85. Phản công

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Trương Nguyên Anh bắt đầu di chuyển.

Phải nói rằng, tư thế này vừa mệt vừa xấu hổ đối với nàng.

Nàng chống một tay ra sau ở trên giường, dùng sức ở eo, hai bầu ngực đầy đặn vô thức đẩy về phía trước, thân thể tạo thành một đường vòng cung tuyệt mỹ.

Ánh mắt của nam nhân trước mặt nóng rực, nhìn chỗ hai người kết hợp, hô hấp càng lúc càng nhanh.

Biết nàng đã lâu, Phác Thành Huấn chưa từng thấy một Trương Nguyên Anh vừa quyến rũ vừa phong lưu như vậy.

Nàng dường như hóa thân thành yêu tinh hút hồn người, quyến rũ nhưng không quỷ dị, mỗi một lần thở dốc đều khiến người ta mê muội.

"Huấn..."

Nàng còn vô thức gọi tên hắn, giọng nói nhẹ nhàng mang theo âm mũi nhàn nhạt, cuối câu hơi nâng lên, khiến tim hắn ngứa ngáy.

Vì thế hắn lén lút phối hợp, đôi tay đỡ đùi nàng, chậm rãi đẩy eo theo nhịp.

"Ưm... A!"

Nàng quả nhiên không chịu nổi nên kêu lên, khuôn mặt đỏ bừng, đôi môi đỏ hé mở, đôi mắt xinh đẹp có chút say, rưng rưng nhìn hắn, phun ra hơi thở nóng ẩm.

Đối mặt với một mỹ nhân như vậy, nếu Phác Thành Huấn còn có thể nhịn thì hắn không phải là nam nhân.

Một ngọn lửa bỗng bùng cháy trong lòng.

Hắn đột ngột đứng dậy với sức mạnh ở thắt lưng và bụng, nắm eo nàng, nữ nhân phía trên quỳ trên người hắn.

Trương Nguyên Anh sửng sốt một chút, nhưng nhanh chóng phản ứng lại. Đã làm nhiều lần với Phác đại nhân, nàng rõ hơn ai hết hắn rốt cuộc có bao nhiêu kiên nhẫn.

Nếu hôm nay không phải vì vết thương ở eo phiền phức, người này sẽ càng gấp gáp hơn.

Trương Nguyên Anh thở phì phì, nhíu mày trừng mắt chỉ vào mũi hắn: "Đã nói là ta muốn ở trên!"

Phác Thành Huấn không hề chột dạ, khóe môi nở nụ cười nhàn nhạt, giọng nói nhẹ nhàng, kèm theo chút dỗ dành: "Hiện tại chẳng phải nàng đang ở trên hay sao?"

Nói xong hắn chặn đôi môi anh đào đang chu lên của mỹ nhân, mở răng ra, đi thẳng vào

Trương Nguyên Anh bị nụ hôn của hắn làm cho ngộp thở, một tiếng hừ nhẹ yếu ớt phát ra từ cổ họng, môi và đầu lưỡi đều tê dại vì bị hắn ăn, khóe miệng cũng bất giác dính đầy nước bọt của hai người.

Nhưng Phác đại nhân vẫn không buông tha cho nàng.

Một đôi tay mạnh mẽ đến gần chân nàng từ lúc nào, dùng sức nhấc lên. Mông Trương Nguyên Anh bị hắn giữ trên không trung, gậy ngọc trong tiểu huyệt cũng phun ra một đoạn, chỉ còn lại miệng huyệt ngậm chặt đầu gậy trong cơ thể.

"Ưm, ưm!!!"

Ngay sau đó, khoái cảm tràn ngập ập đến giống như một cơn lũ bùng nổ.

Phác Thành Huấn ưỡn mạnh thắt lưng ở tư thế này, đút vào nguyên cây, liên tục đến tận cùng.

Toàn bộ hành lang của nàng, từ miệng huyệt đến cổ tử cung đều tê rần ngứa ngáy khiến nàng không khỏi hét lên.

Nhưng tiếng hét cũng bị Phác Thành Huấn nuốt vào bụng, hắn thậm chí còn duỗi ngón tay đến chỗ miệng huyệt của nàng, mở âm hộ ra, làm lộ toàn bộ miệng huyệt mà hắn đang tấn công mạnh mẽ, chấp nhận hắn khai hoang hoàn toàn.

"Ưm, ưm... Huấn..."

Trương Nguyên Anh không nói thành câu, chỉ có thể nức nở, nước mắt sinh lý chảy xuống khóe mắt, giống một đóa hoa mỏng manh bị mưa bão tàn phá.

Nam nhân phía dưới đẩy dữ dội, trọng tâm đụng vào bụng dưới của hắn, phát ra âm thanh bạch bạch. Khắp nơi đều có cảm giác ẩm ướt và nhớp nháp, dưới ánh đèn mờ ảo, nàng nhìn thấy vầng trán đầy mồ hôi của Phác Thành Huấn.

Ánh nến đổ bóng hai người lên tường. Trương Nguyên Anh nhìn thấy một cặp tiểu phu thê quấn quít tay chân -- hắn ôm chặt nàng, cho nàng niềm vui lớn nhất.

Một nụ hôn nhẹ nhàng đáp xuống khóe môi hắn, Phác Thành Huấn giật mình, nhìn nàng, hai người cười với nhau.

Thọc vào rút ra không hề giảm bớt.

Ngón tay thon dài tìm đến âm vật sung huyết của nàng, xoa nhẹ nhàng và chậm rãi. đầu v* cũng bị hắn bỏ trong miệng, gặm mút từ từ, đầu lưỡi quét qua đầu v* mẫn cảm theo vòng tròn, cọ xát vào lỗ nhỏ của nhũ hoa.

Xung quanh chìm vào giấc ngủ.

Thế gian yên tĩnh, chỉ còn lại nàng và hắn làm chuyện nam nữ thân mật nhất, sung sướng nhất.

Ở trên chiếc giường nho nhỏ, họ tùy ý khuấy động thế giới, không bị ai làm phiền.

"Ưm, Huấn..." Tiếng rên rỉ của nữ tử xé toạc bầu không khí yên tĩnh.

Điểm mẫn cảm nhất trong thân thể bị chạm vào, Trương Nguyên Anh không khỏi run lên, móng tay để lại vết xước dài trên lưng hắn.

"A, a!!!"

Khoái cảm nghẹt thở ập đến, có cảm giác như mắc kẹt trên mây.

Tiếng nước chảy lộp độp làm ướt cả giường và sàn nhà dưới chân nam nhân.

Phác Thành Huấn không hề cho nàng một hơi thở dốc, thậm chí lúc nàng đang lãng du trên trời cũng đút vào rút ra không biết mệt, phát ra tiếng thở hổn hển.

"Gọi tên ta." Hắn nói, giọng khàn khàn.

Trương Nguyên Anh khẽ nức nở, xoa cổ họng, phát ra một tiếng, "Huấn..."

Lại là một trận thọc vào rút ra mãnh liệt, khoái cảm còn sót lại trước đó chưa tan, làn sóng mới đã nối gót. Nàng như một con cá mất nước, bị dòng nước xiết dạt vào bờ, chỉ có thể há miệng thở dốc vì thiếu dưỡng khí.

"Gọi tên ta." Phác Thành Huấn vùi mặt vào bên tai nàng, mê mẩn hết lần này đến lần khác.

"Huấn, Huấn...".

"Ừm..." Phác Thành Huấn đáp lại, giọng nói khẽ run, "Gọi nữa..."

Gậy ngọc xuyên qua sự trở ngại của tầng thịt, đâm thẳng vào tâm hoa. Nghe tiếng khóc lóc xin tha, Phác Thành Huấn chỉ cảm thấy thế nào cũng không thỏa mãn, cũng không đủ.

Nữ nhân này cuối cùng cũng là của hắn, từ thể xác đến trái tim, không giữ lại chút nào.

Nàng yêu hắn, như hắn yêu nàng.

Trương Nguyên Anh nhanh chóng lên đỉnh lần thứ hai, da thịt trắng nõn chuyển sang màu hồng nhạt, tiểu huyệt non nớt ẩm ướt co rút dữ dội vì cực khoái, miệng nhỏ của hoa tâm ngậm quy đầu mút mạnh.

"Ưm, Huấn... Không, không được nữa..."

Nàng thút thít cầu xin, cảm thấy cả người sắp bị hắn đâm hỏng rồi.

Không ngoài dự đoán, Phác đại nhân quả thật như sự mong đợi của mọi người, sau hai ba lần khiêu khích đã lộ bản chất, muốn đứng lên.

Trương Nguyên Anh bị hắn đâm đến mức không chịu đựng được nữa, run rẩy lùi lại, cố gắng thoát khỏi sự gông cùm của hắn.

Phác đại nhân đã nhìn thấu suy nghĩ của nàng, xoay người lại, Trương Nguyên Anh đã hoàn toàn ở dưới hắn.

Đầu gối sưng đỏ bị đẩy đến trước ngực, chống lên hai khối nhũ đang nhảy lên, hai đầu gối khép lại, khe thịt nhỏ vốn đã chật hẹp lại càng hẹp hơn.

Nước suối rỉ ra liên tục, từng đợt từng đợt chảy dọc theo rãnh mông tới sau lưng, dính ướt tấm nệm phía dưới.

Trương Nguyên Anh lại bị Phác đại nhân như sói như hổ đâm đến không nói nên lời, ngay cả trốn cũng không được, chỉ có thể duỗi tay túm rèm giường hai bên.

Mỗi lần hắn thâm nhập sâu, toàn bộ giường phát ra tiếng kẽo kẹt.

"Ưm! Ô, ô..."

Tiếng gầm nhẹ đầy hoang dã của nam nhân vang lên bên tai, Phác Thành Huấn nhếch cằm, sắp đạt cực khoái.

Tiếp theo là những cú thúc càng mãnh liệt hơn, dường như hắn dùng hết sức lực để thâm nhập vào nữ nhân dưới thân một cách tàn nhẫn, muốn đâm hỏng nàng.

Trương Nguyên Anh sắp phát điên.

Cái quái gì đang xảy ra với cẩu nam nhân?!

Bản thân là quan văn, không phải quảng cáo rùm beng rằng mình không gần nữ sắc, không nhiễm phong nguyệt hay sao?!

Có quỷ mới tin hắn!

Nghĩ đến đây, nàng vừa tức vừa uất ức, nhưng đáng tiếc không thể phản kháng, chỉ có thể dùng hai tay túm chặt ga trải giường, đong đưa theo những cú thúc của hắn.

Đâm vào mấy chục lần liên tục, thời điểm nam nhân mở rộng cửa, chất đục trắng nóng hổi tràn vào tử cung mỏng manh của nữ tử.

Trương Nguyên Anh cũng đạt cực khoái lần nữa, kéo chặt ga giường, thét chói tai.

Một tiếng rít nhỏ phát ra từ trên cao.

Hai người vừa mới bình tĩnh lại chỉ lo ôm nhau, hoàn toàn không để ý, cho đến khi cả rèm giường rung lên mặc dù không có gió và không có ai...

"Răng rắc --"

Trương Nguyên Anh choáng váng khi nhìn thấy tấm rèm đập xuống, chưa kịp né đã bị Phác Thành Huấn giành trước ôm chặt vào lòng.

Tầm mắt chợt tối sầm, Trương Nguyên Anh không thể không thán phục, Phác đại nhân được trời cho năng khiếu khác thường quá dũng mãnh, ngay cả rèm giường cũng bị hắn kéo xuống.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro