Chap 11 : Liễu ám

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Cô cảnh sát ngồi chỗ kia từ trưa đến giờ, hỏi tới hỏi lui toàn những câu không ra hồn! Thôi, kêu cô ta đi đi, ông nhìn rất khó chịu!"

Những người ngồi ở đây đều nghe được lời than phiền này. Shinhye xấu hổ nhìn ông nội, vội vàng nhỏ giọng giải thích Byul Yi:

"Cô thông cảm người lớn tuổi, cháu gái bị mất tích nên trong lòng sốt ruột, Moon cảnh quan ngàn vạn lần đừng trách móc."

Byul Yi mỉm cười, bút trong tay không ngừng viết:

"Ông Kim, ông đừng nóng vội, tôi phải hỏi xong mới có thể đi. Hôm nay, cháu gái của ông đưa thư tới chứng minh cô ấy rất an toàn, tạm thời ông có thể bớt lo lắng."

"Đã ba ngày rồi ! ! !" Kim Jinguk nện trượng xuống đất, vẻ mặt đau lòng:

"Mấy người điều tra tới điều tra lui, ngay cả bóng dáng bọn cướp cũng không biết! Chính phủ nuôi mấy người là để làm cái gì nữa không biết?"

Lời nói rất chói tai, Sehun hôm nay chịu trách nhiệm nghe lén, sắc mặt đặc biệt khó coi, há mồm định phản bác. Byul Yi nháy mắt ngăn hắn lại.

"Ông nội Kim, cảnh sát làm việc cũng rất vất vả, chúng ta phải tin tưởng bọn họ. Nhất định có thể cứu Tae Yeon trở về!"

Eric Nam giọng nói thành khẩn, không giống ra vẻ giảng hòa cho hai bên.

Kim Jinguk ăn nói lỗ mãng, Byul Yi không thèm để ý chút nào. Nghe xong câu này, nhìn nhìn Eric Nam, mặt không cảm xúc, cũng không có vẻ cảm kích gì.

Yong Sun không nói gì hết, nghe bọn họ nói xong cũng đứng yên ở chỗ cũ. Eric Nam chuyển sang cô:

"Chúng ta đi qua bên kia nói chuyện."

"Được."

Yong Sun gật gật đầu, hai người cùng đi đến sát bên cửa sổ, ngồi ở ghế mây, hai người bạn cũ lâu ngày gặp lại bắt đầu nói chuyện rôm rả.

Đợi ghi xong lời khai, Byul Yi cất viết, nghe tiếng nói chuyện phía sau, cắn cắn môi:

"Xin lỗi, mượn dùng nhà vệ sinh một chút ."

Bà Shinhye chỉ tay về phía trước.

Byul Yi đứng dậy đi vào, vừa dựa lưng vào cánh cửa nhà vệ sinh lập tức lấy di động gửi tin nhắn.

Đang cùng Eric Nam nói chuyện, Yong Sun bị di động rung lên ngắt lời, cầm lên nhìn lướt qua, ở bên dưới tin nhắn hiện tên: "Hắc miêu cảnh trưởng" bốn chữ nhấp nháy không ngừng.

Liếc liếc mắt nhìn cửa nhà vệ sinh đang đóng, gật đầu ý bảo Eric Nam chờ một chút, mở tin nhắn xem người nào đó là đang định trêu đùa chuyện gì.

-- tối nay cô sẽ về nhà không?

Yong Sun sắc mặt không hờn giận gửi một chữ trả lời:

-- không.

Giản lược đến không thể ít hơn được, ít đến mức ngay cả chữ Hàn cũng không dùng.

Byul Yi trong nhà vệ sinh nhìn thấy chữ này, cất di động, ngẩng đầu nghiến răng nghiến lợi nhìn chính mình trong gương. Suy nghĩ một chút, không cam lòng! Mở cửa, nhô đầu ra cùng với một nụ cười trong sáng:

"Có thể vào giúp một chút không?"

Shinhye đứng lên, nhưng Yong Sun đã đứng lên trước và bắt đầu di chuyển:

"Để con đi."

Eric Nam mỉm cười nhìn bóng dáng Yong Sun.

Cánh cửa nhà vệ sinh lại một lần đóng lại.

Yong Sun đan hai tay vào nhau đứng dựa tường, khuôn mặt không chút biểu cảm hoàn toàn khác biệt với khuôn mặt rạng rỡ bên ngoài vừa rồi. Byul Yi một tay chống tường, mặt áp sát vào, một tay chống nạnh.

"Hôm qua, tôi không có tận hứng."

"Hôm nay tôi không có tâm tình."

"Người ở bên ngoài là ai?"

"Bên ngoài nhiều người ."

"Cô biết tôi muốn hỏi người nào."

"Moon cảnh quan, khu vực cô phụ trách là Thái Bình Dương sao?"

Bên ngoài cửa nhà Kim gia vang lên một tiếng xe rít chói tai, phát ra từ chiếc xe cũ kỹ của cục công an đã sử dụng nhiều năm, không nghĩ hiện giờ tuổi già chí chưa già, vẫn đi thêm được ngàn dặm, đúng lúc Moon Byul Yi cảnh quan lửa giận đùng đùng, dùng tốc độ F1 chạy như bay.

Sáng hôm sau, Yong Sun bị tiếng chuông điện thoại di động đánh thức.

Mơ hồ bắt điện thoại , tin tức bên trong làm cô thức tỉnh. Vội vã rời giường, ban đêm giấc ngủ cũng không tốt, động tác lại kịch liệt như vậy, nhất thời choáng váng.

Ôm đầu từ từ ngồi xổm trước giường, không đợi cảm giác choáng váng hoàn toàn qua đi đã rất nhanh đứng dậy, mở cửa chạy như bay xuống lầu. Suy nghĩ một chút, vẫn là khoan báo tin gia đình, chỉ nói công ty có việc gấp, liền vội vàng ra cửa.

Tới khách sạn Angel, chỉ có mấy chiếc xe dừng trước cửa, cũng không có như trong tưởng tượng của cô là đặt đường cảnh giới, mọi người vây xem cảnh tượng hỗn loạn. Vài người giữ cửa đứng chung một chỗ, vẻ mặt chờ đợi xem náo nhiệt. Yong Sun cũng không rảnh quan tâm bọn họ, vội vã đi vào bên trong.

Trong đại sảnh, Byul Yi cùng giám đốc phụ trách quản lý khu chính đang nói chuyện rất nghiêm túc. Giám đốc thấy Yong Sun đi vào, chạy nhanh tới đón:

"Kim tổng, đây là Moon cảnh quan của cục công an, cô ấy nói cô ba..."

Yong Sun rất nhanh ngắt lời cô, "Tôi biết!"

Ánh mắt nhìn thẳng Byul Yi, lập tức muốn đáp án. Byul Yi nhìn cô rồi ra lệnh cho Chanyeol:

"Nắm chặt thời gian bố trí, tôi lập tức tới ngay."

"Vâng."

Nói xong, nháy mắt ra hiệu muốn Yong Sun cùng cô vào phòng bên cạnh.

"Cô có đắc tội với Shim Chang ?"

Yong Sun ngẩn người: "Shim Chang, là ai?"

"Chủ tịch HL xí nghiệp."

"Không có, nhưng mà gần đây việc kinh doanh có xung đột. Là hắn làm ư?"

"Ừ." Byul Yi gật gật đầu.

"Em gái của cô không sống ở trong nước, bất ngờ trở về, cho nên khả năng có người bắt cóc cô ấy là rất thấp. Ngược lại, cô có thể trở thành mục tiêu của người khác. Cho nên, hôm đó, trước tiên tôi đi tòa thị chính nơi tuyên bố đấu thầu, trước khi cô đến, Shim Chang vẻ mặt khác thường, dương dương tự đắc; truyền thông vây quanh, hắn nói chuyện cũng hơi cuồng vọng. Nhưng sau khi cô đến, hắn thấy cô, biểu hiện đột nhiên thay đổi rất lớn. Tôi cảm thấy kỳ quái, nên đi điều tra hắn một chút."

Yong Sun nhìn chằm chằm Byul Yi, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi:

"Cũng bởi vì biểu hiện kỳ lạ, cô mới đi điều tra?"

Byul Yi lười giải thích, bĩu môi:

"Cô cho rằng chúng tôi là bất tài a."

Yong Sun không phản bác, tương đương cam chịu. Nhưng mà bởi vì an nguy của Tae Yeon, không muốn tiếp tục dây dưa đề tài này, thúc giục Byul Yi nói tiếp:

"Sau đó sao?"

"Shim Chang trước khi phát đạt là một kẻ đầu cơ trục lợi, quen biết đủ mọi hạng người. Trước giai đoạn này hắn thường xuyên ra vào Devid, bề ngoài là quán ăn, rửa chân cùng mát xa, kỳ thật nơi đó là hang ổ của trùm xã hội đen, bọn họ rất có thể hoạt động gì đó. Về sau tôi cùng chú bảo vệ xem đi xem lại băng ghi hình tại sân bay, có một người ở sảnh chờ rất khả nghi. Vừa không giống khách du lịch, lại không giống người tới sân bay đón người. Lúc máy bay của Tae Yeon hạ cánh không lâu, cô ấy lập tức rời khỏi sảnh chờ. Chú bảo vệ nói hắn có ấn tượng với người này, căn cứ vào hình dáng đặc thù của cô ấy điều tra, quả nhiên tìm được đúng người."

Byul Yi nói xong, mở khóa kéo của áo khoác, từ trong túi xuất ra tờ giấy đưa cho Yong Sun:

"Kwon Yuri, giới tính nữ, ba mươi tuổi. Trước kia bởi vì ẩu đả cùng đe dọa mà bị tạm giam, là con gái lão Đại trước kia. Cứ như vậy, hai sự việc vô cùng ăn khớp với nhau."

Yong Sun nghe, bất giác mê mẩn, theo bản năng tiếp nhận tờ giấy, cúi đầu nhìn xem, trên đó là hồ sơ cá nhân của một người. Ảnh chụp không được rõ cho lắm, nhưng mà thoạt nhìn mặt mày thanh tú, là một cô gái rất văn nhã.

"Xế chiều, tôi trực tiếp dẫn người đi đến nhà Kwon Yuri, cô ấy không có ở nhà, nhưng mà mẹ của cô ấy nói buổi sáng cô ấy vừa trở về. Sau đó, tôi phát hiện trên bàn nhà cô ấy có cái này."

Byul Yi nói xong, cầm lấy hộp giấy màu trắng ở bên cạnh. Đó là vỏ hộp thực phẩm đóng gói của khách sạn Angel, có dấu Park thị cùng logo Angel.

Yong Sun nghe đến đó, hơi suy nghĩ một chút:

"Ý của cô là, Kwon Yuri này, đã tới khách sạn Angel?"

"Không chỉ là tới qua, tôi hỏi qua mấy người quản lý, cô ấy có ấn tượng nhìn thấy người này hôm qua hay ra vào, nhưng không có đăng ký của người này trên bản ghi chép."

"Cô ấy ở nơi này?" Yong Sun hơi giật mình và cũng hơi khẩn trương .

Byul Yi dựa vào cạnh bàn, giữ cái hộp trong tay, vừa nhẹ nhàng vừa từ tốn nói:

"Nghe nói món thủy tinh hồ điệp tô sắc của Angel rất ngon, rất nổi tiếng, hương thơm bay xa 10 mét, sao tôi chưa được ăn qua?"

Sau đó, nâng mắt nhìn Yong Sun.

"Cô cảm thấy cô ấy giấu Tae Yeon ở đây?"

Byul Yi đứng thẳng dậy, "Nếu Kim thị mấy người không nhúng tay vào mà nói, hôm nay cô có thể dẫn em cô trở về nhà."

Nói xong, đặt hộp giấy để tại trên bàn, lách qua người Yong Sun, mở cửa đi ra ngoài.

Trong phòng, Yuri mặt mày ủ dột. Nếu bắt sai người, con tin cũng không có tác dụng gì. Lão đại chưa cho chỉ thị chính xác, cuối cùng là thả hay không thả đây?

Chuyện như vậy thật sự là không có kinh nghiệm.

Tae Yeon ôm cánh tay ngồi trên ghế sofa, nhìn Yuri mặt mày thê lương như có điều suy nghĩ. Đoạn thời gian này chẳng biết tại sao giống như đeo chì chậm chạp trôi qua, nhưng mà còn có rất nhiều nút thắt vẫn chưa cởi bỏ. Cô muốn biết, là ai, tại sao phải bắt cóc chị cô. Trứơc hết, với mấy vấn đề này, Kwon Yuri hẳn là có thể cho cô một đáp án.

Mà ngoài điều đó ra, Kwon Yuri, càng có nhiều điều làm cho cô muốn biết hơn.

Nhưng lại còn có, cái thỏa thuận kia.

"Cô -- khi nào thì thả tôi đi a?" Giọng nói nhẹ nhàng mang hơi hướng lấy lòng.

Yuri nhìn cô, "Chờ tôi nghĩ ra cách thoát thân như thế nào rồi nói sau."

Tae Yeon giống như hiểu gật gật đầu, "Cô sẽ gặp phiền phức?"

"Tương -- đương -- chết."

Cô ba Kim thị mới về nước không lâu, cũng không thể hiểu hết tương -- đương -- bên trong có ý nghĩa sâu xa gì.

"Lâu lâu sai sót cũng có thể tha thứ mà?"

"Vụ này bé xíu cũng sai sót, tôi không còn mặt mũi nào hết."

"Bắt cóc tổng giám đốc Kim thị là làm ăn nhỏ hả? !"

Tae Yeon sắc mặt thay đổi, Yuri vẻ mặt dại ra trả lời cô: "Đối với chúng tôi mà nói, làm ăn lớn nhỏ thì đến khi bị bắt có bị xử tử hay không đều không phân biệt."

"A." Giương mày, trong lòng phỉ nhổ: shit! !

Đang lúc Tae Yeon định tìm đề tài mới để nói chuyện, Yuri ngồi trước cửa sổ đột nhiên đứng dậy, người dán sát lên cửa sổ nhìn xuống, sau đó than thở một câu:

"Sao lần này nhanh như vậy?"

Nói xong, nhanh chóng khoác áo, cất máy tính vào balô đeo lên người. Tae Yeon thấy hành động của cô hơi lo lắng, cũng đứng lên, nhưng không biết làm gì.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro