CHƯƠNG 22

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Trong địa lao của Vương phủ âm lãnh ẩm ướt.

Lộc Hàm dựa vào đống rơm rạ mềm mại, hảo lãnh, đau đớn, là cảm giác duy nhất của y.

Ý thức đã bắt đầu mơ hồ, đầu hảo choáng, đúng lúc này thanh âm tàn nhẫn băng lãnh kia lại vang lên, thần chí hôn mê đột nhiên tỉnh táo lại.

" Lộc Hàm, nếu ngươi thừa nhận, ta có thể lo lắng mà buông tha cho ngươi."

Lộc Hàm miễn cưỡng chịu đựng sự đau đớn từ vết thương ở lưng, đứng dậy, dựa vào tường, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch mang biểu tình quật cường kiên quyết nhìn hắn.

" Ta, không, có, làm." Gằn từng tiếng xong, thân thể có chút dao động.

" Ngươi thật sự chết cũng không hối cải." Sự tức giận cuồng liệt trong nháy mắt bùng phát, con ngươi đen cùng hơi thở của Ngô Thế Huân tràn ngập nguy hiểm, y quật cường như vậy, mà chẳng những không hối cải, chẳng lẽ lấy việc này để che dấu sự ngoan độc trong tâm của y?

" Vậy ngươi đánh chết ta đi." Lộc Hàm thật sự muốn chết, chết đối với y là một sự giải thoát, chân tướng gì chứ, với hắn mà nói nó không quan trọng, quan trọng là...... Hắn muốn lấy cớ để tra tấn mình......

" Ngươi lại muốn chết." Ngô Thế Huân thét lớn một tiếng. 'Chát' một tiếng, tát lên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của y.

" Ta sẽ không để ngươi toại nguyện đâu." Sau khi lạnh lùng bỏ lại một câu, liền phất tay áo rời đi.

Lộc Hàm rốt cục cũng không thể duy trì được nữa, cảm giác chóng mặt mãnh liệt vây lấy y, mọi sự trước mắt mờ đi, đột nhiên lại tối sầm, 'rầm' một tiếng, thân thể ngã trên mặt đất, máu đỏ tươi từ sau lưng lại chảy ra.

Địa lao u ám, đưa tay mà không nhìn thấy năm ngón tay, không khí khắp nơi âm trầm.

Không biết đã qua bao lâu, Lộc Hàm từ trong hôn mê tỉnh táo lại, thân thể khẽ giật mình, vết thương trên lưng lại trở đau, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng, lạnh thấu xương.

Y không chết ở đây sao? Hay là ngậm oan cho đến già rồi chết ở đây? Nhưng mà, Hưng nhi, thì sao bây giờ?

Bỗng nhiên, ở ngoài địa lao, thanh âm non nớt quen thuộc mang theo tiếng khóc vang lên.

" Thúc thúc, ta van cầu ngươi, để cho ta gặp ca ca, ta dập đầu cho ngươi......"

Hưng nhi, là Hưng nhi, tâm Lộc Hàm quýnh lên, muốn lập tức đứng dậy, nhưng mà động đến vết thương ở lưng, y đau đến nỗi suýt ngất đi.

" Ngươi mau đứng lên đi, được rồi, chỉ một chút thôi đấy, ngươi gặp xong, thì phải lập tức ra ngoài." Thị vệ ngoài địa lao thấy Hưng nhi vẫn không ngừng dập đầu, rốt cục mềm lòng mà đáp ứng.

" Đa tạ, thúc thúc." Hưng nhi vội vàng đứng lên, tiến vào địa lao.

" Hưng nhi." Lộc Hàm thấy Hưng nhi tiến vào, miễn cưỡng ngồi dậy, thấy ngoài địa lao, Hưng nhi vẫn còn khóc nấc gọi y.

" Ca ca." Hưng nhi không ngừng khóc, cậu không biết nên làm sao bây giờ, làm cách nào để cứu ca ca, ai hội giúp đỡ cậu?

" Ngoan, ca ca không sao, ngươi về đi." Lộc Hàm cảm thấy thật thoải mái, thấy Hưng nhi vẫn tốt, y yên tâm rồi.

" Ca ca, ngươi không đau?" Hưng nhi giương khuôn mặt nhỏ nhắn ướt đẫm nước mắt, ngây thơ hỏi, ánh mắt tinh thuần mang theo sự lo lắng cùng quan tâm.

" Không đau." Lộc Hàm khẽ lắc đầu, mồ hôi ở trên mặt nhỏ xuống, lại bán đứng y, y cũng chỉ có thể cố gắng chịu đựng đau đớn, an ủi Hưng nhi.

Bấy giờ, thị vệ bên ngoài bước đến, nói: " Được rồi, đi nhanh đi, để cho Vương gia phát hiện, chúng ta liền xong đời." Nói xong, bế Hưng nhi ra ngoài.

" Ca ca." Hưng nhi bị cưỡng ép mang đi, vói tay, thê thảm gọi.

Hưng nhi, nước mắt của Lộc Hàm trong khoảnh khắc như dòng suối nhỏ rơi xuống, nước mắt hòa với máu, khiến cho tâm kẻ khác phải run rẩy.

===============================END CHƯƠNG 22 =====================================

Ngắn quớ TT.TT Cho ta xin lỗi nha <3 <3 Chương sau ta đền bù cho :(( Tại ta chưa thi xong nốt ngày mai là xong rồi :)) Cố gắng lắm mới edit đó . Thông cảm nha ^^ Sao chương 21 không ai cmt cho tuôi vại ._. Tuôi buồn đó :'(

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro