14. Đông cung

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Trong bóng tối, hơi thở của hai người đột ngột thắt lại.

Tủ quần áo tuy rộng rãi, nhưng cũng chứa nhiều quần áo, lại thêm hai người ngồi ngang.

Thân hình Phác Thành Huấn không cường tráng, nhưng cao lớn và rắn chắc.

Hơn nữa hai người đều ngả người về phía sau theo bản năng, muốn tránh xa "đông cung sống", vì thế không gian trong tủ càng thêm chật hẹp.

Lưng nàng áp vào ngực hắn, có luồng hơi ấm xuyên qua quần áo.

Tiếng xé lụa bên ngoài chợt truyền đến, trong tủ quần áo âm u tĩnh mịch có vẻ vang lên đột ngột một cách đáng sợ.

Có người vội vàng xé toạc xiêm y.

Trương Nguyên Anh vô cùng xấu hổ, run rẩy muốn đóng cửa tủ lại, nhưng bàn tay mềm nhũn, một cái tua rua trang trí trên váy của nữ tử từ trong tủ lăn ra.

Tua rua được khảm ngọc, rơi xuống đất sẽ phát ra tiếng động.

Nàng sợ tới mức vội vàng dùng tay kéo nó, kết quả là tua rua bị kẹt ở phía dưới cánh cửa tủ.

Không thể đóng cửa.

Trương Nguyên Anh há hốc mồm, quay đầu nhìn Phác Thành Huấn, muốn xin chút chỉ thị.

Nhưng mà Phác đại nhân phía sau cũng không bình tĩnh hơn nàng.

Cho dù ánh nến trong phòng mờ mịt, Trương Nguyên Anh vẫn có thể nhìn thấy hắn đang áp chặt mình vào thành tủ, hai mắt nhắm nghiền, lông mi dài rung rẩy, gương mặt lạnh như băng từ đỉnh đầu thiêu đốt tới cổ...

Trương Nguyên Anh lập tức gạt bỏ ý định hỏi ý kiến hắn.

Đông cung sống thì cứ đông cung sống, dù sao lúc trước học ở thư viện, không phải chưa từng xem xuân cung đồ với đám bạn cùng trường, thêm từ "sống" thì khác cỡ nào.

Nhưng chưa hết thời gian của nửa chén trà nhỏ, Trương Nguyên Anh đã hiểu.

Khác nhau!

Thật sự rất khác!

Cảnh tượng trước mắt rất sinh động, thỉnh thoảng vang lên tiếng rên rỉ say đắm của nữ tử và những lời phóng túng của nam tử, tuy nàng cố gắng bình phục bản thân nhưng rất khó tĩnh tâm.

Giường và tủ quần áo chỉ cách vài bước, tuy hai người buông rèm xuống, nhưng tiếng ồn ào của tấm rèm và chiếc móc bằng ngọc vẫn xuyên qua.

Giữa tấm rèm mỏng bay phấp phới, hai người trần truồng như hai con trăn khổng lồ quấn lấy nhau điên đảo, từng tràng rên rỉ kịch liệt.

Trên giường mờ ảo, nam nhân dang rộng chân của nữ tử, đẩy đến hai bên ngực nàng.

Sự mềm mại hồng nhuận của nữ nhân phản chiếu ánh nến đung đưa, còn gậy th*t thô to của nam nhân cọ xát rực rỡ giữa hai chân nữ tử, đột nhiên ưỡn người cắm vào.

Nữ tử phát ra tiếng rên rỉ quyến rũ.

"Thật dâm đãng," nam nhân thở hổn hển như trâu, không ngừng đẩy eo thọc vào rút ra, đuổi theo nữ nhân hỏi có thoải mái hay không.

Nữ nhân chuyển qua lẳng lơ, tiếng rên ướt át, run rẩy đáp thoải mái.

Nam nhân khẽ cười, vỗ lên bộ ngực trắng ngần chóa lóa của nàng, đẩy chúng về phía trước, cả người rời khỏi giường, dùng hết sức chạy nước rút giữa chân nàng.

"Ừm... Đâm chết nàng!" Nam nhân đỏ mắt, càng mạnh mẽ hơn.

Một chiếc giường kêu rầm rầm, ngay cả rèm phía trên lung lay như sắp đổ.

Trương Nguyên Anh không thể chịu đựng được nữa.

Nàng dứt khoát nhắm mắt, nhích lại gần Phác Thành Huấn.

Vừa tới gần, nàng áp vào Phác Thành Huấn mà không hề giữ kẽ.

Một món đồ thô cứng đáng sợ cũng áp vào nàng mà không hề giữ kẽ.

"..." Sống lưng Trương Nguyên Anh mềm nhũn, mồ hôi chảy ròng ròng.

Tuy nhiên, không thể trách Phác đại nhân về chuyện này.

Cảnh tượng trước mắt này, một nữ tử chưa lập gia đình như nàng xem đến độ miệng lưỡi khô khốc, nhiệt khí dâng trào. Phác Thành Huấn dù gì cũng là nam nhân, nếu không có chút phản ứng nào, có phải càng cảm thấy đáng sợ hơn không?!

Phác Thành Huấn khàn giọng rên một tiếng khi bị nàng chạm vào đột ngột như vậy, sau đó dùng tay chắn trước người mình.

Nhưng mà Trương Nguyên Anh đã tận mắt thấy món đồ của Phác Thành Huấn. Hắn được trời ưu đãi như vậy, một bàn tay làm sao ngăn được.

Cho dù Phác Thành Huấn điều chỉnh góc độ tay thế nào, sẽ luôn có một cái đầu nhô ra một chút, chọc vào lưng nàng, cọ xát mông nàng.

Tuy bị hai lớp quần áo ngăn cách, sức nóng và độ cứng thực sự khiến Trương Nguyên Anh khiếp sợ.

Người ta nói gối thêu hoa là bao cỏ, nhưng gối của Phác Thành Huấn không chỉ thêu hoa bên ngoài, mà bên trong còn giấu vàng...

Lần này, nàng muốn nhắm mắt cũng không được.

Bởi vì chỉ cần nhắm mắt, trước mắt Trương Nguyên Anh chỉ toàn là vàng thật bạc trắng của Phác đại nhân mà nàng đã chứng kiến đêm đó.

Thô hơn Tống Tam Lang, dài hơn Tống Tam Lang, quan trọng hơn là, đẹp hơn Tống Tam Lang.

Nàng càng nghĩ càng khô nóng, bầu không khí trong tủ quần áo vốn oi bức lại nóng lên lần thứ hai.

Chóp mũi tràn ngập hơi thở của Phác Thành Huấn, gỗ thông, cỏ xanh, giấy cũ và mùi thơm của mực mới, mát lạnh trêu người.

Khí nóng mà hắn thở ra tràn ra sau gáy và sau tai, Trương Nguyên Anh siết chặt cơ thể theo bản năng, hô hấp cũng gấp gáp hai phần.

Người trên giường vẫn mạnh mẽ. Một tiếng gầm nhẹ của nam nhân tràn ra cổ họng, sau đó hắn đứng thẳng người.

Đinh đinh đong đong, tiếng móc ngọc chạm vào nhau chậm lại.

Hai người nhắm mắt run rẩy, sau đó nam nhân dường như nhẹ nhõm, nằm đè lên người nữ nhân, thở hổn hển, kề da sát thịt.

Trương Nguyên Anh vốn không muốn xem, nhưng nàng quá tò mò.

Nàng nhẹ nhàng mở một mắt, nhìn thấy một bàn chân trắng nõn của Vương di nương đung đưa thò ra khỏi rèm. Rèm đỏ mềm mại dường như biến thành đầu lưỡi rực lửa, liếm láp từng tấc da thịt trên bàn chân nàng.

"Tam Lang ~" Giọng nói lẳng lơ của nữ nhân lại vang lên.

Trương Nguyên Anh vốn thở phào nhẹ nhõm, thoáng chốc lại vọt lên cổ họng.

"Người ta còn muốn, ngứa quá à ~"

Giọng điệu như muốn cướp đi linh hồn người khác, nói những lời dâm đãng không chịu nổi.

Nam nhân trên giường quả nhiên run lên, món đồ vừa xẹp xuống lại chậm rãi ngẩng đầu, chộp lấy nữ nhân trên giường, mở rộng hai chân bước xuống giường.

Hắn ôm nàng như vậy, thân hình trắng như tuyết của nữ nhân đối diện với tủ quần áo của Trương Nguyên Anh và Phác Thành Huấn.

Thân thể va chạm, hình ảnh gậy th*t của nam nhân ra vào nữ nhân đặc biệt rõ ràng.

Âm hộ mềm mại của nữ nhân bị căng đến mức trắng nõn, thịt mềm không ngừng tung bay, nước nhờn đầm đìa làm cho túi của nam nhân bóng nhẫy, nước bọt chảy xuôi xuống.

Bọn họ vừa đi vừa cắm, thẳng đường đến trước tủ quần áo của hai người.

"Nhìn này," nam nhân ôm nữ nhân từ phía sau, để hai chân nàng treo trên không, "Nhìn dương v*t của gia cắm vào âm hộ dâm đãng của nàng thế nào, đâm nàng phun ra nước ra sao."

Khoảng cách quá gần, có thể nhìn thấy hết thảy. đầu v* cương cứng của nữ nhân lần lượt lướt qua khe hở nhỏ của tủ quần áo, chui vào bên trong.

Trương Nguyên Anh nghi ngờ, có phải hai người này cố ý muốn biểu diễn cho họ xem không.

Nhưng nàng suy đoán, một bên của tủ quần áo hẳn là một chiếc gương đồng. Quần áo mà Vương di nương mặc ngày thường, lúc này đúng lúc chúc mừng bọn họ.

Xấu hổ đến cùng cực sẽ luống cuống chân tay.

Trương Nguyên Anh lại phải nhìn Phác Thành Huấn, ánh mắt cầu cứu.

Phác Thành Huấn vẫn mang vẻ mặt chịu đựng sự tàn phá, giống một đóa hoa mỏng manh trong cơn bão tố.

Cho tới bây giờ hắn mới phát hiện, hóa ra eo của Trương Nguyên Anh nhỏ như vậy, mông cong như vậy, thời điểm cọ nhẹ vào mu bàn tay hắn còn mềm như vậy.

Một giọt mồ hôi to bằng hạt đậu lăn dài trên thái dương hắn, dọc theo yết hầu và rơi vào vạt áo chồng lên nhau của hắn.

Hắn cao hơn Trương Nguyên Anh rất nhiều, khi nhìn xuống, có thể nhìn thấy cái gáy trắng nõn và đôi tai nhỏ nhắn mượt mà của nàng.

Dáng vẻ rất mềm và ngọt ngào.

Không kìm lòng được muốn cắn một miếng.

"..." Phần thân thể vốn đau không chịu nổi lại càng thêm khó chịu.

Vào lúc cấp bách như vậy, nam nhân cách bọn họ chỉ một cánh cửa hét lời dâm đãng và nhấc nữ nhân lên. Phần thân trên của Vương di nương nằm thẳng trên cánh cửa tủ quần áo.

Hai người chiến đấu kịch liệt, đập liên tục vào cánh cửa gỗ, khiến cả tủ quần áo đều rung chuyển.

Phác Thành Huấn không còn rảnh tay để che thứ đã ngẩng đầu dưới bụng. Hắn chỉ có thể liều mạng chống vào hai bên tủ quần áo, cố gắng giữ thăng bằng để mình không đến mức bị văng ra ngoài.

Cứ như vậy, món đồ không an phận của hắn cũng lắc lư theo tủ quần áo.

Phía trước là Trương Nguyên Anh, nàng cũng đang cố gắng giữ thăng bằng giống hắn.

Khi món đồ của hắn chạm vào bờ mông mềm mại của nàng, Phác Thành Huấn rõ ràng cảm thấy Trương Nguyên Anh cứng đờ một chút.

Vành tai trắng nõn ban nãy lặng lẽ chuyển sang màu đỏ.

Phác Thành Huấn cảm thấy kỳ quái trong lòng, có điểm xấu hổ và bất đắc dĩ, nhưng càng có cảm giác sảng khoái xấu hổ, khiến hắn thật sự khó nhịn hừ nhẹ.

"Ồ! Thanh Thanh! Tiểu âm hộ của Thanh Thanh thật nhiều nước! Lau khô đi!"

"..."

Tuy rằng vị Thanh Thanh này không phải người trong lòng, nhưng trong cảnh tượng như vậy, Phác Thành Huấn không thể tránh khỏi bắt đầu quanh quẩn trên mặt Trương Nguyên Anh.

Thật ra, nếu Trương Nguyên Anh là nữ tử, hẳn là rất đẹp.

Đôi mắt hạnh của nàng luôn tươi cười và ấm áp, đặc biệt là khi nàng nổi cơn bướng bỉnh. Dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi, thà chết chứ không chịu khuất phục càng có nét quyến rũ của mỹ nhân tức giận.

Mũi nàng thanh tú và thẳng, nhìn không thấy lỗ chân lông. Lúc tức giận, cánh mũi sẽ hơi mấp máy do thở dồn dập.

Bờ môi thiếu chút máu, đường cong vừa phải, nếu hôn lên...


Một tiếng nổ ầm trong đầu.

Phác Thành Huấn đột nhiên tỉnh táo lại.

Hắn... Hắn vừa nghĩ gì đó...

Cảm giác chột dạ và tội lỗi ập đến, hắn lùi lại.

Trong không gian nhỏ bé và rung chuyển, một mùi thơm hắn chưa từng ngửi phả vào mũi, đọng lại trong hơi thở.

Không phải là mùi son phấn của nữ tử, không phải là những mùi hương mà hắn thường dùng.

Là một loại mồ hôi da đặc biệt quyện với mùi tơ lụa mới giặt, giống cỏ xanh sau cơn mưa xuân, sạch sẽ tinh khiết.

Mùi hương xộc vào mũi, khiến cho đầu óc của hắn rốt cuộc trở nên minh mẫn.

Đây là...

Phác Thành Huấn vẫn chống thành tủ, hơi nghiêng người về phía trước.

Đây là hương vị của Trương Nguyên Anh.

*

Trương Nguyên Anh và Phác Thành Huấn chịu đựng một canh giờ mới có thể thoát thân.

Ngoài phòng có tiếng ồn ào đột ngột làm gián đoạn cuộc giao hợp trong phòng.

Vương di nương và Tống Tam Lang vội vàng tự mặc quần áo, sau khi chải chuốt một chút, họ thu dọn bằng chứng dâm ô để lại trong phòng.

Tống Tam Lang nhảy ra khỏi cửa sổ và bỏ đi.

Một lúc sau, gia đinh tới truyền lời, mời Vương di nương đến chính đường.

Phác Thành Huấn đã hiểu, có lẽ Diệp Thanh không thấy hắn theo đúng thời gian tại địa điểm đã thỏa thuận, dựa theo kế hoạch trước đó đã đóng vai thích khách để phá rối sự tuần tra của Tống phủ.

Khi hai người bí mật ra khỏi Tống phủ, đêm đã khuya, Phác Thành Huấn im lặng đi suốt đoạn đường.

Trương Nguyên Anh tưởng rằng việc mình tới Tống phủ vào ban đêm khiến hắn tức giận, nàng chột dạ nên vừa vào cửa của Đại Lý Tự đã rầu rĩ chạy về phòng mình.

Nhìn Trương Nguyên Anh đi xa, Phác Thành Huấn mới hỏi Diệp Thanh: "Ngươi tìm được gì trong phòng Triệu di nương không?"

Diệp Thanh lắc đầu, chán nản nói: "Không có gì cả."

Xem ra mọi thứ đã bị thanh lý, kỹ xảo giống vụ án bạc giả năm đó. Giết người diệt khẩu, tiêu hủy chứng cứ.

Phác Thành Huấn không hỏi thêm, quay về phòng làm việc.

Ánh nến sáng dần, hắn lấy một tờ giấy từ trong tay áo ra, trên đó có tên sách khai thác mỏ và cách nấu chảy.

Tống Chính Hành không làm thứ sử của Hồng Châu đã nhiều năm, nhưng những cuốn sách trong phòng hoàn toàn mới. Hắn cảm thấy kỳ lạ nên sao chép một bản.

Hắn xoay người, tìm hồ sơ vụ án Vương Hổ ở khung gỗ phía sau, xem qua tất cả chi tiết lần nữa.

Dựa theo lời Trương Nguyên Anh, dao ngắn không phải là hung khí. Nếu không phải là hung khí, vì sao lại xuất hiện tại hiện trường vụ án?

Vả lại, Vương Hổ là người mà hung thủ không tính đến ngay từ đầu, cho nên con dao ngắn này chắc chắn không phải là bằng chứng mà hung thủ cố ý muốn đổ tội cho Vương Hổ.

Điều này không đúng...

"Gâu gâu!" Có vài tiếng chó sủa to lớn vang dội ở đằng xa, đó là con chó săn "Tư Ngục" mà hắn nuôi trong Đại Lý Tự.

Phác Thành Huấn bực bội đứng dậy, mở rộng cửa sổ, thấy Trương Nguyên Anh đang bị Tư Ngục rượt chạy tán loạn quanh sân.

Nàng nhảy lung tung mà không hề có ý thức về phương hướng, bộ dáng rất chật vật.

Phác Thành Huấn sửng sốt, sau đó nhếch khóe môi.

Hôm nay ở trong tủ quần áo, có thể là do thiếu oxy quá lâu, đầu óc không minh mẫn.

Làm sao Trương Nguyên Anh là nữ nhân được.

Trong lòng hắn nổi lên chút trêu chọc, lúc xoay người định đóng cửa sổ thì nghe tiếng kêu đầy kinh ngạc của Trương Nguyên Anh.

Không biết đã giẫm lên thứ gì, chân nàng mềm nhũn nhào về phía trước, biến thành quỳ dưới đất.

Tuy nhiên vào lúc này, con chó săn thường lạnh lùng giống như Phác Thành Huấn lại bước tới trước, ôm chân Trương Nguyên Anh giật giật.

"Con chó dê xồm!" Trương Nguyên Anh hét lên, đá chân muốn hất nó ra, nhưng Tư Ngục ôm rất chặt, đá vài lần mà nó không nhúc nhích, chăm chú ôm Trương Nguyên Anh và đẩy thắt lưng điên cuồng.

"..." Tim Phác Thành Huấn đập thình thịch, sắc mặt càng khó coi, đột nhiên nảy sinh ý muốn có thêm một tấm chăn da chó.

"Tư Ngục!" Hắn lạnh lùng mở miệng.

Con chó mới vừa hưng phấn giật mình khi nghe âm thanh, thắt lưng xuýt lóe lên.

"Quay lại!" Phác Thành Huấn chỉ tay, Tư Ngục vội vàng kẹp đuôi chạy trốn.

Người dưới ánh trăng nhìn về phía hắn dường như chưa hoàn hồn. Phác Thành Huấn cúi đầu, tránh ánh mắt của Trương Nguyên Anh. Yết hầu khẽ nhúc nhích, hắn quyết định xoay người đóng cửa sổ.

"Hồng nhan họa thủy," hắn thì thầm, cho đến khi giọng nói của Diệp Thanh vang lên bên tai.

"Đại nhân," hắn lấy một tấm thiệp từ trong ngực ra, đưa cho Phác Thành Huấn: "Trong cung gửi tới."

Phác Thành Huấn vốn đang phiền lòng, nhíu mày hỏi, "Để làm gì?"

"Là thư mời đến cuộc săn bắn mùa xuân của hoàng gia."

"Ồ," giọng điệu Phác Thành Huấn không kiên nhẫn, "Không đi."

Mí mắt Diệp Thanh giật giật, không biết làm sao trước sự càn rỡ của chủ tử, "Nhưng... lời mời là do Thái Hậu gửi tới."

"Ừm," Phác Thành Huấn trả lời cho có lệ, "Lần trước Thái Hậu nói rằng tạm thời không muốn nhìn thấy ta, cứ nói công vụ bận rộn, không đi được."

"Nhưng..." Diệp Thanh nghẹn lời, không biết nên khuyên thế nào. Phải biết rằng hậu quả của việc tổ tông tùy ý làm bậy, là lâu dần Thái Hậu sẽ nhìn hắn không mấy thiện cảm.

Hắn chỉ có thể ôm một tia hy vọng mỏng manh cuối cùng, đọc thư mời từ đầu tới cuối, xem thử có thể tìm được cớ nào tốt hay không.

Bỗng nhiên, ánh mắt hắn sáng lên, "Đại nhân! Tống trung thư cũng ở trong danh sách được mời."

Người vốn đang phiêu lãng nơi cõi thần tiên thoáng chốc đứng thẳng, xoay người nhìn Diệp Thanh nói: "Tống Chính Hành sẽ đi?"

Diệp Thanh gật đầu, "Đúng vậy, chuyến đi săn mùa xuân này cũng là cái cớ để Hoàng Thượng quan tâm đến thần tử, Tống Chính Hành không dám không đi."

Phác Thành Huấn nghe vậy, ánh mắt trở nên trong sáng, cất tiếng, "Vậy trả lời sẽ đi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro