm Tại Luân vội vàng giải thích: "Chủ nhiệm thầy hiểu lầm rồi, bọn em chỉ đang thảo luận mấy bài tập thôi."

Tưởng chủ nhiệm hừ lạnh một tiếng.

Lý Hi Thừa cũng nói: "Thật sự là như vậy."

Hắn không nói lời nào còn tốt, vừa nói ra, trong lòng Tưởng chủ nhiệm liền nhảy dựng.

"Các em có làm chính sự hay không, nhìn thử sẽ biết thôi." Tưởng chủ nhiệm nói, trước mặt tất cả học sinh khác mở tờ giấy ra: "Viết cái gì x cái gì y...."

Đúng thật là bài giải đề toán.

Trong lớp truyền đến vài tiếng bàn tán, Tưởng chủ nhiệm hơi mất mặt, thấy ở dưới viết cách giải liền dứt khoát đọc theo: "Mang x ra nghĩa là để x trở thành phương trình nghiệm nguyên*, sao cậu ngốc thế?"

(*Phương trình nghiệm nguyên gồm 4 loại:

1. Phương trình bậc nhất một ẩn

2. Phương trình bậc hai hai ẩn

3. Phương trình bậc cao hai ẩn

4. Phương trình đa thức nhiều ẩn)

Phác Tống Tinh nhịn cười không được, hừ nhẹ một tiếng, một tiếng này lại như chất dẫn pháo đốt, trong lớp lục tục truyền đến thanh âm cười trộm.

Ngày cả Tưởng chủ nhiệm cũng bị nội dung trên giấy chọc cười, ông bỏ tờ giấy lại bàn Thẩm Tại Luân, gõ gõ bàn cậu: "Không có lần sau."

Chờ ông rời đi, cả phòng vang ầm lên tiếng cười lớn.

"Đậu mé ha hahahahah, cười chết mất, truyền qua truyền lại tờ giấy nửa ngày cuối cùng lại viết bài tập toán...."

"Mọi người thấy biểu tình lão Tưởng không, lúc ổng đọc đến câu cuối thì mặt đúng kiểu hoài nghi nhân sinh ha ha ha ha ha!"

Thiện Vũ vừa cười vừa đè lại bụng, cả người sắp không thở nổi: "Tiểu Thẩm, sao cậu lại ngốc như vậy?"

Thẩm Tại Luân cúi đầu, bên tai nóng lên, không biết mặt mình có đỏ lên không nữa.

Quá mất mặt.

Cậu hiện tại đã biết, Lý Hi Thừa vừa rồi không nói lời nào, không phải bởi vì ngượng ngùng, mà là càng nói càng sai.

Thẩm Tại Luân nhìn qua bên cạnh, vừa vặn thấy khoé mắt Lý Hi Thừa cong cong, bằng tốc độ cực nhanh cong thành hình cung tròn.

Lý Hi Thừa vẫn còn mặt mũi cười?

Tên đáng ghét.

Tôi muốn giết cậu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro