2. Cục nợ trôi sông

Màu nền
Font chữ
Font size
Chiều cao dòng

Chiếc xe đi một đoạn đường dài để đến trung tâm thành phố, cô gái trẻ tâm tình vui vẻ nhỏ to tâm sự cùng người bạn bốn chân đang cuộn tròn trên yên xe, nó không ngủ , cũng chẳng buồn động đậy. Chỉ nằm im đôi mắt long lanh ngấn nước, nhìn sao cũng là bộ dạng sắp khóc đến nơi.

Xe dừng trước cửa hàng thực phẩm dành cho pet , Yurin cuối xuống hôn mèo trắng, yêu chiều căn dặn

“ Ở yên nha bé con, chị đi mua ít đồ cho em rồi sẽ trở lại ngay ”

Nói xong liền đeo túi xách lên vai mở cửa bước ra. Mèo Jennie nhướn mắt xem người kia đã đi chưa, ngẩng đầu lên nhìn quanh quất, nhận thấy cửa xe hé mở, Jennie đánh liều leo ra ngoài. Cô thầm nghĩ nếu không là mèo cô cũng không thể leo trèo giỏi đến thế này, loay hoay mãi cũng thoát ra được. Nhác thấy bóng cô gái bước ra,  Jennie hoảng hồn liền chạy vào một con hẻm gần đó rồi chạy đi trốn.

Mãi chạy không để ý mình đã chạy bao xa, đến khi nhìn lại mới biết mình đã chạy ra tận sông Hàn rồi. Đây là Seoul, nơi mà chị cô đang học Đại học, và ít hôm nữa Jennie cũng chuyển cấp đến cùng học với chị. Nào ngờ đâu cô lại đến đây sớm hơn dự định , cùng với bộ dạng.... Nói tới cô chỉ muốn khóc một trận thật to cho thoả nỗi lòng

Mình phải tìm Irene unnie, chị ấy sẽ có cách. Nhưng phải tìm ở đâu đây -_- ”

Giữa một Seoul phồn thịnh, người qua lại tấp nập, có một cô mèo trắng tuyết lầm lũi lê từng bước bên bờ sông Hàn, đã không may biến thành thú cưng lại còn đi lạc. Điều này vượt xa sức tưởng tượng của Jennie sau 18 năm có mặt trên thế gian này. Cô ước gì có thể như lúc bé, cùng gia đình đi chơi công viên và cô bị lạc nhưng khi đó bố mẹ đã tìm thấy cô, ôm cô vào lòng an ủi. Jennie ước bây giờ bố mẹ cũng sẽ tìm thấy mình như vậy.

TIN TIN

Một chiếc xe taxi lao tới bóp kèn inh ỏi, cô mèo tuyết bị hù cho mất vía loạng choạng mất đà rơi tõm xuống sông.

“ Ajushiii... Bác dừng xe giúp cháu.” - Cô gái trẻ trên xe cao giọng kêu bác tài dừng xe lại, xe vừa thắng gấp, cô gái đưa vội tờ tiền cho tài xế liền mở cửa xe lao ngay ra bờ sông. Không đắn đo, gỡ balo quăng sang một bên nhảy ùm xuống dòng sông bơi ra chỗ mèo trắng đang chới với giữa dòng nước. Khi cô bơi gần tới, em mèo đã có vẻ đuối sức, không vùng vẫy nổi nữa, nhanh tay bắt lấy em mèo. Một tay ôm mèo, một tay bơi vào bờ trước sự ngỡ ngàng của những người đi đường gần đó.

Những cô bé nữ sinh trung học thấy vậy liền tiến đến hỏi thăm

“ Ôi bé mèo ngất rồi, có sao không chị? ”

Cô gái leo được vào bờ tiến hành sơ cứu , bỏ qua lời hỏi thăm của nữ sinh, cấp cứu em mèo quan trọng hơn. Cô gái tóc đen vội mở balo lấy khăn lông ra lau khô em mèo, sau đó cuộn một quyển vở thành hình ống, hít một hơi thật sâu hà hơi vào ống vài lần.

Tiếp đó lại một tay nâng đầu một tay xốc phần đuôi thêm vài lần. Cô mèo hé đôi mắt nhìn người trước mặt, nhưng hơi thở còn khá yếu.

“Cứ tưởng mình cứ thế mà chết oan rồi ” - Jennie vừa mệt vừa sợ, nửa tỉnh nửa mê nhìn người con gái đang ôm mình.

Cô gái dùng khăn tỉ mỉ lau mặt , tai và cả thân em mèo trắng ướt nhèm, tỉnh lại rồi không ngừng run rẫy. Cô gái thở phào nhẹ nhõm quay sang nhìn một lượt đám đông bu quanh , ánh mắt dừng lại ở mấy cô nhóc nữ sinh lúc nãy, cất giọng hỏi.

“ Có phải mèo của mấy đứa không?  ”

Các nữ sinh đồng loạt lắc đầu, bẵng đi một vài giây một trong số nữ sinh lên tiếng

“ Hay để em... ”  - “ Thôi không sao, là chị cứu, chị sẽ chăm sóc nó ”

Cô gái cắt ngang lời nói của cô bé kia, một tay ôm em mèo lồm cồm bò dậy đeo balo lên vai chen qua đám đông rời đi. Gần bờ sông vào mùa thu gió thổi liên hồi, tuy không lớn nhưng vì đang ướt nhẹp từ đầu tới chân nên không tránh khỏi run bần bật.

Cô gái tóc đen mặc dù đang lạnh đôi môi đỏ đang chuyển sang xanh cũng chỉ lo ủ ấm em mèo, trải qua trận thập tử nhất sinh vừa rồi nó cuộn tròn trong lòng cô mà thiếp đi.

“ May là em gặp được tôi đấy mèo con ” - Cô gái mỉm cười giọng như thì thầm, cô thầm nghĩ không biết bà chị khó tính của cô có chấp nhận cho cô bạn bốn chân này nương tựa không. Nhưng điều đó chẳng quan trọng, cô sẽ tự quyết định.

------

Ding dong

“ Yah sao em về trễ vậy? Hửm, cục bông này ở đâu ra thế? ”

“ Unnie tránh ra nào, em gặp chút chuyện thôi, bật giùm em cái điều hoà đi, lạnh khiếp ” - làm lơ câu hỏi, cô gái nhỏ lách qua người chị gái tiến thẳng vào nhà.

Jiyoon đóng cửa lại vừa bước vào phòng khách liền nhướn cao bên mày hỏi đứa em vừa ra lệnh cho mình. Nó giống chị cô hơn.

“ Này Kim Jisoo em làm trò gì mà người ngợm như chuột rớt xuống cống thế kia? ”

Biết mình bị trêu, Jisoo chẳng mảy may với màn khiêu chiến của chị gái như mọi khi, cô từ tốn trả lời.

“ Em trên đường về, bác tài xế làm bé con này rơi tõm xuống sông, em đem vớt lên mang về ”

Nghe em gái thành thật kể, cô cũng xót cho em mèo đang nằm thảm hại trên sofa. Gật gù không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xem Jisoo chăm sóc em mèo vẫn còn chưa tỉnh. Hồi sau căn dặn em gái ăn uống rồi chị cũng về phòng nghỉ ngơi.

Gia đình Jisoo ở một tỉnh miền quê, nhà có mỗi hai chị em, Jiyoon unnie năm nay 28 tuổi và đang làm việc tại Seoul, căn nhà này là thành quả sau nhiều năm chăm chỉ của chị mà có. Jisoo là sinh viên đại học năm 2 rồi, cô được bố mẹ cho lên Seoul sống cùng chị cho tiện việc học hành. Ở nhà bây giờ chỉ còn bố mẹ cô.

19:00

Jisoo khẽ đóng cửa phòng ngủ nhẹ nhàng bước đến gần mèo tuyết đang ngủ ngon lành trên giường mình. Đặt hộp pizza và lọ thức ăn dành cho mèo lên bàn học, cô khẽ tiến đến gần xem xét xem em mèo tỉnh chưa để còn ăn.

Chợt bị vẻ đáng yêu của cô mèo mê hoặc, Jisoo nhịn không được đưa ngón trỏ ra di di chiếc mũi nhỏ xinh của em. Bị làm phiền giấc ngủ Jennie mơ màng mở mắt, cả hai nhìn sâu vào mắt đối phương, Jisoo thì mỉm cười dịu dàng, tay vẫn còn nghịch chóp mũi cô. Kẻ kia không có vẻ gì là ngừng lại, khiến Jennie không khỏi ngại ngùng, mặt nóng bừng, khẽ kêu kháng nghị đẩy tay người kia khỏi mặt mình.

“ Meoww ”

“ Yah, là tôi cứu em đó nhé... Tỉnh lại rồi mau ăn cho lại sức nào ”

Đúng theo trí nhớ của cô, người con gái này đã nhảy xuống sông cứu cô từ tay tử thần, giờ lại còn ở nhờ nhà người ta, được người ta cho ăn cho ở. Phải gọi một tiếng ân nhân rồi.

Mèo Jennie nằm trong chăn nhìn theo bóng lưng Jisoo, cô ấy chuẩn bị thức ăn, hồi sau trở lại bế cô đặt lên bàn. Cô ấy đẩy khay thức ăn dành cho mèo tới trước mặt cô, mỉm cười ấm áp

“ Mèo à, mau ăn đi ”

Sau đó cô ấy mở hộp pizza ra bóc một miếng bánh to, ăn một cách ngon lành. Jennie nhìn lại khay của mình, từ khi bị mang đi rồi vận động nhiều nên mất sức, bụng đói meo, định cố nuốt thử nhưng e là không thể, mùi của nó hơi dị, cô không quen, xem ra dạ dày của cô vẫn tiêu hoá như người bình thường rồi.

Nghĩ thế Jennie đành lên tiếng cầu cạnh ân nhân, mong cô ấy lỡ thương thì thương cô cho trót. Chắc cô ấy không hẹp hòi nếu chia sẻ phần ăn của mình đâu nhỉ?

“ Meow ”

Jisoo đang ăn chợt thấy ai kia dùng chân trước ngăn bàn tay cô lại, mắt long lanh nhìn cô. Jisoo nuốt vội sau đó ân cần hỏi.

“ Sao em không ăn... ”

Liền sau đó mèo trắng lại dùng chân trước khều miếng pizza trên tay Jisoo, cô chưa kịp phản ứng đã thấy cô mèo bạo gan phập lấy miếng bánh của cô gặm ngon lành. Jisoo chớp mắt nhìn cho đến khi cô mèo ăn hết bánh mà không nói nên lời. Cô lại thử đưa em ấy miếng bánh khác, lần này cũng vậy, em mèo lại ăn sạch không còn một mẫu. Jisoo giật giật khoé môi thích thú chống tay nghiêng đầu ngắm mèo tuyết ăn một cách ngon miệng.

“ Thích pizza thế sao...  Thức ăn của mình một tí cũng không đụng lại đi tranh thức ăn của người khác. Em xấu tính quá nên bị chủ đuổi đi phải không?  ”

Chỉ là câu nói đùa vô thưởng vô phạt  vậy mà cô mèo lập tức trưng ra bộ mặt buồn rười rượi, đôi tai mèo cụp xuống trông thảm thương quá thể.

Jennie biết người kia cũng chỉ trêu mình, không có ý xấu, nhưng nhắc đến cô lại không khỏi thương tâm

“ Chị đùa mà, đừng dỗi chị thế chứ ”

Cô không hiểu đâu

Jisoo không hiểu thật,  cô chỉ xoa đầu mèo tuyết sau đó dọn dẹp vỏ hộp chuẩn bị đi ngủ
.

.

.

Đêm đó cả hai nằm chung một giường, Jennie ban đầu còn ngại nên chui khỏi cái ôm của Jisoo, nhưng Jisoo cũng khá lì lợm nhất quyết túm chân không cho cô chạy. Ok cô thua, để mặc người đó ôm, dù gì hiện tại cô cũng là pet, nên không cần ngại.

Khi Jisoo đã ngủ say Jennie lén nhìn trộm cô ấy, lúc này có dịp nhìn kỹ, quả là nhan sắc không tầm thường, ngang ngửa cô nhưng sẽ không hơn cô được, tiểu thư bé vẫn tự tin trong mọi hoàn cảnh nhé. Cơ mà người gì đã xinh lại còn thơm thế này, Cô cứ dụi vào người ai kia hiat lấy hương thơm dễ chịu.

Người này đã cứu mình, lại cưu mang mình vô điều kiện. Xinh đẹp  và tốt bụng quá, không biết cô ấy có thể giúp mình không?...Phải sớm tìm ra Irene unnie, phải tìm cách thoát khỏi hình dáng này.

--------

Tại Kim gia, từ quản gia, trợ lý, vệ sĩ tất cả gia nhân đều được triệu tập chỉ vì sự mất tích của tiểu thư Jennie.

Cả gian phòng lớn im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng thút thít của Kim phu nhân, không một ai biết tiểu thư đã đi đâu, làm gì mà mất tích gần 6 tiếng qua.

“ Con nó đi đâu được chứ, nhỡ có chuyện gì em biết làm sao đây?  ” Kim phu nhân nghẹn ngào gục mặt lên vai chồng nói.

Kim Tae Woo khẽ vỗ về trấn an vợ mình, ông cũng lo cho đứa con gái cưng của mình nhưng cũng không nỡ thấy bà đau lòng.

“ Châc con bé chỉ đi chơi đâu đó thôi, mình đừng lo lắng, con gái chúng ta mạnh mẽ và rất giỏi. Anh sẽ nhờ người quen biết tìm con về sớm thôi, đừng lo. ”

Irene nghe tin em gái mất tích cũng vội vã trở về, cô biết Jennie không bao giờ đi đâu khỏi nhà mà không nói trước. Quản gia và mọi người đều khẳng định Jennie không hề bước ra khỏi biệt thự, mà biến mất trong nhà, phải trích xuất camera thôi, điều này cũng được quản gia Han và trợ lý Yoo đề bạt, Irene trao đổi lời nói qua ánh mắt với bố, ông đã hiểu.

“ Ta sẽ có cách tìm con bé, mọi người giải tán đi ”

“ Dạ lão gia”

“ Umma, con dìu người lên nghỉ ” Irene đỡ bà Kim lên phòng, chăm sóc mẹ chu đáo, cô liền đến phòng làm việc của bố.

Cốc cốc

“ Vào đi ”

“ Bố, sao rồi? ”

“ Con lại đây,  mau xem xem ”

Màn hình quay lại cảnh Jennie bước ra khỏi phòng Irene , tay ôm bụng khuỵa xuống bỗng dưng một làn khói hồng bao phủ, đến khi khói hồng tan đi Jennie đã biến thân thành một con mèo trắng và quản gia Han đã mang Jennie đi.

Tắt màn hình, ông Kim đan hai tay, nếp nhăn giữa trán đã hằn rõ, ông nhìn sang cô con gái lớn cất giọng uy nghiêm.

“ Chẳng lẽ con bé nghịch cái gì trong phòng của con để xảy ra cớ sự này? ”

“ Con vẫn chưa dám chắc điều gì, trước mắt bố hãy để con hỏi bác Han đã mang em đi đâu, sau đó sẽ đích thân con đi tìm em, còn con bé đã nghịch gì... Con sẽ xem xét lại ạ ”Irene cũng nghiêm túc nhìn cha mình.

“ Bố sẽ đi cùng con, có cần bố nhờ đến họ không? ”

“ Con sẽ lo được, bố hãy yên tâm. Nếu việc Jennie mất tích truyền ra ngoài, giới phù thuỷ sẽ có cớ xem thường nhà chúng ta thôi ạ ”

Ông Kim gật đầu hài lòng, quả nhiên con gái lớn đã chính chắn, biết phân tích sự việc và óc phán đoán nhạy bén. Ông luôn tự hào về hai cô con gái bảo bối, nhưng bảo bối Jennie vẫn còn nhỏ, ông chưa thể an tâm để con bé rời xa sự bảo hộ của mình... Phải rất lâu nữa.


Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Pro