Một ngày nào đó, cô sẽ cầu tôi chạm vào cô

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Lâm Vỹ Dạ khẽ giật mình, sững sờ hỏi:"Nơi nào?"

Trường Giang không có trả lời, chỉ là cười lạnh bước lên xe. Lâm Vỹ Dạ đứng trước cửa xe thật lâu, cuối cùng cũng mở cửa xe lên.

Cả đoạn đường trầm lặng,trên xe tức giận lúng túng lại ngột ngạt. Lâm Vỹ Dạ nhìn một bên mặt cứng rắn lạnh lẽo của anh ta, thật lâu không nói gì.

Chỉ một lát,xe dừng lại trước cửa một khách sạn. Lâm Vỹ Dạ kinh ngạc hỏi:"Anh dẫn tôi tới nơi này làm cái gì?"

Trường Giang vẫn không có trả lời câu hỏi của cô, chỉ là tự mình xuống xe bước vào khách sạn. Ánh mắt Lâm Vỹ Dạ sa sầm, vội vàng đuổi theo. Dù sao hiện tại anh cũng vẫn còn tưởng cô là em gái của anh ta, chắc sẽ không đối với cô như thế. Nghĩ như vậy, trong lòng của cô an tâm hơn rất nhiều.

Trên đường đi Trường Giang đều không có nói chuyện, thuê phòng xong liền đi thẳng đến chỗ cửa thang máy. Mặc dù trong lòng tràn đầy nghi hoặc, nhưng vì cứu cha, cô cũng chỉ có thể đuổi theo.

Ở trong thang máy đóng kín, Lâm Vỹ Dạ nhìn anh ta, thận trọng hỏi:"Trường Giang, anh dẫn tôi tới nơi này làm cái gì, anh thật sự đồng ý bỏ qua cho cha tôi sao?"

Trường Giang mím chặt môi không có trả lời, thậm chí cũng không có nhìn cô một cái, trên mặt toàn là lạnh lẽo cùng hờ hững.

Thấy người đàn ông trước mặt không có để ý tới mình, cô có chút giận, nắm lấy cánh tay của anh ta, không nhịn được hỏi:"Trường Giang, anh nói với tôi một câu có được không, rốt cuộc anh dẫn tôi đến đây để làm gì? Chuyện của cha tôi...A..."

Cô còn chưa nói hết câu, toàn bộ thân thể bỗng nhiên bị người đàn ông trước mặt hung hăng đè lên vách thang máy, cô không khỏi kêu lên một tiếng sợ hãi, ánh mắt cô bối rối nhìn.

"Vừa rồi cô với Huỳnh Trấn Thành làm cái gì? Hả? Vì sao các người ôm chặc như vậy?"Trường Giang siết chặt cổ của cô, nhìn gương mặt kiềm nén đến đỏ của cô, hét lớn một tiếng:"Nói đi!"

Lâm Vỹ Dạ đè xuống bối rối trong lòng , kinh hoàng nhìn sắc mặt nổi giận của anh ta, gian nan mở miệng:"Không có...Không làm cái gì..."

"Không làm cái gì?"Trường Giang nguội lạnh cười cợt, đang muốn chạm lên môi, ngay lúc này, cửa thang máy bỗng nhiên mở.

Anh ta liếc mắt nhìn thoáng qua tầng lầu, sau đó buông cổ cô ra, không để cô đang ho khan mãnh liệt, kéo cánh tay cô đi vào trong phòng.

Vừa vào trong phòng, Trường Giang liền đem cô đè lên cánh cửa, sau đó như phát điên hôn cô.

Lâm Vỹ Dạ toàn thân chấn động, anh ta không phải coi cô là em gái của anh ta sao? Dưới loại tình huống này, anh ta làm sao còn có thể điên cuồng như vậy hôn cô.

Lung tung né tránh môi của anh ta, Lâm Vỹ Dạ kinh hoàng mở miệng:"Trường Giang...Anh...Anh thả tôi ra...A...Chúng ta là anh em, không thể..."

"Anh em?"Trường Giang bỗng nhiên ngừng động tác, trầm mặc lạnh lùng nở nụ cười:"Cô cho rằng tôi thật sự tin chúng ta là anh em sao? Lâm Vỹ Dạ, tôi cho cô biết, sau khi biết tin này, tôi đã lấy tóc của cô với tôi đi làm kiểm tra DNA, cô có phải hy vọng chúng ta là anh em lắm không, sau đó cùng Huỳnh Trấn Thành danh chính ngôn thuận mà ở bên nhau, có đúng vậy không?"Câu cuối cùng, anh ta cơ hồ là hét ra.

Lâm Vỹ Dạ kinh ngạc nhìn anh ta, anh ta vậy mà lấy tóc cô với anh ta làm kiếm tra DNA, anh ta có phải rất hy vọng bọn họ không phải là anh em. Vậy anh ta biết thân thế của anh ta sao? Anh ta sẽ hỏi Vân Tiếu về thân thế của anh ta sao?

Lâm Vỹ Dạ trong lòng còn đang khiếp sợ, Trường Giang bỗng nhiên ôm ngang người cô bước về phía giường.

Lâm Vỹ Dạ hoảng hốt, trong nháy mắt hiểu ra ý đồ của anh ta. Cô trong ngực anh ta lung tung vùng vẫy , bối rối quát:"Trường Giang, anh thả tôi ra, không thể, chúng ta không thể như vậy?"

"Vì sao không được?"Trường Giang gầm nhẹ một tiếng, một tay ném cô lên giường, kế tiếp đem thân thể to lớn đè xuống. Anh ta đè lại thân thể đang lộn xộn, con ngươi đỏ lên quát:"Cô là vợ tôi, tôi muốn cô cũng là lẽ hiển nhiên. Còn cô lúc nảy làm cái gì, thế mà cùng người đàn ông khác ôm chặt như vậy."

Lâm Vỹ Dạ giờ phút này hoàn toàn không có tâm tình cùng anh ta tranh luận bất cứ vấn đề tình cảm nào, cô chống lên ngực anh ta, lo lắng mở miệng:"Anh dẫn tôi tới không phải cùng tôi thảo luận về chuyện cha tôi sao? Anh không phải nói chỉ cần tôi đi theo anh đến đây, anh sẽ không kiện cha tôi sao?"

Cô nói sang chuyện khác càng làm anh ta sạm mặt lại, anh ta nhìn cô chằm chằm, một tràn cười lạnh:"Lâm Vỹ Dạ, chồng cô đây còn chưa có chết đâu, cô còn cùng người đàn ông khác ôm ấp nhau, cuối cùng cô có để tôi ở trong lòng không."

Thấy anh ta khăng khăng vòng quanh cái đề tài này, Lâm Vỹ Dạ sắc mặt cũng lạnh xuống, cô nhìn anh ta đạm mạc mở miệng:"Trường Giang, anh dựa vào cái gì ở đây chỉ trích tôi, đừng quên, anh đã tổn thương tôi, mà Trấn Thành cho đến bây giờ anh ấy chưa từng tổn thương tôi một chút, dù sao tôi cũng ly hôn với anh, tôi cùng Trấn Thành ôm nhau bên nhau có gì sai chứ?"

Theo tiếng nói rơi xuống của Lâm Vỹ Dạ, trên mặt Trường Giang càng là âm trầm đến doạ người, dường như chỉ sau một khắc liền sẽ đem người phụ nữ trước mắt chém thành muôn mảnh.

"Lâm Vỹ Dạ, đúng, tôi đã từng là tổn thương cô, nhưng đó cũng là cô tự tìm..."Trường Giang gầm nhẹ một tiếng, cánh tay lớn thô lỗ xé áo cô.

Lâm Vỹ Dạ hoảng hốt, chặt chẽ bắt lại tay anh ta, nhìn anh ta âm trầm lạnh lùng gầm nhẹ:"Tôi tự tìm? Trường Giang, anh lúc nào cũng như vậy, rõ ràng tự mình làm sai việc, nhưng lại nói là tôi tự tìm? Người đàn ông như anh căn bản cũng đáng là đàn ông, tôi thật không hiểu lúc đầu tôi vì sao lại khăng khăng một mực yêu anh đến vậy."

Hô hấp Trường Giang dần dần trở nên nặng nề, một vòng nộ khí bay thẳng lên lồng ngực của anh ta, để anh ta lại một lần nữa đánh mất lý trí.

"Lâm Vỹ Dạ, dù sao chúng ta đều đã thế này, đã như vậy, thì để chúng ta lại tuyệt vọng một chút đi, có lẽ, cô sẽ còn lại một lần nữa mang thai con của tôi, nói cho cô biết, đời này cô đừng mơ tưởng thoát khỏi tôi, muốn cùng Huỳnh Trấn Thành bên nhau, kiếp sau cũng không thể..."

Anh ta nói xong, tuỳ tiện tránh ra khỏi tay của cô, tùy ý đi xé rách quần áo trên người cô.

Lâm Vỹ Dạ dùng sức giãy dụa, tay mò đến vật gì trên tủ đầu giường, cô nhìn cũng không nhìn liền hướng phía đầu của anh ta đập tới, nhưng mà một giây sau, cổ tay của cô liền bị người đàn ông hung hăng bóp chặt.

Ánh mắt Trường Giang lạnh lẽo trừng cô, cười lạnh:"Nếu là Huỳnh Trấn Thành đối với cô như vậy, e lè cô đã không cự tuyệt rồi nhỉ?"

"Huỳnh Trấn Thành anh ấy cho tới bây giờ cũng không có ép buộc tôi..."Lâm Vỹ Dạ nhìn anh ta chằm chằm, lạnh nhạt lại châm chọc gầm nhẹ:"Mà anh...anh cũng chỉ biết ép buộc, tôi thật không hiểu rõ,cường ép đến vui sao? Bây giờ suy nghĩ một chút, lúc đầu tôi cho anh uống loại thuốc đó, thật đúng là quá ngu xuẩn."

Lâm Vỹ Dạ vừa mới nói xong, ánh mắt Trường Giang đã u ám đỏ ngầu tàn bạo.

Thật lâu sau, anh ta bỗng nhiên đứng dậy, đạt được tự do Lâm Vỹ Dạ vội vàng ngồi dậy ôm lấy mình.

Trường Giang nhìn cũng không nhìn cô một chút, đứng dậy đi về phía cửa. Lúc đi tới cửa, anh ta bỗng nhiên ngừng lại, đưa lưng về phía cô cười âm lãnh nói:"Lâm Vỹ Dạ, một ngày nào đó, cô sẽ cầu tôi chạm vào cô."

Anh ta nói xong, sau đó lạnh lùng mở cửa phòng ra, một lúc, lại truyền đến một tiếng đóng cửa lớn.

Lâm Vỹ Dạ co ro ngồi tại đầu giường, ánh mắt bình tĩnh nhìn chằm chằm cửa phòng đóng chặt, trong lòng một trận bối rối.

Thời điểm cô về đến nhà, Dương Bình đã tỉnh, vừa nhìn thấy cô liền xông lên nắm lấy vai của cô khóc nói:"Dạ Dạ, mẹ vừa mới gặp ác mộng, mẹ mơ thấy cha con ông ấy...ông ấy..."

"Mẹ..."cô đỡ Dương Bình ngồi xuống, mỏi mệt nói: "Đây chẳng qua là một giấc mơ, cha không có việc gì, tin tưởng con."

Dương Bình lau nước mắt, nghi ngờ hỏi:"Con vừa mới đi đâu, sao lại từ bên ngoài trở về."

"Con..."Lâm Vỹ Dạ ánh mắt lấp lóe, thấp giọng nói:"Con ngủ không được, cho nên đi ra ngoài, anh đâu rồi?"

"Anh của con ở trong thư phòng, gần đây trong công ty xảy ra một ít chuyện, con phải nhanh chóng giải quyết. Trong nhà xảy ra chuyện lớn như vậy, anh của con nó cũng vài ngày không có chợp mắt rồi."Dương Bình nói, trong mắt lại hiện lên hơi nước.

Lâm Vỹ Dạ ôm bà, thấp giọng an ủi:"Mẹ, đừng lo quá, đều là quá khứ, hết thảy đều sẽ tốt hơn."

Nhớ tới Trường Giang lạnh lùng cùng Tiếu Vân chán ghét, Lâm Vỹ Dạ ở trong lòng thở dài, muốn nhà họ Võ thả cha, sợ là rất khó.

Sáng sớm hôm sau, Lâm Vỹ Dạ nhận được một cuộc điện thoại, Trường Giang gọi đến. Cô lẳng lặng nghe thanh âm bên đầu điện thoại kia truyền đến, lông mày chăm chú nhíu chặt lại với nhau.

"Lâm Vỹ Dạ, muốn cứu cha cô sao?"

Lâm Vỹ Dạ không có trả lời, chỉ là lẳng lặng nghe thanh âm lạnh lùng của anh ta, chỉ chốc lát, anh ta lần nữa âm u cười nói:"Muốn cứu cha cô, vậy thì chuyển về nhà họ Võ đi."

Lâm Vỹ Dạ toàn thân chấn động, không rõ người đàn ông kia đến cùng có ý đồ gì. Nhớ tới hành động đêm qua của anh ta, cô lạnh lùng mở miệng:"Tôi dựa vào đâu mà tin tưởng anh, hôm qua không phải anh cũngbnói tôi đi đến một chỗ với anh anh liền bỏ qua cho cha tôi sao, kết quả còn không phải anh nuốt lời."

Đối phương lần nữa âm trầm cười cười, thấp giọng nói:"Cô có thể không tin, vậy thì chờ cha cô ở trong tù cả đời đi."

Anh ta nói xong trong nháy mắt liền cúp điện thoại, Lâm Vỹ Dạ kinh ngạc đứng tại chỗ, trong lòng một mảnh khủng hoảng. Cha của cô tại sao lại có thể ngồi tù cả đời, ông ấy ngồi tù, mẹ của cô phải làm sao, chẳng phải là cả một đời đều sẽ sống trong hối hận cùng áy náy sao.

Đi đến thư phòng, Lâm Vỹ Dạ nhìn Lâm Thiếu Khanh đang cúi đầu xử lý văn kiện, thấp giọng nói:"Anh...Khoảng thời gian này anh phải chăm sóc mẹ thật tốt, em có thể sẽ phải rời đi một thời gian."

Lâm Thiếu Khanh lập tức dừng xem văn kiện, ngước mắt nhìn cô, lo lắng hỏi:"Vì sao chứ, em muốn đi đâu?"

"Em..." Lâm Vỹ Dạ rủ mắt, thấp giọng nói:"Em muốn đến nhà họ Võ ở."

"Vì sao chứ?"Lâm Thiếu Khanh bỗng nhiên đứng lên, đi đến trước mặt cô, nắm lấy vai của cô lo lắng hỏi:"Vì sao đột nhiên muốn đến nhà họ Võ ở, lấy quan hệ hiện tại của em cùng Võ gia, em có thể thản nhiên ở đó sao?"

Một hồi,Thấy sắc mặt cô không đối, anh lập tức hoảng hốt, hỏi dò:"Có phải là nhà họ Võ ra điều kiện gì với em, bọn họ mới bằng lòng bỏ qua cho cha?"

"Vâng!"Lâm Vỹ Dạ nhẹ gật đầu, thấp giọng nói:"Trường Giang anh ta nói, muốn cứu cha chúng ta, vậy em phải chuyển về nhà họ Võ."

"Tên Trường Giang kia cuối cùng là đang tính toán cái gì?"Lâm Thiếu Khanh lập tức đấm cái bàn, gầm nhẹ nói:"Trước kia nó tổn thương em còn chưa đủ à? Vì sao bây giờ vẫn còn uy hiếp em đến nhà họ Võ ở, hiện tại dựa vào tình huống của chúng ta với nhà nó, em ở nhà họ Võ gia chẳng phải là mỗi ngày đều chịu lấy địch khí của người nhà họ Võ sao, nhìn sắc mặt của nhà họ Võ. Tên hỗn đản kia đến cùng là nghĩ thế nào, nó tổn thương em còn chưa biết hối hận sao, còn muốn tiếp tục tổn thương em."

"Bỏ đi..." Lâm Vỹ Dạ thấp giọng thở dài, nói:"Sau khi em đi, anh phải chăm sóc mẹ thật tốt, đừng để mẹ một mình đến nhà họ Võ chịu nhục, biết chưa?"

"Dạ Dạ, em đừng nghe Trường Giang, lỡ như em đến Võ gia chịu nhục rồi,kết quả bọn họ vẫn không chịu buông tha cho cha thì làm sao bây giờ?"Lâm Thiếu Khanh vội vã nói.

"Chuyện này còn biện pháp nào nữa đâu?"Lâm Vỹ Dạ bất đắc dĩ phản bác một câu, nói: "Hiện tại chính là lấy ngựa chết làm ngựa sống, mặc kệ là thế nào cơ hội cứu chan chúng ta cũng không thể bỏ qua, hiểu chưa?"

Lâm Thiếu Khanh mấp máy môi không nói gì, kỳ thật cô nói rất đúng, bất cứ cơ hội nào bọn anh cũng không thể bỏ qua. Nếu như đổi lại là anh, chỉ sợ anh cũng sẽ đáp ứng điều kiện của Trường Giang.

Một hồi sau, anh mở miệng lần nữa hỏi:"Vậy nếu là mẹ hỏi em thì làm sao bây giờ? Anh cũng không thể nói em đi Võ gia, mẹ khẳng định cũng muốn theo tới, mẹ làm sao lại để em một mình bị người nhà họ Võ ức hiếp."

"Anh nói với mẹ khoảng thời gian này tâm tình em không tốt, đến nhà Như Như ở một thời gian, nói chuyện tâm sự cũng tốt."

Lâm Thiếu Khanh trầm mặc nửa ngày, cuối cùng bất đắc dĩ lẩm bẩm đáp:"Được rồi."Dừng một chút, anh lại nghiêm túc nói:"Dạ Dạ, ở Võ gia em nhất định phải chăm sóc mình thật tốt, nếu như bọn họ thật sự là quá mức, em phải trở lại ngay, chúng ta lại nghĩ những biện pháp khác cứu cha, không cần đi nhìn sắc mặt nhà bọn họ, để cho bọn họ bắt nạt."

"Vâng." Lâm Vỹ Dạ nhẹ gật đầu, trong lòng một mảnh nặng nề.

Lúc buổi chiều, cô liền đi đến nhà họ Võ. Cô hành lý cũng không có mang, bởi vì ở nhà họ Võ cô cũng có phòng, trong phòng vẫn còn quần áo của cô.

Thời điểm đến nhà họ Võ, trong phòng khách chỉ có Tiếu Vân cùng Võ Thanh, còn có mấy người hầu.

Lúc Võ Thanh thấy cô, lập tức đứng lên, chán ghét quát:"Cô đến đây làm cái gì, cô còn có mặt mũi đến?"

Lâm Vỹ Dạ không để ý đến lời nói nàng chán ghét của cô bé, chỉ là nhàn nhạt hỏi:"Trường Giang đâu?"

"Cô còn tìm anh tôi làm cái gì?"Võ Thanh bỗng nhiên vọt tới trước mặt của cô, vô cùng châm chọc nói:"Cô vẫn chưa biết xấu hổ sao? Cùng anh trai của mình kết hôn, còn từng có con, loại loạn luân này, cô còn không sợ thiên lôi đánh xuống sao?"

Lúc Võ Thanh nói đến đây, ánh mắt Tiếu Vân lấp lóe.

Lâm Vỹ Dạ nhìn sắc mặt chán ghét của Võ Thanh, cười lạnh nói:"Muốn đánh cũng không phải đánh một mình tôi, Trường Giang anh ta cũng sẽ bị sét đánh."

"Cô...Cô dám rủa anh tôi, tôi đánh chết cô..."Võ Thanh giận tím mặt,nâng tay lên liền muốn vổ đến mặt cô.

Bởi vì vóc dáng cô bé tương đối nhỏ, nên Lâm Vỹ Dạ dễ như trở bàn tay liền bắt được cánh tay giơ lên của cô bé.

"Chẳng lẽ không đúng sao? Trong chuyện loạn luân này, tôi cùng anh ta đều là nhân vật chính, mà sau khi kết hôn, chúng tôi vẫn luôn không có cùng phòng, đứa bé kia cũng là anh cưỡng chiếm thân thể của tôi mà có, muốn nóibị sét đánh, anh ta không phải càngnên bị sét đánh sao? Dựa vào cái gì chỉ có một mình tôi bị sét đánh."

Lâm Vỹ Dạ nói xong, mắt lạnh nhìn các sắc mặt chấn kinh của cô bé, sau mọt hồi, cầm lấy tay Võ Thanh hung hăng hất ra, Võ Thanh trong nháy mắt bị cô hất ra mấy bước.

Võ Thanh vịn thành ghế mới đứng vững, lấy lại tinh thần cô vừa định hướng Lâm Vỹ Dạ chửi ầm lên, nhưng mà sau một khắc, sắc mặt của cô liền biến đổi, kinh ngạc nhìn phía cửa.

"Anh...anh, anh tại sao lại trở về?"

Lâm Vỹ Dạ tim hơi run một chút một chút, nhưng mà rất nhanh liền khôi phục bình tĩnh. Một hồi sau, khóe môi chậm rãi câu lên một nụ cười châm chọc chọc, sau đó chậm rãi xoay người...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro