Chương 154

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

"Nhất Kỳ, dậy..."

"Ân?" - Tuy rằng đang ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, nhưng ta vẫn như cũ chẳng muốn mở mắt ra.

Nhắm mắt nằm trên giường thật sự là dễ chịu.

"Dậy nào ~" - Trên mặt lại bị người nhẹ nhàng nhéo nhéo.

Ta bất đắc dĩ mở mắt, nhìn thấy người bên cạnh đang nằm nghiêng mỉm cười, đôi mắt đẹp nhìn ta chăm chú. Nàng dùng một tay đỡ đầu, hai mép môi đỏ mọng nhấp nhẹ, tóc dài hỗn độn rối tung ra, bộ dạng tao nhã rồi lại lười nhác. Tuy ta vẫn chưa tỉnh hẳn, nhưng vẻ đẹp của nàng cũng khiến tim ta có chút đập nhanh.

"Buổi sáng tốt lành." - Ta cười cười với nàng.

"Còn sáng gì." - Thẩm Mộng Dao nhíu mày lại, sẳng giọng - "Đều đã sắp đến trưa."

"Trễ như vậy?" - Ta hơi lắp bắp kinh hãi, đưa tay lên xoa nhẹ mặt mình.

"Tại ngươi tham ngủ." - Nàng nói rồi, nâng tay nhéo mũi của ta, nói - "Ta chờ ngươi tỉnh lại cũng hơn nửa ngày, ai ngờ ngươi một chút ý tứ tỉnh cũng không có, ngủ hệt như heo."

Nhìn thấy cánh tay ngọc ngà của Thẩm Mộng Dao lộ ra khỏi mền, ta vội vàng đem cảnh xuân chợt tiết đó giấu lại trong chăn, tức giận nói - "Coi chừng bị lạnh."

Nàng phun ra một chữ "Nóng." Sau đó lại tính con nít lần nữa vươn tay ra ngoài.

Chẳng còn cách nào, ta đành để mặc cho nàng đùa giỡn tính tình tiểu hài tử, đưa tay ra ôm nàng, sau đó nhắm mắt lại muốn tiếp tục đi hẹn Chu Công. Chạm vào thân mình trơn nhẵn không còn một vật nằm trong lòng, ta mới nhớ tới buổi tối qua cùng Thẩm Mộng Dao ở trên giường ân ái. Tiếng thở gấp gợi tình, giọng ngâm khẽ mị hoặc như lại lần nữa vang lên bên tai, làm ta không khỏi cười cười.

"Ngươi còn ngủ?" - Thẩm Mộng Dao tựa hồ có chút tức giận.

"Không có biện pháp nha." - Ta nén cười, nói - "Tối hôm qua ta ăn bánh bao ăn đến quá no, mệt chết được, hôm nay cần phải ngủ bù."

Trên mặt lại bị người hung hăng nhéo, đau đến ta nhe răng trợn mắt, vội mở mắt ra nhìn người đầu têu.

"Cho ngươi nói bậy." - Chỉ thấy Thẩm Mộng Dao hai má phiếm hồng, vẻ mặt tức giận nhìn ta.

Ta không buông tha tiếp tục chọc nàng - "Phu nhân, tối hôm qua nàng đút ta ăn bánh bao cũng đút đến mệt mỏi, lại đây, chúng ta ngủ lâu thêm chút, dưỡng sức nghỉ ngơi."

"Ngươi..." - Thẩm Mộng Dao giận đến lời nào cũng không nói được, cuối cùng chỉ buồn bực nói - "Đúng rồi, ta còn chưa có hỏi ngươi... Tối hôm qua sau khi nói chuyện cùng Nhị sư huynh, vì sao không mau chóng trở về, chạy tới phòng bếp làm gì?"

Ta nhíu mày, tại sao đột nhiên nàng lại nhớ đến chuyện này?

"Nói mau." - Thẩm Mộng Dao thúc giục - "Có phải thấy Phùng cô nương ở trong phòng bếp sắc thuốc, muốn vào tâm sự cùng nàng, nuôi cấy cảm tình không?"

Ta sửng sốt, sau đó mới ý thức được, đây là Thẩm Mộng Dao đang muốn tính sổ với ta.

"Đương nhiên không phải." - Ta nịnh nọt ôm chặt lấy nàng, nghiêm túc nói - "Ta là thấy trễ như vậy còn có người ở phòng bếp bận rộn, nên mới đi xem rốt cuộc ra sao... Ai ngờ là Phùng cô nương đang sắc thuốc cho mẹ nàng, nên cùng nàng nói một hai lời mà thôi."

Nhưng Thẩm Mộng Dao chẳng chút lĩnh tình, nàng cười khẽ, dịu dàng chất vấn - "Ngươi cùng Phùng cô nương nói chuyện thật hòa nhã a, còn nắm mặt của người ta nói 'Ta giúp ngươi lấy hạt cát bên trong ra'... Ngươi định lấy ra như thế nào, Hử?" - Ngữ khí của nàng tựa như cây dao găm giấu trong bông vải, lén lút đâm làm ta đau.

"Dao Dao." - Ta cầu xin nói - "Ta sai rồi, tha thứ cho ta."

"Ngươi lại ~ sai rồi." - Nàng tức giận nhéo nhéo mũi ta, vừa khiêu lông mi, vừa cố ý hung tợn nói - "Viên Nhất Kỳ, ta cho ngươi biết, cho dù sau này có cát vào mắt Phùng cô nương... Hay là những nữ nhân khác, ngươi cũng không được chạm vào mặt họ, biết không?"

"Vậy nếu như cát bay vào mắt nàng đây?" - Ta cười hỏi.

Thẩm Mộng Dao buồn bực nói - "Ta hỏi ngươi có nghe hay không!... Thật muốn đem bàn tay háo sắc kia của ngươi chặt."

"Xin quận chúa đại nhân hạ thủ lưu tình." - Ta vội xin tha - "Nô tài xin nghe, sau này trừ bỏ ngài ra, ai ta cũng không chạm. Nếu chạm..."

"Nếu ngươi chạm, thì đừng nghĩ chạm ta." - Thẩm Mộng Dao khinh thường "Hừ" một tiếng, nhưng vẫn không che giấu được hết nụ cười - "Đến lúc đó, ngươi tự mình ngủ ở thư phòng đi, đừng nghĩ lên giường của ta."

Ta không nén được cười lên, sau đó kiên nhẫn dỗ dành - "Dao Dao, nàng đừng nóng giận, lại đây, chúng ta phải tranh thủ ngủ thêm một lát." - Nói rồi, chuẩn bị một lần nữa nhắm mắt lại.

"Ngủ cái gì mà ngủ." - Thẩm Mộng Dao thở dài, nhẹ giọng nói - "Mau đứng lên, chúng ta còn phải đi ra ngoài."

"Đi ra ngoài?" - Ta nhíu nhíu mày - "Đi đâu?"

"Đi đến Tự miếu dâng hương." - Nàng dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt ta, dịu dàng nói - "Gọi Nguyệt Nhi cùng Nhị sư huynh, chúng ta cùng đi cầu bình an."

Ta cố ý bĩu môi, buồn bực nói - "Chỉ hai ta đi không tốt sao, cần gì phải mang theo người khác quấy rối."

"Ngoan, mau rời giường." - Thẩm Mộng Dao ngồi dậy, mặc lại chiếc yếm xanh nhạt bị ném tán loạn ở bên, rồi thúc giục - "Đừng lề mà lề mề, nếu không khi đến được Tự miếu, trời cũng đã tối đen."

Ta chỉ có thể thở dài, ngoan ngoãn đứng dậy mặc quần áo.

Khi giúp Thẩm Mộng Dao vấn lại tóc, nàng bất chợt kêu lên, nói với ta - "Nhất Kỳ, ngươi... ngươi..."

"Làm sao vậy?" - Ta đưa mắt nhìn vào bóng phản chiếu của nàng trong gương đồng.

"Ngươi... cổ của ngươi..." - Nàng nhẹ nói, hai má bắt đầu phiếm hồng.

"Ân?" - Ta nhíu mày, nhìn nhìn cổ của mình qua gương đồng.

Khi đã thấy được rõ ràng, ta không nén được cười lên, chỉ thấy trên cổ của mình có một vết đỏ vô cùng rõ ràng. Xem ra, đây là tiểu lễ vật mà quận chúa đại nhân đã vô ý tặng, vào tối hôm qua khi chúng ta ở trên giường hoan du.

"Ngươi còn cười." - Thẩm Mộng Dao tức giận đứng dậy, nàng quay tới cẩn thận xem xét chấm đỏ kia - "Phải làm sao bây giờ, người khác sẽ nhìn thấy."

"Sợ cái gì." - Ta cười không sao cả - "Vết đỏ này nhìn rất đẹp, so với cái vết trên lông mi trái xinh đẹp hơn nhiều."

Thẩm Mộng Dao lại hoàn toàn không để ý tới ta vui đùa, nàng giúp ta kéo kéo vạt áo - "Cổ áo của ngươi sao lại không thể kéo cao lên một chút chứ?"

"Quên đi, không che được." - Ta nhẹ giọng cười nói - "Coi như là không cẩn thận đụng tới đi."

"Ai lại đụng tới cổ?" - Thẩm Mộng Dao tức giận mấp máy miệng, rồi bất đắc dĩ nói - "Không bằng... Ngày mai chúng ta hãy đi?"

"Không có chuyện gì, ai sẽ nhàm chán chú ý tới cổ của ta chứ." - Ta vừa nói, vừa kéo nàng ngồi lại trên ghế - "Ngồi đàng hoàng, tóc của nàng vừa tản ra kìa."

Thẩm Mộng Dao thấy cổ áo kia dù kéo thế nào cũng không lên được, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ ngồi trở lại bàn, để cho ta tiếp tục giúp nàng vấn tóc.

Nhìn bộ dạng tức giận của Thẩm Mộng Dao qua gương đồng, ta nhịn không được trêu chọc - "Dao Dao, nàng đối với ta thật tốt."

Thẩm Mộng Dao nghi hoặc nhìn ta.

Ta nén cười - "Tối hôm qua, nàng đút ta ăn bánh bao, còn tặng cho ta lễ vật làm kỷ niệm, quá khách khí."

Ngay tức thì, hai má Thẩm Mộng Dao đỏ bừng.

Ta như cũ không thuận theo buông tha - "Ta cũng biết đạo lý 'Có qua có lại mới toại lòng nhau', nàng xem qua thân thể của mình chưa, trừ bỏ cổ, nơi nào cũng có dấu vết của ta để lại..."

Trên đùi bị hung hăng nhéo, ta kêu thảm một tiếng, sau đó không dám mở miệng nói thêm.

Buổi chiều đúng giờ xuất phát, bốn người cùng đến Tự miếu để cầu bình an.

"Trên cổ muội sao lại đỏ một khối vậy?" - Vừa lên xe ngựa, Nhị sư huynh liền chỉ vào cổ của ta hỏi.

Thẩm Mộng Dao bên cạnh hung hăng nhéo cánh tay ta, còn Nguyệt Nhi ngồi ở cạnh bên Nhị sư huynh thì lại tức thì đỏ mặt, nàng ngượng ngùng nói - "A Mộc ca, huynh... huynh đừng..."

"Ta... Ta đụng đến." - Ta bối rối tùy tiện trả lời.

Nhị sư huynh vẫn vẻ mặt ngu ngơ hỏi - "Như thế nào lại đụng tới cổ?"

"Chính là... Đụng thôi." - Ta tức giận tiếp tục giải thích.

"Muội phải cẩn thận một chút chứ." - Nhị sư huynh vẻ mặt lo lắng dặn dò - "Luôn lộng thương thân thể của mình, thế này thật khiến quận chúa đại nhân lo lắng a."

Nhị sư huynh, ngươi tạm thời không nói vài lời thì sẽ chết sao.

Trừ bỏ Nhị sư huynh đang không ngừng lải nhải về phương pháo bảo vệ thân thể mình, những người khác đều vô cùng ăn ý ngậm miệng một lời cũng không. Khuôn mặt của Nguyệt Nhi cùng quận chúa luôn luôn phiếm hồng, còn mặt của ta thì lại luôn luôn phiếm... Xanh, thẳng cho đến khi tới trước cửa Tự miếu.

"Ta đã nói ngày mai hãy đến." - Sau khi xuống khỏi xe ngựa, Thẩm Mộng Dao buồn bực nói bên tai ta - "Ngươi lại cứ muốn..."

"Được rồi." - Ta cười nói - "Chẳng phải cũng đến rồi sao, chúng ta nhanh đi cầu bình an thôi."

Thẩm Mộng Dao mím môi trừng mắt liếc ta, không thèm nói thêm gì nữa.

Miếu Quan Âm này được xây ở sâu trong núi, tuy đường xá xa xôi lại gập ghềnh, nhưng hương khói vẫn thực thịnh vượng. Đại nhân tiểu hài đều tới nơi này để cầu Bồ Tát, xin rất nhiều điều. Ta đứng bên đường hít một hơi dài, hương vị của cỏ xanh trong núi để ta không ngớt say mê.

"Nơi này thật đẹp." - Nhị sư huynh cũng đang đứng bên cạnh ta, hắn duỗi lưng nói - "Xứng danh là bồng lai tiên cảnh."

"A Mộc ca." - Nguyệt Nhi đỏ mặt, đứng bên hắn nhỏ giọng nói - "Chúng ta vào xin phù đi."

"Hả?... Nha." - Nhị sư huynh gật gật đầu, sau đó theo bước Nguyệt Nhi vào bên trong miếu.

"Nhất Kỳ." - Thẩm Mộng Dao ở bên thúc giục - "Chúng ta cũng mau vào thôi."

"Gấp cái gì." - Ta cười kéo nàng sang bên cạnh, sau đó chỉ vào núi sâu cách đó không xa - "Nàng xem nơi này thật đẹp. Để chúng ta đi ngắm phong cảnh, hưởng thụ thế giới hai người thì rất tốt nha."

Thẩm Mộng Dao không nói gì, chỉ nhìn tới hướng mà ta vừa chỉ, sau đó cười cười.

Trong núi sâu cây xanh rậm rạp, lục lục thông thông, còn vài đám mây mù phiêu đãng ở lưng chừng núi. Có hai chú chim từ trong núi bay qua, tiếng hót của chúng vang vọng núi rừng, khiến cho người ta nghe mà vô cùng khoan khoái.

"Dao Dao." - Nhìn vào hai chú chim bay ngày càng xa, ta không nén được nói - "Kiếp sau chúng ta cùng nhau đầu thai thành chim, có đôi có cặp bay lượn xung quanh như vậy thì thật tốt."

"Ân." - Thẩm Mộng Dao nhẹ giọng đáp, sau đó vươn tay mười ngón đan xen cùng ta.

Tình cảm của nàng không cần phải dùng lời nói, chỉ cần từ lòng bàn tay truyền vào trong trái tim ta, như vậy cũng đủ để ta rung động.

"Nhất Kỳ." - Đột nhiên, Thẩm Mộng Dao nắm tay ta đi tới một bên, nàng nói - "Ngươi đi theo ta."

"Sao vậy?" - Ta nghi hoặc hỏi.

Nàng không đáp lời, chỉ hơi mỉm cười, đi vào một lối nhỏ bên Tự miếu. Trong lòng tuy rằng tò mò, nhưng nàng không nói, ta cũng chỉ có thể không hỏi, để mặc Thẩm Mộng Dao đưa ta đến nơi nàng muốn. Bỗng nhiên, ta nghe được vài thanh âm non nớt, sau đó liền ý thức được, đó là giọng nói của tiểu hài tử.

"Ngươi xem." - Thẩm Mộng Dao hưng phấn chỉ vào một tiểu viện không xa phía trước, nói - "Đó chính là tư thục lần trước ta nói."

Ta nghiêng nghiêng đầu - "Tư thục?" - Đây chính là nơi mà Thẩm Mộng Dao nói có rất nhiều tiểu hài tử ở bên trong đọc sách?

"Đi theo ta." - Thẩm Mộng Dao không che giấu được vẻ hưng phấn trên mặt, nàng nắm tay ta, bước nhanh tới gần viện tử. Qua tường gạch hơi thấp, chúng ta nhìn thấy rất nhiều tiểu hài tử đang chỉnh chỉnh tề tề ngồi ở trong sân, tất cả đều đang gật gù ngâm nga kinh văn.

"Nhất Kỳ." - Thẩm Mộng Dao quay đầu, nàng cười mắt cong cong - "Ngươi xem, bọn hắn có phải thực đáng yêu không?"

Nhi đồng trong viện phần lớn đều là nam hài, khoảng sáu, bảy tuổi. Tiên sinh của bọn hắn đang đứng ở ngay chính giữa, trong tay cầm một quyển sách, cũng đang gật gù đọc lên cái gì. Hắn đọc một câu, tiểu hài tử chung quanh cũng gật gù đọc theo câu đó. Nhưng có lẽ bọn nhỏ vẫn chưa hiểu được nghĩa của kinh văn, nên khi niệm ra đều cũng vụng về, nghe giống như một hồi thanh âm "Ong ong ông" ầm ỹ.

Ta đối với nhi đồng vốn không nhiều hứng thú, nhưng Thẩm Mộng Dao dường như lại rất thích lũ tiểu nhân này. Nàng không tự chủ mà phát ra tình thương của mẹ, để cảm giác áy náy trong lòng ta lại càng tăng thêm.

"Ha ha..." - Ta chỉ vào một đứa trẻ mập ở trong góc, cười nói với Thẩm Mộng Dao - "Nàng xem tiểu tử đó, ngủ đến ngay cả nước miếng cũng chảy ra." - Chỉ thấy ở một góc trong viện tử, một tiểu nam hài béo đô đô cũng đang gật gù, nhưng hai mắt hắn đều là nhắm lại, nước miếng trong miệng chảy ra một bàn.

Thẩm Mộng Dao cũng nhìn theo phía ta chỉ, ngay sau đó nàng cũng thốt lên - "Hắn thế nhưng ngủ... A, tiên sinh đang đi qua phía hắn!"

"Ngươi đang làm cái gì vậy?!" - Tiên sinh để chòm râu cá trê đến trước bàn tiểu hài tử kia, sau khi gõ mạnh vào đầu hắn một chút, nghiêm khắc nói - "Thậm chí ngủ trên lớp học, chẳng lẽ kinh văn trong sách ngươi đều biết hết sao?!"

Đứa trẻ mập trong cơn ngủ say bị tiếng rống giận dữ của tiên sinh làm cho giật mình tỉnh dậy, cả người đều run lên bần bật, vài phần thịt mỡ trên người của hắn cũng vì đó mà rung lắc theo. Nhi đồng chung quanh vui vẻ cười lên khanh khách không ngừng, cả đám đều là vui sướng khi người gặp họa, muốn nhìn xem đứa trẻ mập xấu mặt thế nào.

"Đứng lên." - Tiên sinh râu cá trê nghiêm khắc nói.

"Tại sao ạ?" - Đứa trẻ mập liều lĩnh hỏi.

"Đứng lên!" - Tiên sinh râu cá trê tức giận đến mức bạo rống.

Đứa trẻ mập lại bị hoảng sợ, thịt béo trên người lại lần nữa không ngừng rung lên... Tiếp đó, hắn đứng dậy, sau khi đứng thẳng người rồi, lại đột nhiên làm trò trước mặt tiên sinh hắt hơi một cái, một sợi nước mũi trơn mượt tức thì bắn thẳng lên người tiên sinh. Đứa trẻ mập hai mắt tròn trừng lớn nhìn lão sư mình, vẻ mặt vô tội như không biết có chuyện gì xảy ra. Mọi người đều bị một màn này làm cho kinh sợ không thốt lên lời, chung quanh nhất thời hoàn toàn yên lặng. Mà ta đứng ngoài viện tử cũng sững sờ bất động, nhìn vào sợi dây to sềnh sệch nối giữa mũi của đứa trẻ mập cùng tiên sinh râu cá trê, dưới ánh mặt trời tựa như một cầu vồng màu bạc, không ngừng ẩn rồi hiện lên...

Bên cạnh, Thẩm Mộng Dao không nhịn được cười ra tiếng - "Ha ha... Nhất Kỳ, ngươi xem đứa bé kia thật đáng yêu!"

Ta bất đắc dĩ thở dài - "Xin hỏi là nàng chỉ một thân thịt mỡ của hắn đáng yêu, hay là vật thể sềnh sệch từ trong mũi hắn phun ra đáng yêu?"

Thẩm Mộng Dao ra vẻ tức giận nhéo tay ta một chút, sau đó lại cười đến run rẩy cả người.

Trở lại Tự miếu, chỉ thấy Nhị sư huynh cùng Nguyệt Nhi đang vẻ mặt sốt ruột nơi nơi tìm kiếm chúng ta.

"Quận chúa, quận mã gia." - Nguyệt Nhi nhìn thấy chúng ta trở về, nhẹ nhỏm thở phào thật lớn - "Các ngài đi đến nơi nào vậy?"

"Chúng ta đến tư thục bên kia nhìn một chút." - Thẩm Mộng Dao cười nói - "Bên trong nhi đồng thật đáng yêu."

"Hôm nay trời thật nhanh tối." - Nhị sư huynh thúc giục - "Hai người mau vào thắp nén hương đi, cầu cái phù."

Ý thức được sắc trời đã bắt đầu tối, chẳng kịp hồi đáp Nhị sư huynh, ta vội kéo Thẩm Mộng Dao chạy vào trong Tự miếu. Trong miếu còn khá ít người, xem ra chúng ta đã lãng phí không ít thời gian bên tư thục.

Đứng ở trước cửa là một lão hòa thượng, hắn có chòm râu màu bạc rất dài, đang híp mắt nhìn hai chúng ta.

"Đại sư." - Thẩm Mộng Dao cung kính gọi lão hòa thượng.

"Thí chủ, ngài lại đến nữa." - Lão hòa thượng ôn hòa cười cười, sau đó quay đầu nhìn về phía ta - "Vị này chính là... Tướng công ngài?"

Thẩm Mộng Dao dường như có chút thẹn thùng, nàng gật gật đầu sau đó không nói gì thêm. Xem ra, Thẩm Mộng Dao là khách quen của miếu Quan Âm này, ngay cả hòa thượng trong miếu cũng nhận ra nàng.

"Xin chào đại sư." - Ta có chút câu nệ nói.

Lão hòa thượng gật gật đầu, mang theo nụ cười ôn hòa, không nói thêm lời dẫn chúng ta đến trước tượng Bồ Tát.

Thành kính qùy trên mặt đất, ta cùng Thẩm Mộng Dao dập đầu lạy ba cái thật sâu. Chẳng hề cầu điều gì khác, chúng ta chỉ cầu được bình an. Ta chỉ hy vọng có thể được bình đạm an khang sống bên Thẩm Mộng Dao cả đời, không cần quá nhiều trúc trắc, không cần quá nhiều tình cảm nồng nàn, chỉ cần bình an cùng một chỗ, điều gì cũng chẳng để tâm.

Chúng ta không có xin săm, chỉ xin hai chiếc phù bình an.

Bình an là tốt rồi.

Trên đường trở về, Thẩm Mộng Dao thấp giọng ở bên tai ta hỏi - "Vừa rồi khi bái Bồ Tát, ngươi cầu những gì?"

"Bình an." - Ta cười nói, sau đó cũng hỏi nàng - "Còn nàng, nàng cầu gì?"

"Ta cũng vậy, bình an." - Nàng giống như thật vui vẻ, cười đưa tay mười ngón đan xen cùng ta.

"Quận chúa." - Nhị sư huynh ngồi ở đối diện đột nhiên nói - "Ta... ta đã quyết định... tới nhà Nguyệt Nhi cầu hôn."

Ta ngẩng đầu, nhìn thấy Nhị sư huynh vẻ mặt thành thật, Nguyệt Nhi ngồi bên cạnh hắn mặt cũng đỏ gay.

"Mộc công tử." - Thẩm Mộng Dao cười dịu dàng nói - "Ta đã chờ những lời này của ngươi lâu rồi."

Nhị sư huynh sửng sốt, sau đó ngượng ngùng cười cười.

"Ta coi Nguyệt Nhi như thân tỷ muội." - Thẩm Mộng Dao nhìn Nguyệt Nhi, rồi hướng Nhị sư huynh nói - "Mười mấy năm qua chúng ta luôn sống cùng một chỗ, đối với ta nàng là thân nhân quan trọng. Sau này, ngươi cần phải hết lòng đối tốt với nàng, bằng không, bổn quận chúa sẽ không dễ dàng bỏ qua ngươi."

"Nhất định." - Mặt Nhị sư huynh đỏ bừng, hắn gật gật đầu thật sâu, nói - "Ta nhất định sẽ hết lòng chăm sóc nàng, không để nàng chịu nửa điểm ủy khuất."

"Quận chúa..." - Nguyệt Nhi đã muốn khóc không thành tiếng.

Thẩm Mộng Dao không nói thêm gì, chỉ khẽ mỉm cười, vẻ mặt dịu dàng nhìn Nhị sư huynh cùng Nguyệt Nhi.

Khi về đến phủ quận mã trời đã tối đen.

"Lại đây." - Sau khi tắm xong, ta đứng phía sau Thẩm Mộng Dao khi nàng xem sách, nhẹ nhàng xoa bóp hai vai cho nàng - "Bận rộn cả một buổi trưa, để phu quân đấm bóp mát xa cho nàng."

"Thực ngoan." - Thẩm Mộng Dao không quay đầu lại, chỉ cười khen ta.

"Vậy..." - Ta vừa nắm bả vai nàng, vừa cúi đầu bên tai nàng nói - "Dao Dao..."

"Ân?" - Thẩm Mộng Dao lười nhác hướng ta đáp lời.

Ta nói - "Nhị sư huynh đã nói muốn cưới Nguyệt Nhi làm vợ."

"Ân, cuối cùng cũng nói." - Nàng cười cười.

"Vậy..." - Ta cũng cười theo một tiếng - "Dao Dao..."

"Rốt cuộc làm sao." - Thẩm Mộng Dao thở dài, nói - "Ấp a ấp úng."

"Nàng đã nói..." - Ta hạ thấp giọng - "Nếu ta có thể khuyên Nhị sư huynh hạ quyết tâm cưới Nguyệt Nhi, nàng sẽ khen thưởng cho ta..."

Thẩm Mộng Dao nghe xong lời ta, cười một tiếng, sau đó xoay người lại, khiêu mi hỏi - "Chẳng lẽ là, phu quân mỗi ngày đều nhớ đến chuyện này à?"

"Cũng... Cũng không phải." - Ta ngượng ngùng cười cười - "Nhưng... Nhưng ta quả thật rất muốn biết, Dao Dao chuẩn bị cái gì khen thưởng cho ta? Có phải... Lại cho ta ăn bánh bao không?"

"Ngươi..." - Thẩm Mộng Dao tức giận trừng mắt liếc ta một cái, sau đó đứng dậy đi đến bên bàn trang điểm.

"Không phải đồ ăn sao?" - Ta có chút thất vọng bĩu môi.

Thẩm Mộng Dao không thèm để ý đến ta, chỉ cầm lên một cây ngọc trâm trên bàn, hỏi - "Ngươi còn nhớ cây ngọc trâm này chứ?"

Ta đến gần nhìn, rồi cười nói - "Nhớ, cây ngọc trâm này không phải là nàng vốn không muốn mua, nhưng sau đó lại tự mình chạy đi mua về sao."

"Ta còn nói rằng..." - Nàng không đưa đến mà chỉ nhún vai, nói - "Phu quân nhà người ta không thể mang, nhưng phu quân nhà ta có thể mang... Lại đây." - Nói rồi, trên khuôn mặt nàng nở ra nụ cười giảo hoạt.

"Dao Dao." - Ta bất đắc dĩ gãi gãi đầu - "Cái này cùng khen thưởng thì có quan hệ gì?"

Nàng đắc ý quơ quơ ngọc trâm trong tay, chậm rãi nói - "Bổn quận chúa chuẩn bị khen thưởng cho ngươi chính là —— Tự mình giúp ngươi mặc thật xinh đẹp, cho ngươi chân chính làm nữ tử một lần."

Đây là khen thưởng ngươi hay là khen thưởng ta a...

"Dao Dao." - Ta ngáp một cái, như không có việc gì xoay người đi đến bên giường - "Hôm nay ta mệt quá, ngủ trước nha."

Người đứng phía sau tiếp tục chậm rãi nói - "...Viên Nhất Kỳ."

Ma chú, vạn ác... Ma chú.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro